Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

❊ ❊ ❊

Tháng Mười một trờ đến nhanh tới mức đáng sợ. Tôi cố hết sức gạt bỏ toàn bộ chuyện đó khỏi đầu để tập trung vào công việc, nhưng loáng một cái ngày mười bốn đã đến và túi xách trong tay, tôi xuống tàu ở Newcastle, tiến vào trong buổi sáng lạnh lẽo ẩm ướt, bên cạnh là Nina, vừa hút thuốc lá cuộn vừa rên rỉ gầm gừ như sấm trong lúc tôi mua cà phê từ ki ốt trên sân ga. Đây là tiệc độc thân thứ ba cô tham dự riêng trong năm nay (rít một hơi thuốc lá). Cô đã tiêu gần năm trăm bảng cho bữa tiệc gần đây nhất (rít) và lần này có khi phải đến cả nghìn, nếu xét tới tính chất của đám cưới này (nhả khói). Thật lòng mà nói, cô thà viết cho họ tấm séc một trăm bảng và tiết kiệm được mấy ngày nghỉ phép còn hơn. Và xin hãy giải thích - Nina lấy gót giày hẹp di di điếu thuốc - tại sao cô không được đưa Jess theo xem nào?

“Bởi vì đây là tiệc độc thân,” tôi đáp. Tôi cầm cốc cà phê lên và theo Nina ra chỗ đậu xe. “Vì mục đích chính là để người yêu hoặc chồng ở nhà. Không thì sao không đem tay chú rể chó chết ấy tới mà cưới luôn đi?”

Tôi hiếm khi nói tục, trừ phi là với Nina. Không biết làm sao cô có thể khiến tôi làm vậy. Như thể cái con người nói tục chửi thề trong tôi vẫn luôn ở đó, chỉ chực chờ thoát ra.

“Cậu vẫn không lái xe à?” Nina hỏi khi chúng tôi tống va li vào cốp chiếc Ford đi thuê. Tôi nhún vai.

“Một trong những kỹ năng sống cơ bản mà tớ không bao giờ thành thục được. Xin lỗi.”

“Không cần xin lỗi tớ.” Gập đôi chân dài chui vào chỗ ghế lái, cô đóng sập cửa xe và tra khóa vào ổ. “Tớ ghét để người khác chở đi - lái xe giống như đi hát karaoke vậy - mình hát thì tuyệt đỉnh, người khác hát thì chỉ thấy đáng xấu hổ hay phát sợ cả lên.”

“Chậc, chỉ là, cậu biết đấy. Sống ở London thì xe hơi là thứ phù phiếm chứ thật ra chẳng cần thiết. Cậu có nghĩ thế không?”

“Tớ đi tàu điện tới thăm bố mẹ đấy.”

“Ừm.” Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ khi Nina nhấn côn. Chúng tôi dền dứ xóc nẩy một hồi băng qua bãi đỗ ở ga trước khi cô làm quen được với chiếc xe. “Đến Úc bằng Volvo thì cũng hơi vất.”

“Ôi, trời ạ, tớ quên mất mẹ cậu ra nước ngoài rồi. Ở với, tên ông ấy là gì nhỉ? Bố dượng cậu ấy?”

“Philip,” tôi đáp. Sao lúc nào thốt ra tên ông, tôi cũng có cảm giác mình như đứa tuổi teen sưng sỉa thế nhỉ? Cái tên đó hoàn toàn bình thường mà.

Nina phóng ánh mắt sắc lẹm về phía tôi rồi chúi đầu vào thiết bị dẫn đường.

“Cậu phụ trách thứ này nhé, nhập mã bưu chính Flo gửi vào đi. Hy vọng duy nhất của chúng ta để an toàn thoát khỏi trung tâm Newcastle đấy.”

