“Nora.” Giọng nói dịu dàng nhưng dai dẳng, mắc vào giấc ngủ hoang mang mê mệt của tôi như móc câu, kéo tôi về với thực tại. Tôi biết giọng nói này. Là của ai nhỉ? Không phải Nina. Giọng Nina không trầm đến thế. “Nora,” giọng nói nhắc lại.
Tôi mở mắt.
Là Lamarr. Chị đang ngồi trên chiếc ghế kê sát cạnh giường tôi, đôi mắt đen mở to và sáng rỡ, mái tóc đen bóng được buộc túm ra sau để lộ vầng trán đẹp như tượng tạc.
“Cô thấy thế nào rồi?”
Tôi gắng gượng vật lộn với đống chăn, và nhận ra chị đang đeo nẹp cổ - trông nó thật lạc quẻ khi đi cùng cái áo lụa.
“Hôm qua tôi cũng ghé thăm,” chị nói, “nhưng họ đuổi tôi đi.”
“Chị cũng phải nhập viện à?” tôi thều thào. Chị đưa tôi cốc nước, và tôi cảm kích tu lấy tu để. Lamarr lắc đầu, đôi khuyên tai vàng nặng trịch khẽ đung đưa qua lại.
“Không. Bị thương nhưng vẫn đi lại như thường - tôi được khoa Cấp cứu cho về nhà từ sáng hôm qua. Cũng may, bởi đám trẻ nhà tôi không thích mẹ đi vắng qua đêm. Đứa nhỏ nhất mới chỉ bốn tuổi.”
Chị có con rồi sao? Thông tin này nghe như lễ vật cầu hòa. Một điều gì đó đã thay đổi trong mối quan hệ giữa chúng tôi.
“Tôi có...” tôi cố nói, rồi nuốt nước bọt và thử lại. “Mọi chuyện đã kết thúc chưa?”
“Cô ổn rồi,” Lamarr đáp, “nếu đó là điều cô muốn hỏi. Còn về vụ án, Clare là người duy nhất đang bị điều tra vì có liên quan đến cái chết của James.”
“Flo sao rồi?”
Không biết có phải do tôi tưởng tượng hay không, nhưng dường như mặt Lamarr vừa sa sầm lại. Tôi không xác định được điều gì vừa thay đổi, vẻ mặt chị vẫn dửng dưng và điềm tĩnh như trước, nhưng có vẻ bầu không khí tang tóc vừa đột ngột xuất hiện trong căn phòng nhỏ.
“Cô ấy vẫn đang... cố gắng bám trụ,” sau cùng Lamarr nói.
“Tôi được phép gặp cô ấy chứ?”
Lamarr lắc đầu.
“Cô ấy... cô ấy đang ở với gia đình. Các bác sĩ chưa cho phép khách vào thăm.”
“Chị gặp cô ấy rồi à?”
“Ừ, hôm qua.”
“Vậy hôm nay tình trạng của cô ấy đã xấu đi?”
“Tôi đâu có nói thế,” Lamarr phản đối, nhưng đôi mắt chị lộ rõ vẻ đăm chiêu. Tôi biết điều chị đang tránh nói ra. Tôi hiểu chị đang đánh trống lảng. Tôi nhớ lại lời của Nina về việc sử dụng paracetamol quá liều, và tôi biết những gợn sóng hủy diệt gây ra bởi hành động của Clare đến tận bây giờ vẫn chưa tan biến hết.
Trong tất cả những việc Clare đã làm, tôi nghĩ đó là điều tàn nhẫn nhất. Việc cô ta đã làm với James, việc cô ta cố làm với tôi, ít ra còn có lý do. Nhưng còn Flo - tội ác duy nhất của Flo là đã yêu quý Clare.
Tôi không biết cô bắt đầu nhận ra sự thật từ bao giờ - khi nào Flo hiểu được ý nghĩa của tin nhắn mà Clare đã nhờ cô gửi đi từ điện thoại của tôi khi tôi mới đặt chân tới Nhà Kính. Một tin nhắn có vẻ ngây thơ vô tội: James, là em đây, Leo. Leo Shaw. Tôi không biết Clare đã nói gì với cô - một điều gì đó ngớ ngẩn, tôi đoán thế. Một trò chơi khăm đêm chia tay đời độc thân.
Phút nghi hoặc đầu tiên có lẽ là khi Nina làm lộ quá khứ của tôi và James, và Flo bắt đầu tự hỏi tại sao một người như Clare lại muốn khuấy động quá khứ. Rồi đến lúc bị Lamarr tra hỏi về điện thoại... và các tin nhắn... chắc chắn cô đã nhận ra rằng có gì đó sai trái.
