Khrushchev dẫn đầu đoàn đại biểu chính phủ Liên Xô tham dự lễ kỷ niệm 10 năm Quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, không chỉ tận mắt chứng kiến sự lớn mạnh của Trung Quốc, mà trước khi rời đi còn nhận được một "món quà lớn" bất ngờ: ảnh vệ tinh và tọa độ vị trí các căn cứ tên lửa tầm trung, tầm xa mà Mỹ và Tổ chức Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương đã triển khai ở khu vực châu Âu. Ngoài ra, trong 10 năm tới, Trung Quốc sẽ cử chuyên gia sang giúp quân đội Liên Xô cải tạo vũ khí trang bị. Tất nhiên, việc này không phải miễn phí, mà dùng tài sản của Liên Xô tại "khu vực Trung Quốc chiếm đóng" để khấu trừ.
Tất cả những điều này khiến người Liên Xô cảm thấy, người anh em Trung Quốc tuy có chút ngang ngược chiếm lấy một phần đất của mình, nhưng vẫn rất nghĩa khí, không hổ danh là người anh em xã hội chủ nghĩa. Nếu không, ai có thể giúp đỡ đối thủ trên chiến trường của mình, nhất là giúp cải tiến hệ thống vũ khí? Có mất chút tiền cũng đáng. Hơn nữa, với những thứ đã bị Trung Quốc chiếm lấy, nếu không chịu nhượng bộ thì bạn cũng chẳng làm gì được họ.
Điều này cũng khiến Nguyên soái Zhukov cảm thấy những lời ông nói về việc tăng cường giao lưu và hợp tác quân sự giữa quân đội hai nước Trung - Xô không hề hoài công.
Liên Xô không thể ngờ rằng mục đích của Trung Quốc hoàn toàn là vì nhu cầu cân bằng chiến lược thế giới. Việc cử chuyên gia sang giúp quân đội Liên Xô cải tạo vũ khí trang bị cũng là để kiểm soát và nắm bắt tốc độ phát triển quân sự của Liên Xô, đồng thời học hỏi từ các cơ quan nghiên cứu khoa học quân sự của họ. Các cơ quan nghiên cứu quân sự của Liên Xô vẫn thuộc hàng đẳng cấp thế giới. Phần lớn các hệ thống vũ khí tiên tiến được trưng bày trong lễ duyệt binh kỷ niệm 10 năm Quốc khánh lần này thực chất là những sản phẩm mô phỏng từ kỹ thuật của Liên Xô vào những năm 80 và 90 sau này.
Cùng với các cuộc đàm phán biên giới giữa chính phủ hai nước Trung - Xô diễn ra hết sức khẩn trương, hai nước đã thực hiện việc rút quân quy mô lớn tại các khu vực tiếp giáp. Quan hệ giữa Trung Quốc và Liên Xô dần dần được cải thiện một cách căn bản. Ngày 11 tháng 12 năm 1960, chính phủ hai nước Trung - Xô chính thức ký kết tuyên bố chung về việc thiết lập Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia tại khu vực phía đông dãy Ural, phía tây hồ Baikal và phía nam vĩ độ 53 độ Bắc. Hai bên nhất trí cùng quản lý, gác lại tranh chấp chủ quyền và hợp tác kinh tế kỹ thuật cùng phát triển. Hai bên đồng ý rằng trong vòng 50 năm, Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia không tách khỏi lãnh thổ Liên Xô, nhưng Liên Xô không được tiếp tục thực hiện nghĩa vụ chủ quyền quốc gia đối với khu vực này.
Đồng thời, chính phủ hai nước Trung - Xô đã phê chuẩn "Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia": "Khu vực Tây Siberia từ trước đến nay là lãnh thổ tranh chấp giữa Trung Quốc và Liên Xô. Để loại bỏ yếu tố bất lợi cho mối quan hệ hữu nghị giữa hai nước xã hội chủ nghĩa là nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết, chính phủ hai nước đã quyết định biến vùng đất thị phi tranh chấp này thành cây cầu hữu nghị giữa chính phủ và nhân dân hai nước, nhằm đạt được sự chung sống hòa bình giữa nhân dân hai nước, đảm bảo sự thái bình lâu dài tại biên giới. Để đảm bảo việc khai thác và sử dụng khu vực này, thúc đẩy sự thịnh vượng và ổn định tại đây, hai bên Trung - Xô đã xem xét đầy đủ tình hình lịch sử và thực tế, thông qua thương lượng hữu nghị, quyết định gác lại tranh chấp chủ quyền tại khu vực phía đông dãy Ural, phía tây hồ Baikal và phía nam vĩ độ 53 độ Bắc, cùng nhau phát triển khu vực này. Thiết lập Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia và thực hiện việc quản lý chung của hai nước Trung - Xô đối với khu vực này.
