Theo kế hoạch quản lý và cải tạo tù binh của "Chiến dịch Săn Gấu" thuộc Ủy ban Đặc công Viễn Đông, Bộ Tổng chính trị Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc cùng Cục Chính trị của Quân khu Thẩm Dương, Quân khu Bắc Kinh, Quân khu Lan Châu, Quân khu Tế Nam và các Binh đoàn Sản xuất Xây dựng đã phái những lực lượng tổ chức và lãnh đạo đầy năng lực, chịu trách nhiệm quản lý cũng như cải tạo số tù binh Liên Xô này. Tù binh quân đội Liên Xô tại khắp các chiến trường nhanh chóng được chuyển đến những nơi tương đối an toàn, bàn giao cho các trại tập trung tù binh Liên Xô thuộc Phòng Quản lý Tù binh, Cục Chính trị Binh đoàn Viễn Đông của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc. Họ sẽ chịu trách nhiệm quản lý chuyên nghiệp.
Đồng thời, Ủy ban Đặc công Viễn Đông cũng phái một lượng lớn thành viên của "Mặt trận Giải phóng Soviet" do đồng chí Hoa Bỉ Nặc Tư Cơ - nguyên Chính ủy Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông của Liên Xô cũ lãnh đạo, tham gia vào công tác quản lý tù binh.
Mặt trận Giải phóng Soviet là một tổ chức bí mật được thành lập dưới sự ủy thác của Ủy ban Đặc công Viễn Đông đứng đầu là Đặng Phong. Các thành viên trong tổ chức này đều là những sĩ quan thuộc phái chủ hòa của Quân khu Cờ Đỏ Viễn Đông cũ. Những sĩ quan cấp cao của tổ chức này đều là những người thân tín do Hoa Bỉ Nặc Tư Cơ đề cử, sau đó chính những người thân tín này lại tiếp tục đề cử người thân tín khác. Tất nhiên, bên trong tổ chức này cũng có một số người do Ủy ban Đặc công Viễn Đông sắp xếp. Nhưng dù là thông qua đề cử hay sắp xếp, các thành viên của tổ chức này đều phải thực hiện một thủ tục bắt buộc tuyệt đối, đó là khai báo những tình báo mật liên quan đến Liên Xô mà mình biết, cùng với ít nhất một phần tử phái chủ chiến. Kết cục của những thành viên phái chủ chiến bị họ tố giác chắc chắn sẽ chẳng tốt đẹp gì.
Lợi ích mà họ đạt được khi làm như vậy là có thể bí mật thực hiện việc từ bỏ quốc tịch Liên Xô, gia nhập quốc tịch Trung Quốc với tư cách là những nhân viên ngoại quốc có đóng góp đặc biệt cho Trung Quốc, sau đó bí mật phục vụ cho Trung Quốc. Ủy ban Đặc công Viễn Đông của Trung Quốc đảm bảo rằng đãi ngộ của họ không thấp hơn so với khi còn trong quân đội Liên Xô, con cái của họ có thể chọn học tại các trường đại học ở Trung Quốc hoặc nước ngoài, chi phí do phía Trung Quốc đài thọ.
Trung Quốc cũng áp dụng một phương thức quản lý tù binh quân đội Liên Xô khác biệt so với trước đây. Ngoại trừ sĩ quan cấp tướng tá, đối với tù binh cấp úy trở xuống, Trung Quốc không quản lý dựa trên quân hàm, quân chủng hay địa điểm bị bắt như trước, mà chia các tù binh bị bắt từ khắp các chiến trường thành các đơn vị quản lý dựa theo các dân tộc khác nhau của Liên Xô để tập trung quản lý. Do hoàn toàn xáo trộn biên chế và quân chủng ban đầu của quân đội Liên Xô, nên trong các trại tù binh người Kazakhstan, người Estonia, người Lithuania của quân đội Liên Xô, Trung Quốc đã sắp xếp một lượng lớn thành viên Mặt trận Giải phóng Soviet và các nhân viên ngoại vi của tổ chức này thâm nhập vào. Những người này sẽ hỗ trợ Phòng Quản lý Tù binh thuộc Cục Chính trị Binh đoàn Viễn Đông Trung Quốc quản lý các trại tập trung tù binh Liên Xô, làm tốt công tác tư tưởng cho những tù binh này, để sau khi họ được trao trả về các nước cộng hòa thuộc Liên Xô, họ có thể trở thành một phần của phong trào giải phóng dân tộc của chính mình. Những thành viên Mặt trận Giải phóng Soviet này cũng sẽ theo chân các tù binh trở về các nước cộng hòa của Liên Xô để tổ chức và lãnh đạo phong trào giải phóng dân tộc.
