Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 270
Trận Phản Công Tháp Thành

❊ ❊ ❊

Tiếp đó, Bành tổng nhìn Ngô Địch, hóm hỉnh nói: "Nghe Đặng Phong bảo, cậu nhóc cậu là một viên mãnh tướng. Lần này cậu phải thể hiện cho ra dáng vẻ của một viên mãnh tướng, trước tiên hãy dọn sạch sở chỉ huy mà Quân khu Trung Á của Liên Xô đặt tại Alma-Ata cho tôi. Dù không đánh trúng được nhân vật tai to mặt lớn nào của quân đội Liên Xô, thì đối với tâm lý của chúng cũng là một đòn giáng mạnh, tạo ra hiệu ứng răn đe. Cho chúng nếm chút mùi vị, đánh cho gấu Bắc Cực này tối tăm mặt mũi, để vài thế hệ sau của chúng cứ nhắc đến là sợ hãi."

"Bành tổng, ông cứ đợi ở đây, cứ chờ xem đi." Ngô Địch cười hề hề nói.

Chiều hôm đó, sau khi suy nghĩ thấu đáo, Bành Đức Hoài đích thân soạn một bức điện văn gửi lên cấp chỉ huy cao nhất, đề nghị tạm thời không đàm phán hòa bình với Liên Xô. Toàn văn bức điện như sau: "Chủ tịch, Đặng Phong quyết định, các đơn vị tuyến Đông và tuyến Trung sẽ tung toàn bộ lực lượng dự bị chiến dịch, phát động tổng tấn công vào quân đội Liên Xô ở tuyến Đông và tuyến Trung, với mục đích chiếm lĩnh tối đa lãnh thổ, đồng thời tiến hành tổng phản công ở tuyến Tây để khôi phục lại các khu vực lãnh thổ bị Liên Xô chiếm đóng như Tháp Thành, Tục Dân huyện, Ôn Tuyền, Bác Nhĩ Tháp Lạp, Hoắc Thành. Tôi cho rằng khả thi."

"Sáng ngày 28, tôi đã đến sở chỉ huy tuyến Tây ở Ô Lỗ Mộc Tề, nghe báo cáo của Tái Phúc Đỉnh, Trương Tử Hoa, Ngô Địch về tình hình tuyến Tây. Dựa trên tình hình tuyến Tây hiện nay, việc tiêu diệt quân địch xâm lược Liên Xô có lẽ phải đến trung tuần tháng 3 mới hoàn thành. Trước lúc đó, không nên đàm phán hòa bình với Liên Xô. Đặng Phong cũng cùng ý kiến này. Tôi đang tổ chức các vấn đề phản công tuyến Tây tại Ô Lỗ Mộc Tề, xin chờ chỉ thị xem có thỏa đáng hay không."

Sau khi nhận được điện tín, cấp chỉ huy cao nhất lập tức điện phúc đáp đồng ý: "Liên Xô thông qua đại sứ quán của chúng ta tại Liên Xô và Kim Nhật Thành đã bày tỏ nguyện vọng hòa đàm mạnh mẽ, chuyện đàm phán phải tùy theo sự phát triển của tình hình mà định, nhưng cũng không nên kéo dài quá lâu. Lúc này, các yếu tố trong và ngoài nước đều cực kỳ có lợi cho chúng ta, có thể buông tay mà đánh. Toàn bộ hệ thống phòng thủ của quân đội Liên Xô ở tuyến Đông và tuyến Trung đã bị phá hủy hoàn toàn, phát động tổng tấn công là thích hợp. Các binh đoàn lớn của quân Liên Xô ở tuyến Tây, với chính diện rộng, tốc độ cao, đã trở thành nỏ mạnh hết đà, việc phát động phản công ở tuyến Tây cũng là cần thiết.

Ông tổ chức phản công tuyến Tây ở Ô Lỗ Mộc Tề rất thỏa đáng, rất hài lòng."

