Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Khi tiếng gõ cửa vang lên, tôi gần như không phản ứng. Tôi đang nằm nhắm mắt, nghe kênh radio 4 bằng đôi tai nghe được phát cho, cố át tiếng chương trình Săn món hời văng vẳng - tuy nhiên khi tôi chịu hết nổi và bắt đầu lấy tai nghe ra thì ti vi đã chuyển sang show Vô ích.

Các y tá không gõ cửa - miễn cưỡng mà nói thì cũng có, nhưng chỉ gõ nhẹ một cái chiếu lệ rồi cứ thế xông vào. Chỉ Lamarr mới gõ rồi chờ tôi trả lời. Và tôi không thể đối mặt với Lamarr, với những câu hỏi dịu dàng, điềm tĩnh, tò mò dai dẳng của chị ta. Tôi không nhớ. Tôi không nhớ, được chưa? Tôi không giấu giếm gì hết, chỉ là Đếch. Nhớ. Được.

Tôi nhắm nghiền mắt, lắng tai lọc qua tiếng chương trình Nhà Archer để nghe xem chị ta đã bỏ đi chưa, và tiếng cửa khẽ hé ra lọt vào tai tôi, như thể ai đó vừa thò đầu vào.

“Lee ơi?” tôi nghe thấy giọng nói rất khẽ. “Xin lỗi, ý tớ là, Nora ơi?”

Tôi ngồi bật dậy. Là Nina.

“Nina!” Tôi giật phăng tai nghe ra rồi cố quăng chân ra khỏi giường, nhưng không biết là do đầu tôi hay do huyết áp thấp mà tôi liền cảm thấy một trận chếnh choáng, cả căn phòng bỗng trở nên trống rỗng và xa xăm.

“Này,” giọng Nina nghe văng vẳng qua tiếng ù ù trong tai tôi. “Này, bình tĩnh nào. Tớ nghe nói họ chỉ vừa mới khâu não lại cho cậu thôi đấy.”

“Tớ ổn mà,” tôi nói, dù không biết là vì muốn tự trấn an bản thân hay trấn an cô. “Tớ ổn. Tớ không sao.”

Và rồi tôi không sao thật. Cơn nôn nao đi qua và tôi đã có thể ôm lấy Nina, hít lấy hít để mùi hương quen thuộc: nước hoa hiệu Jean Paul Gaultier, trộn thêm mùi thuốc lá.

“Chúa ơi, gặp cậu tớ mừng quá.”

“Tớ cũng thế.” Cô buông tôi ra, nhìn tôi từ đầu tới chân bằng con mắt dò xét, lo lắng. “Nói thật nhé, khi họ bảo tớ cậu gặp tai nạn ô tô, tớ... chậc. Nhìn thấy một người bạn học chảy cạn cả máu là quá đủ rồi.”

Tôi rùng mình và cô cụp mắt xuống.

“Khỉ thật, xin lỗi. Tớ... không phải tớ...”

“Tớ biết.” Không phải Nina không có cảm xúc. Chỉ là cô xử lý chúng khác so với hầu hết mọi người. Thói mỉa mai là lá chắn bảo vệ cô trước đời.

“Cứ hiểu là tớ rất mừng khi thấy cậu ở đây.” Cô cầm tay tôi hôn lên mu bàn tay và vẻ mặt dịu dàng nhăn nhó kia làm tôi thấy ngỡ ngàng và thậm chí còn thoáng cảm động. “Dù tớ phải nói thật rằng cậu trông không được phong độ cho lắm.” Cô bật ra một tiếng cười run rẩy. “Khỉ gió, tớ cần một điếu thuốc. Nếu tớ nhả khói qua cửa sổ thì họ có phát hiện ra không nhỉ?”

“Nina, đã có chuyện quái gì vậy?” tôi hỏi, vẫn nắm tay cô. “Cảnh sát đến đây... Họ tra hỏi tớ đủ điều. James chết rồi, cậu biết chưa?”

