Trong tài liệu giáo trình về chiến thuật du kích được Bộ tư lệnh Giải phóng quân thuộc Mặt trận Giải phóng Liên Xô cấp phát cho các chỉ huy cấp cơ sở của đội du kích Giải phóng quân thuộc các dân tộc Liên Xô, không chỉ giới thiệu tổng quan về tinh hoa của chiến tranh du kích với các nguyên tắc: "Địch tiến ta lui, địch lui ta tiến, địch mệt ta đánh, địch chạy ta đuổi", mà còn tuân thủ năm nguyên tắc cơ bản gồm: Lựa chọn địa điểm tác chiến hợp lý, triển khai binh lực nhanh chóng, phân bổ binh lực hợp lý, lựa chọn thời cơ tác chiến hợp lý và rút lui nhanh chóng khi kết thúc chiến đấu. Tài liệu này cũng giải thích chi tiết về cách thực thi cụ thể cho từng nguyên tắc cơ bản. Bên cạnh đó, nó còn kết hợp nhiều chiến pháp du kích mà nhân dân Trung Quốc đã sáng tạo trong thực tiễn trường kỳ - những chiến thuật đóng vai trò quan trọng cho thắng lợi của cuộc chiến như chiến tranh phá hoại, chiến tranh địa lôi, chiến tranh chim sẻ, chiến tranh tập kích, chiến tranh phục kích, chiến tranh địa đạo, chiến tranh bao vây - cùng với những kinh nghiệm và chiến pháp mới trong chiến tranh hiện đại như phối hợp đánh xe tăng, đánh dù, đánh không quân, đánh trực thăng, cũng như chiến tranh tâm lý và chiến tranh thông tin, kèm theo các ví dụ thành công để minh họa.
Các đội du kích Giải phóng quân thuộc các dân tộc hoạt động trên khắp các vùng lãnh thổ rộng lớn của Liên Xô, dưới sự hướng dẫn của các cố vấn đặc nhiệm thuộc Đội đặc nhiệm Phi Báo của Binh đoàn Viễn Đông, đã thực hiện cuộc chiến tranh du kích trong phong trào giải phóng dân tộc thời kỳ mới này một cách sôi nổi như lửa đốt. Họ liên tục đả kích và tiêu hao một lượng lớn lực lượng sinh lực của Liên Xô, đẩy nền kinh tế vốn đã không mấy khởi sắc của Liên Xô đến bờ vực sụp đổ.
Thông qua chiến lược "bao vây thành thị từ nông thôn" đầy hiệu quả, các đội du kích Giải phóng quân thuộc các dân tộc Liên Xô đã thiết lập được những vùng du kích rộng lớn, liên tục mở rộng chiều sâu chiến lược của Giải phóng quân dân tộc và tạo dựng những căn cứ vững chắc để chiến tranh du kích tồn tại và phát triển. Trong các vùng du kích và căn cứ địa, họ huy động rộng rãi quần chúng nhân dân ủng hộ và tham gia Mặt trận Giải phóng dân tộc cùng đội Giải phóng quân do mặt trận này lãnh đạo. Tại các vùng giải phóng, căn cứ địa do Mặt trận Giải phóng dân tộc lãnh đạo trong các dân tộc trên khắp nước Nga, luật pháp quốc gia Liên Xô đã bị thay thế bởi các luật lệ, quy định do chính quyền dân tộc tự trị của Mặt trận Giải phóng dân tộc các dân tộc soạn thảo. Các nhân viên chính phủ Liên Xô bị trục xuất khỏi vùng giải phóng, các khoản thuế lẽ ra phải nộp cho chính phủ Liên Xô, sau khi hoàn trả 10% cho người nộp thuế, phần còn lại đều được chính quyền dân tộc tự trị giữ lại sử dụng.
Theo sự phát triển và mở rộng không ngừng của các vùng du kích và vùng giải phóng, tại các vùng du kích và những khu vực thưa thớt dân cư, nhiều con đường bí mật mang tên "đường nhỏ Giải phóng quân", "đường nhỏ MZD" đã được mở ra, dẫn thẳng đến Trung Quốc - hậu phương chiến lược đáng tin cậy. Các loại vũ khí, đạn dược và vật tư cần thiết cho đội du kích được bổ sung liên tục qua những con đường này, các loại cán bộ của đội du kích cũng có thể sang Trung Quốc học tập và đào tạo với số lượng lớn.