Sau đó, Bành Đức Hoài cùng Tái Phúc Đỉnh, Trương Tử Hoa, Ngô Địch nghiên cứu chi tiết kế hoạch tác chiến. Cuối cùng, ông kiên định nói: "Phải giáng cho quân Liên Xô một đòn đau từ cả trên bộ lẫn trên không, hủy diệt hoàn toàn ý chí chiến tranh của chúng. Ít nhất cũng phải khiến chúng ngoan ngoãn trong 20 năm."

Ngày 1 tháng 3, Bành Đức Hoài và Đặng Phong cùng ký tên ra lệnh phản công cho các đơn vị tác chiến ở tuyến Tây, đồng thời điều chỉnh lại biên chế của 8 sư đoàn vốn có thuộc Quân khu Tân Cương và Quân khu **, chia 92 chiếc xe tăng của trung đoàn xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" duy nhất của Quân khu ** thành từng tiểu đoàn phân bổ đến ba hướng tấn công chính là Tháp Thành, Hoắc Thành, Ôn Tuyền. Để bù đắp sức mạnh tấn công mặt đất còn thiếu, từ các sân bay Bác Lực và Cộng Thanh Thành mới chiếm được ở tuyến Đông, đã điều tới hơn 90 máy bay chiến đấu MiG-19 và 30 máy bay ném bom tầm trung Tu-16 của Liên Xô, đã được lắp tạm hệ thống nhận diện địch ta. Đồng thời để tăng cường điều phối chỉ huy và áp chế điện từ trên không, Phó bí thư Ủy ban Công tác Viễn Đông, Vương Côn Bằng đích thân mang theo máy bay cảnh báo sớm Không Cảnh 2000 tới Ô Lỗ Mộc Tề.

Tháp Thành là thị trấn lớn nhất trong số các lãnh thổ Trung Quốc bị quân Liên Xô chiếm đóng lần này, cũng là mục tiêu thu hồi chính của quân biên phòng Trung Quốc. Phía đông bắc Tháp Thành giáp với khu vực A Lặc Thái, phía tây nam giáp với Châu tự trị Mông Cổ Bác Nhĩ Tháp Lạp. Tháp Thành giống như một hình tam giác đều cắm vào lãnh thổ Cộng hòa tự trị Kazakhstan của Liên Xô, cạnh phía tây và phía bắc giáp với Cộng hòa tự trị Kazakhstan của Liên Xô, cạnh phía đông đối diện với thành phố Khắc Lạp Mã Y. Dưới chân núi Vĩ Nhân cách phía tây nam Tháp Thành 17 km là cửa khẩu Ba Khắc Đồ thông giữa Cộng hòa tự trị Kazakhstan của Liên Xô và nước ta, quốc lộ A356 của Liên Xô nối liền với đường tỉnh 221 của Tân Cương, Trung Quốc.

Do vị trí của Tháp Thành quá nổi bật, không có lợi cho việc phòng thủ, trong kế hoạch "Hành động Săn Gấu", nếu quân Liên Xô tấn công quy mô lớn, dự kiến sẽ chỉ trụ lại đây 4-5 ngày. Nhưng do quân Liên Xô nhanh chóng đột kích từ khu vực Châu tự trị Mông Cổ Bác Nhĩ Tháp Lạp giáp phía tây nam Tháp Thành và khu vực A Lặc Thái ở phía đông bắc, hình thành cục diện tiến công từ cả hai phía nam bắc, các trung đoàn biên phòng của Phân khu quân sự Tháp Thành cùng Trung đoàn 162 Binh đoàn Diệp Nhĩ Cái Đề, Trung đoàn 163 Binh đoàn A Khắc Kiều Khắc, Trung đoàn 164 Binh đoàn Ô Lạp Tư Đài thuộc quân khu sản xuất xây dựng, chỉ trụ vững được 2 ngày rồi buộc phải rút khỏi khu vực Tháp Thành. Một phòng tuyến mới được hình thành trên đường tỉnh 221 và Sư đoàn nông nghiệp số 8 thuộc Quân khu sản xuất xây dựng Tân Cương.

