Ôi Chúa ơi, tôi thật quá ngu ngốc. Tôi không tin được rằng mình lại ngu đến thế - suốt mười năm nay, tôi chưa từng nhận ra. Tôi ngồi đó, đông cứng lại vì sốc, tua qua các viễn cảnh bắt đầu bằng hai từ “giá như” - mọi chuyện đã có thể đổi khác ra sao nếu tôi chỉ cần nhận ra một điều rành rành trước mắt mình nhiều năm về trước.
“Lee?” Clare gọi. Cô ta đang nhìn tôi, tròng lên tấm mặt nạ quan tâm. “Lee, cậu có ổn không? Trông cậu... không được khỏe.”
“Tôi ổn,” tôi cộc cằn đáp.
Mười năm. Tin nhắn chết tiệt đó đã khắc sâu vào tim tôi suốt mười năm nay, vậy mà tôi chưa từng để ý.
“Cậu chắc chứ?”
“Lee,” tôi nói với Clare. Cô ta nhấp một ngụm trà và nhòm tôi từ sau thành cốc, đôi lông mày mảnh mai, hoàn mỹ của cô ta nhíu lại thành một cái nhăn trán đầy bối rối. “Lee,” tôi lặp lại. “Anh xin lỗi nhưng đây là vấn đề của em, không phải của anh. Tự giải quyết đi. Và đừng bao giờ gọi anh nữa. J.”
“Hả?”
“Lee.”
“Cậu đang lảm nhảm gì thế?”
“Lee. Anh ấy không bao giờ gọi tôi là Lee. James không bao giờ gọi tôi là Lee.”
Suốt một phút cô ta đăm đăm nhòm tôi bằng cái nhìn hoang mang tột độ; và tôi lại được nhắc nhở - một lần nữa - rằng cô ta từng là, vẫn còn là, một diễn viên giỏi đến nhường nào. Đáng ra người lên sân khấu không nên là James. Mà phải là Clare. Tài năng của cô ta thật đáng kinh ngạc.
Rồi cô ta đặt cốc xuống bàn và nhăn nhó vẻ thảm não.
“Chúa ơi. Chuyện đã lâu lắm rồi mà Lee.”
Đó không phải một lời thú tội - không hẳn. Nhưng tôi biết cô ta đủ rõ để hiểu rằng nó có giá trị chẳng khác gì một lời thú tội. Cô ta không còn phản kháng nữa.
“Mười năm. Tôi chậm hiểu thật,” tôi cay đắng đáp. Cay đắng, không chỉ vì sai lầm của tôi đã hủy hoại cuộc đời của chính tôi, mà còn bởi giá như tôi chỉ cần nhận ra sớm hơn một chút thôi, James có thể vẫn còn sống. “Tại sao cô lại làm thế hả Clare?”
Cô ta chìa tay về phía tôi nhưng tôi rùng mình tránh xa, và cô ta nói, “Nghe này, tớ không nói rằng điều mình làm là đúng, hồi đó tớ còn trẻ con và nó thật ngớ ngẩn. Nhưng Lee à, tớ làm thế vì muốn điều tốt nhất. Khi đó cậu đang sắp sửa hủy hoại cuộc sống của cả hai người các cậu. Buổi chiều hôm đó tớ đã đến gặp anh ấy - anh ấy sợ vãi cả ra quần - anh ấy chưa sẵn sàng làm bố. Cậu cũng chưa sẵn sàng làm mẹ. Nhưng tớ hiểu rõ hai người, chẳng ai có đủ gan để đưa ra quyết định.”
“Không,” tôi nói. Giọng tôi run run.
“Các cậu cũng đã muốn điều đó xảy ra, cả hai người cậu.”
“Không,” lần này thì giọng tôi nghe như tiếng nức nở.
