Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

“Chào mừng đến với rừng Tuckett,” người đàn ông nói bằng ngữ điệu Anh Úc có phần chán nản. Làn da rám nắng, nét mặt mạnh mẽ khôi ngô, anh ta phần nào gợi tôi nhớ đến Tom Cruise, và xét qua cái cách Flo đang ngây ra nhìn anh ta, với đôi mắt xanh lá mở to và bờ môi khẽ hé, tôi có thể nói rằng mình không phải người duy nhất nhận ra sự tương đồng. “Tôi là Grigg và là người hướng dẫn các bạn ngày hôm nay.”

Anh ta dừng lại, dường như để đếm số người có mặt rồi nói tiếp, “Hượm đã, thông tin đăng ký có tận sáu người. Ai đó đã đào ngũ à?”

“Vâng,” Flo nghiến răng. “Hẳn là ai đó đã làm vậy. Khỏi phải treo thưởng để đoán xem lúc bóp cò, tôi sẽ nghĩ đến ai.”

“Vậy là hôm nay các bạn có năm người thôi nhỉ?” anh chàng hướng dẫn viên nói đơn giản, có vẻ không để ý tới mối phiền muộn đầy căng thẳng của Flo. “Thật vậy. Được rồi, trước tiên tôi phải phổ biến một số quy tắc an toàn...”

Anh ta bắt đầu bài diễn thuyết dài dằng dặc về đồ bảo vệ tai, đồ uống có cồn, trách nhiệm của người sở hữu súng đạn, vân vân.

Sau khi đã xác nhận rằng đúng, bọn tôi đều là tay mơ và không, không ai trong số chúng tôi có giấy phép sử dụng súng săn và đúng, bọn tôi đều trên mười tám tuổi và không say xỉn, chúng tôi lần lượt ký vào bản cam kết miễn trừ trách nhiệm dài lê thê rồi hành quân ra phía sau khu tổ hợp ngoài trời, để anh chàng hướng dẫn viên đánh giá từng người một.

“Tất cả những gì tôi có thể nói là tạ ơn Chúa, không ai trong số các bạn quàng khăn lông màu hồng hay mấy thứ ngớ ngẩn tương tự. Các bạn không đời nào tin nổi những rắc rối chúng tôi gặp phải với mấy vụ chia tay đời độc thân đâu. Cô,” anh ta chỉ vào Flo, “Flo phải không nhỉ? Áo khoác của cô hơi mỏng. Cô sẽ muốn mặc thứ gì đó dày hơn để đề phòng báng súng giật ngược.” Anh ta lục lọi một hồi trong cái rương phía sau và lôi ra một chiếc áo phao hiệu Barbour. Flo nhăn mặt nhưng vẫn mặc vào.

“Xin lỗi, tôi phải hỏi cái này,” cô ta nói trong lúc cài phéc mơ tuya. “Có thật tên anh là Grigg không? Đó là biệt danh à?”

“Không, Grigg. Viết tắt của Grigory.”

“À, Greg[1],” Flo thốt lên và cười khúc khích, hơi lớn hơn mức bình thường. Anh chàng hướng dẫn viên ném cho cô ta một cái nhìn đầy thắc mắc.

“Đúng, Grigg. Tôi vừa mới nói thế còn gì. Bây giờ thì nhớ kỹ nhé,” anh ta tiếp tục, lấy ra một khẩu súng săn đang mở nòng đặt lên mặt bàn, “súng là thứ vũ khí chết chóc. Đừng bao giờ quên điều đó. Bạn tôn trọng nó, nó sẽ tôn trọng bạn. Đùa giỡn với nó thì chết dễ như bỡn, dẫu thích hay không. Và điều quan trọng nhất, không bao giờ, không bao giờ được chĩa súng vào người khác, dù đã nạp đạn hay chưa. Nếu bóp cò mà súng không nổ, chớ dại nhòm vô nòng súng để kiểm tra xem có vấn đề gì. Nghe thì đơn giản thế thôi, nhưng các bạn sẽ phải ngạc nhiên nếu biết được mọi người thường xuyên ngó lơ các nguyên tắc an toàn cơ bản đến mức nào.”