Sau khi quân Liên Xô chiếm được thị trấn biên giới Tháp Thành, nơi đây trở thành căn cứ hỗ trợ tiền tuyến chính của quân Liên Xô. Tại trấn Nhị Công, hương Khách Lạp Cáp Ba Khắc, hương Dã Môn Lặc và cửa khẩu Ba Khắc Đồ của Tháp Thành, quân đội Liên Xô đóng quân tổng cộng hơn 20.000 người thuộc Sư đoàn bộ binh cơ giới số 38 và Sư đoàn xe tăng số 25 của Quân khu Trung Á, nhằm đảm bảo an toàn cho căn cứ hỗ trợ tiền tuyến này. Do tư duy chiến thuật của quân đội Liên Xô quyết định, chúng không đào hầm sâu, thiết lập công sự, chiến hào, lô cốt công khai hay ngầm trên tuyến phòng thủ. Thay vào đó, chúng xây dựng các điểm hỏa lực phòng thủ hỗ trợ lẫn nhau với xe tăng làm trung tâm, nhằm phong tỏa chặt chẽ quân đội Trung Quốc. Đồng thời, trên tất cả các tuyến đường trước trận địa, chúng đều gài mìn.

Đối mặt với cách bố trí như vậy của quân Liên Xô, Quân khu Tân Cương đã đưa ra những sắp xếp và bố trí vô cùng chu đáo.

Dưới sự chỉ huy của Bành đại tướng quân, cuộc phản công toàn diện vào Liên Xô ở tuyến Tây đã chính thức bắt đầu.

2 giờ sáng ngày 3 tháng 3, cuộc phản công của quân đội Trung Quốc ở tuyến Tây nhằm vào quân đội Liên Xô xâm lược vùng Tân Cương đã khai hỏa bằng các đợt pháo kích quy mô lớn. Theo mệnh lệnh của Bành Đức Hoài, hơn 2.000 khẩu pháo được tập trung đã nã đạn dữ dội vào trận địa quân Liên Xô với khí thế như thác đổ, phủ kín bầu trời. Đặc biệt, các giàn hỏa tiễn 40 nòng 122mm đã liên tục bắn 3 loạt đạn, như những tia chớp rít gào bay về phía trận địa quân Liên Xô. Chỉ với 20 phút chuẩn bị pháo binh, 2.000 tấn đạn pháo đã trút xuống trận địa quân Liên Xô. Trong khoảnh khắc, khắp chiến trường vang vọng những tiếng nổ chói tai, khói lửa mịt mù, ánh lửa rực trời, trận địa quân Liên Xô chìm trong biển lửa.

Theo đà kéo dài của pháo kích, Phân khu quân sự Tháp Thành, các trung đoàn biên phòng cùng Sư đoàn nông nghiệp 8, Sư đoàn nông nghiệp 9 tham gia trận phản công Tháp Thành, phối hợp nhịp nhàng, dưới sự che chở của không quân và các cụm đột kích bọc thép lấy xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" và xe tăng M26 Pershing của Mỹ làm tiên phong, đã phát động cuộc tấn công bất ngờ và mãnh liệt vào Sư đoàn bộ binh cơ giới số 38 và Sư đoàn xe tăng số 25 của Quân khu Trung Á thuộc quân đội Liên Xô đang chiếm đóng tại trấn Nhị Công, hương Khách Láp Cáp Ba Khắc, hương Dã Môn Lặc và cửa khẩu Ba Khắc Đồ.

Tiếng kèn xung phong vang lên, các đơn vị tấn công tham gia trận phản công Tháp Thành theo sau xe tăng, ồ ạt tấn công vào trận địa quân Liên Xô xâm lược. Trách nhiệm thiêng liêng của người quân nhân khiến các chiến sĩ quên đi nỗi sợ hãi, họ vừa thét vang, vừa thực hiện thuần thục các động tác chiến đấu theo huấn luyện thường ngày.