“Ừ, tớ biết,” Nina lặng lẽ đáp. “Họ tới ngôi nhà từ sáng sớm Chủ nhật. Họ không báo ngay cho bọn tớ nhưng... Hừm, nếu vết thương không gây chết người thì đâu cần huy động nhiều cảnh sát tới vậy. Đến lúc họ bắt đầu lấy dấu vân tay của bọn tớ và truy vết thuốc súng thì mọi sự đã khá rõ ràng.”

“Có chuyện gì vậy nhỉ? Làm thế nào mà khẩu súng đó lại nạp đạn thật được?”

“Theo tớ thấy thì,” giọng cô bình tĩnh, chắc nịch, “có hai khả năng. Thứ nhất” - cô giơ ngón trỏ lên - “cô của Flo hóa ra không hề nạp vỏ đạn rỗng cho khẩu súng đó. Nhưng từ những câu hỏi của cảnh sát, tớ không cho rằng họ nghĩ theo chiều hướng đó.”

“Còn thứ hai?”

“Ai đó đã tráo đạn.”

Đó cũng chính là điều tôi chắc mẩm. Nhưng tôi không khỏi thấy sốc khi nghe nó được thốt lên thành lời trong không gian nhỏ hẹp của phòng bệnh. Hai đứa bọn tôi im lặng ngồi đó, nghiền ngẫm khả năng này suốt một lúc lâu, nhớ lại lúc Tom vung vẩy khẩu súng đêm hôm trước, thầm nghĩ đến hết thảy “làm thế nào” và “tại sao” và “ngộ nhỡ”.

“Jess đón nhận chuyện này thế nào?” cuối cùng tôi hỏi, để đổi chủ đề là chính. Nina nhăn mặt.

“Cậu đoán được mà, vẫn là Jess bình tĩnh thường ngày. Chỉ bốn mươi lăm phút gào thét hoảng loạn qua điện thoại thôi. Đầu tiên em ấy phát rồ lên vì họ giữ tớ ở đây để lấy lời khai, rồi em ấy muốn đến tận nơi, nhưng tớ bảo thôi.”

“Tại sao?”

Nina ném cho tôi một cái nhìn vừa đồng cảm vừa hoài nghi.

“Bồ đùa tớ đấy à? Vì bất kể lý do chó chết gì đi nữa, họ cũng đang cho rằng James bị giết. Cậu có muốn người thân yêu nhất của mình dính vào thứ gì tương tự không? Không, ơn Chúa là Jess không phải một phần của vụ này và chuyện đó vẫn không thay đổi. Tớ muốn em ấy ở càng xa chỗ này càng tốt.”

“Cũng đúng.” Tôi lui về giường và ngồi xuống, ôm đầu gối. Nina lấy ghế rồi đọc lướt qua phiếu khám của tôi với vẻ tò mò chăm chú.

“Cậu có phiền không?” tôi nói. “Tớ không chắc là mình muốn cậu biết chi tiết về lần cuối tớ đi đại tiện hay đại loại thế đâu.”

“Xin lỗi, bệnh chõ mũi nghề nghiệp thôi. Đầu cậu sao rồi? Có vẻ như bị va mạnh phết nhỉ?”

“Ừ, tớ cảm thấy thế. Nhưng giờ ổn rồi. Chỉ là... Tớ gặp rắc rối với trí nhớ.” Tôi xoa xoa chỗ băng dán, cứ như có thể xoa cho mớ ký ức lộn tùng phèo trở lại đúng vị trí. “Chỉ nhớ được chút chuyện sau khi rời khỏi nhà.”

“Hừm, mất trí nhớ hậu chấn thương. Nhưng thường thì người ta chỉ quên vài khoảnh khắc thôi. Còn cậu thì nghe như... Tớ không biết nữa. Cậu nghĩ là bao lâu?”

“Khó mà chắc chắn được kể từ khi, à, tớ đã kể với câu chưa nhỉ, từ khi tớ bị mất trí nhớ,” tôi nói. Tôi có thể nhận thấy giọng mình không giấu nổi vẻ bực bội và tôi không khỏi khó chịu vì thái độ dằn dỗi của chính mình, nhưng Nina vẫn làm ngơ.