Westerhope, Throckly, Stanegate, Holtwhistle, Wark... những tên bảng chỉ đường lướt vụt qua như một áng thơ. Tôi chẳng phải tìm đường, mà đọc sách trên xe thì vừa dễ say vừa kỳ lạ, thành ra tôi nhắm mắt lại, chặn Nina và âm thanh trên radio ở bên ngoài, để lại mình mình với câu hỏi cũ mãi chiếm hữu một góc tâm trí.

Sao lại là tớ, Clare? Sao lại là lúc này?

Chỉ là cô sắp cưới và muốn nối lại tình bạn xưa? Nhưng nếu thế, sao cô không mời tôi tới đám cưới? Rõ ràng cô đã mời Nina, nên chắc chắn đó không phải một hôn lễ chỉ dành riêng cho người nhà hay đại loại thế.

Clare trong tâm trí tôi lắc đầu, khuyên tôi hãy kiên nhẫn, hãy chờ đợi. Lúc nào cô cũng thích bí mật. Thú vui của cô là tìm ra bí mật nào đó của ta và rồi ám chỉ về nó. Không kể với ai - chỉ bóng gió xa xôi khi nói chuyện, những dấu hiệu chỉ cô và ta hiểu được. Những dấu hiệu để cho ta biết.

Chúng tôi nghỉ chân ở Hexam để ăn trưa, và để Nina hút thuốc, rồi tiếp tục băng về phía rừng Kielder, tiến vào con đường quê, nơi bầu trời phía trên đầu mở ra mênh mông. Nhưng khi con đường hẹp lại, đám cây cối dường như bám sát vào hơn, chạy dọc theo nền đất mùn cỏ mọc sát rạt, cho tới khi cây cối biến thành hai hàng lính canh gác dọc theo con đường, phía sau bức tường đá xếp mỏng.

Vừa vào rừng, thiết bị dẫn đường mất kết nối rồi dừng lại hẳn.

“Từ từ,” tôi lục tung túi xách. “Tớ có in bản đồ Flo gửi đây.”

“Chậc, chẳng phải cậu là Hướng đạo sinh của năm sao,” Nina trêu thế nhưng tôi nghe ra vẻ nhẹ nhõm trong giọng cô. “Mà iPhone bị làm sao ấy nhỉ?”

“Bị thế này đây.” Tôi giơ điện thoại lên, nó cứ liên tục trong trạng thái dò sóng và không tải được bản đồ Google. “Bất thình lình mất sóng.” Tôi nhìn tấm bản đồ đã được in ra. Nhà Kính, phía trên đề. Đường Stanebridge. “OK, chuẩn bị rẽ phải. Đi qua một khúc quanh rồi rẽ phải, sắp rồi đây...” Lối rẽ vụt qua tụt lại phía sau và tôi nói, tôi nghĩ là bằng giọng nhẹ nhàng thôi, “Nó kìa. Ta vượt qua mất rồi.”

“Cậu chỉ đường giỏi thật đấy nhỉ!”

“Cái gì?”

“Đáng lẽ cậu phải chỉ lối rẽ trước khi ta đến đó chứ.” Cô giả giọng máy dẫn đường, “Năm - mươi - mét - nữa - rẽ - trái. Ba - mươi - mét - nữa - rẽ - trái. Vòng lại khi thấy an toàn, bạn vượt qua lối rẽ rồi.”

“Chậc, vòng lại khi thấy an toàn nhé, tiểu thư. Bạn vượt qua lối rẽ rồi.”

“An toàn cái đếch.” Nina giậm chân phanh rồi ngoặt gấp, quay đầu chữ U ngay một khúc quanh khác trên con đường rừng. Tôi nhắm chặt mắt.

“Đây là cái giống như karaoke mà cậu nói đấy hả?”

“Ôi dào, đường cụt mà, chẳng có ai lao tới đâu.”

“Trừ nửa tá người cũng được mời tới tiệc độc thân này.”

Tôi thận trọng mở mắt ra và thấy chúng tôi đã vòng lại, đang tăng tốc ở làn đường bên này.

“OK, đây rồi. Trên bản đồ thì trông như đường mòn, nhưng chắc chắn Flo đã đánh dấu chỗ này.”