Tôi không cho rằng cô đã đoán ra sự thật - ít nhất là ngay lập tức. Cô cố tìm đến viện để gặp Clare, nhưng cảnh sát không cho phép. Clare còn quá yếu, và dù sao thì họ cũng không muốn cho các nhân chứng đến thăm bệnh, Nina đã nói rằng cô phải chiến đấu như hổ mẹ để gặp được tôi, mà đấy là sau khi họ đã thẩm vấn cô đến cả trăm lần. Lúc đó Clare vẫn còn đang giả đò hoang mang và nửa tỉnh nửa mê man, chờ đợi kết quả cuộc nói chuyện giữa tôi và Lamarr, tôi đoán thế, trước khi “tỉnh dậy”.
Không. Flo ở lại khách sạn, tự gặm mòn mình, nghi ngờ mọi thứ, không có cách nào để hỏi Clare xem phải khai ra sao. Cô đã nói dối. Cô chìm đắm vào những lời dối trá của bản thân. Cô tự hỏi thực chất mình đã làm gì - mình đã khởi sự việc gì. Cô bắt đầu nghi ngờ các động cơ của Clare. Cô tuyệt vọng.
“Chị biết rồi à?” tôi hỏi, nuốt nước bọt thật mạnh, cố xua đi ý nghĩ rằng Flo đang nằm trong một phòng bệnh nào đó dọc hành lang, đấu tranh để giành giật lại mạng sống. “Chị biết chuyện gì xảy ra rồi à? Clare đã kể sao?”
“Clare không đủ khỏe để trả lời thẩm vấn,” Lamarr sầm sì đáp. “Ít nhất đó là những gì mà luật sư của cô ta nói. Nhưng chúng tôi đã có đủ dữ kiện để xâu chuỗi vụ việc. Cộng những điều cô đã nói với kết quả xét nghiệm độc tố của chỗ thuốc Clare cho cô uống và, quan trọng nhất, lời khai của Flo, chúng tôi đã nắm đủ thông tin. Cô ta chưa từng gọi xe cấp cứu, cô biết chứ?”
“Ý chị là sao?”
“Lúc ở Nhà Kính. Khi James sắp chết. Trong danh sách cuộc gọi của cô ta không có cuộc nào quay số 999. Đáng ra chúng tôi phải vớ lấy chi tiết ấy, nhưng tiếc là lúc đó chúng tôi quá bận tìm kiếm theo hướng khác.” Chị thở dài. “Đương nhiên chúng tôi sẽ cần lời khai chính thức của cô, khi cô đủ khỏe. Nhưng hôm nay ta chẳng việc gì phải lo chuyện ngày mai.”
“Tôi cứ tưởng là Flo,” sau cùng tôi nói. “Khi tìm thấy áo khoác của Clare, cùng với vỏ đạn bên trong. Tôi cứ tưởng đó là áo khoác của Flo. Tôi đã nghĩ cô ấy là người tráo đạn. Lúc đó tôi không sao tin được Clare lại có thể làm một điều như vậy - cuối cùng cô ta cũng có được thứ mình mong muốn, một cuộc đời hoàn mỹ, một vị hôn phu hoàn hảo. Tại sao phải ném hết những thứ đó đi? Chỉ tới khi nghĩ kỹ, thật sự kỹ về tin nhắn ngày xưa, tôi mới nhận ra: James không bao giờ gọi tôi là Lee. Cô ta đã không lặp lại sai lầm. Nhưng đáng lẽ tôi đã phải nhận ra.”
“Cô biết không, trước đây cô ta đã giở trò này rồi,” Lamarr nói. Chất giọng du dương, êm tai ấy như tấm chăn ấm êm bọc lấy vẻ lạnh lùng của những từ ngữ chị thốt ra. “Hoặc một phiên bản tương tự. Phải mất đôi chút thời gian chúng tôi mới đào bới lại được, nhưng có một vị giáo sư ở trường đại học của cô ta. Ông ta bị sa thải vì đã gửi một loạt email thiếu đứng đắn cho sinh viên, ngụ ý họ sẽ được điểm cao hơn nếu chịu ngủ với thầy, và nếu kể chuyện này cho ai thì có khả năng là sẽ phải nhận hình phạt. Ông ta chối tội từ đầu chí cuối, nhưng email trong hộp thư của các sinh viên vẫn rành rành ra đấy, và khi kiểm tra máy tính của vị giáo sư, người ta phát hiện tất cả trong thư mục thùng rác, coi đó là một nỗ lực tệ hại hòng xóa dấu vết.