Trong Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia sẽ thực hiện chế độ và chính sách xã hội chủ nghĩa. Phương châm chính sách cơ bản của Trung Quốc và Liên Xô đối với Tây Siberia sẽ được làm rõ trong Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia do chính phủ hai nước cùng xây dựng.
Căn cứ theo Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, quy định chế độ thực hiện trong khu hành chính này nhằm đảm bảo việc thi hành các phương châm chính sách cơ bản của Trung Quốc và Liên Xô đối với Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia.
3,68 triệu km vuông đất đai của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia thuộc sở hữu chung của cả hai bên Trung - Xô. Hai nước Trung - Xô ủy quyền cho Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia thực hiện quyền tự trị cao độ theo quy định của pháp luật này, được hưởng quyền quản lý hành chính, quyền lập pháp, quyền tư pháp độc lập và quyền phán quyết cuối cùng.
Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia thiết lập chức vụ Tổng đốc và Phó Tổng đốc. Tổng đốc là người đứng đầu cơ quan hành chính cao nhất của khu đặc biệt. Tổng đốc và Phó Tổng đốc Khu đặc biệt Tây Siberia do nhân sự được hai bên Trung - Xô chỉ định luân phiên đảm nhiệm, mỗi nhiệm kỳ là 5 năm. Trong thời gian tại nhiệm, Tổng đốc và Phó Tổng đốc không còn chịu trách nhiệm trước đảng phái và chính phủ của nước mình, mà chỉ trung thành thực hiện pháp luật của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, chỉ chịu trách nhiệm trước chính phủ và nhân dân Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia.
Các cơ quan hành chính và lập pháp của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia sẽ dần dần chuyển đổi từ việc bao gồm nhân sự do chính phủ hai nước chỉ định sang việc do cư dân thường trú tại Tây Siberia hợp thành theo các quy định liên quan của pháp luật này.
Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia thực hiện chế độ và chính sách xã hội chủ nghĩa, đất đai và tài nguyên thiên nhiên trong khu vực đặc biệt thuộc sở hữu chung của hai nước Trung - Xô, do chính phủ Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia chịu trách nhiệm quản lý, sử dụng, khai thác, cho thuê hoặc cấp phép cho cá nhân, pháp nhân hoặc tổ chức sử dụng, khai thác. Thu nhập thu được 40% thuộc về chính phủ Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, 30% thuộc về chính phủ nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, 30% thuộc về chính phủ Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết.
Pháp luật, quy định, văn bản lập pháp phụ trợ và tập quán pháp cũ của Liên Xô tại khu vực Tây Siberia, ngoại trừ những phần trái với pháp luật này hoặc đã được cơ quan lập pháp của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia sửa đổi, đều được giữ nguyên.
Các cơ quan hành chính, lập pháp và tư pháp của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia sử dụng tiếng Trung và tiếng Nga làm ngôn ngữ chính thức.
Ngoài việc treo quốc kỳ, quốc huy của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và quốc kỳ, quốc huy của Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết, Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia còn có thể sử dụng cờ và huy hiệu riêng của khu.
Cờ của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia là lá cờ đỏ với hình ảnh năm ngôi sao vàng sắp xếp theo hình cung ở phía trên, bên dưới năm ngôi sao là hình búa liềm vàng bắt chéo.
Huy hiệu của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia có hình năm ngôi sao vàng sắp xếp theo hình cung ở giữa, bên dưới là hình búa liềm vàng bắt chéo, xung quanh huy hiệu viết "Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia" bằng tiếng Trung và tiếng Nga, phía dưới là bông lúa mì và súng trường tấn công AK47, tỏa ra hai bên một góc 25 độ, ở giữa hai thứ này là một nửa bánh răng cưa.
Chế độ và chính sách của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, bao gồm chế độ xã hội, kinh tế, các chế độ liên quan đến việc bảo đảm quyền cơ bản của cư dân, chế độ về quản lý hành chính, lập pháp và tư pháp, cũng như các chính sách liên quan, đều lấy quy định của pháp luật này làm căn cứ.
Bất kỳ đạo luật nào do cơ quan lập pháp Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia ban hành đều không được trái với pháp luật này.
Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia là một khu hành chính địa phương có quyền tự trị cao độ, do nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết cùng quản lý. Bộ Ngoại giao nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa và Bộ Ngoại giao Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết thiết lập các cơ quan tại Tây Siberia để xử lý các vấn đề ngoại giao. Chính phủ Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia có thể tự xử lý các vấn đề đối ngoại liên quan theo quy định của pháp luật này.