“Đúng là đường mòn mà!”

Vòng tay lái, cô đưa chúng tôi vào lối rẽ, chiếc xe nhỏ bắt đầu xóc nẩy trên con đường đất lún vết xe.

“Tớ tin rằng thuật ngữ chuyên môn cho chỗ này là ‘đường không trải nhựa’,” tôi nói, có phần hụt hơi khi Nina quành xe tránh một vũng bùn lớn trông chẳng khác gì ao tắm của hà mã, rồi lại phóng vụt qua một khúc đường vòng. “Lối vào đây hả? Phải cả cây số đường đất nữa mới tới ấy.”

Chúng tôi đã giở tới trang cuối tập bản đồ, tấm này phóng to tới mức trông như hình chụp từ trên cao, và tôi chẳng thấy có ngôi nhà nào khác quanh đây.

“Nếu đúng đây là lối vào,” Nina giật giọng lúc đi qua một vết xe lún khác, “thì họ phải giữ con mẹ nó gìn cho tốt vào chứ. Nếu tớ mà làm gãy gầm cái xe thuê này thì tớ sẽ kiện. Kiện ai tớ không quan tâm, chỉ biết tớ mà phải đền tiền thì tớ sẽ điên tiết lên đấy.”

Nhưng chúng tôi vừa quành qua khúc cua cuối thì đột nhiên thấy mình đã đến nơi. Nina lái xe qua cánh cổng hẹp, đậu lại và tắt máy, rồi cả hai chúng tôi xuống xe, chằm chằm nhìn ngôi nhà trước mắt.

Tôi chẳng biết mình mong đợi điều gì, nhưng chắc chắn không phải thứ này. Có lẽ là một ngôi nhà tranh nào đó, với trần thấp lộ rầm. Nhưng thứ đang đứng trước mặt tôi trong cánh rừng này là một kiến trúc lạ thường bằng kính và thép, trông như thể vừa bị ném xuống đầy bất cẩn bởi một đứa trẻ đã quá chán chơi với mấy viên gạch tầm thường. Trông nó bất hợp lý với khung cảnh xung quanh đến nỗi Nina và tôi cứ đứng đó há hốc miệng.

Thế rồi, khi chúng tôi còn chưa kịp làm gì, tôi nghe tiếng kim loại rít lên, và cánh cửa thép cao lớn ở chính giữa bật mở. Một cô gái đứng đó - một cô gái giống Clare đến nỗi trong khoảnh khắc tôi tưởng đó đúng là Clare, và tim tôi suýt bay vọt ra ngoài. Nhưng rồi tôi nhận ra đó nào phải cô, rằng thậm chí cả mười năm trôi qua đi chăng nữa thì những đường nét tôi đã nhớ quá rõ ấy cũng chẳng thể phai mờ.

Lúc nào Clare cũng xinh đẹp. Ngay từ khi còn rất nhỏ. Mười năm có thể khiến cô lộ ra vài chân tóc bạc, cái cằm nhọn và xương gò má cao có thể đầy đặn hơn khi lên vài cân. Nhưng thời gian chẳng thể khiến mắt cô chuyển từ xanh dương thành xanh lá.

Có ai hiểu cảm giác ấy không, như khi nhìn thấy anh chị em của người nổi tiếng, ta thường cảm tưởng mình đang nhìn vào một phiên bản méo mó của họ? Chỉ một chút khác biệt mơ hồ mà ta chẳng thể chỉ ra đích xác ở đâu, chỉ biết rằng khác biệt. Khí chất nào đó đã không còn, như một nốt nhạc lạc tông trong bài hát.

Cô gái đứng ở cửa là như thế. Nếu không biết Clare là con một, tôi đã cho rằng đó là chị hoặc em gái cô.

Nhưng rồi ảo giác ấy biến mất ngay khi cô ta cất tiếng. Giọng cô ta là thứ duy nhất chẳng liên quan gì tới Clare. Một giọng khá trầm và vô cùng kiểu cách trong khi giọng Clare vừa cao vừa nữ tính.