Việc lấy các dân tộc của Liên Xô làm đơn vị quản lý để tập trung quản lý tù binh, mục đích của việc làm này là điều không cần nói cũng hiểu. Tuy nhiên, biện pháp quản lý này của Trung Quốc lại nhận được sự ủng hộ sâu sắc từ đông đảo tù binh thuộc các dân tộc thiểu số của Liên Xô. Cán bộ quản lý tù binh Trung Quốc cho biết, sở dĩ làm như vậy hoàn toàn là vì muốn chăm sóc tốt hơn cho thói quen ăn uống và lối sống của tù binh các dân tộc, mới thực hiện phương thức quản lý giàu tính nhân văn này, nhằm giảm thiểu sự phân biệt chủng tộc của tù binh dân tộc Nga đối với các tù binh dân tộc thiểu số, cũng như các xích mích giữa tù binh các dân tộc với nhau.
Điều này cũng khiến các tù binh dân tộc thiểu số của Liên Xô cảm thấy một sự gần gũi như "gặp lại cố nhân nơi đất khách". Hơn nữa, cuộc sống quả thực cũng thuận tiện hơn rất nhiều. Họ cảm nhận sâu sắc rằng công việc của các đồng chí Trung Quốc quá tỉ mỉ, suy nghĩ quá chu đáo.
Phòng Quản lý Tù binh thuộc Cục Chính trị Binh đoàn Viễn Đông của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc cũng cố gắng hết sức để cung cấp điều kiện sống tốt hơn cho những tù binh này. Các trại tù binh Liên Xô thực hiện "Ba bảo đảm" thể hiện chủ nghĩa nhân đạo của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc: Một là bảo đảm nhân cách của tù binh quân đội Liên Xô không bị xúc phạm, không đánh đập, không mắng chửi; Hai là bảo đảm tù binh có điều kiện sống tốt, cung cấp vật tư hơi thấp hơn mức cung cấp trong đời sống chiến sĩ của quân ta, đối với sĩ quan cấp tướng tá, cung cấp vật tư tương đương với mức sống của cấp trung đoàn trong quân đội ta; Ba là bảo đảm sức khỏe cho tù binh, cứu người bị thương, chữa bệnh cứu người.
Mục đích của việc làm này tất nhiên không phải để nuôi những "ông hoàng", mà là để cho những tù binh Liên Xô này thấy rằng Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc là đội quân hùng mạnh trên chiến trường, là đội quân nhân nghĩa khi rời chiến trường, đồng thời cũng cho thấy điều kiện vật chất ưu việt của Trung Quốc. Cảm hóa họ về tinh thần, lôi cuốn họ về vật chất, khiến họ nảy sinh sự đồng cảm với con đường xã hội chủ nghĩa của Trung Quốc, nảy sinh niềm khao khát đối với cuộc sống ở Trung Quốc.
Trung Quốc có kinh nghiệm phong phú trong việc quản lý tù binh nước ngoài. Tù binh Liên Xô khác với tù binh Mỹ. Việc quản lý tù binh Liên Xô tương đối đơn giản và dễ quản lý hơn nhiều so với quản lý tù binh Mỹ, Anh. Trước hết, cả bên quản lý và bên bị quản lý đều xuất thân từ các quốc gia xã hội chủ nghĩa, dù chế độ xã hội có sự khác biệt nhưng nhìn chung thì "lớn đồng tiểu dị", không khác biệt quá nhiều, đều có chung nền tảng tín ngưỡng chính trị và giá trị quan cộng sản. Về mặt nhất quán ý thức hệ này, mọi người đều là "đồng chí" cộng sản.
