Phi Báo Xuất Kích

Lượt đọc: 476 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 248
Một Hòn Đá Dấy Lên Ngàn Lớp Sóng

❊ ❊ ❊

Tin tức về việc Liên Xô gào thét muốn thực hiện đòn tấn công hạt nhân nhắm vào Trung Quốc đã khiến trái tim của toàn thế giới treo ngược lên. Những người lãnh đạo Trung Quốc, với nòng cốt là vị Thủ trưởng tối cao, đối với việc này vẫn giữ vẻ bình tĩnh thản nhiên. Vị Thủ trưởng tối cao cười nói chuyện vui vẻ với các nhà lãnh đạo Đảng anh em Đông Âu đến Trung Quốc làm thuyết khách cho Liên Xô: "Xin các đồng chí nhắn lại với các đồng chí Liên Xô rằng, chẳng phải muốn đánh chiến tranh hạt nhân sao? Bom nguyên tử quả thực rất lợi hại, nhưng bản thân tôi không sợ. Bom nguyên tử là con hổ giấy, xem ra có thể dọa được không ít người. Mỹ đã có, Liên Xô cũng đã có." Vị Thủ trưởng tối cao giơ tay phải lên, dùng ngón cái chạm vào đầu ngón út, đầy tự tin nói: "Chúng tôi cũng có một chút xíu như thế này đây."

Vị Thủ trưởng tối cao rít một hơi thuốc rồi nói: "Ném bom nguyên tử là làm trái lòng người. Mỹ đã ném hai quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản, vì thế mà danh tiếng của Mỹ không tốt. Đa số nhân dân trên thế giới đều phản đối việc dùng bom nguyên tử để giết người, phản đối chiến tranh hạt nhân."

Tiếp đó, vị Thủ trưởng tối cao đầy hào khí nói: "Có những thứ trông có vẻ mạnh mẽ, thực ra chẳng qua chỉ là con hổ giấy. Lý do là chúng xa rời nhân dân, không có chân lý, "đắc đạo đa trợ, thất đạo quả trợ". Anh xem, Hitler chẳng phải rất mạnh sao, cuối cùng vẫn bị đánh đổ. Chủ nghĩa đế quốc Mỹ cũng rất mạnh, chúng tôi đối đầu với hắn một chút cũng chẳng sao. Liên Xô chẳng phải cũng rất mạnh sao? Nó mạnh đến mức không ai bì nổi. Nó vốn là một quốc gia châu Âu, nay lại mở rộng lãnh thổ ra khắp toàn cầu, thẩm thấu vào Trung Quốc, cướp đi của Trung Quốc một lượng lớn lãnh thổ. Chiếm đóng lãnh thổ của chúng tôi quá nhiều, quá nhiều, bao gồm cả những phần do đế quốc Sa hoàng và Liên Xô chiếm. Những vùng lãnh thổ bị chiếm đóng này chúng tôi không thể đếm xuể, điều chúng tôi muốn thu hồi bây giờ chỉ là một phần nhỏ nhất theo quy định của luật pháp quốc tế, đó đều là những nơi có căn cứ lịch sử rõ ràng thuộc về Trung Quốc. Năm 1949 tôi sang Liên Xô, Stalin sợ tôi nhắc tới những hiệp ước bất bình đẳng đó nên tránh mặt tôi, Liên Xô chiếm chỗ quá nhiều rồi. Họ lấy mất Ngoại Mông của chúng ta, họ lại cắt một mảnh đất của các anh là Romania, gọi là Bessarabia. Lại cắt một mảnh đất ở Đức, chính là một phần của Đông Đức. Đuổi tất cả người Đức ở đó sang phía Tây. Họ cũng cắt một mảnh ở Ba Lan cho Belarus. Lại cắt một mảnh từ Đức cho Ba Lan để bù đắp cho phần đất Ba Lan cắt cho Belarus. Họ còn cắt một mảnh của Phần Lan. Hễ chỗ nào có thể cắt được, họ đều muốn cắt. Liên Xô chỉ có bấy nhiêu người, tại sao lại phải chiếm đóng vùng đất lớn như vậy? Lần này chúng tôi chỉ muốn thu hồi Ngoại Mông và vùng đất phía Đông hồ Baikal bị họ cắt đi từ một trăm năm trước, bao gồm Bác Lực, Hải Sâm Uy, bán đảo Kamchatka, thế mà họ lại đòi ném bom nguyên tử vào chúng tôi."