“Chắc là không lâu đâu, nhỉ?”

“Nghe này, tớ biết là cậu có ý tốt” - tôi xoa xoa hai thái dương - “nhưng bọn mình đừng nói chuyện này nữa được không? Tớ đã dành cả buổi sáng nay với một sĩ quan cảnh sát để cố nhớ lại và nói thật nhé, tớ chịu hết nổi rồi. Ký ức của tớ không chịu quay lại. Tớ lo rằng nếu cứ ngoan cố thì tớ sẽ tự bịa ra thứ gì đó rồi thuyết phục bản thân tin rằng đó là sự thật.”

“Được rồi.” Cô im lặng một lúc rồi nói, “Nghe này, tớ đã nói cho họ biết về cậu và James, rằng hai người từng hẹn hò. Tớ nghĩ cậu cần được biết. Tớ không biết cậu đã nói gì với họ nhưng...”

“Không sao đâu. Tớ không muốn ai phải nói dối. Tớ đã kể cho Lamarr là bọn tớ từng yêu nhau. Chị ta là sĩ quan phụ trách...”

“Tớ biết,” Nina xen vào. “Chị ta cũng nói chuyện với bọn tớ. Chị ta có biết lý do hai cậu chia tay không?”

“Ý cậu là gì?”

“Cậu biết mà, bí mật tối hậu đó. Vụ bệnh tình dục. Hoặc cậu muốn gọi là gì cũng được.”

“Nói lần cuối nhé, không-ai lây bệnh tình dục cho tớ hết.”

“Thì cậu cứ nói thế. Cậu có kể cho chị ta không?”

“Không, tớ không nói gì hết. Cậu có kể không?”

“Không. Tớ biết gì đâu mà kể. Tớ chỉ nói là hai cậu từng yêu nhau. Rồi các cậu chia tay.”

“Đại khái thế. Làm gì có gì mà kể.” Tôi mím môi.

“Thật không? Hừm, để coi nhé,” cô bắt đầu liệt kê bằng cách đếm ngón tay, “chia tay, rời trường, cắt liên lạc với một nửa số bạn bè, không nói chuyện với James suốt mười năm. Không có gì để kể sao?”

“Không có gì để kể,” tôi ngoan cố lặp lại, nhìn chằm chằm những ngón tay mình đang đan vào nhau đặt trên đầu gối. Những vết cắt đang bắt đầu đen lại và đóng vảy. Rồi chúng sẽ sớm lành thôi.

“Bởi vì sự thật là,” Nina tiếp tục, “James đã chết và họ đang tìm kiếm động cơ.”

Nghe thế, tôi ngước mắt lên. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô. Cô nhìn lại tôi, không chớp mắt.

“Cậu vừa nói gì cơ?”

“Tớ nói là, tớ lo lắng cho cậu.”

“Cậu đang ám chỉ tớ đã giết James!”

“Con mẹ nó chứ!” Cô đứng lên và bắt đầu đi quanh phòng. “Tớ không ám chỉ thế. Tớ nói là... tớ đang cố...”

“Cậu chẳng b-biết gì về chuyện đó cả,” tôi nói. Mẹ kiếp. Dừng lắp bắp ngay! Nhưng đúng thế. Đúng là Nina không biết gì về chuyện đó. Không-một-ai biết về phần đời đó của tôi - kể cả mẹ. Người duy nhất biết được chút gì đó là Clare, và cả cô cũng không nắm được toàn bộ câu chuyện. Và Clare...

Clare đang ở trong bệnh viện.

Clare đang... làm sao nhỉ? Quá yếu để có thể trả lời thẩm vấn? Hay thậm chí hôn mê? Nhưng cô sẽ tỉnh dậy thôi.

“Cậu đã gặp Clare chưa?” tôi hỏi, giọng khàn khàn. Nina lắc đầu.

“Chưa. Tớ nghĩ cô ta bị khá nặng đấy. Dù chuyện gì đã xảy ra ở vụ tai nạn đó...” Cô lại lắc đầu, lần này vì bực dọc thay vì phủ nhận. “Cậu biết điều tệ nhất là gì không? Đáng ra James đã có thể sống. Cậu ấy bị thương nặng, nhưng tớ ước tính có ít nhất 50% khả năng cậu ấy có thể sống sót.”