“Cậu muốn chối thế nào cũng được,” cô ta nói vẻ vỗ về. “Nhưng cậu chính là người đã dứt áo ra đi, còn anh ấy để mặc cho cậu làm thế. Chỉ cần một tin nhắn, một bức thư, một cuộc gọi là sự thật sẽ được phơi bày. Nhưng cả hai người, không ai làm được việc đơn giản ấy. Sự thật là anh ấy đã muốn thoát khỏi mối quan hệ đó, chỉ là anh ấy quá hèn nhát nên không thể tự mình chấm dứt. Tớ làm thế vì muốn điều tốt nhất cho hai người.”
“Cô đang nói dối,” cuối cùng tôi nói. Giọng tôi khàn khàn và tắc nghẹn. “Cô không quan tâm... Cô chưa bao giờ quan tâm. Cô chỉ muốn có James... và lúc đó tôi đang ngáng đường.”
Tôi nhớ... tôi nhớ ngày hôm đó trong hội trường, mặt trời nóng bỏng chiếu qua những ô cửa sổ kính cao, Clare đã nói thẳng thừng, “Tớ phải có được James Cooper.”
Nhưng thay vào đó, anh lại trở thành của tôi.
“Anh ấy đã phát hiện ra, đúng không?” Tôi nhìn vào khuôn mặt bợt bạt của cô ta, mái tóc bết chuyển màu bạc dưới ánh trăng. “Về tin nhắn đó. Bằng cách nào?”
Cô ta thở dài.
Và rồi cuối cùng cô ta cũng thốt ra được một điều nghe giống sự thật.
“Tớ đã kể cho anh ấy.”
“Cái gì?”
“Tớ đã kể cho anh ấy. Bọn tớ đã nói chuyện với nhau - về việc thành thật, và hôn nhân. Anh ấy nói rằng trước khi cưới nhau anh ấy muốn thổ lộ một điều vẫn giữ trong lòng bấy lâu nay. Anh ấy hỏi liệu tớ có thể tha thứ cho việc anh ấy sắp sửa kể ra hay không? Và tớ trả lời, được chứ, bất cứ chuyện gì, chuyện gì cũng được. Tớ nói tớ yêu anh ấy, rằng anh ấy có thể kể cho tớ mọi thứ. Và anh ấy nói rằng ở bữa tiệc nơi bọn tớ gặp lại nhau, bạn anh ấy đã để ý tớ - cả buổi tối hôm đó bọn tớ đã tán tỉnh nhau, tớ nhớ là như thế. Đến cuối buổi tớ cho bạn anh ấy số điện thoại, và James kể đã tìm thấy tờ giấy đó trong túi áo bạn mình, rồi giữ nó cho bản thân, anh ấy bảo cậu bạn là tớ không có hứng thú và rồi thay vào đó, anh ấy đã nhắn tin cho tớ, nói rằng anh lấy số tớ từ Julian, hỏi xem tớ có muốn đi uống gì đó hay không.”
Cô ta thở dài và nhìn ra cửa sổ.
“Anh ấy nói rằng bí mật đó đã gặm nhấm anh ấy suốt nhiều năm,” cô ta nói tiếp. “Rằng mối quan hệ của chúng tớ khởi nguồn từ một lời nói dối, rằng đáng ra bạn anh ấy mới là người có được tớ. Nhưng anh ấy lý luận rằng Julian là một tay chơi bời trác táng, và anh ấy làm điều đó một phần vì ích kỷ cá nhân, nhưng cũng một phần vì nghĩ cho tớ. Anh ấy không thể chịu đựng nổi viễn cảnh Julian dụ dỗ tớ, chơi chán chê xong rồi đá tớ. Anh ấy cứ tưởng tớ sẽ giận, nhưng lúc James kể ra, tớ chỉ nghĩ được rằng anh ấy đã phải lừa lọc và dối gạt để có được mình, bẻ cong cả những nguyên tắc cá nhân. Cậu biết James là... đã từng là người như thế nào mà.”
Tôi gật đầu. Cử động đó khiến đầu óc tôi chao đảo, nhưng tôi hiểu ý cô ta. James là một hỗn hợp mâu thuẫn kỳ quặc - một con ngựa bất kham với những nguyên tắc đạo đức cứng nhắc của riêng mình.