Giải thể Liên Xô cũng là điều tốt đẹp to lớn mà Mỹ và tổ chức NATO hằng mơ ước. Vì Trung Quốc đã tạo ra cơ hội tốt như vậy, lẽ nào Mỹ có thể bỏ qua.
Phó Tổng thống Mỹ Nixon đã bí mật đến Bắc Kinh ngay sau sự kiện Liên Xô tiến hành tấn công hạt nhân vào Trung Quốc, thảo luận về việc cùng nhau ngăn chặn các cuộc tấn công hạt nhân của Liên Xô và tăng cường hơn nữa sự hợp tác giữa hai nước, hai quân đội Mỹ - Trung. Mỹ chủ động cung cấp cho Trung Quốc 1 tỷ USD "viện trợ nhân đạo" để bù đắp những tổn thất mà Trung Quốc phải chịu trong đợt tấn công hạt nhân của Liên Xô. Để đáp lại, Trung Quốc cam kết không tiến hành tấn công hạt nhân vào phần lãnh thổ châu Âu của Liên Xô, đồng thời cung cấp cho Mỹ toàn bộ tư liệu ảnh vệ tinh về các căn cứ tên lửa tầm trung và tầm xa mà Liên Xô đã triển khai trên khắp châu Âu.
Trung Quốc đề xuất, để tăng cường khả năng tấn công đường không vào toàn bộ lãnh thổ Liên Xô, Trung Quốc sẵn sàng dùng toàn bộ dữ liệu của hệ thống vũ khí tên lửa chống tăng hạng nặng thế hệ thứ hai - tên lửa chống tăng BGM-71 TOW (với các tính năng: phóng bằng ống phóng, ngắm bắn quang học, theo dõi tự động bằng hồng ngoại, dẫn đường bằng dây) để đổi lấy 10 chiếc máy bay ném bom chiến lược B-52 của Mỹ.
Dù việc cung cấp máy bay ném bom chiến lược B-52 cho Trung Quốc có thể nâng cao năng lực tấn công Liên Xô của Trung Quốc, nhưng nó cũng có thể đe dọa đến lợi ích an ninh của Mỹ. Thế nhưng, trước các cụm đột kích thiết giáp khổng lồ của Liên Xô, Mỹ và NATO lại cực kỳ khao khát thứ công nghệ tiên tiến của loại tên lửa chống tăng mà Trung Quốc sẵn sàng cung cấp. Loại tên lửa này có nhiều loại bệ phóng, có thể phóng từ trên xe hoặc trên máy bay, sử dụng linh hoạt, tầm bắn đạt 3000 mét, đường kính đầu đạn 127 mm, trọng lượng 3,6 kg, khả năng xuyên giáp dày 600 mm. Dù sao thì B-52 cũng không phải là công nghệ gì quá tiên tiến, việc Trung Quốc chưa sản xuất được có lẽ chỉ là vấn đề thời gian không cho phép và không cần thiết về mặt chiến lược mà thôi. Cân nhắc giữa hai cái hại, chọn cái nhẹ hơn. Đối với việc dùng "phần mềm" đổi lấy "phần cứng" như thế này, Mỹ chắc chắn sẽ nói: "Không thành vấn đề" (No problem).
Hai bên đã trao đổi thẳng thắn ý kiến về vấn đề chiến lược đối với Liên Xô trong bước tiếp theo. Mặc dù cả hai bên đều vì mục đích riêng, "bằng mặt không bằng lòng", nhưng về việc giải thể Liên Xô, tư tưởng của hai bên là nhất quán. Vì mục tiêu chung này, dù hai bên không đồng lòng nhưng lại rất hợp sức, phối hợp vô cùng ăn ý. Tại khu vực Baltic thuộc vùng lãnh thổ châu Âu của Liên Xô - gồm Estonia, Latvia, Lithuania - các tổ chức vũ trang Giải phóng quân với tôn chỉ "độc lập dân tộc" trong các nước cộng hòa thuộc Liên Xô đã nhận được sự ủng hộ và giúp đỡ công khai lẫn bí mật từ Mỹ và tổ chức NATO. Rất nhiều vật tư viện trợ của Trung Quốc cũng được gửi đến tay các lực lượng Giải phóng quân dân tộc này thông qua NATO.
