Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16

❊ ❊ ❊

“Leonora.” Một bàn tay đang lay lay tôi, cố đánh thức tôi. “Leonora, đến giờ dậy rồi, vịt con. Leonora.”

Tôi cảm thấy những ngón tay đang vạch mí mắt mình ra và ánh sáng, ánh sáng chói lòa, chiếu thẳng vào đồng tử.

“Ôi!” Tôi chớp mắt và ngả đầu sâu hơn xuống gối, bàn tay kia thả cằm tôi ra.

“Xin lỗi, vịt con, em đã tỉnh chưa?”

“Vâng. Vâng, em tỉnh rồi.”

Tôi không biết mình đã thiếp đi tự bao giờ. Cảm giác như thể tôi đã thức hết nửa buổi đêm, dõi mắt theo bóng người cảnh sát in lên ô cửa, những suy nghĩ chạy rần rật trong đầu, cố khơi gợi trí nhớ. Bắn bồ câu đất nung. Vết bầm là do báng súng giật ngược. Tôi phải nhớ để mà khai với cảnh sát... giá mà tôi có thể suy nghĩ rạch ròi.

Nhưng càng gần đến - đến bất cứ điều khỉ gió gì đã xảy ra, ký ức càng mờ mịt. Điều gì đã xảy ra? Tại sao tôi lại ở đây?

Ắt hẳn tôi đã nói ra thành lời nhũng từ cuối cùng vì cô y tá bèn mỉm cười thông cảm.

“Em đã gặp tai nạn ô tô, em gái ạ.”

“Em có ổn không ạ?”

“Ổn chứ, xương cốt còn nguyên vẹn cả.” Giọng cô mang âm điệu vùng Northumberland rất dễ chịu. “Nhưng em đã va mặt vào đâu dữ lắm. Mắt bầm hết cả lên - nhưng không rạn hay nứt gì hết. Vậy nên chị phải gọi em dậy. Cứ vài tiếng bọn chị lại phải kiểm tra một lần để chắc chắn buổi đêm em không gặp biến chuyển gì khác lạ.”

“Em mới ngủ,” tôi đáp lại một cách ngớ ngẩn, rồi xoa mặt. Mặt đau như thể tôi đã húc đầu vào cửa sổ vậy.

“Cẩn thận nào,” cô y tá nói. “Mặt em có vài vết cắt và vết bầm đấy.”

Tôi xoa bàn chân, cảm thấy ghét bẩn, đất cát và máu khô. Thật kinh tởm. Tôi cần đi tiểu.

“Em có được tắm không ạ?” tôi hỏi. Đầu vẫn ong ong.

Buồng tắm khép kín ở góc phòng, tôi có thể trông thấy. Cô y tá nhìn xuống phiếu khám ở cuối giường rồi đáp, “Để chị hỏi bác sĩ đã. Cá nhân chị không thấy vấn đề gì, nhưng cứ nên hỏi lại cho chắc.”

Trong lúc cô quay người bỏ đi, mắt tôi bắt được bóng ai đó ở phía bên kia cánh cửa, và tôi chợt nhớ ra: cuộc đối thoại mà tôi nghe được đêm qua. Tính chất của nó thật chẳng thua gì một cơn ác mộng. Có thật là như thế không? Có thật là tôi đã nghe đúng những gì mình nghe thấy, hay chỉ là một giấc mơ?

“Chờ đã,” tôi can. “Chờ đã, tối qua em nghe mọi người bên ngoài...”

Nhưng cô đã rời khỏi phòng, cánh cửa bật khép lại sau lưng cô đem vào mùi thức ăn và những âm thanh ngoài hành lang. Khi cô bước ra, nữ cảnh sát tóm cánh tay cô và tôi nghe thấy tiếng đối thoại, nhìn thấy cô y tá lắc đầu dứt khoát.

“Chưa được,” tôi nghe thấy. “... sự cho phép của bác sĩ... còn phải chờ.”

“Tôi nghĩ cô chưa hiểu,” nữ cảnh sát hạ giọng nhưng tiếng cô ta vẫn rõ ràng và rành mạch như của một phát ngôn viên, những từ cô ta thốt ra thẩm thấu qua lớp kính dễ dàng hơn so với âm điệu miền Bắc của cô y tá. “Rằng bây giờ đây đã thành vụ điều tra án mạng.”

“Ôi không!” Cô y tá sửng sốt. “Vậy là bệnh nhân đáng thương đó không qua khỏi?”

“Đúng vậy.”

Vậy là thật rồi. Tôi đã không tưởng tượng ra. Không phải sản phẩm của quá nhiều morphin cộng với một cái đầu bầm giập.

Đó là sự thật.

Tôi chật vật nâng người tựa vào gối, tim dộng lên tận cuống họng, ở màn hình phía tay trái tôi nhìn thấy một đường kẻ nhỏ màu xanh hưởng ứng lại cơn hoảng loạn, liên tục giật lên bất thình lình khỏi đường thẳng nằm ngang.

Ai đó chắc chắn đã chết.

Ai đó đã chết.

Nhưng là ai?

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.