Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 30

❊ ❊ ❊

Ôi Chúa ơi. Tôi ra ngoài rồi. Tôi ra ngoài rồi.

Làn khí lạnh ùa vào mặt tôi và tôi hoàn toàn mất phương hướng. Nơi này trông lạ hoắc - tôi chợt nhận ra mình được đưa đến bệnh viện trong tình trạng bất tỉnh và không hay biết mình đến đây bằng cách nào hay bây giờ phải đi đâu.

Tôi run lẩy bẩy sau khi rời bỏ cái nóng hừng hực bên trong bệnh viện để đối đầu với những đợt gió mang theo bông tuyết. Tôi ngước lên, ngõ hầu tìm kiếm một phép mầu, và phép mầu đến thật, dưới hình hài một tấm biển hình mũi tên đề chữ “taxi”.

Tôi bước chậm chạp, run rẩy vòng qua hông tòa nhà và trông thấy, bên dưới biển đề “taxi bắt đầu xếp hàng từ đây”, một chiếc taxi duy nhất, hộp đèn bật sáng. Một người đàn ông đang ngồi sau tay lái, ít nhất là tôi đoán thế, bởi khó mà nhìn rõ được qua lớp hơi lạnh phủ kín cửa sổ xe.

Tôi lết lại gần - đôi dép tông đã bắt đầu làm trầy lòng bàn chân - và gõ lên cửa sổ xe. Nó được hạ xuống vài phân và một gương mặt màu nâu tươi tỉnh cười với tôi.

“Anh giúp gì được hả em gái?” anh ta hỏi. Người đàn ông này theo dạo Sikh, đội khăn quấn đầu màu đen tuyền, đính ghim hình logo công ty taxi ở giữa. Giọng anh ta là sự pha trộn đáng ngại của tiếng Punjab và âm điệu vùng Newcastle, khiến tôi nhất thời muốn bật cười, ơn Chúa tôi đã không làm thế.

“Tôi... tôi cần đi...” Tôi bỗng nhận ra là mình không biết phải đi đâu. Về London ư?

Không.

“Tôi cần đến Nhà Kính,” tôi nói. “Đó là một ngôi nhà trang trại, một căn nhà, ngay ngoài Stanebridge. Anh có biết làng đó không?”

Anh ta gật đầu và đặt tờ báo đang đọc xuống.

“Có chứ, anh biết rồi. Lên xe đi cưng.”

Nhưng tôi không lên. Bất chấp tiết trời giá lạnh, và thực tế là giờ tôi đang run như cầy sấy, tôi ngập ngừng, tay đặt lên tay nắm cửa.

“Chuyến đi sẽ tốn bao nhiêu vậy? Tôi chỉ có hai mươi bảng.”

“Thường là hai mươi lăm,” anh ta đáp, “nhưng em thì anh chỉ lấy hai mươi thôi.”

Ơn Chúa. Tôi cố rặn ra một nụ cười, dù cho mặt tôi dường như bị đóng băng, và có thể nứt toác ra nếu tôi nhếch mép.

“C-cảm ơn anh,” tôi nói, không phải vì nói lắp mà vì răng đang va vào nhau cầm cập.

“Lên xe đi cưng.” Anh ta nhoài người ra ghế sau để mở cửa xe cho tôi. “Không thì em chết cóng mất. Lên nhanh nào.”

Tôi bước vào xe.

Chiếc xe ô tô như một cái kén hơi ấm bao bọc lấy tôi. Bên trong có mùi nhựa đã mòn, nước xịt thơm hương thông và ám khói thuốc lá, như mọi chiếc taxi ở muôn nơi, làm tôi chỉ muốn co tròn trên lớp đệm ghế mềm ấm áp mà ngủ đến tận thiên thu.

Ngón tay tôi run rẩy thắt dây an toàn, và tôi nhận ra mình kiệt sức đến mức nào, những cơ bắp của tôi yếu ớt ra sao sau quãng thời gian nằm viện.

“Xin lỗi,” tôi nói khi nhận ra tài xế đang ngoái lại xem mình đã cài dây chưa. “Xin lỗi. Tôi sắp xong rồi.”

“Đừng lo, em gái. Không việc gì phải vội.”

Khóa dây an toàn khớp lại đánh cạch và tôi ngả lưng vào ghế, toàn thân mệt mỏi ê ẩm.

Tài xế nổ máy xe. Tôi nhắm mắt. Tôi đã đi xa.

“Ê này em gái. Dậy thôi cưng.”

Tôi mở mắt, hoang mang và ngái ngủ. Tôi đang ở đâu? Không phải ở nhà. Không phải trong viện.

Phải mất một phút thì tôi mới nhận ra rằng mình đang ngồi sau xe taxi, trong bộ đồ mặc lúc ở bệnh viện, và xe đã ngừng lăn bánh.

“Ta đến nơi rồi,” anh ta nói. “Nhưng anh không cho xe lên tận cửa được. Đường bị chặn rồi.”