Trong điều kiện đó, phong trào độc lập của các dân tộc thiểu số trong nội bộ Liên Xô không những tồn tại yếu tố nội tại cực kỳ sôi động là yêu cầu thoát khỏi sự thống trị tập quyền của Liên Xô để thực hiện độc lập dân tộc, mà đồng thời còn có môi trường quốc tế khách quan, thuận lợi là sự ủng hộ tích cực từ hai cường quốc Mỹ và Trung Quốc. Giải phóng quân các dân tộc Liên Xô lấy chiến tranh du kích làm hình thức tác chiến chủ đạo trong giai đoạn chiến lược ban đầu, kết hợp giữa chỉ huy tập trung về mặt chiến lược với chỉ huy phân tán trong các chiến dịch, chiến đấu, không ngừng phát triển và lớn mạnh trong chiến đấu. Cuối cùng, họ mở rộng chiến tranh du kích thành các cuộc vận động chiến quy mô lớn với mục tiêu chủ yếu là tiêu diệt sinh lực quân đội Liên Xô, tích cực tạo điều kiện để giành thắng lợi hoàn toàn cho cuộc giải phóng dân tộc.
Đối mặt với tình cảnh nội ưu ngoại hoạn này, người cai trị Điện Kremlin là Khrushchev cảm thấy tâm lực tiều tụy.
Khrushchev, kẻ có bước thăng trầm trên vũ đài chính trị, từ một người bình dân trở thành vị vua của Liên Xô - quốc gia có bản đồ lãnh thổ lớn nhất thế giới, ông ta vừa là người theo chủ nghĩa Stalin vừa là người phản Stalin, tính tình nóng nảy mà lại tỏ ra chừng mực. Ở Khrushchev tồn tại những sự đối lập và ngẫu nhiên khó giải thích, ngay cả bản thân Khrushchev cũng khó lòng hiểu nổi chính mình. Trong quá trình leo lên đỉnh cao quyền lực, ông ta đã đóng vai một kẻ hèn mọn và tầm thường. Dưới sự cai trị bằng bàn tay sắt của Stalin, ông ta giả bộ ngu ngốc, đây không mất đi là một cách thức an toàn hơn. Việc Khrushchev đóng vai kẻ "đại trí nhược ngu" đạt được thành công như vậy không chỉ vì đó là sứ mệnh của ông ta, mà còn bởi tình hình thực tế bắt buộc phải như vậy. Ông ta chưa bao giờ là một người theo chủ nghĩa Marx-Lenin, ông ta chỉ là một người theo chủ nghĩa hiện thực, ông ta hy vọng những thành tựu mình đạt được sẽ vượt qua những thất bại gặp phải. Ông ta đã giải phóng những "ngưu quỷ xà thần" từng bị đàn áp và trù dập trong thời kỳ Stalin, đưa họ trở lại xã hội. Trên thực tế, trong khi bắt đầu phá hủy hệ thống Liên Xô do Lenin và Stalin thiết lập, ông ta cũng đang phá hủy nền tảng quyền lực của chính mình và nền tảng của quốc gia xã hội chủ nghĩa Liên Xô.
Trong những khoảnh khắc cuối đời, ông ta từng nói: "Họ sẽ đặt những việc tôi làm lên bàn cân - một bên là cái ác, một bên là chính nghĩa. Tôi hy vọng mặt tốt sẽ vượt qua mặt xấu." Đối với công hay tội của ông ta, hãy để lịch sử phán xét.
Dưới sự chỉ đạo của Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA), khoảng hai mươi nhà tâm lý học và bác sĩ tâm thần Mỹ đã phân tích tâm lý của Khrushchev và đưa ra kết luận: triệu chứng hưng cảm nhẹ hầu như không khác gì so với biểu hiện của Khrushchev: đắc ý vênh váo, tràn đầy năng lượng, tự cho mình là đúng, nhanh nhạy hóm hỉnh, tự mãn, cảm xúc cao trào ở nơi công cộng, đặc biệt thích giao tiếp, thích trở thành đối tượng lý tưởng trong mắt người khác, nghiện công việc như mạng sống, cử chỉ nhẹ nhàng phù phiếm, miệng lưỡi không kiêng dè nhưng hành động lại quỷ quyệt... Cảm thấy tội lỗi khi xúc phạm người khác, không thể đối diện với chính mình khi ở một mình, tư tưởng dao động trái phải, thiếu nhận thức hệ thống về vấn đề... có những ý tưởng vĩ đại và tư tưởng tiên phong, đặc biệt không để tâm đến các nhu cầu sinh lý thông thường như ăn và ngủ... nỗ lực vươn lên, không biết dừng lại, cho đến khi kiệt sức, cuối cùng dẫn đến sụp đổ cả về thể xác lẫn tinh thần.