“Xin chào!!!” cô ta nói, không rõ làm sao tông giọng cô ta vẽ ra hẳn ba dấu chấm than, và tôi biết ngay cô ta là ai trước khi cô ta kịp nói tiếp. “Mình là Flo! Ôi trời ơi, rất vui được gặp các bạn! Các bạn hẳn là...”

Cô ta nhìn tôi, rồi Nina, và chọn phương án dễ dàng hơn. Nina cao một mét tám mươi lăm và là người Brazil. Chậc - bố cô là người Brazil. Mẹ là dân Dalston và đẻ ra cô ở Reading. Mũi cô hơi khoằm và mái tóc chảy dài bồng bềnh.

“Nina, đúng không?”

“Chuẩn,” Nina chìa tay ra. “Còn bạn hẳn là Flo?”

“Ừa!”

Nina ném cho tôi cái nhìn hàm ý thách tôi dám cười. Tôi cứ tưởng người ta không bao giờ nói ừa chứ, hoặc giả có nói đi chăng nữa, thì hồi còn đi học đã bị cười cho thối mũi mà thôi rồi. Có lẽ Flo cứng hơn tôi nghĩ.

Flo nhiệt tình bắt tay Nina rồi quay sang tôi cười rạng rỡ.

“Nếu thế thì bạn là... Lee, đúng không?”

“Nora,” tôi đáp.

“Nora á?” Cô ta chau mày vẻ bối rối.

“Tên mình là Leonora,” tôi nói. “Hồi đi học thì là Lee, nhưng giờ mình thích được gọi là Nora hơn.”

Chưa bao giờ tôi thích bị gọi là Lee. Đó là tên con trai, cái tên mời gọi mấy bài vè châm chọc. Lee Lee không có ti. Lee Lee cần có bi. Rồi lại còn tên họ, Shaw: Lee Shaw ngồi buồn xo ngoài nhà kho.

“Ồ đúng rồi! Mình cũng có người em họ tên Leonora! Nhà mình gọi cô ấy là Leo.”

Tôi cố giấu vẻ ngần ngại.

Không phải Leo. Không bao giờ là Leo. Trước giờ chỉ có một người gọi tôi như thế.

Flo bật cười, một nụ cười thoáng vẻ cứng nhắc, phá vỡ khoảng lặng dài.

“Ha! Phải rồi. OK. Chậc, sẽ vui lắm đây! Clare vẫn chưa tới - nhưng là phù dâu chính, mình thấy mình có trách nhiệm đến đây đầu tiên!”

“Thế bạn chuẩn bị sẵn trò tra tấn tàn bạo nào cho chúng mình đây?” Nina vừa hỏi vừa giật tay kéo va li qua bậu cửa. “Khăn choàng lông? Sô cô la hình cậu nhỏ? Báo trước cho bạn là mình dị ứng hết - mình mẫn cảm lắm. Đừng bắt mình phải lôi thuốc tiêm dị ứng ra nhé.”

Flo cười bối rối. Cô ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Nina, cố đoán xem Nina có đang đùa hay không. Nếu không quen biết Nina thì người ta rất khó đọc được gì từ vẻ mặt cô. Nina nghiêm túc nhìn lại, và tôi thấy ngay cô đang tính xem có nên thả mồi câu thêm chút nữa.

“Nhà ừm... đẹp đấy,” tôi nói, cố chặn Nina.