Tôi chớp mắt, rồi lau hơi lạnh khỏi cửa kính. Anh ta nói đúng. Con đường đã bị chặn ngang bởi hai barie nhôm kiểm soát đám đông nối với nhau bằng dây băng bảo vệ hiện trường của cảnh sát.

“Không sao đâu.” Tôi dụi mắt xua cơn buồn ngủ và lục lọi trong túi để tìm tiền. “Tiền xe của anh đây, hai mươi bảng đúng không?”

Anh ta nhận tiền xe, nhưng vẫn nói thêm, “Em có chắc là mình sẽ ổn không? Trông như kiểu căn nhà bị phong tỏa rồi ấy.”

“Tôi sẽ ổn mà.”

Thật vậy không? Tôi phải ổn thôi. Hẳn phải có cách vào bên trong. Tôi đồ rằng cảnh sát đã phong tỏa căn nhà, nhưng đời nào có chuyện họ biến nó thành kho vàng Fort Knox, không phải ở đây. Làm gì có ai để phá hoại hiện trường.

Mặt tay tài xế có vẻ không vui khi tôi ra khỏi xe, và anh ta quan sát trong lúc tôi lách qua barie, động cơ vẫn chạy rì rì. Tôi không muốn anh ta làm thế. Tôi không thể chịu nổi viễn cảnh anh ta nhìn tôi loạng choạng lết trên con đường mòn với đôi tông thảm hại. Thay vì thế tôi đứng chống tay lên barie, cố không run rẩy, và quả quyết vẫy chào anh ta.

Anh ta hạ kính cửa sổ, hơi thở phả ra trắng xóa trong tiết trời giá lạnh.

“Em có chắc mình sẽ ổn không? Anh có thể chờ nếu em muốn, để đưa em quay lại Stanebridge nếu không có ai quanh đây. Anh không tính tiền đâu. Cũng tiện đường về thôi mà.”

“Không cần đâu, cảm ơn anh,” tôi nói. Tôi nghiến răng, cố không để chúng va nhau lập cập. “Tôi ổn. Cảm ơn nhé. Chào anh.”

Anh ta gật đầu, vẫn có vẻ không hài lòng, rồi rồ ga và tôi nhìn theo chiếc taxi khi nó biến mất vào màn đêm đang dần buông xuống, ánh đỏ đèn hậu soi sáng tuyết đang rơi.

Chúa ơi, đường vào xa thật. Tôi đã quên mất nó dài thế nào. Tôi nhớ lại cuốc chạy, khi gặp Clare lúc mới đi được nửa đường, chân tôi đã mỏi rã rời và da lạnh toát.

Nhưng nó chẳng là gì so với chuyện này. Đống cơ bắp của tôi đã gặp chuyện gì trong bệnh viện vậy?

Mới được non nửa đường mà chân tôi đã run bần bật, cơ bắp co rút như khi ta vội gắng gượng quá sức. Bàn chân tôi đi dép tông nhựa cứng đang tứa máu, nhưng vì chúng đã tê bại nên tôi không thấy đau đớn gì mà chỉ nhận ra sự tình khi trông thấy những vệt đỏ lốm đốm hòa vào lớp tuyết dưới chân.

Nhưng ít ra thì bùn đã đóng băng, vậy nên tôi không phải vật lộn với mấy cái ổ gà, và vẫn đứng thẳng được. Nhưng khi tôi bước hụt vào một vết lún sâu, tiếng “crắc” vang lên và bàn chân tôi phá vỡ lớp băng mỏng thọc thẳng xuống hố nước sình lầy lạnh căm căm bên dưới.

Tôi thở dốc và rên rỉ ré lên khi đau đớn rút chân ra khỏi cái hố có rìa băng sắc lạnh. Tiếng rên yếu ớt thảm hại, như con chuột bị chim cú bắt.

Tôi lạnh run. Tôi lạnh ghê gớm, buốt giá.

Có phải tôi đã ngu ngốc quá không?

Nhưng tôi phải đi tiếp. Tôi đi được nửa đường rồi. Chẳng ích gì khi quay lại - dù có vẫy được một chiếc ô tô dừng lại, thì tôi còn biết đi đâu? Về lại bệnh viện để tròng tay vào chiếc vòng số 8 đang chờ sẵn của Lamarr ư? Tôi đã bỏ trốn, đã đào tẩu. Tôi phải làm đến cùng. Không còn đường lùi nữa.

Tôi ép bàn chân tiến về phía trước, từng bước, từng bước một, hai tay ôm lấy mình để giữ ấm, cảm ơn Chúa và Nina vì đã trao cho tôi chiếc áo cardigan màu xanh dương này – thứ duy nhất ngăn tôi không bị hạ thân nhiệt. Gió lại nổi lên, tiếng hú trầm trầm của nó len lỏi qua những rặng cây, tôi nghe tiếng tuyết trên cành rơi xuống đất lộp độp.

Một bước nữa.

Rồi lại thêm một bước.