Vị Thủ trưởng tối cao đanh thép nói: "Nếu các đồng chí Liên Xô muốn sử dụng bom nguyên tử với người em nhỏ Trung Quốc này, thì cứ để họ dùng đi. Tôi, Mao Trạch Đông, cứ ngồi trong căn phòng này chờ họ đến ném bom. Trung Quốc dù có chết một nửa số dân, thì một nửa còn lại vẫn có thể xây dựng lại quê hương trên đống đổ nát, và vẫn phải thu hồi những vùng đất bị họ chiếm đóng."

Tiếp đó, vị Thủ trưởng tối cao lại bình tĩnh nói với các đồng chí Đảng anh em Đông Âu: "Người Liên Xô đừng có giở trò này, làm vậy không có lợi cho việc giải quyết vấn đề. Vấn đề biên giới Trung - Xô là vấn đề lịch sử để lại, chúng tôi vẫn luôn chủ trương nên giải quyết thông qua thương lượng hữu nghị kiểu đồng chí, xử lý theo nguyên tắc của hai bản "Tuyên ngôn Karakhan đối với Trung Quốc" mà đồng chí Lenin từng tuyên bố. Nhưng người Liên Xô không còn nghe lời Lenin nữa, các anh thì sao, các anh có còn nghe không?"

"Lenin là người thầy dẫn dắt của giai cấp vô sản, lời nói của ông có ý nghĩa chỉ đạo phổ quát đối với toàn bộ phong trào cách mạng." Mọi người lần lượt bày tỏ.

"Dù các anh có nghe hay không," vị Thủ trưởng tối cao chỉ chỉ tai phải của mình nói: "Dù sao thì chúng tôi vẫn cứ nghe." Sau đó ông nói tiếp: "Lợi ích căn bản của nhân dân toàn bộ phe xã hội chủ nghĩa là nhất quán, chúng tôi hy vọng các đồng chí Liên Xô có thể xuất phát từ đại cục của phong trào cộng sản quốc tế, hãy nhìn xa trông rộng, chúng tôi và Liên Xô là hai nước lớn, dù sao cũng phải đoàn kết. Một số sự không đoàn kết chỉ là hiện tượng tạm thời, vẫn là mối quan hệ giữa chín ngón tay và một ngón tay. Cho dù hiện tại giữa chúng ta có xảy ra chút không vui nhỏ bé này, vì vài luống đất mà nổ vài phát súng, thì đây cũng chỉ là tạm thời, cục bộ. Vấn đề rồi cũng sẽ được giải quyết. Sự phát triển toàn diện mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước Trung - Xô vẫn là dòng chảy chính, vẫn là đại cục. Điểm này xin các anh về nhắn lại với các đồng chí Liên Xô."

Một hòn đá dấy lên ngàn lớp sóng. Sự đe dọa hạt nhân trần trụi này của Liên Xô lập tức gây ra phản ứng dữ dội trên toàn thế giới.

Ngày thứ hai sau khi tờ "Sao Đỏ", cơ quan ngôn luận do quân đội Liên Xô chủ quản, đăng tải bức thư gửi nhân dân Liên Xô, tờ "Washington Post" của Mỹ đã đăng một tin tức ở vị trí nổi bật trên trang nhất với tiêu đề: "Liên Xô muốn thực hiện đòn tấn công hạt nhân nhắm vào Trung Quốc". Bản tin viết: Giữa hai người khổng lồ xã hội chủ nghĩa là Trung Quốc và Liên Xô, vì vấn đề lãnh thổ để lại từ hơn 100 năm trước mà đã xảy ra xung đột lớn.