“Đẹp mà!” Flo phấn khởi, nhẹ nhõm vì được trở lại vùng an toàn. “Thực ra là nhà nghỉ hè của cô mình đấy, nhưng mùa đông thì cô không hay đến đây lắm - tách biệt quá. Phòng khách đi đường này...” Cô ta dẫn hai người bọn tôi qua một căn sảnh vang vọng không chia tầng, cao vút lên tận mái ngôi nhà, tới một căn phòng dài trần thấp có bức tường kính nhìn ra rừng. Nơi này mang đến cảm giác trần trụi kỳ lạ - như thể chúng tôi đang đứng trên sân khấu diễn cho những cặp mắt khán giả ở sâu trong rừng. Tôi rùng mình, quay lưng lại lớp kính, ngắm nhìn khắp căn phòng. Dù có chiếc sofa dài êm ái mềm mại nằm kia, căn phòng vẫn trống trải đến lạ - và chỉ một thoáng tôi đã hiểu ra tại sao. Chẳng phải do thiếu hơi người hay do phong cách bài trí tối giản - hai cái nồi đặt trên bệ lò sưởi, duy nhất một bức tranh của Mark Rothko treo trên tường - mà bởi chẳng có quyển sách nào ở nơi đây. Cảm giác thậm chí còn chẳng giống một ngồi nhà nghỉ - chỗ nào tôi từng tới cũng có giá chất đầy những cuốn sách quăn góc của Dan Brown và Agatha Christie. Nơi này giống nhà mẫu hơn. Hoặc sân khấu.

“Điện thoại bàn đây.” Flo chỉ chiếc điện thoại quay số kiểu cổ trông lạc lõng giữa khung cảnh hiện đại xung quanh. “Sóng di động chập chờn lắm nên cứ dùng điện thoại này thoải mái nhé.”

Nhưng tôi không nhìn tới chiếc điện thoại. Phía trên cái lò sưởi hiện đại trống hoác là thứ thậm chí còn lạc quẻ hơn - một khẩu súng săn bóng lộn, chênh vênh trên bệ đỡ đóng vào tường. Khẩu súng trông như thể bị đem thẳng từ một quán bar vùng quê tới đây. Phải súng thật không?

Tôi cố đánh mắt đi chỗ khác khi nhận ra Flo vẫn đang nói.

“... và phòng ngủ ở trên tầng,” cô ta dứt lời. “Cần mình giúp mang va li lên không?”

“Không, mình bê được,” tôi đáp cùng lúc Nina nói, “Chậc, nếu bạn đã mở lời...”

Flo thoáng ngạc nhiên, nhưng liền cầm lấy cái va li có bánh xe to tổ bố của Nina và bắt đầu chật vật xách nó lên cầu thang kính mờ.

“Như mình vừa nói đấy,” cô ta thở hổn hển lúc cả bọn vòng qua trụ cầu thang, “có bốn phòng ngủ. Mình nghĩ mình và Clare ở một phòng, hai bạn ở một phòng, còn Tom sẽ ở một mình một phòng, rõ là thế rồi.”

“Rõ là thế rồi,” Nina nói, mặt không cảm xúc.

“Nên thành ra Mels - là Melanie ấy - sẽ có phòng riêng. Chị ấy có đứa con sáu tháng tuổi nên mình nghĩ trong bọn con gái chúng ta, có lẽ chị ấy xứng đáng ở phòng riêng nhất!”

“Hả? Chị ta không đưa nó theo đấy chứ?” Nina trông hoảng hốt thật sự. Flo phá ra cười rồi đưa tay che miệng, tự giác ngăn âm thanh lại.

“Không! Chỉ là, bạn biết đấy, có lẽ chị ấy cần ngủ một giấc thật đẫy, cần hơn tất cả bọn mình.”

“Ồ, được rồi.” Nina ngó vào một phòng ngủ. “Thế phòng nào là phòng bọn mình?”

“Hai phòng phía sau là rộng nhất. Bạn và Lee có thể ở phòng bên phải nếu thích, bên ấy có hai giường đơn. Phòng kia có giường đôi bốn trụ, nhưng mình không ngại chen chúc với Clare đâu.”

Cô ta dừng lại ở đầu cầu thang, thở khó nhọc, rồi khoát tay về phía cánh cửa gỗ vàng bên tay phải.

“Ở kia nhé.”