Tôi không đoán được mình còn cách bao xa - vì căn nhà vắng tanh nên không có ánh sáng để dẫn lối cho tôi. Tôi không nhận thức được mình đã đi bộ bao lâu trong cái lạnh cắt da cắt thịt này. Chỉ biết rằng mình phải tiếp tục bước - vì nếu không thì tôi sẽ chết.

Một bước nữa.

Những hình ảnh hiện lên trong đầu khi tôi tiến về phía căn nhà. Flo, gương mặt nhăn nhúm vì sợ hãi, súng giương trước ngực, vẻ hoảng hốt của Nina, hai bàn tay nhuốm đỏ của cô khi cô cố cầm dòng máu đang trào ra.

James. James đang nằm trên vũng máu của chính mình, hấp hối.

Giờ thì tôi đã biết ý anh là gì khi nói nh... Leo?

Không phải “nhắn”. Mà là “nhắn tin”. Anh hỏi vì cớ gì mà tôi lại lôi anh đến đây. Và tại sao tôi lại để anh chết như thế.

Anh đến vì tôi. Anh đến bởi tôi đã yêu cầu.

Có phải tôi yêu cầu anh không?

Tôi không chắc nữa. Chúa ơi, tôi lạnh.

Khó mà suy nghĩ cho mạch lạc được.

Tôi nhớ lại những tin nhắn mà Lamarr đã in ra giấy đưa cho tôi đọc, không còn dám chắc mình nhớ về chúng ở thời điểm chị ta đưa tôi xem hay từ trước đó nữa.

Có phải tôi yêu cầu anh đến?

Không. Không, tôi chắc chắn mình đã không làm thế.

Tôi không biết Clare sắp cưới James cho đến khi cô nói cho tôi biết lúc ở trong xe. Tôi không biết trước. Vậy thì tại sao tôi phải nhắn tin cho anh?

Tôi phải bám lấy nó, phải bám lấy thứ mình biết chắc.

Hẳn phải là Flo. Cô ta là người duy nhất có thể kiểm soát toàn bộ chuyện này - lên danh sách khách mời, chọn ngôi nhà, biết rõ về khẩu súng.

Cô ta đang ở trong nhà khi những tin nhắn đó được gửi đi.

Cô ta biết tôi đã ra ngoài chạy bộ.

Tôi nhớ về tình cảm mãnh liệt kỳ quặc của Flo, tình yêu bùng nổ khủng khiếp khổng lồ cô ta dành cho Clare. Có lẽ nào cô ta sợ mình có thể mất Clare về tay James? Rằng cô ta không chịu nổi việc anh xen vào giữa hai người họ? Và còn người nào thích hợp hơn để đổ vấy ngoài tôi, bạn gái cũ của chú rể, bạn thân của Clare.

Và rồi... và rồi cô ta nhận ra mình đã làm gì. Cô ta đã hủy hoại cả bạn lẫn thù. Cô ta đã hủy hoại đời Clare.

Và cô ta không thể chịu đựng nổi nữa.

Chúa ơi tôi lạnh quá. Mệt mỏi nữa. Có một thân cây đổ ở bên đường. Tôi có thể ngồi lên đó, chỉ một phút thôi, để chân thôi lẩy bẩy.

Bước từng bước khó nhọc, tôi tiến về phía nó, rồi ngồi phịch xuống thân cây xù xì phủ rêu. Tôi gục người ôm đầu gối, phả hơi thở vào chân, cố gắng đến tuyệt vọng để giữ lại chút hơi ấm.

Tôi nhắm mắt.

Ước gì mình có thể ngủ.

Không.

Giọng nói cất lên từ đâu đó xung quanh tôi. Tôi biết nó không có thật, nhưng vẫn nghe thấy nó ở trong đầu.

Không.

Tôi muốn ngủ.

Không.

Nếu ngủ, tôi sẽ chết. Tôi biết điều đó. Nhưng tôi chẳng quan tâm nữa. Tôi mệt lắm rồi.

Không.

Tôi muốn ngủ.

Nhưng có thứ gì đó không cho phép tôi. Thứ gì đó ở bên trong không cho tôi nghỉ ngơi.

Không phải ý chí sống - tôi không còn quan tâm đến điều đó nữa. Mà là khát khao trả thù. James đã chết. Clare bị thương. Flo đang hấp hối. Chỉ một điều còn sót lại - và đó là sự thật.

Tôi sẽ không chết. Tôi sẽ không chết bởi phải có ai đó làm việc này - phải biết được sự thật về những điều đã xảy ra.

Tôi đứng dậy. Hai đầu gối run dữ dội đến độ tôi phải gắng lắm mới trụ nổi, nhưng tôi vẫn đứng dậy, tỳ một bàn tay vào thân cây đổ để đứng cho vững.

Tôi bước một bước.

Rồi một bước nữa.

Tôi sẽ tiếp tục tiến lên.

Tôi sẽ tiếp tục tiến lên.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.