Tiếng rít của máy bay bổ nhào trên không trung, tiếng nổ của đạn hỏa tiễn khi trúng xe tăng T-55, tiếng súng máy hạng nhẹ, hạng nặng và vũ khí tự động khai hỏa, tiếng thét gào khản đặc của chiến sĩ hai bên, tiếng gầm rú của động cơ xe tăng hòa quyện vào nhau, tiếng sấm rung chuyển vang vọng khắp lưu vực Tháp Thành, trong màn đêm rực ánh lửa hiện lên những bức tranh chiến tranh vô cùng hùng tráng, chấn động lòng người.

"Cao điểm 463 đã bị ta chiếm, quân ta đã xông vào hương Khách Láp Cáp Ba Khắc, đang tiến sâu vào bên trong."

"Trận địa tiền duyên hương Dã Môn Lặc đã bị ta phá vỡ."

"Chúng ta đã tiến vào trấn Nhị Công, chiếm được kho của công ty khoáng sản Tháp Thành, hiện tại là kho đạn dược của quân Liên Xô."

"Chúng ta đã chiếm được núi Vĩ Nhân, kiểm soát các con đường hai bên cửa khẩu Ba Khắc Đồ."

Tin thắng trận liên tiếp truyền về, chỉ trong 1 giờ 30 phút, toàn tuyến phòng thủ Tháp Thành của quân Liên Xô đã bị chọc thủng.

Cụm đột kích tấn công vào cửa khẩu Ba Khắc Đồ gồm các trung đoàn biên phòng thuộc Phân khu quân sự Tháp Thành tiến quân đặc biệt nhanh. Tư lệnh Phân khu quân sự Tháp Thành, Vương Hâm Quang, dẫn đầu một đại đội tăng cường, vòng qua dãy núi đồi Tháp Nhĩ Ba Cáp Thai, xuyên sâu vào lãnh thổ Cộng hòa tự trị Kazakhstan của Liên Xô. Trên những con đường mòn khúc khuỷu, bốn bề tối tăm, càng dấn sâu vào nội địa Liên Xô, càng cảm thấy như đứng bên bờ vực thẳm.

Đúng lúc này, họ phát hiện trong một khe núi cây cối rậm rạp cách cửa khẩu Ba Khắc Đồ hơn 10 km có một trạm tiếp tế được quân Liên Xô giấu rất kỹ. Họ lập tức thông báo tọa độ của trạm tiếp tế này cho không quân.

Tại một doanh trại quân đội Liên Xô cách đường quốc lộ cửa khẩu Ba Khắc Đồ 3 km, họ dừng bước, phục kích tại đây chờ đợi trận chiến bắt đầu. Sau khi pháo kích chuẩn bị, 3 chiếc MiG-19 thực hiện ném bom và càn quét bổ sung vào doanh trại quân đội Liên Xô. Lúc này họ nhìn thấy trạm tiếp tế của quân Liên Xô giấu trong khe núi rừng rậm mà họ vừa chỉ điểm đã chìm trong biển lửa ngút trời. Sau này họ mới biết đó là một trạm tiếp tế nhiên liệu quan trọng của Sư đoàn xe tăng số 25 thuộc Quân khu Trung Á của quân đội Liên Xô.

Những đòn tấn công xả láng của pháo binh và không quân đã khiến quân Liên Xô chết chóc tan hoang, quỷ khóc thần sầu, rối loạn một đoàn. Điều này đã cổ vũ tinh thần to lớn cho lực lượng chiến sĩ do Vương Hâm Quang dẫn đầu thọc sâu vào lòng địch, họ cảm thấy sĩ khí dâng cao.

Thời điểm phản công đã đến, Tư lệnh Vương Hâm Quang tay phải cầm một khẩu súng trường tự động loại 51, nói với vài tiểu đội trưởng bên cạnh: "Xông vào, thừa loạn xông vào." Họ nhanh chóng tiếp cận mục tiêu, đột ngột xông vào doanh trại quân đội Liên Xô. Bên trong doanh trại hỗn loạn tột độ, đâu đâu cũng là hố đạn, xe quân sự bị phá hủy, lều trại bốc cháy. Xung quanh các hố đạn và lều trại, xác chết và thương binh quân Liên Xô nằm la liệt.