Trong thể chế tập quyền, cá tính của con người bị ức chế cực độ, nhân quyền cũng là nhân quyền trong khuôn khổ thỏa mãn kỷ luật "tổ chức". Trong chế độ xã hội này, chính quyền thống trị nhồi nhét nhiều nhất cho mỗi thành viên xã hội là phục tùng, phục tùng, và lại phục tùng. Mọi thứ đều phải phục tùng sự sắp xếp của tổ chức, nghe theo sự chỉ huy của Đảng. Vì vậy, cùng nằm trong một thể chế xã hội, người quản lý và người bị quản lý rất dễ giao tiếp và thấu hiểu lẫn nhau. Không giống như những tù binh Mỹ, Anh lớn lên trong chế độ tư bản chủ nghĩa, những kẻ "thiếu giáo dục", lắm chuyện và đòi hỏi điều kiện cao như vậy.
Do công nghiệp nhẹ và nông nghiệp của Liên Xô tương đối lạc hậu, cộng thêm số lượng quân đội khổng lồ, việc cung cấp cho quân đội từ trước đến nay không được tốt lắm. Quần áo, ăn, ở nhìn chung lúc bình thường có thể ăn no nhưng không ăn ngon. Khẩu phần ăn của binh lính Liên Xô thường bao gồm súp bắp cải và súp kiều mạch nấu chín, tiêu chuẩn khẩu phần ăn hàng ngày là 750 gram bánh mì đen, 20 gram mỡ cừu sống hoặc bơ nhân tạo, 40 gram hạt kiều mạch hoặc hạt đại mạch. Phụ phẩm là: khoai tây 35 gram, củ cải đường 20 gram, hành khô 3 gram hoặc rau mùi khô, cần tây, rau củ 2 gram, nếu có điều kiện thì có thể dùng 100 gram rau tươi thay thế. Hai ba ngày có thể ăn một lần 50 gram thịt ngựa đóng hộp hoặc cá hun khói.
Quân đội Liên Xô mặc rất kém, mùa đông nhiều binh lính chỉ mặc áo bông quần bông rỗng ruột, bên trong thậm chí không có áo lót, quần lót. Cũng không có tất bông, chỉ là vài miếng vải quấn chân, đi đôi ủng cao cổ mặt vải bạt dày. Một chiếc mũ quân đội lông cừu cắt và một chiếc áo khoác dạ trông như bao tải. Có người nói người Nga chịu rét giỏi, đó thực sự là chuyện cười. Âm hai ba mươi độ, có lúc âm 40 độ, rét ai cũng thấy lạnh, không chịu rét được thì làm thế nào? Phải nói rằng quân đội Liên Xô vẫn tương đối chịu thương chịu khó, cũng có khả năng sinh tồn kiên cường, nhìn chung binh lính Liên Xô không có yêu cầu cao về cuộc sống.
Tù binh Liên Xô, đặc biệt là tù binh dân tộc Nga, có tâm lý chủ nghĩa dân tộc Đại Nga tương đối mạnh. Một số tù binh Liên Xô cho rằng "trước đây từng đánh bại Đức, Nhật Bản, hiện nay là cường quốc quân sự đứng đầu thế giới, đối với thất bại lần này có chút không cam lòng. Cho rằng Trung Quốc đã quên mất chính Hồng quân Liên Xô đã giải phóng người Trung Quốc khỏi tay Nhật Bản. Người Trung Quốc là kẻ xâm lược vong ân bội nghĩa, hành vi của mình là thực hiện chức năng của một quân nhân bảo vệ tổ quốc, là đang kháng cự lại kẻ xâm lược Trung Quốc.
Nhưng những điều này không hề ảnh hưởng đến sự ngưỡng mộ của họ đối với trang bị và vật tư cung cấp của binh lính Trung Quốc. Đặc biệt là trong điều kiện tác chiến dã ngoại băng tuyết lạnh giá, nhìn thấy binh lính Trung Quốc có thể ăn những loại thực phẩm dã chiến tự nóng, hương vị thơm ngon, thời gian làm nóng ngắn, chất lượng cao, nhiệt lượng có thể đáp ứng nhu cầu thời chiến cường độ cao, không bị ảnh hưởng bởi khí hậu, không cần đun bằng lửa, chỉ cần dùng khoảng 100ml nước không cần tinh khiết là có thể biến thành 570 gram thức ăn nóng hổi có thể cho 2-3 người ăn một bữa. Yết hầu của họ cứ liên tục chuyển động nuốt nước miếng.
