Tôi đang chạy.
Tôi chạy xuyên qua khu rừng đẫm ánh trăng, quần áo bị cành cây cào rách và chân vướng vào đám dương xỉ diều hâu trĩu tuyết.
Những bụi mâm xôi rạch qua tay tôi. Hơi thở bỏng rát trong họng. Đau quá. Chỗ nào cũng đau.
Nhưng tôi phải làm điều này. Tôi chạy. Tôi có thể làm được điều này.
Lúc nào chạy, tôi cũng thầm niệm trong đầu một câu thần chú. Khoảng thời gian tôi muốn đạt được, hoặc cơn giận dữ tôi nện xuống mặt đường nhựa.
Nhưng lần này chỉ một từ, một ý nghĩ nện thình thình bên trong tôi.
James. James. James.
Tôi phải tới đó. Tôi phải tới được con đường trước khi...
Nó đây rồi, con đường nhựa tựa con rắn đen dưới ánh trăng, và tôi có thể nghe thấy tiếng động cơ gầm rú chạy tới gần; những dải ánh sáng trắng chói lòa, những thân cây đen sẫm như những nhát cắt xuyên qua ánh sáng.
Đã quá muộn chưa?
Ba mươi mét cuối, tôi buộc mình chạy chậm lại, rồi tôi vấp chân ngã nhào qua những thân cây đổ, trống ngực đập thình thình.
James.
Quá muộn rồi - chiếc xe đã tới quá gần, tôi không ngăn được nữa.
Tôi quăng mình lên con đường nhựa, dang rộng hai tay.
“Dừng lại!”