Việc phòng thủ của Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia do hai nước Trung - Xô phụ trách. Phía tây dãy Ural do Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết phụ trách, phía đông hồ Baikal do nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa phụ trách, khu vực phía bắc vĩ độ 53 độ Bắc do hai nước Trung - Xô mỗi bên phụ trách 50% trách nhiệm phòng thủ từ đông sang tây. Tuy nhiên, quân đội cả hai bên Trung - Xô đều không được tiến vào phạm vi Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia.
An ninh xã hội trong Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia do lực lượng cảnh sát trị an hỗn hợp gồm nhân sự của cả hai bên Trung - Xô thuộc chính phủ Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia phụ trách. Khi cần thiết, chính phủ Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia có thể yêu cầu chính phủ hai nước Trung - Xô hỗ trợ duy trì an ninh xã hội và cứu trợ thiên tai."
Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia đã quy định chi tiết về các quyền và nghĩa vụ cơ bản của người dân trong toàn bộ Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, thể chế chính trị, cũng như các vấn đề kinh tế liên quan đến đầu tư, nhập cư, thuế, tài chính, tiền tệ, thương mại và công thương nghiệp, hợp đồng đất đai trong Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, cùng với giáo dục, khoa học, văn hóa, thể thao, lao động và dịch vụ xã hội, việc giải thích và sửa đổi Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia.
Vùng Tây Siberia bao la này vốn là lãnh thổ tranh chấp giữa hai bên Trung - Xô, nay hai bên gác lại tranh chấp chủ quyền, cùng nhau tiến hành khai thác và xây dựng. Việc thiết lập Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia, một vùng đệm trung lập giữa hai quốc gia lớn Trung - Xô, có ý nghĩa rất lớn trong việc làm dịu mâu thuẫn tranh chấp lãnh thổ gay gắt giữa hai nước, tăng cường giao lưu và liên lạc hữu nghị giữa nhân dân hai nước, giúp nhân dân hai bên chung sống hòa bình; đẩy mạnh việc khai thác sử dụng khu vực này, thúc đẩy sự thịnh vượng phát triển và ổn định xã hội tại đây. Từ đó đạt được sự thái bình lâu dài trên đường biên giới hai nước, đây là một việc đại hỷ đối với nhân dân hai nước Trung - Xô. Đặc biệt đối với Liên Xô thì càng như vậy, thực tế khả năng kiểm soát của Liên Xô đối với khu vực này đã vô cùng hạn chế. Các đơn vị du kích của Quân giải phóng các dân tộc Liên Xô do Mặt trận Giải phóng dân tộc Liên Xô lãnh đạo, hoạt động tích cực trong khu vực này, dưới sự hướng dẫn của cố vấn chiến tranh du kích thuộc Ủy ban Đặc vụ Viễn Đông, đã tiến hành cuộc chiến tranh du kích trong phong trào giải phóng dân tộc thời đại mới một cách vô cùng mạnh mẽ. Họ thông qua chiến lược nông thôn bao vây thành thị hiệu quả, xây dựng nên những vùng giải phóng rộng lớn. Tại một số khu vực giữa các thành phố đã trở thành vùng giải phóng do Mặt trận Giải phóng dân tộc Liên Xô lãnh đạo, các xe cộ qua lại thường xuyên bắt gặp các trạm kiểm soát, trạm thu phí của Quân giải phóng dân tộc.
Ở một số nơi trong khu vực này, pháp luật của nhà nước Liên Xô đã bị thay thế bởi các quy định pháp luật do chính quyền dân tộc tự trị thành lập bởi Mặt trận Giải phóng dân tộc Liên Xô ban hành. Một số nhân viên chính phủ Liên Xô bị đuổi đi hoặc bị xử tử. Các khoản thuế lẽ ra phải nộp cho chính phủ Liên Xô đều bị chặn lại toàn bộ. Đối mặt với tình hình này, đảng và chính phủ Liên Xô ký kết "Tuyên bố chung về việc thành lập Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia do Trung - Xô cùng quản lý" với Trung Quốc, phê chuẩn "Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia" chắc chắn là lựa chọn đúng đắn nhất.
Thế giới này vốn dĩ không có cái gì là đúng hay sai, sở dĩ xuất hiện đúng và sai, hoàn toàn là do góc nhìn của con người khi đánh giá thế giới này quyết định.