Trong bóng tối, có vẻ như là một chỉ huy quân Liên Xô hét lớn với Vương Hâm Quang bằng tiếng Nga: "Выздоровьяоманды?Теперьидитуда,чтобыспастираненых!" (Các người là đội vệ sinh à? Mau lên đó cứu thương binh cho tao!)

"Đoàng, đoàng, đoàng", Vương Hâm Quang làm gì có thời gian đi cứu thương binh nào, ông chĩa thẳng khẩu súng trường tự động loại 51 vào tên sĩ quan Liên Xô đang hét lớn với mình rồi nổ một loạt đạn. Tên sĩ quan này đổ gục ngay tại chỗ. Trong chớp mắt, lựu đạn, đạn súng trường tự động như mưa trút xuống đám quân Liên Xô đang hỗn loạn. Trong sự hỗn loạn đó, Vương Hâm Quang dẫn đầu xông pha trận mạc, khẩu súng trường tự động của ông không ngừng phun ra những lưỡi lửa, từng quả lựu đạn được ông ném vào các lều trại của quân Liên Xô. Các chiến sĩ càng không cam chịu tụt lại phía sau, tranh nhau xông lên, họ yểm trợ cho nhau tấn công, càng đánh càng hăng, đánh cho quân Liên Xô chóng mặt hoa mắt. Trong đêm tối, đối mặt với kiểu đánh lộn xộn, không phân biệt được địch ta này, quân Liên Xô hoàn toàn không biết phải "chơi" như thế nào. Trận này đánh vô cùng gọn gàng dứt khoát, tiêu diệt hoàn toàn trạm thông tin tổng đặt tại cửa khẩu Ba Khắc Đồ, Tháp Thành của Sư đoàn bộ binh cơ giới số 38 thuộc Quân khu Trung Á của quân đội Liên Xô.

Những lối đánh này đều nhờ vào những năm tháng Vương Hâm Quang làm giáo viên du kích tại Ủy ban Công tác Ấn Độ.

Cuộc phản công ở tuyến Tây vẫn đang tiếp tục vô cùng căng thẳng và khốc liệt. Quân Liên Xô tập trung Sư đoàn xe tăng số 88 của Quân khu Trung Á tập kết trong lãnh thổ Liên Xô gần khu vực Hoắc Thành. Mặc dù Bộ chỉ huy không quân tuyến Tây Trung Quốc đã phái một lượng lớn không quân đến oanh tạc không ngừng nghỉ, khiến quân Liên Xô chịu tổn thất 15% xe tăng và 25% xe bọc thép, họ vẫn gian nan hoàn thành đợt tập kết này.

Rạng sáng ngày 9 tháng 3, Trung đoàn khai hoang số 63 tại pháo đài A Khắc phía bắc hương Tam Đạo Hà, huyện Hoắc Thành báo cáo, từ trong lãnh thổ Liên Xô truyền đến tiếng gầm rú đinh tai nhức óc của động cơ xe tăng, một đơn vị bọc thép của quân đội Liên Xô đang tiến về phía pháo đài A Khắc. Ngay lập tức, bộ chỉ huy tuyến Tây ra lệnh, tiểu đoàn 1 trung đoàn xe tăng Quân khu ** tại trấn Thanh Thủy Hà với 33 chiếc xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" cùng Trung đoàn nông nghiệp 62 thuộc Quân khu sản xuất xây dựng Tân Cương và Sư đoàn xe tăng số 88 thứ 6.