“Thật lạ lùng,” Clare giờ đang nói chậm lại. Tôi nghĩ rằng cô ta gần như đã quên sự có mặt của tôi. “Anh ấy cứ tưởng lời thú tội ấy sẽ khiến tớ bớt yêu anh ấy. Nhưng nào phải thế, nó chỉ càng khiến tớ yêu anh ấy hơn. Tớ nhận ra điều anh ấy làm là vì tớ, vì yêu tớ. Và tớ cũng nhận ra điều tương tự về những gì tớ đã làm. Tớ đã dối trá vì yêu anh ấy. Và tớ đã nghĩ... nếu tớ có thể tha thứ cho anh ấy...”
Tôi hiểu. Tôi có thể nhìn ra thứ logic kỳ quái vặn xoắn của cô ta. Và cái kiểu cay cú hơn thua ấy: anh đã làm điều này vì tôi, tôi lại làm điều tệ hơn vì anh. Vậy là tôi còn yêu anh nhiều hơn.
Nhưng cô ta đã hoàn toàn hiểu sai về James.
Tôi ngồi yên, cố mường tượng vẻ mặt anh lúc cô ta thú nhận điều mình đã làm. Cô ta có cố biện minh như vừa làm với tôi không? Khi ấy anh chưa sẵn sàng làm bố - cô ta hoàn toàn đúng. Nhưng điều đó không thể đánh lạc hướng được James. Anh sẽ chỉ nhìn thấy độ nhẫn tâm của màn lừa gạt đó mà thôi.
“Cô đã nói gì với anh ấy?” sau cùng tôi nói. Đầu tôi lâng lâng vì kiệt sức, cơ thể cảm giác lạ lẫm và tách biệt, cơ bắp tôi mềm nhũn ra như sợi len. Clare trông cũng chẳng khá khẩm gì hơn, hai cổ tay gầy guộc tưởng như có thể gãy lìa ra được.
“Ý cậu là gì?”
“Chắc chắn hồi đó cô phải nói gì đó với anh ấy nữa. Nếu không anh ấy đã gọi cho tôi. Cô đã nói gì?”
“À.” Cô ta day day thái dương, vắt một lọn tóc lòa xòa trước mặt ra sau tai. “Tớ chẳng nhớ nữa. Tớ đã nói gì đó về... về việc cậu nhờ tớ nhắn với anh ấy rằng cậu cần thời gian ở một mình... rằng cậu nghĩ anh ấy đã phá hoại đời cậu và cậu không muốn gặp anh ấy nữa. Rằng anh ấy không nên gọi cho cậu... khi nào sẵn sàng thì cậu sẽ tự liên lạc.”
Nhưng đương nhiên tôi đã không làm thế. Tôi chỉ quay lại trường để thi, ngang ngạnh lờ anh đi. Rồi sau đó tôi bỏ đi hẳn.
Một phần trong tôi muốn đánh anh một trận vì đã quá ngu ngốc, vì đã bị lừa quá dễ dàng. Tại sao anh không gạt đi mớ quy tắc cá nhân của mình mà gọi cho tôi? Nhưng tôi biết câu trả lời. Cũng chính là lý do tôi chưa từng gọi cho anh. Tự tôn. Tủi hổ. Hèn nhát. Và còn một thứ khác - kiểu như hậu chấn tâm lý, khiến ta nghĩ rằng cứ thế sống tiếp, không ngoái đầu nhìn lại thì mọi thứ sẽ dễ dàng hơn. Một sự kiện chấn động đã xảy đến trong đời chúng tôi - một sự kiện mà khi đó chúng tôi chưa đủ khả năng để đối phó. Cả tôi lẫn anh đều choáng váng sau biến cố ấy, đều cố không suy nghĩ hay cảm nhận quá nhiều. Cứ khép lòng mình lại là xong.