Vợ của Khrushchev, bà Nina Petrovna Khrushchev, nói trực tiếp hơn: "Ông ấy hoặc là tiến thẳng lên cao, hoặc là rơi thẳng xuống vực sâu."
Đối với tình hình nghiêm trọng cả trong và ngoài nước sau khi Trung - Xô ngừng bắn, một mặt Khrushchev tích cực nỗ lực tìm kiếm đàm phán hòa bình với phía Trung Quốc, giải quyết vấn đề lãnh thổ giữa hai nước thông qua chính trị. Mặt khác, ông ta lại phản ứng hết sức gay gắt đối với những phong trào giải phóng dân tộc đòi tách khỏi Liên bang Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Xô viết. Ông ta cảnh cáo các nhà lãnh đạo phong trào độc lập dân tộc rằng: "Đừng đùa với lửa, Liên Xô tuyệt đối sẽ không cho phép chuyện chia cắt đất nước xảy ra." Đồng thời hạ lệnh cho quân đội Liên Xô tấn công vào các vùng giải phóng, căn cứ địa do Mặt trận Giải phóng dân tộc lãnh đạo ở các khu vực trên khắp Liên Xô, tiến hành vây quét Giải phóng quân của các dân tộc. Đến đây, việc Liên Xô rơi vào cuộc nội chiến toàn diện kéo dài là không thể tránh khỏi, và sự suy tàn của Điện Kremlin cũng trở nên không thể cứu vãn.
Ngày 15 tháng 10 năm 1959, lúc 15 giờ, chuyên cơ "Đoàn tàu trên không" mang tên Sứ giả Hòa bình do Trung Quốc chế tạo, chở phái đoàn đàm phán biên giới Trung - Xô của Trung Quốc, đã từ từ hạ cánh xuống đường băng của Sân bay Quốc tế Sheremetyevo-2, Moscow. Trưởng đoàn phái đoàn Trung Quốc, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Lý Đại Vi; Trợ lý đặc biệt của Bộ trưởng Ngoại giao, Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Baikal, Trung Quốc, Mao Ngạn Anh; Trợ lý Tỉnh trưởng tỉnh Baikal, Trung Quốc, Tưởng Kinh Quốc cùng 28 thành viên phái đoàn đàm phán Trung Quốc từ từ bước xuống khỏi chuyên cơ, gặp gỡ phái đoàn đàm phán biên giới Trung - Xô của Liên Xô đến đón tại sân bay, gồm: Trưởng đoàn, Phó Chủ tịch Đoàn Chủ tịch Xô viết Tối cao Liên Xô, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Liên Xô Anastas Mikoyan; Trưởng ban Liên lạc đối ngoại Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô Andropov; Thứ trưởng thứ nhất Bộ Ngoại giao Kuznetsov; Phó Chủ tịch thứ nhất Ủy ban Kế hoạch Nhà nước Liên Xô Kosygin.
Sau khi bắt tay xã giao, Phó trưởng đoàn phái đoàn Trung Quốc Mao Ngạn Anh đã có bài phát biểu tại sân bay.