“Đến giờ thì khá rõ ràng Clare có liên quan, dù vào thời điểm đó chẳng ai nghi ngờ cô ta. Cô ta không phải một trong số những sinh viên nhận được email gạ gẫm. Nhưng vài tuần trước đó vị giáo sư đã chất vấn Clare về việc một bài luận của cô ta có dấu hiệu sao chép, và dọa sẽ làm cho ra lẽ. Đương nhiên vì vụ bê bối xảy ra sau đó mà cáo buộc đã rơi vào quên lãng - nhưng một đồng nghiệp của vị giáo sư vẫn nhớ rằng có lần đã nghe ông kể chuyện này. Bà bảo vẫn luôn băn khoăn...”
Tôi nhắm mắt, cảm giác được một giọt lệ đơn độc lăn xuống cánh mũi. Tôi không biết tại sao mình lại khóc. Không phải vì nhẹ nhõm. Đến lúc này thì kể cả thương tiếc James cũng không. Có lẽ chỉ là tức giận và phẫn nộ về những gì đã bị phí phạm, tự trách bản thân đã không nhận ra sớm hơn, vì đã ngu đến thế.
Nhưng kể cả nếu thế thì sao? Nếu tôi đã nhận ra thì sao? Liệu thế chỗ anh có phải là tôi, nằm đó với ruột gan xổ ra trên sàn nhà lát ván gỗ trắng la liệt kính vỡ mờ tuyết.
“Tôi sẽ để cô được ở một mình,” Lamarr nhẹ nhàng nói rồi đứng dậy, làm lớp vải bọc ghế kêu rin rít. “Ngày mai tôi sẽ quay lại cùng một đồng nghiệp. Chúng tôi sẽ lấy lời khai chính thức của cô, nếu cô đã sẵn sàng.”
Tôi không đáp, chỉ gật đầu, hai mắt vẫn nhắm nghiền.
Sau khi chị rời đi, bầu không khí chìm trong im lặng, chỉ văng vẳng tiếng nhạc nền phim truyền hình từ phòng bên, thẩm thấu qua bức tường.
Tôi ngồi lắng tai nghe nhạc, và nghe cả tiếng hơi thở ra vào mũi tôi.
Và rồi, ngay giữa khoảng lặng, tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi mở mắt ngay lập tức, cho rằng Lamarr đã quay lại, nhưng không phải. Ở bên ngoài là một người đàn ông. Tim tôi chệch nhịp trong chốc lát, rồi tôi nhận ra, đó là Tom.
“Cốc cốc,” anh nói, thò đầu qua khe cửa.
“Anh vào đi,” tôi nói. Giọng tôi thều thào.
Tom lê chân bước vào. Anh có vẻ rụt rè, hẳn là do chưa biết rõ mình có được chào đón hay không. Trông anh xanh xao, khác xa gã trai phố chải chuốt tôi được diện kiến mới vài ngày trước. Chiếc sơ mi kẻ ô anh mặc nhăn nhúm, thấy cả một vết bẩn không rõ là gì. Nhưng dựa trên biểu cảm của anh, tôi hiểu rằng vẻ ngoài của mình hẳn còn tệ hơn thế nhiều. Hai vết bầm mắt thâm đen đã nhạt dần thành màu nâu vàng, nhưng vẫn tương đối gây choáng với những người nhìn thấy lần đầu.
“Chào Tom,” tôi nói. Tôi kéo áo choàng bệnh nhân lên, nhưng nó trượt xuống khỏi vai và anh mỉm cười, nụ cười cứng đơ gượng gạo của một người tạm thời đã bị nét duyên giao tiếp bỏ rơi.
“Nghe này, anh phải thú nhận một chuyện,” sau cùng anh nói. “Anh cứ tưởng đấy là em. Ý anh là xét đến quá khứ của em và James, rồi khi cảnh sát bắt đầu nhắc đến điện thoại của em và đống tin nhắn, anh cứ tưởng...” Giọng Tom lạc đi. “Anh... anh rất xin lỗi.”
“Không sao,” tôi nói. Tôi chỉ vào chiếc ghế cạnh giường. “Nào, ngồi xuống đi. Đừng lo về chuyện đó. Cảnh sát cũng tưởng thủ phạm là em mà, mà họ còn không có mặt ở đó đấy.”