Cơ quan ngôn luận của quân đội Liên Xô là tờ "Sao Đỏ" tuyên bố, vào 22 giờ 30 phút giờ Moscow ngày 10 tháng 2, quân đội Trung Quốc đã phát động cuộc tấn công toàn diện dữ dội vào Liên Xô trong cùng một giây, từ Đông sang Tây, trên tuyến biên giới Trung - Xô, Trung - Mông dài hàng ngàn cây số, với hàng triệu quân thiết giáp, hàng vạn xe tăng và hàng ngàn máy bay. Nhóm cuồng chiến này của Trung Quốc còn ngang nhiên sử dụng tên lửa tấn công các vị trí chiến lược sâu trong nội địa Liên Xô, tiến sâu tới hàng ngàn cây số, điều này có nghĩa là Trung Quốc đã phát động một cuộc chiến tranh xâm lược toàn diện nhắm vào Liên Xô. Nhân dân Liên Xô với truyền thống cách mạng vẻ vang anh hùng sẽ vùng lên kháng cự, giống như năm xưa kháng cự phát xít Đức để kháng cự kẻ xâm lược Trung Quốc, sẽ dùng cuộc chiến tranh vệ quốc để tiêu diệt cuộc chiến tranh xâm lược do Trung Quốc phát động.

Chính phủ và nhân dân Liên Xô sẽ bảo lưu quyền sử dụng mọi biện pháp để phản kích kẻ xâm lược Trung Quốc. Trong trường hợp cần thiết, sẽ thực hiện các đòn tấn công hạt nhân hủy diệt nhắm vào các căn cứ hạt nhân, trung tâm chính trị và trung tâm công nghiệp của Trung Quốc, nhằm kiên quyết, triệt để ngăn chặn hành vi xâm lược này của Trung Quốc.

Tiếp đó, tờ "Washington Post" của Mỹ viết một cách đầy hình ảnh: Theo tiết lộ từ một nhân vật có thẩm quyền trong quân đội Liên Xô không tiện nêu tên, Moscow sẵn sàng bất chấp mọi giá để phát động một cuộc chiến tranh hạt nhân nhắm vào Trung Quốc nhằm phá hủy năng lực chiến tranh của Trung Quốc. Quân đội Liên Xô đã vạch ra các mục tiêu tấn công hạt nhân đợt đầu, bao gồm các thành phố công nghiệp quan trọng như Bắc Kinh, Thẩm Dương, Trường Xuân, Yên Sơn... và các căn cứ hạt nhân của Trung Quốc.

Oa, nếu một khi để người Liên Xô mở chiếc hộp Pandora, thì sẽ ra sao đây? Toàn bộ châu Âu và châu Á sẽ phải chịu sự hủy diệt hoàn toàn. Cả thế giới sẽ bị bao phủ trong đám mây mù hạt nhân, đây sẽ là một viễn cảnh đáng sợ biết bao! Thế giới của chúng ta sẽ trở thành vật tuẫn táng cho con gấu Bắc Cực ngạo mạn này.

Chúng ta, những người yêu chuộng hòa bình, lúc này đây liệu có nên làm gì đó để ngăn chặn hành động điên rồ vô cùng vô trách nhiệm này của người Liên Xô hay không?

Tờ "The Times" của Anh cũng đăng một bài viết với tiêu đề "Gấu Bắc Cực bị rồng Trung Quốc cào trúng mông", bình luận rằng: Con gấu Bắc Cực ngạo mạn không ai bì nổi này của Liên Xô đã phải nhận bài học từ người em nhỏ xã hội chủ nghĩa của mình là Trung Quốc.

Phóng viên của AFP thường trú tại Bắc Kinh đưa tin: Người phát ngôn phía quân đội Trung Quốc, Thiếu tướng Trương Hiệu Trung, trong buổi họp báo diễn ra hàng ngày tại Trung tâm Báo chí Bắc Kinh đã giới thiệu rằng, hành động quân sự lần này của Trung Quốc là do lực lượng biên phòng Trung Quốc, dưới sự phối hợp tích cực của dân quân, phát động một cuộc tấn công nhắm vào Liên Xô nhằm thu hồi một phần lãnh thổ bị chiếm đóng trong thời kỳ Liên Xô và Sa Nga. Tính chất của cuộc chiến là cuộc chiến tranh biên giới có quy mô giới hạn.