Khoảng 4 giờ sáng, hơn 300 chiếc xe tăng T-55 của quân Liên Xô vượt qua biên giới, tiến vào khu vực sa mạc phía tây nam Hoắc Thành. Xe tăng Liên Xô tổ chức thành các cụm đột kích bọc thép, mỗi cụm 40 đến 50 chiếc, ồ ạt tấn công về phía trận địa của Trung Quốc, trên xe tăng T-55 còn chở theo bộ binh. Thấy tình cảnh này, lực lượng chống tăng gồm 33 chiếc xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" của Tiểu đoàn 1 Trung đoàn xe tăng Quân khu ** cùng pháo không giật 82mm và súng hỏa tiễn 40mm của Trung đoàn nông nghiệp 62 và 63 thuộc Quân khu sản xuất xây dựng Tân Cương lập tức nhập cuộc chiến đấu. Ngay lập tức, tiếng pháo vang dội, đạn xuyên giáp bay qua bay lại giữa các cụm xe tăng hai bên, xe tăng quân Liên Xô liên tục bốc cháy và phát nổ, khói lửa bao trùm cả mặt đất.

Khi cuộc chiến vừa bắt đầu, xe tăng T-55 của quân Liên Xô liền lao thẳng về phía trận địa chống tăng của Tiểu đoàn 1 xe tăng Quân khu ** và Trung đoàn nông nghiệp 62, 63 thuộc Quân khu sản xuất xây dựng Tân Cương. Tuy nhiên, pháo 105mm của xe tăng T-55 không thể phá hủy xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" của Trung Quốc ở khoảng cách xa. Vì vậy, số lượng lớn xe tăng T-55 của quân Liên Xô đã bị đẩy lùi trong đợt tấn công đầu tiên của Tiểu đoàn 1 trước khi kịp tiếp cận trận địa chống tăng của Trung Quốc. Trên chiến trường, xác xe tăng quân Liên Xô nằm la liệt hàng trăm chiếc, Trung đoàn xe tăng 180 thuộc Sư đoàn xe tăng số 88 của quân đội Liên Xô đã bị tiêu diệt hoàn toàn trong trận chiến.

Sau khi quân Liên Xô rút lui, 10 chiếc máy bay ném bom tầm trung Tu-16 và 20 chiếc máy bay chiến đấu MiG-19 của không quân binh đoàn Viễn Đông tuyến Tây, trên thân máy bay có vẽ quốc huy Bát Nhất, đã tới hỗ trợ chiến đấu. Do những chiếc máy bay Liên Xô thu được này không có radar điều khiển hỏa lực, không thể thực hiện tấn công bằng tên lửa, chỉ có thể ném bom. Việc tấn công vào các mục tiêu di động thiếu sự chính xác.

Sau khi đợt tấn công đầu tiên bị đẩy lùi, quân Liên Xô phát động đợt tấn công thứ hai. Lần này, quân Liên Xô tổ chức 10 cụm đột kích, mỗi cụm 30 xe tăng, phát động tấn công vào Trung Quốc trên chính diện 10 km. Địch biến ta biến, Tiểu đoàn 1 Trung đoàn xe tăng Quân khu ** cũng chia 33 chiếc xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" thành 10 nhóm, mỗi nhóm phối hợp với 6 chiếc xe ô tô, mang theo 2 khẩu pháo không giật 82mm và 4 tổ hỏa tiễn thủ, cơ động theo đó, hình thành đội hình chống bọc thép xa, gần để ngăn chặn các đợt đột kích của nhiều cụm xe tăng quân Liên Xô.

Quân Liên Xô chiếm ưu thế về số lượng xe tăng gấp 10 lần so với Trung Quốc, Trung Quốc chiếm ưu thế tuyệt đối về chất lượng xe tăng "Kẻ Hủy Diệt", hai bên đã có một trận "cận chiến" xe tăng trên chiến trường rộng 20 km vuông.