“Ý cậu là sao?”

“Chính vụ tai nạn đã giết chết cậu ấy. Hoặc sự trì hoãn do vụ tai nạn gây ra - cũng như nhau thôi.”

Sự khăng khăng của Lamarr với khoảng thời gian đã mất ấy đột nhiên sáng tỏ.

Những gì xảy ra trong nhà chỉ mới là nửa đầu của câu chuyện.

Đòn trí mạng đến sau đó, trên đường.

Tôi phải nhớ được những gì đã xảy ra.

Đáng ra tôi không nên đến đó. Tôi biết mà. Tôi đã biết thế từ giây phút cái email xuất hiện trong hòm thư điện tử của mình.

Đáng ra ta không bao giờ nên nối lại quá khứ.

Dẫu vậy. Tôi nghĩ về James, nằm trên sàn, đôi mắt đen nhìn vào mắt tôi trong lúc máu anh chảy thành vũng xung quanh chúng tôi. Tôi nghĩ về bàn tay anh, nhớp nhúa máu, nắm lấy bàn tay tôi như thể anh đang chìm nghỉm và chỉ mình tôi mới cứu được anh. Tôi nghĩ về giọng anh, Leo...

Nếu biết trước những gì tôi biết bây giờ, liệu tôi có xóa email ấy đi không?

Tôi không biết.

Bàn tay Nina tìm đến bàn tay tôi, và tôi cảm nhận được cái nắm tay ấm áp và ram ráp của cô, những ngón tay khỏe khoắn của cô lần theo mạng lưới chằng chịt những vết cắt và vệt xước.

“Sẽ ổn cả thôi,” cô nói. Nhưng giọng cô khàn khàn và cả hai chúng tôi đều biết rằng cô đang nói dối - nói dối vì mặc cho bất cứ điều gì sắp xảy ra với tôi và Lamarr cùng toàn bộ cuộc điều tra này, mọi chuyện đã đi quá xa khỏi cái mốc để mọi thứ có thể quay về ổn thỏa. Dù điều gì xảy ra, dù Clare có hồi phục hay không, dù họ có nghi ngờ tôi hay không, James cũng chết rồi.

“F-Flo sao rồi?” cuối cùng tôi nói. Nina nhay nhay môi như thể đang cân nhắc xem nên nói gì, rồi cô thở dài thườn thượt.

“Không... ổn lắm. Nói thật thì, tớ nghĩ cô ta đang suy sụp.”

“Cô ta có biết về tình trạng của Clare không?”

“Có. Cô ta muốn gặp Clare, nhưng họ nói không cho khách khứa vào thăm. ”

“Đã ai gặp cô ấy chưa? Ý tớ là Clare ấy.”

“Bố mẹ cô ta, tớ nghĩ thế.”

“Còn...” Tôi nuốt nước bọt. Tôi sẽ không lắp bắp. Không đâu. “Còn bố mẹ James? Họ đã...”

“Tớ nghĩ là rồi. Tớ nghĩ họ đã đến hôm qua và...” Cô nhìn xuống hai bàn tay tôi, lướt ngón tay dọc theo vết xước dài nhất. “Và đã nhận diện thi thể cậu ấy. Họ về nhà rồi, theo tớ được biết là thế. Bọn tớ không gặp họ.”

Tôi chợt nhớ lại hình ảnh rõ nét về mẹ James mười năm trước, mái tóc dài giống dân gypsy được kẹp lại bằng cặp tóc, những chiếc vòng va vào nhau leng keng khi bà vung tay trò chuyện cùng ai đó trên điện thoại, khăn quàng cổ tung bay trong gió thổi vào qua ô cửa sổ mở. Tôi nhớ hình ảnh bà đặt điện thoại xuống vai khi James giới thiệu tôi: đây là Leo. Cô ấy sẽ đến nhà mình thường xuyên. Mẹ nhớ mặt cô ấy dần đi là vừa.