Thiếu tướng Trương tuyên bố rằng, Trung Quốc và Liên Xô đều là các quốc gia xã hội chủ nghĩa, giữa hai nước tồn tại một số vấn đề biên giới do lịch sử để lại, nguồn gốc gây ra những vấn đề này chính là chính sách xâm lược bành trướng của chính quyền Sa Nga. Trung Quốc không hề có bất kỳ tham vọng lãnh thổ nào đối với Liên Xô, chỉ muốn thu hồi lãnh thổ thuộc về chính mình. Chính phủ và nhân dân Trung Quốc từ trước đến nay luôn hy vọng giải quyết hòa bình các vấn đề biên giới giữa hai nước thông qua thương lượng, và vì thế đã thể hiện sự chân thành cao nhất, nỗ lực to lớn nhất. Nhưng Liên Xô lại khăng khăng một mực, từ chối thẳng thừng hàng loạt yêu cầu hợp lý mà Trung Quốc đưa ra, coi sự chân thành muốn giải quyết hòa bình vấn đề biên giới của Trung Quốc là yếu đuối, dễ bắt nạt. Vấn đề lãnh thổ liên quan đến chủ quyền Trung Quốc, là lợi ích cốt lõi của Trung Quốc. Trong tình cảnh hàng loạt nỗ lực ngoại giao và các cố gắng giải quyết về mặt chính trị của chính phủ Trung Quốc đều thất bại, khi lợi ích cốt lõi này của Trung Quốc bị xâm phạm, lực lượng vũ trang nhân dân Trung Quốc không thể không hành động để thực thi trách nhiệm vẻ vang của mình, thu hồi những vùng lãnh thổ này của Trung Quốc đang bị Liên Xô chiếm đóng.

Lực lượng vũ trang Trung Quốc đã chuẩn bị đầy đủ, có quyết tâm, có năng lực thu hồi đất đai đã mất, bảo vệ sự thống nhất quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ.

Khi có phóng viên hỏi Trung Quốc nhìn nhận thế nào về sự đe dọa hạt nhân của Liên Xô, người phát ngôn của Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc này nói, Trung Quốc phát triển vũ khí hạt nhân có hạn hoàn toàn là để phòng thủ. Nguyên tắc nhất quán của Trung Quốc là: Nước không phạm ta, ta không phạm nước; nước nếu phạm ta, ta tất phạm nước.

Tin tức tờ "Sao Đỏ" của quân đội Liên Xô cùng nhóm người Bộ trưởng Quốc phòng Liên Xô, Nguyên soái Zhukov và Phó Bộ trưởng thứ nhất, Nguyên soái Malinovsky, cùng Nguyên soái Voroshilov, trong một số "dịp" bán công khai, đã huênh hoang đe dọa sử dụng vũ khí hạt nhân để thực hiện đòn tấn công hạt nhân nhắm vào Trung Quốc, lập tức thu hút sự chú ý cao độ của chính phủ Mỹ.

Tại Phòng Bầu dục trong Nhà Trắng, Eisenhower sau khi xem xong tập tình báo do Trợ lý An ninh Quốc gia Gordon Gray gửi đến về việc Liên Xô muốn thực hiện đòn tấn công hạt nhân vào Trung Quốc, ông tháo kính ra, ấn ấn sống mũi dưới huyệt ấn đường rồi nói với Trợ lý An ninh Quốc gia: "Nói xem nào, ông nhìn nhận việc này thế nào?"

"Tôi cho rằng, Liên Xô hoàn toàn chỉ đang "thùng rỗng kêu to", mục đích làm vậy chỉ là sự đe dọa hạt nhân trần trụi, hơn nữa người Trung Quốc căn bản sẽ không mua sổ sách của người Liên Xô đâu." Gordon Gray lấy từ trong cặp da ra bản chiến báo do phía Trung Quốc cung cấp, nói: "Liên Xô căn bản không có năng lực thực hiện đòn tấn công hạt nhân hiệu quả nhắm vào Trung Quốc. Ở châu Á, số vũ khí đó của họ ngay từ thời điểm đầu tiên đã gần như bị tên lửa Trung Quốc phá hủy đồng loạt. Ngay cả Tư lệnh Lực lượng Tên lửa Chiến lược Liên Xô, Nguyên soái Nedelin, cũng đã bị nổ chết tại căn cứ phóng tên lửa liên lục địa Tyuratam. Nếu Trung Quốc không thực hiện đòn tấn công hạt nhân đáp trả vào Liên Xô thì Liên Xô đã nên thầm vui mừng rồi."