“Anh ấy đã trả lời thế nào?” sau cùng tôi nói. Họng tôi khản đi, đau rát và tôi uống thêm một ngụm trà. Trà nguội thậm chí còn khó uống hơn trước, nhưng chắc là đường và cafein sẽ giúp tôi tỉnh được tới sáng, tới khi cảnh sát đến nơi. Tôi mệt quá - rất mệt, mệt kinh khủng khiếp. “Ý tôi là sau này. Sau khi biết được sự thật.”
Clare thở dài.
“Anh ấy muốn hủy đám cưới. Tớ đã cầu xin van nài, tớ bảo rằng anh ấy đang hành xử giống Angel trong Tess của dòng họ D’Urberville, cậu biết đấy, khi Angel thú nhận mình ngoại tình nhưng sau đó lại không chịu nổi khi Tess nói rằng cô đã có con với Alec.”
Bọn tôi đã phải đọc cuốn tiểu thuyết này khi ôn thi chứng chỉ giáo dục phổ thông trung học. Tôi vẫn nhớ lúc James chỉ trích Angel thậm tệ trước lớp. Gã đó là đồ đạo đức giả chó má! anh gào lên, để rồi bị đuổi ra ngoài vì tội chửi thề trước mặt giáo viên.
“Anh ấy bảo cần thời gian để suy nghĩ, nhưng cách duy nhất để anh ấy cố gắng tha thứ cho tớ là tớ phải nói thật với cậu. Thế nên tớ bảo sẽ mời cậu đến dự tiệc chia tay đời độc thân, rồi khi đó tớ sẽ kể.” Cô ta bật cười, ngập ngừng, giống khi ta chợt hiểu được ý nghĩa của một câu đùa. “Tớ vừa mới nhận ra chuyện ấy mới mỉa mai làm sao: tớ luôn nghĩ kỳ nghỉ cuối tuần chia tay đời độc thân là một ý tưởng lố bịch, thế mà James đã mất bao nhiêu thời gian công sức để thuyết phục tớ tổ chức, để rồi hóa ra người thuyết phục được tớ đúng là anh ấy, chỉ có điều không phải với lý do mà James tưởng. Nếu anh ấy không nói dông dài về nó, có lẽ tớ đã chẳng bao giờ nghĩ ra tất cả chuyện này.”
Giờ thì tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu mọi chuyện.
Clare - Clare không bao giờ là người sai. Phải luôn luôn có một ai đó để Clare gắp lửa bỏ vào tay. Một ai đó phải gánh lấy tội.
Liệu James đã bao giờ biết con người thật của Clare? Hay anh chỉ yêu cái ảo ảnh nào đó của cô ta, một vai diễn mà cô ta bày ra trước mắt anh? Bởi tôi biết, nhờ hai mươi năm quen biết Clare, rằng kế hoạch đó của anh sẽ không bao giờ thành công. Nếu muốn Clare xưng tội thì địa ngục phải đóng băng trước đã. Không chỉ bởi khi đó Clare sẽ phải thừa nhận là mình đã sai với tôi - mà bởi vì cô ta sẽ là người sai trái trong mắt mọi người, mãi mãi. Làm sao mà cô ta dám tin rằng tôi sẽ giữ im lặng về chuyện tày đình đó - tất cả sẽ vỡ lở: mười năm dối trá lừa gạt, và, đáng xấu hổ nhất, là việc Clare Cavendish phải viện đến phương sách đó mới có được người đàn ông của mình.
Chắc chắn cô ta cũng biết rằng quyết định của James là năm mươi - năm mươi. Tôi không biết anh đã kể gì cho Matt, nhưng rõ ràng nếu anh đã sẵn lòng nói về nỗi khổ của mình với người khác, thì vết thương lòng này hẳn cắt rất sâu. Và anh không hề hứa hẹn gì với Clare - chỉ nói rằng có thể anh sẽ tha thứ cho cô ta nếu cô ta tự thú.
Tôi không nghĩ rằng James mà tôi biết làm được điều đó.