Nhiều quân lính Liên Xô sau khi bị bắt nhìn thấy những chiến sĩ hoặc dân binh quân đội Trung Quốc canh giữ họ ngoài trời lôi loại thực phẩm dã chiến tự nóng này ra, bốc hai nắm tuyết, cứ 2-3 phút lật một lần, 4-5 phút là có thể ăn được cơm canh nóng hổi, hương thơm ngào ngạt, những thứ này khiến họ kinh ngạc đến ngẩn người. Họ chưa từng thấy loại thực phẩm dã chiến công nghệ cao tốt và nhân văn như vậy. Hơn nữa, sau khi những người Trung Quốc này ăn xong, đặt túi làm nóng vào trong thùng giấy giữ nhiệt, là có thể tạo thành hai túi sưởi ấm thân, cầm trong tay sưởi ấm đôi bàn tay. Rất nhiều tù binh Liên Xô bị rét đến nửa sống nửa chết cũng từng nhận được loại "thiết bị sưởi ấm bằng thực phẩm dã chiến tự nóng Trung Quốc" này, chỉ cần gấp miệng thùng giấy giữ nhiệt có chứa túi làm nóng lại là có thể duy trì tỏa nhiệt trong 3 giờ.
Cùng là đi lính, cùng là đi lính ở các quốc gia xã hội chủ nghĩa. Nhưng tại sao sự khác biệt giữa lính với lính lại lớn đến thế này? Hầu như tất cả các tù binh Liên Xô tham gia tác chiến dã ngoại đều từng trải qua vài ngày không được ăn thực phẩm nóng, đều bị thương do rét ở các mức độ khác nhau. Cuối cùng, đừng nói đến việc ăn thực phẩm nóng, ngay cả việc có được thực phẩm đã là một sự xa xỉ cực kỳ lớn. Sau vài ngày bắt đầu chiến tranh, toàn bộ nguồn cung cấp vật tư lúc có lúc không rất bất bình thường, có lúc một cái bánh mì đen 1000 gram phải ăn 2-3 ngày. Yêu nước không sai, nhưng yêu nước đâu có thể thay bánh mì ăn được, mình yêu nước, ai yêu mình đây? Binh lính Trung Quốc yêu nước, nhưng tổ quốc cũng yêu họ, hãy nhìn xem những binh lính Trung Quốc này ăn gì, mặc gì, dùng gì. Một đội quân như thế làm sao có thể không có sức chiến đấu? Đây chính là sự khác biệt giữa hai quốc gia, hai đội quân. Sự khác biệt này khiến tù binh Liên Xô cảm thấy chấn động từ tận đáy lòng. Họ bắt đầu dao động với những bài giáo điều của cấp trên.
Tại các trại tập trung tù binh quân đội Liên Xô, không có hàng rào thép gai, không có chó sói, không có lô cốt, ngoài hai vệ binh đứng gác tại cổng trại tù binh ra, không có đông đảo quân cảnh vũ trang hạng nặng đi tuần tra giám sát khắp nơi. Tuy nhiên tốt nhất đừng nghĩ đến việc bỏ trốn, bởi vì các camera giám sát xung quanh sẽ kịp thời và chính xác phát hiện ra "hành động không tốt" này.
Tại trại tập trung tù binh quân đội Liên Xô, một số quy tắc và quy định đã được hoàn thiện. Mỗi đại đội quản lý tù binh là một đơn vị ăn uống, nhà ăn do tù binh trong đại đội tự vận hành. Tù binh tự bầu ra "Ủy ban Quản lý Ăn uống", tự bầu ra người nấu ăn, tự quản lý ăn uống. Để chăm sóc cho thói quen sinh hoạt của tù binh, còn đặc biệt vận chuyển lò nướng bánh mì từ trong nước sang;
Đối với tù binh Liên Xô tín ngưỡng đạo Hồi thì cung cấp thịt bò và thịt cừu. Tiêu chuẩn ăn uống của tù binh là mỗi người mỗi ngày lương thực 750 gram, bột mì, ngô, gạo, dầu ăn 50 gram, thịt 100 gram, cá 100 gram, trứng 50 gram, đường trắng 25 gram, rau xanh 500 gram, trái cây 150 gram.