“Được rồi. Bây giờ chúng ta sẽ tập dượt một số thao tác vỡ lòng như nạp đạn, mở và đóng nòng, sau đó vào rừng và bắn thử đĩa đất nung. Nếu có câu hỏi gì, cứ hú lên. Loạt đạn đầu tiên chúng ta sử dụng ngày hôm nay...”

Chúng tôi im lặng lắng nghe anh ta phổ biến kiến thức chuyên môn, chuyến xe ngớ ngẩn đã ở lại phía sau. Tôi mừng vì mình có điều gì đó để tập trung vào, để ngừng suy nghĩ về Clare và James và tôi có cảm giác những người khác cũng cảm thấy vậy, hoặc ít nhất là phần lớn bọn họ. Nina và Clare đều chủ động đổi chủ đề khi Flo bắt đầu bàn về kế hoạch đi nghỉ trăng mật. Tom nín thinh, dành phần còn lại của chuyến xe gõ gõ vào chiếc Blackberry, nhưng tôi bắt gặp ánh mắt Tom lén nhìn mình và Clare, biết rằng anh ta đang ghi lại tất cả.

Nếu anh lấy vụ này ra làm tư liệu viết lách, tôi nghĩ, tôi sẽ giết cả lò nhà anh, nhưng không nói gì, chỉ gật gù khi Greg bàn về thiết bị phóng đĩa tự động.

Cuối cùng bài giảng cũng chấm dứt và cả bọn nối đuôi Greg rời chòi để hành quân ra khoảnh rừng thông thưa, mỗi người một khẩu súng săn mở nòng vắt trên vai.

“Ê, nếu cậu thích trò này, có lẽ nên viết thêm ‘súng săn’ vào danh sách quà cưới!” Flo bảo Clare và cười hô hố. “Gí súng bắt cưới[2] đúng nghĩa đen luôn, nhỉ?”

Clare cười hùa theo.

“Giờ mà còn dám mó vào danh sách quà cưới thì chắc James xử đẹp tớ mất. Bọn tớ mất gần hết một ngày ở John Lewis để chuốt gọn danh sách lại còn như bầy giờ. Cậu không tưởng tượng nổi cả hai đã cãi nhau tanh bành thế nào đâu - chọn mỗi cái máy pha cà phê thôi mà đã mất đứt hai tiếng. Có nên tin tưởng đề xuất của Heston Blumenthal[3]? Có cần chức năng tạo bọt và hâm nóng sữa không? Nên mua loại tự động hay viên nén...”

“Hừ, tự động chứ còn gì, sao phải nghĩ?” Tom cắt ngang. “George Clooney muốn nói gì tùy thích, máy pha viên nén lỗi thời hết sức. Chúng là máy tạo nước có ga de nos jours[4]. Nghe thì bắt tai, nhưng thực chất thì vô dụng và bất tiện.”

“Anh nói y chang James!” Clare đáp. “Tuy nhiên, máy pha tự động thì tốt thật đấy, nhưng nếu bộ xay cà phê hỏng thì sao? Anh sẽ mắc kẹt với một mớ sắt vụn. Em đã lý luận như thế. Trong khi đó, nếu mua máy xay riêng...”

“Đúng, đúng,” Tom gật gù nói. “Vậy hai đứa quyết định sao?”

“Chà, em mê trà cơ, anh biết đấy. James là con nghiện cà phê. Vậy nên em nhường anh ấy lá phiếu quyết định và James đã chọn máy Sage pha tự động được Heston Blumenthal đề xuất.” Cô vấp phải một khúc gỗ, lấy lại thăng bằng, và tiếp tục, “Nhân viên bán hàng đã thuyết phục được bọn em vì nó không tích hợp hoàn toàn giống một số dòng máy thường thấy khác, vẫn có thể dùng như máy bán tự động nếu muốn. Ý em là, đúng, nó đắt thật, nhưng hy vọng sẽ xứng đáng với khoản đầu tư. Nhược điểm duy nhất là nó to phát khiếp lên được. Em không muốn tưởng tượng ra nó sẽ chiếm từng nào diện tích trong bếp.”