"Ngay cả Tư lệnh Lực lượng Tên lửa Chiến lược Liên Xô là Nguyên soái Nedelin cũng bị nổ chết... tay chân của người Trung Quốc này cũng thâm độc quá đấy." Eisenhower không khỏi giật mình trong lòng, hỏi: "Giả sử người Liên Xô không thể dùng tên lửa phóng đầu đạn hạt nhân, chẳng lẽ không thể dùng máy bay chở bom nguyên tử đi ném sao?"

"Có thể, tất nhiên là có thể, nếu Liên Xô muốn thực hiện đòn tấn công hạt nhân nhắm vào Trung Quốc thì cũng chỉ có thể ném bằng máy bay ném bom thôi." Gordon Gray đặt bản chiến báo trong tay xuống, nói: "Tuy nhiên, máy bay muốn tiến sâu vào nội địa Trung Quốc thì gần như là điều không tưởng. Điểm này chúng ta từng thử qua nhiều lần rồi. Ở các vị trí chiến lược của Trung Quốc, chưa từng có lần nào thành công."

"Không, điểm này tuyệt đối không thể lơ là. Nhìn từ tình hình hiện tại, khả năng Trung Quốc sử dụng vũ khí hạt nhân trước là không lớn." Eisenhower nói với vẻ lo âu: "Nhưng nếu Moscow bị đánh tới mức quẫn bách, bất chấp mọi giá phát động chiến tranh hạt nhân, mạo hiểm trong chiến tranh hạt nhân, sử dụng vũ khí hạt nhân đối với các đội quân tấn công của Trung Quốc thì sao? Điều đó tất nhiên sẽ dẫn đến đòn đáp trả toàn diện của Trung Quốc, điểm này là không thể nghi ngờ. Đòn phản công hạt nhân của Trung Quốc có ý nghĩa gì? Nghĩa là các trung tâm chính trị, văn hóa, kinh tế ở phần châu Âu của Liên Xô sẽ bị hủy diệt, như vậy sẽ gây hại đến lợi ích của Mỹ, đây là điều mà Mỹ tuyệt đối không thể dung thứ."

"Vậy chúng ta có thể làm gì với Trung Quốc đây? Trung Quốc bây giờ không dễ đụng vào đâu." Gordon Gray nói với vẻ vẫn còn sợ hãi.

"Thưa ông Trợ lý An ninh Quốc gia, tại sao chúng ta lại phải đụng đến người Trung Quốc? Người Trung Quốc đâm một nhát vào sân sau của Liên Xô như thế này chẳng phải rất tốt sao?" Eisenhower cho rằng, mối đe dọa lớn nhất đối với các quốc gia phương Tây đến từ Liên Xô, cuộc chiến giữa hai nước lớn xã hội chủ nghĩa là Trung Quốc và Liên Xô là điều có lợi. Bất kể kết quả cuộc chiến thế nào, chiến tranh Trung - Xô đều sẽ gây ra tổn hại cực lớn cho sự phát triển kinh tế của Liên Xô, sẽ gây ra sự sụp đổ toàn diện cho nền kinh tế Liên Xô. Cho dù Liên Xô có thắng, họ cũng không còn gánh vác nổi vị thế "anh cả" trong phe xã hội chủ nghĩa nữa. Điều này tất nhiên sẽ dẫn đến sự sụp đổ toàn diện của toàn bộ phe xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là sự sụp đổ của khối Warsaw. Khi đó, Mỹ có thể "bất chiến tự nhiên thành", đây là điều phù hợp với lợi ích chiến lược của phương Tây.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.