Mẹ anh cười đáp, Mẹ hiểu thế nghĩa là gì rồi. Để cô chỉ chỗ tủ lạnh cho cháu nhé, Leo. Nhà này không ai nấu nướng đâu, nên nếu đói thì cháu phải tự lục lọi đồ ăn nhé.

Ngôi nhà đó thật khác xa so với nhà của tôi. Không ai chịu ở yên một chỗ. Cửa luôn mở và họ lúc nào cũng có bạn bè ghé chơi, hay học sinh đến ở, và mọi người không khi nào ngừng cọ cãi - cười đùa - hôn nhau - chè chén. Không có giờ ăn cố định. Không giờ giới nghiêm. James và tôi nằm trên giường anh, tắm mình trong ánh nắng, và chẳng có ai gõ cửa bảo chúng tôi dừng bất cứ điều gì chúng tôi đang làm lại.

Tôi nhớ đến bố James, với bộ râu quai nón rậm rì và cây đàn xếp. Ông dạy triết học Marx ở trường đại học địa phương và luôn ở trong tình trạng xém xin nghỉ hoặc bị sa thải. Ông thường đưa tôi về nhà khi trời tối, trên chiếc Morris Minor cà tàng, luôn mồm chửi bới cái bướm gió ô tô thường xuyên giở chứng và cố chọc cười tôi bằng những câu đùa tệ hại.

James là đứa con duy nhất của họ.

Chỉ cần nghĩ đến việc họ gục ngã vì đau buồn thôi là tôi đã không chịu đựng nổi.

“Nghe này,” Nina siết tay tôi lần cuối. “Tớ phải đi thôi. Tớ chỉ mua vé gửi xe một tiếng, và thời gian sắp hết rồi.”

“Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu vì đã đến.” Tôi gượng gạo ôm cô. “Mà lúc rời căn nhà đó cậu có cầm theo quần áo gì của tớ không?”

Nina lắc đầu.

“Không, tớ xin lỗi. Họ khá chặt chẽ với vụ lấy đồ mang đi. Tớ cũng chỉ được đem theo một bộ quần áo để thay thôi. Tớ có thể mua cho cậu mấy bộ đồ tập, nếu cậu muốn?”

“Ừ, được thế thì tuyệt lắm. Tớ sẽ trả tiền cho cậu sau.”

Nina khịt mũi vẻ chế nhạo, phẩy tay gạt ý kiến đó đi. “Xì, cậu tắt văn đi cho tớ nhờ. Cậu mặc cổ nhỏ nhỉ? Có yêu cầu đặc biệt gì không?”

“Không, cậu chọn gì cũng được. Chỉ cần... đừng sặc sỡ quá. Cậu biết tính tớ mà.”

“Được rồi. Này, trong thời gian chờ đợi, tớ sẽ để lại cho cậu cái này.” Cô cởi cái áo len khoác màu xanh navy có cúc nhỏ hình bông hoa màu lam sẫm. Tôi lắc đầu, nhưng cô đã kịp choàng nó quanh vai tôi. “Đây nhé. Ít nhất thì bây giờ cậu có thể mở cửa sổ mà không sợ chết cóng.”

“Cảm ơn cậu,” tôi nói, kéo cái áo ôm lấy cơ thể. Tôi không ngờ cảm giác mặc thứ gì đó không phải đồ bệnh nhân lại tuyệt vời đến thế. Như thể tôi đã lấy lại nhân phẩm của mình. Nina nhún vai, hôn tôi, lần này đánh chụt một cái, rồi bước ra phía cửa.

“Tỉnh táo nhé Shaw. Sau tất cả mọi thứ đã diễn ra, bọn mình không cần đến tận hai người đi trật đường tàu đâu.”

“Flo hả? Cô ta tệ đến thế sao?”

Nina chỉ nhún vai, nhưng mặt cô rầu rĩ. Rồi cô quay người rời đi. Tôi nhìn cô bước dọc hành lang, và chợt nhận ra một điều. Không thấy sĩ quan cảnh sát gác bên ngoài phòng tôi đâu hết.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.