Ông mặc bộ âu phục Trung Sơn màu xanh đen phẳng phiu, bước tới trước micro, đối mặt với đông đảo các nhà ngoại giao nước ngoài và quần chúng Liên Xô đến chào đón, bằng tiếng Nga trôi chảy, ông nói: "Các đồng chí, xin chào mọi người. Nhân dịp kỷ niệm 42 năm ngày bùng nổ cuộc Cách mạng Tháng Mười vĩ đại, phái đoàn biên giới Trung - Xô của chúng tôi lại một lần nữa đến với Liên Xô vĩ đại. Nhân cơ hội này, tôi thay mặt nhân dân Trung Quốc gửi tới nhân dân Liên Xô anh em lời chào mừng ngày lễ nồng nhiệt nhất. (Tiếng vỗ tay)
Nhân dân Liên Xô là một dân tộc vĩ đại. Sau Cách mạng Tháng Mười, nhân dân Liên Xô chỉ trong vòng mười năm đã biến Liên Xô từ một nước nông nghiệp lạc hậu thành quốc gia xã hội chủ nghĩa vĩ đại đứng đầu châu Âu, thứ hai thế giới, tạo nên kỳ tích trong lịch sử phát triển của nhân loại. (Tiếng vỗ tay)
Tương tự như vậy, nhân dân Trung Quốc cũng là một dân tộc vĩ đại, họ đã tạo nên nền văn hóa phương Đông rực rỡ huy hoàng trong dòng chảy lịch sử nhân loại. Một tiếng pháo của tuần dương hạm Aurora đã mang chủ nghĩa Marx-Lenin đến cho Trung Quốc, những người cộng sản Trung Quốc đã chọn con đường cách mạng vô sản. Năm 1949, nhân dân Trung Quốc đã lật đổ ba tòa núi lớn đè trên đầu mình, giành được thắng lợi của cuộc cách mạng vô sản. Nhân dân Trung Quốc từ nay đã đứng lên. Dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Trung Quốc, nhân dân Trung Quốc cũng chỉ mất mười năm ngắn ngủi để xây dựng nước Trung Quốc mới xã hội chủ nghĩa trở thành một quốc gia hiện đại hóa bước đầu phồn vinh hưng thịnh. Thực tiễn cách mạng xã hội chủ nghĩa và xây dựng chủ nghĩa xã hội của hai nước Trung - Xô một lần nữa chứng minh rằng hệ thống xã hội chủ nghĩa có sự ưu việt không thể so sánh được với hệ thống tư bản chủ nghĩa. (Tiếng vỗ tay)
Trung - Xô đều là hai quốc gia xã hội chủ nghĩa, trong cách mạng xã hội chủ nghĩa và xây dựng chủ nghĩa xã hội, nhân dân hai nước luôn luôn ủng hộ lẫn nhau. Trong Chiến tranh Thế giới thứ hai, nhân dân hai nước chúng ta đã cùng nhau chống lại sự xâm lược của phát xít Đức và phát xít Nhật. Đến tận bây giờ, tôi vẫn không quên những đồng chí chiến sĩ Liên Xô đã cùng tôi tham gia các trận chiến tiến quân vào Belarus, Ba Lan và Tiệp Khắc.
Nhân dân Trung Quốc sẽ không bao giờ quên những đồng chí Liên Xô đã hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc của Trung Quốc. Đối với những đồng chí đã hy sinh này, chúng tôi đề nghị chính phủ Liên Xô cung cấp cho chính phủ nước chúng tôi thông tin liên quan về hoàn cảnh hy sinh của các đồng chí ấy vào thời điểm đó. Chúng tôi sẽ theo Pháp lệnh Ưu đãi người có công của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, trao tặng họ danh hiệu "Chiến sĩ Quốc tế", đồng thời dành tặng thân nhân trực hệ của những "Chiến sĩ Quốc tế" này sự bù đắp bằng hiện vật, là một chiếc tivi màu 21 inch do Trung Quốc sản xuất." (Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt)
"Như mọi người đều biết, hơn 100 năm qua, do các thế lực đế quốc xâm lược Trung Quốc một cách vô sỉ, cắt đi những vùng lãnh thổ rộng lớn của Trung Quốc, để lại rất nhiều vấn đề lãnh thổ giữa Trung Quốc và các nước láng giềng. Đối với những hậu quả do sự xâm lược của chủ nghĩa đế quốc gây ra, chính phủ Trung Quốc luôn chủ trương giải quyết các tranh chấp biên giới lãnh thổ với các nước một cách hòa bình, tôn trọng sự thật lịch sử và cân nhắc đầy đủ tình hình thực tế hiện tại để giải quyết hợp lý. Hiện nay chỉ còn vấn đề này giữa hai nước Trung - Xô là chưa được giải quyết.
Vấn đề biên giới giữa Trung - Xô, một loạt các hiệp ước biên giới bất bình đẳng trong quá khứ là do nước Nga Sa hoàng áp đặt lên nhân dân Trung Quốc. Hai bên Trung - Xô vốn nên dùng thái độ bình đẳng và công bằng, bãi bỏ một loạt các hiệp ước bất bình đẳng mà chủ nghĩa đế quốc Sa hoàng áp đặt lên đầu nhân dân Trung Quốc, từ bỏ hậu quả xấu của chính sách bành trướng xâm lược này của Sa hoàng, thông qua thương lượng hữu nghị kiểu đồng chí để xác định và phân chia lại đường biên giới giữa hai nước, giải quyết vấn đề lãnh thổ tranh chấp giữa hai nước." (Tiếng vỗ tay nồng nhiệt)