Quân Liên Xô với 3 trung đoàn xe tăng, 10 cụm đột kích xe tăng, hơn 300 chiếc xe tăng, tiến quân đồng loạt, triển khai tấn công quân đội Trung Quốc với mật độ 30 xe tăng mỗi km. Thế nhưng xe tăng T-55 tốc độ việt dã tối đa chỉ 35 km/giờ, tốc độ di chuyển chậm hơn so với xe tăng Trung Quốc, sử dụng nạp đạn thủ công, tốc độ bắn chậm, tốc độ bắn thực tế của pháo chính chỉ đạt 2 phát/phút, tầm bắn ngắn, tầm bắn tối đa là 1600 mét. Những chiếc T-55 đời đầu này chỉ được lắp bộ ổn định pháo cao thấp, chưa lắp bộ ổn định hai trục cao thấp và ngang, không thể bắn chính xác khi đang di chuyển. Hệ thống điều khiển hỏa lực của xe tăng T-55 lại càng đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn: Trưởng xe điều khiển tháp pháo, dùng kính tiềm vọng ТПК-1 để tìm kiếm mục tiêu. Khi bắt được mục tiêu, xoay tháp pháo để chỉ thị mục tiêu cho pháo thủ, sau đó pháo thủ thông qua kính ngắm ТШ2-22 để ngắm bắn chính xác. Trên kính ngắm của trưởng xe và pháo thủ đều khắc dấu hình "∧", thông qua việc điều chỉnh góc phương vị và góc tà của pháo để đưa dấu ngắm loại đạn tương ứng trên kính ngắm trùng với mục tiêu mới có thể bắn.

Mặc dù số lượng xe tăng Trung Quốc ít, nhưng tầm bắn xa, tốc độ bắn nhanh, độ chính xác khi bắn lúc đang di chuyển cao, sức tấn công cực mạnh, khả năng phòng hộ bọc thép tuyệt đối vượt trội.

Khi cuộc chiến vừa bắt đầu, Tiểu đoàn 1 xe tăng Quân khu ** đã tận dụng triệt để lợi thế tầm bắn xa và hệ thống điều khiển hỏa lực tiên tiến của xe tăng "Kẻ Hủy Diệt", từ khoảng cách 2600 mét đã bắt đầu bắn chính xác vào xe tăng T-55 của Liên Xô. Quân Liên Xô nóng ruột nhưng chẳng làm được gì, muốn đánh mà không tới tầm. Cách duy nhất bây giờ là nhanh chóng lao lên, đánh cận chiến với xe tăng Trung Quốc. Xe tăng Liên Xô chưa kịp tiếp cận tầm bắn của chính mình thì đã có 1/2 bị xe tăng Trung Quốc đánh cho bại liệt trên đường tấn công.

Khi xe tăng quân Liên Xô phải trả giá một nửa, tiếp cận tầm bắn tối đa 1600 mét của xe tăng mình, xe tăng "Kẻ Hủy Diệt" lợi dụng tốc độ cao và sự linh hoạt của chính mình, bắt đầu tiêu diệt xe tăng quân Liên Xô trong quá trình di chuyển nhanh liên tục.

Muốn đánh cận chiến, phải đuổi kịp, bắn trúng mới được chứ. Lúc này tốc độ xe tăng Liên Xô không bằng xe tăng Trung Quốc, sự linh hoạt cũng không bằng, vừa mới ngắm mục tiêu chưa kịp nhấn nút bắn thì xe tăng Trung Quốc đã chạy ra khỏi kính ngắm rồi.

Sự khác biệt về chất lượng là điều không thể thay đổi. Trong cuộc đối đầu xe tăng Trung - Xô này, trên chiến trường rộng chưa đầy 20 km vuông đầy rẫy xác chết, Liên Xô đã để lại khoảng hơn 360 xác xe tăng đổ nghiêng ngả. Cuối cùng, trận chiến kết thúc với sự thất bại hoàn toàn của Liên Xô.

Trận này đánh cho quân Liên Xô không còn chút sĩ khí, nghiền nát hoàn toàn giấc mộng thắng quân "Chiến sĩ Bất bại" Trung Quốc bằng ưu thế tuyệt đối về số lượng của chúng. Không chỉ hủy diệt hoàn toàn sức chiến đấu của binh chủng xe tăng Liên Xô, quan trọng hơn là nó đã hủy diệt hoàn toàn ý chí chiến đấu của chúng. Hoàn toàn đảo ngược cục diện chiến trường tuyến Tây.

Trận chiến này đã trở thành cơn ác mộng vĩnh viễn, một sự sỉ nhục vĩnh viễn đối với quân đội Liên Xô.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.