Ngày 13 tháng 12, tại Moscow và Leningrad của Liên Xô, đã xảy ra các cuộc biểu tình quy mô lớn của những người theo chủ nghĩa dân tộc Slav, phản đối "hành vi bán nước" này của chính phủ Liên Xô. Họ giương cao các biểu ngữ như: "Tuyên bố chung về việc thành lập Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia do Trung - Xô cùng quản lý là tuyên ngôn bán nước", "Hủy bỏ Luật cơ bản Khu Hành chính Đặc biệt Tây Siberia", "Mỗi tấc đất của Liên Xô đều được đổi bằng máu và sinh mạng của tổ tiên, thần thánh không thể xâm phạm", hô vang các khẩu hiệu: "Chủ nghĩa Stalin vạn tuế", "Đả đảo tập đoàn bán nước đứng đầu bởi Khrushchev", "Đòi lại lãnh thổ Viễn Đông đã bị Trung Quốc chiếm đóng", "Phóng thích Molotov, Malinovsky, Voroshilov và những người khác, khôi phục mọi chức vụ trong và ngoài đảng của họ", đồng thời cưỡng chế trưng dụng xe buýt và tàu điện để diễu hành trong thành phố.
Gần trưa ngày 14 tháng 12, tình hình phát triển thêm một bước, các cuộc biểu tình hòa bình đã biến thành hành vi bạo lực đập phá, cướp bóc và đốt cháy. Những người theo chủ nghĩa dân tộc Slav tham gia biểu tình này, một mặt giận dữ hét lớn: "Ngăn chặn họa Trung Quốc, đả đảo đế quốc mới nổi Trung Quốc", mặt khác đập phá tủ kính bên ngoài đại sứ quán Trung Quốc tại Moscow và lãnh sự quán tại Leningrad, đốt quốc kỳ Trung Quốc, lăng mạ nhân viên ngoại giao Trung Quốc, sau đó đánh bị thương cảnh sát Liên Xô canh gác bên ngoài đại sứ quán Trung Quốc. Họ xông vào trong sân đại sứ quán Trung Quốc, đập vỡ kính tòa nhà đại sứ quán, đốt cháy xe ô tô của đại sứ quán Trung Quốc đỗ trong sân, đánh bị thương 1 nhân viên đại sứ quán Trung Quốc và 1 nhân viên người Liên Xô được thuê.
"Ngươi không biết con bọ ngựa ư? Giương đôi tay ra để chặn vết xe, không biết mình không địch lại được đâu."
Hành vi của những người theo chủ nghĩa dân tộc và chủ nghĩa sô vanh đại cường quốc Liên Xô này, không nghi ngờ gì nữa, là hành vi không tự lượng sức mình, tự tìm đường chết. Chính phủ Liên Xô đối với hành vi gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến mối quan hệ hữu nghị giữa Liên Xô và Trung Quốc, ảnh hưởng đến xã hội hài hòa, xúc phạm tôn nghiêm của Trung Quốc, xâm phạm đến lợi ích cốt lõi của Trung Quốc này, cũng đã có phản ứng cứng rắn và quyết liệt. Chủ tịch KGB Tạ Liệt Bình trực tiếp chỉ huy các đơn vị vệ binh thuộc Cục 9 KGB, vốn chịu trách nhiệm bảo vệ các lãnh đạo cấp cao nhà nước và các đoàn ngoại giao quan trọng, đã kiên quyết trấn áp những kẻ theo chủ nghĩa dân tộc Slav không biết đại cục, dám gây rối tại thủ đô Liên Xô. Các đơn vị vệ binh Cục 9 KGB lái xe tăng và xe bọc thép, phun đạn hơi cay vào đoàn biểu tình bạo loạn để giải tán đám đông. Sau đó, các đơn vị vệ binh Cục 9 đã xảy ra xung đột kịch liệt với đám đông biểu tình, các phần tử bạo loạn dùng bom xăng tự chế đốt cháy hai xe bọc thép. Cuối cùng, điều này đã châm ngòi cho "cơn giận dữ" của KGB, họ đã nổ súng không kiêng nể vào những kẻ bạo loạn phản cách mạng này. Hậu quả là 217 người theo chủ nghĩa dân tộc Slav tham gia đập phá, cướp bóc và đốt cháy đã thiệt mạng, 683 người bị thương, hơn 1200 người bị bắt giữ.
Đối với hành động này của Liên Xô, chính phủ Trung Quốc cảm thấy vô cùng hài lòng. Ủy ban Đặc vụ Viễn Đông đại diện cho chính phủ Trung Quốc, ngay từ thời điểm Liên Xô dập tắt vụ bạo loạn này, đã dành sự khẳng định đầy đủ và bày tỏ sự đánh giá cao đối với hành động quyết đoán này của Liên Xô trong việc duy trì quan hệ hữu nghị giữa chính phủ và nhân dân hai nước Trung - Xô.