“Bruce có nghía qua một chiếc hồi năm ngoái. Quái vật thứ thiệt. Và nếu anh nhớ không nhầm thì giá của nó tầm sáu trăm bảng?”

“Khoảng đó,” Clare xác nhận.

Nina bắt được ánh mắt tôi và liền đảo con ngươi một vòng. Tôi cố giữ nét mặt không cảm xúc, nhưng trong lòng thì đồng tình với cô. Sáu trăm bảng cho một cái máy pha cà phê? Tôi thích cà phê, nhưng sáu trăm bảng? Lại còn cho vào danh sách quà cưới nữa chứ. Tôi biết Clare vô tư thôi, nhưng thật không khỏi chướng tai gai mắt với cái cách mà cô điềm nhiên nhận định rằng mọi người có thể bỏ ra chừng ấy tiền cho cô. Hoặc muốn bỏ ra chừng ấy.

Mà cũng có khi James mới là người nhận định như vậy.

Suy nghĩ đó làm miệng tôi đắng nghét.

“Được rồi,” Greg hô lên khi những hàng cây nhường chỗ cho một trảng cỏ rộng. Có một bức tường chắn gió nhỏ ở phía xa. “Mọi người tập trung lại đây nào. Loại đạn mà chúng ta sẽ sử dụng hôm nay,” Greg nói, giọng điệu như thể đang nhai lại một bài diễn văn cũ rích, “là đạn 7.5. Đây là đạn tầm trung, phù hợp với hầu hết các hình thức bắn bồ câu đất nung, dù là phóng phối hợp, phóng xiên hay chỉ một bẫy phóng.”

“Đây” - anh ta giơ lên một viên đạn - “là một viên 7.5, trong này là đầu đạn” - anh ta chạm vào đầu nhọn - “miếng chèn ở giữa, còn thuốc súng và kíp nổ ở đầu kim loại còn lại. Giờ thì trước khi bắt đầu, tôi sẽ cho mọi người thấy tác động của một viên đạn 7.5 lên cơ thể con người.”

“Đừng có gọi người xung phong đấy!” Flo bĩu môi. Greg nhìn thẳng vào cô ta, mặt lạnh như tiền.

“Vui lòng bước lên phía trước, cô gái.”

Flo bật ra một tiếng cười lo lắng. Cô ta có vẻ hơi sốc, nhưng cùng lúc cũng không kém phần phấn khích.

“Đáng ra phải gọi cô dâu tương lai mới đúng!” Flo phản đối khi Greg vẫy tay ra hiệu, nhưng cô ta vẫn tiến lên đứng cạnh anh chàng, mặt đỏ bừng và tràn đầy vẻ sợ hãi câm nín.

“Được rồi. Vậy là Flo đây đã tốt bụng xung phong giúp tôi giải thích tác động của một phát súng ở khoảng cách gần.” Anh ta dừng lời và nháy mắt. “Chớ lo, cô ấy không phải mục tiêu đâu. Tôi có ở đây” - anh ta giơ lên một tờ giấy lớn có viền đen bao quanh - “một tấm bia bằng giấy, thường dùng để luyện súng ngắn.”

Anh ta lần mò trong túi, lấy ra vài chiếc đinh ghim để đính bia tập bắn lên một thân cây gần đó. Vỏ cây sần sùi, lỗ chỗ vết đạn, chẳng khó để đoán được điều gì sẽ xảy đến tiếp theo.

“Mọi người làm ơn lùi lại. Đeo bảo vệ tai lên nào Flo.”