Tiêu chuẩn quần áo là: mùa đông mỗi người 1 bộ quần áo bông, quần bông, mũ bông, giày bông đế cao su, găng tay bông mới cứng màu xanh; 1 chiếc áo khoác bông màu xám; mỗi người 1 bộ chăn đệm bông, 1 chiếc chăn len acrylic. 2 chiếc áo lót, 3 đôi tất hỗn hợp sợi bông nilon, còn có khăn mặt, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, xà phòng và các nhu yếu phẩm hàng ngày khác. Rượu là có, ngoài dịp lễ tết ra, ngày thường phải đến cửa hàng dịch vụ trong trại tù binh để mua.
Đại đa số mọi người đều thực tế. Những tù binh này nhìn thấy rằng trong việc cung cấp vật tư thì tốt hơn nhiều so với nguồn cung của quân đội Liên Xô, chế độ đãi ngộ cuộc sống trong trại tù binh tốt hơn nhiều so với trong quân đội Liên Xô. Đại đa số mọi người đều "an cư lạc nghiệp". Đối với một vài phần tử cứng đầu thì xin lỗi, trước tiên đưa đến đội huấn luyện đặc biệt của trại tập trung tù binh để tiếp nhận một chút giáo dục đặc biệt. Cùng lắm thì chỉ có thêm vài tài liệu bệnh án về trường hợp bị thương quá nặng cứu chữa không qua mà thôi. Ân uy cùng dùng, không ai dại dột gì mà không hưởng cuộc sống tốt đẹp, lại đi tìm sự không thoải mái làm gì.
Giờ giấc sinh hoạt của tù binh ở đây gần giống như trong quân đội, 5 giờ sáng tập thể dục, 7 giờ kết thúc, chỉnh đốn nội vụ, 8 giờ sau khi ăn sáng bắt đầu lao động rèn luyện, 11 giờ 30 nghỉ ngơi, 13 giờ 30 tiếp tục lao động rèn luyện (có khi tùy theo nhu cầu mà sắp xếp học tập, thảo luận), 17 giờ 30 kết thúc lao động rèn luyện. Sau bữa tối 18 giờ 30, lấy cấp tiểu đội làm đơn vị, họp tổng kết đánh giá biểu hiện lao động trong ngày, chấm điểm công, đây là việc gắn liền với lợi ích của bản thân, tù binh thực hiện cực kỳ nghiêm túc. 19 giờ 30 xem tivi, 22 giờ tắt đèn đi ngủ.
Vì vậy đại đa số tù binh Liên Xô cảm thấy giống như ở trong doanh trại của mình, nhiều mặt còn tốt hơn ở doanh trại quân đội Liên Xô. Điều khác biệt là cấp trên của họ từ cấp đại đội trở lên đã thay thế bằng các đồng chí Trung Quốc. Tuy nhiên những cán bộ quản lý tù binh Trung Quốc này tốt hơn nhiều so với các sĩ quan Nga trước đây, cũng nhân văn hơn nhiều. Như vậy, cán bộ quản lý tù binh Trung Quốc và những tù binh quân đội Liên Xô được quản lý này ở bên nhau rất hòa thuận, thực sự có bầu không khí đồng chí cộng thêm anh em.
Mỗi trung đội quản lý tù binh đều có một chiếc tivi, hàng ngày từ 19 giờ 30 đến 21 giờ 30, trung đội quản lý tổ chức cho tù binh Liên Xô xem các chương trình tivi. Nội dung chương trình là: Bản tin thời sự cách ngày, phim tài liệu lịch sử về các cường quốc Liên quân Tám nước xâm lược Trung Quốc kể từ Chiến tranh Nha phiến, tất nhiên trọng tâm là lịch sử Sa Nga xâm lược Trung Quốc; các bộ phim chuyên đề giới thiệu lịch sử các dân tộc thiểu số Liên Xô cũng như các bộ phim tài liệu về sự giao lưu hữu nghị giữa các dân tộc thiểu số Liên Xô và Trung Quốc; các bộ phim tài liệu về thành tựu xây dựng của Trung Quốc mới, Triển lãm Thế giới và vụ thử bom hydro của Trung Quốc, còn có các chương trình văn nghệ của Trung Quốc và các dân tộc thiểu số này.