“Anh xin lỗi,” anh lặp lại, giọng run run, rồi lúng túng ngồi xuống, tay ôm đầu gối. “Anh chỉ... anh không bao giờ nghĩ là...” Anh dừng lại, thở dài. “Em biết không, Bruce chưa bao giờ thích cô ta. Anh ấy yêu mến James. Ý anh là, thực sự yêu mến James, mặc dù họ có những bất đồng. Nhưng Bruce chưa bao giờ có thiện cảm với Clare. Tối qua anh gọi điện kể mọi chuyện, và anh ấy nói, ‘Anh bị sốc, nhưng không ngạc nhiên. Cô nàng đó, cô ta không khi nào ngừng diễn cả.’ ”
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc trong lúc tôi nghiền ngẫm lời Bruce, ý kiến của một người đàn ông tôi chưa từng gặp về một trong số những người bạn lâu năm nhất của tôi. Và tôi nhận ra anh ta nói đúng. Clare chưa bao giờ ngừng diễn. Ngay từ khi còn bé cô ta đã diễn vai người bạn tốt, rồi một học sinh ưu tú, đứa con gái nhà người ta, cô bạn gái quyến rũ. Và tôi bỗng nhận ra tại sao Clare trong mắt tôi lại khó ăn nhập với lời kể của những người khác như vậy. Bởi vì, gần như đúng theo nghĩa đen, với mỗi chúng tôi cô ta lại là một con người hoàn toàn khác. Tôi tự hỏi rồi điều gì sẽ xảy đến với cô ta? Liệu có bồi thẩm đoàn nào lại đi kết tội một ai đó quá duyên dáng, quá tốt bụng và xinh đẹp tuyệt trần như vậy hay không?
“Em cứ nghĩ...” tôi nói ra thành tiếng, rồi ngưng bặt.
“Gì cơ?” Tom hỏi.
“Em cứ nghĩ, nếu em không đồng ý thì sao? Ý em là đến dự cuối tuần chia tay đời độc thân ấy. Suýt nữa em đã không đi.”
“Anh không biết,” Tom nói chậm rãi. “Hôm qua anh và Nina cũng nói với nhau điều tương tự. Theo cách nhìn của anh thì em không phải đối tượng chính của tất cả chuyện này. Đối tượng chính là James. Em chỉ là lớp kem phủ bánh ga tô thôi.”
“Thế ý anh là...” tôi không nói nốt, cố nghĩ cho hết câu, và anh gật đầu.
“Anh nghĩ nếu em không đến, thì vai diễn của em sẽ được chuyển cho một trong số những người còn lại.”
“Có thể là Flo,” tôi buồn bã nói. “Dù sao thì cô ấy cũng là người gửi tin nhắn.”
Tom gật đầu.
“Cũng chẳng khó gì để Clare bẻ cong sự thật đi đôi chút,” anh nói. “Bắt đầu bằng việc nói rằng cô ta sợ Flo, rằng Flo ganh tỵ với James, hành xử một cách vô lý. Điều tệ nhất là, có lẽ bọn anh sẽ ủng hộ cô ta.”
“Anh đã thăm cô ấy chưa?” tôi hỏi.
“Anh đã thử,” anh đáp. “Họ không cho ai vào. Anh nghĩ... Anh không chắc...”
Anh không nói hết câu. Cả hai chúng tôi đều hiểu những từ chưa được nói ra là gì.
“Tối nay anh sẽ quay về London,” sau cùng anh nói. “Nhưng hãy giữ liên lạc nhé.” Anh lục lọi trong ví và rút ra một tấm thẻ dày bóng bẩy, dập nổi tên Tom Deauxma cùng số điện thoại và địa chỉ email.
“Em xin lỗi,” tôi nói, “em không có danh thiếp, nhưng nếu anh có bút thì...”
Tom đưa điện thoại để tôi nhập địa chỉ email vào ô “Gửi”, và tôi quan sát trong lúc anh ấy gửi cho tôi một email trống.
“Rồi đó,” cuối cùng anh nói và đứng dậy. “Chà, chắc anh nên lên đường thôi. Giữ sức khỏe nhé, Shaw.”
“Vâng.”
“Em định về London bằng cách nào?”
“Em cũng chưa biết nữa.”
“Em biết,” một giọng nói cất lên nơi ngưỡng cửa. Tôi xoay người và trông thấy Nina đang ưỡn người ra tựa vào khung gỗ, điếu thuốc chưa châm kẹp trên môi. Cô cứ để điếu thuốc ở đó mà nói tiếp, y như một tay thám tử tư nửa mùa. “Cô ấy sẽ đi cùng em.”