“Tớ thấy mình giống DJ quá!” Flo nói, cười toét miệng trong lúc đeo đồ bảo vệ tai màu neon.

“Bây giờ tôi sẽ nạp đạn vào súng” - anh ta vào vị trí - “và đóng nòng như chúng ta đã học hồi nãy. Flo, đến đây nào, đứng trước mặt tôi. Được rồi, đưa súng lên vai.” Anh ta tỳ súng lên người Flo, điều chỉnh cho nó ổn định vị trí. Cô ta bật cười kích động.

“Anh chàng Greg của chúng ta ngon nghẻ ra phết, nhỉ?” Tom thì thầm vào tai tôi. “Anh không ngại để anh ta chỉnh tư thế cho mình đâu. Flo thì rõ rành rành cũng không có ý định phản đối.”

“Giữ chắc vào,” Greg nói. “Giờ thì đặt tay lên cò súng.” Anh ta đỡ tay Flo ở đúng vị trí, giữ đế và báng súng áp vào vai Flo. “Và nhẹ nhàng bóp cò. Đừng cử động giật...”

Tiếng súng nổ điếc tai, Flo khẽ rít lên và loạng choạng lùi lại áp vào ngực Greg, bia tập bắn bằng giấy trước mặt chúng tôi rách tan tành.

“Chúa ơi!” Tom thốt lên.

Trước đây tôi đã thấy cảnh bắn tập trong phim Mỹ - lỗ đạn nhỏ, gọn gàng, nằm gần hồng tâm của bia tập bắn hình người có viền bao quanh. Nhưng cái này thì khác. Phát súng đi trúng và phá hủy hoàn toàn phần ngực của tấm bia giấy. Trước mắt chúng tôi, phần chân đang đung đưa giữa không trung và khẽ khàng hạ xuống thảm lá rụng.

“Khá đấy.” Greg nhận lại súng từ Flo và bước về phía chúng tôi. Vẻ mặt của Flo khi lẽo đẽo đi cạnh Greg trộn lẫn giữa cảnh giác và phấn khích, má cô ta ửng hồng. Tôi không chắc liệu đó có phải do chấn động gây ra từ phát súng hay, như Tom gợi ý, cô ta vẫn đang tận hưởng sự quan tâm kèm cặp sát sườn của Greg.

“Các bạn thấy đấy,” Greg tiếp tục, “phát súng ở cự ly gần vừa rồi có sức phá hủy không hề nhẹ. Nếu thay bia tập bắn bằng người thật, tôi đồ rằng nạn nhân không trụ được hết quãng đường từ đây ra đến quầy tiếp tân chứ đừng nói tới bệnh viện địa phương. Vậy nên bài học rút ra, thưa quý anh quý chị, là hãy tôn trọng vũ khí của mình. Được rồi. Có câu hỏi nào không?”

Cả bọn lẳng lặng lắc đầu. Chỉ có Flo hớn ha hớn hở. Mặt Nina hằm hằm không buồn che giấu. Tôi nhớ lại những vết thương do súng gây ra mà Nina đã điều trị khi làm việc cho tổ chức Bác sĩ không biên giới, tự hỏi không biết cô đang nghĩ gì.

Greg gật đầu, duy nhất một lần, như thể đã hài lòng, và chúng tôi cùng nhau im lặng nối gót anh ra chỗ bẫy phóng.

❀ ❀ ❀

[1] Do âm điệu tiếng Anh Úc nên Greg (Gregory) phát âm tên mình nghe giống Grigg.

[2] (Nguyên tác) Shotgun wedding: Đám cưới chạy bầu. Thuật ngữ này bắt nguồn từ quan niệm tếu táo rằng bố cô dâu sẽ kè kè khẩu súng săn bên cạnh chú rể để đảm bảo anh chàng không “đánh bài chuồn” cho đến khi thực hiện xong các nghi thức hôn lễ.

[3] Đầu bếp nổi tiếng người Anh.

[4] (Tiếng Pháp) Của thời đại chúng ta.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.