Không. Nếu thành thật thì Clare có thể để mất tất cả, và không thu lại được gì.
Cô ta có hai lựa chọn: nói ra sự thật, và vạch trần bản thân. Hoặc từ chối đề nghị của James và đánh mất vị hôn phu của mình - rồi sự thật cũng sẽ tự tìm đường hiển lộ mà thôi. Cách này hay cách khác, cô ta cũng sẽ bị hủy hoại, hình ảnh mà cô ta đã cẩn thận gây dựng suốt bao nhiêu năm qua - hình tượng người bạn tốt, một cô bạn gái ân cần, một con người đáng trọng, giàu tình thương - sẽ vỡ tan tành.
Tôi biết việc nói lời từ biệt với quá khứ để bắt đầu lại khó khăn đến nhường nào - và cuộc sống của Clare lúc đó đương hạnh phúc, lấp lánh và thành công. Hẳn cô ta đã nhìn lại mọi thứ mình làm được, dựng được và chiếm đoạt được, rồi đặt lên cán cân bên kia một lời nói dối.
Cô ta có thể chọn đón nhận kết cục thảm bại - hoặc cô ta có thể giết James rồi bước khỏi hiện trường trong vai bà góa quả cảm, sẵn sàng cho một khởi đầu mới.
James phải chết - án tử của anh đáng tiếc nhưng cần thiết.
Nhưng bản án của tôi - bản án của tôi là một hình phạt. Chỉ mình James chết thôi là chưa đủ. Ai đó phải gánh tội cho cái chết của anh - nó không thể là lỗi lầm của Clare, kể cả một vụ tai nạn cũng không.
Không, phải có ai đó để Clare đổ lỗi, giống mọi lần khác. Và lần này, ai đó chính là tôi.
Tại sao lại là tôi? Suýt nữa tôi đã hỏi thế. Nhưng tôi không làm vậy. Vì tôi biết.
Tôi đã cướp người đàn ông của cô ta. Mười năm trước tôi đã xen vào giữa Clare Cavendish và tài sản đáng lý ra thuộc về cô ta, chiếm lấy James ngay trước mũi cô ta khi cô ta quá yếu vì sốt viêm tuyến bạch cầu nên không thể chiến đấu để giữ lấy anh, rồi bây giờ tôi lại tái diễn màn đó, trồi lên từ quá khứ như một bàn tay vươn khỏi nấm mồ, chặn giữa cô ta và James một lần sau chót.
Giờ tôi không được phép rời căn nhà này, tôi biết điều đó.
Clare không thể để tôi thoát khỏi đây.
Tim tôi đang dộng cực kỳ, cực kỳ dữ dội trong lồng ngực, dộng mạnh đến mức tôi cảm thấy lâng lâng và choáng váng, như thể sắp ngã. Tôi loạng choạng đứng dậy, tay cầm cốc, rồi lảo đảo đánh rơi nó. Clare với tay ra hòng đỡ lấy, cố bắt lấy cái cốc trước khi trà đổ ra, nhưng những ngón tay đeo găng của cô ta trượt trên bề mặt sứ, và chiếc cốc trượt khỏi tay Clare đập liểng xiểng xuống mặt bàn nước.
Và khi cặn trà trào ra khỏi cốc, tôi nhìn thấy... tôi nhìn thấy chất gì đó màu trắng ở đáy cốc. Không phải đường - đường đã tan hết rồi. Mà là một thứ gì đó khác. Thứ khiến cho trà có vị gớm guốc hơn bình thường.
Giờ thì tôi đã hiểu. Tôi đã hiểu cảm giác chóng mặt. Tôi hiểu tại sao Clare lại nói nhiều đến thế, đã cho phép tôi đi xa tới vậy. Và tôi hiểu, Chúa ơi, tôi hiểu mục đích của đôi găng tay.
Cô ta cúi xuống chiếc cốc, rồi ngước lên nhìn tôi.
“Úi,” cô ta nói. Rồi cô ta nhoẻn miệng cười.