Trong phòng có hai chiếc giường phủ ga trắng gọn gàng và một bàn trang điểm thấp, tất cả đều mang vẻ chẳng thuộc về ai hệt như ở khách sạn, và - đối diện giường - bức tường kính ghê rợn chẳng thể tránh khỏi, nhìn ra cánh rừng thông phía Bắc. Mục đích của nó ở đây lại càng khó hiểu. Nền rừng dốc lên phía sau ngôi nhà thành ra tầm nhìn nơi này chẳng ngoạn mục như đằng trước. Ngược lại, nó còn tạo ra hiệu ứng bí bức đầy ám ảnh - một bức tường xanh sậm, đã dần chìm vào bóng tối lúc chiều tà.

Hai bên góc tường là hai bức rèm màu kem nặng nề được kéo gọn lại, và tôi phải kiềm chế hết sức để không kéo phăng chúng che hết tấm kính khổng lồ.

Sau lưng tôi, Flo thả phịch va li của Nina xuống sàn. Tôi quay lại và cô ta mỉm cười, rạng rỡ tới mức bỗng chốc trở nên đẹp gần bằng Clare.

“Có thắc mắc gì không?”

“Có,” Nina nói. “Mình hút thuốc ở đây được chú?”

Flo xị mặt.

“Mình e rằng cô mình không thích người ta hút thuốc trong phòng. Nhưng các bạn có ban công mà...” Cô ta vật lộn với cánh cửa xếp giữa bức tường kính trong chốc lát rồi mở tung nó ra. “Nếu thích bạn có thể ra đó hút.”

“Tuyệt vời,” Nina nói. “Cảm ơn.”

Flo lại chật vật đóng cửa lại. Cô ta đứng thẳng lên, mặt ửng đỏ vì vừa phải ráng sức, tay đập đập váy phủi bụi.

“Được rồi! Ừm, mình sẽ để các bạn dỡ đồ. Lát gặp nhau dưới nhà nhá?”

“Ừa!” Nina nhiệt tình đáp, và tôi cố lái đi bằng cách nói “Cảm ơn!” to một cách không cần thiết và hùng hổ phát kỳ.

“Ừm, được! OK!” Flo bối rối nói rồi bỏ đi.

“Nina...” tôi ra chiều cảnh cáo khi cô bước về phía bức tường kính để phóng tầm mắt ra khu rừng.

“Hả?” cô lơ đễnh ngoái lại đáp. Rồi nói, “Vậy Tom chắc chắn là đàn ông đích thực rồi, Flo quyết tâm cách ly nhiễm sắc thể Y mãnh liệt của anh chàng khỏi đám phụ nữ tinh tế chúng ta đến thế cơ mà.”

Tôi không kìm được mà khịt mũi một cái. Nina là thế đấy. Với cô, ta sẽ cho qua những việc mà không đời nào ta tha thứ cho người khác.

“Tớ thì nghĩ khả năng là anh ta gay - cậu nghĩ thế không? Tức là, không thì tại sao anh ta lại có mặt trong tiệc độc thân của cô dâu chứ?”

“Ừm, không như cậu có lẽ vẫn nghĩ, thích người cùng giới không làm cậu biến từ trai thành gái, từ gái thành trai đâu. Tớ nghĩ vậy. Mà từ từ đã...” cô ngó xuống áo mình. “Không sao, tốt rồi. Ngực còn đủ cả đây.”

“Ý tớ không phải thế, cậu biết mà.” Tôi ném uỳnh va li mình lên giường, rồi chợt nhớ ra túi đựng mỹ phẩm trong đấy, thế là lại rón rén mở va li ra. “Tiệc độc thân của cô dâu phần nào là để trân trọng phái mạnh. Mà đó là điểm chung của phụ nữ và gay.”

“Trời ạ, giờ cậu mới nói. Cái cớ hoàn hảo mà mãi tới giờ cậu mới phun ra. Cậu làm ơn giúp tớ nhấn nút ‘trả lời tất cả’ rồi phản hồi mọi lời mời tớ tới dự tiệc độc thân sau này là xin lỗi, Nina không đến được vì cô ấy không tài nào trân trọng phái mạnh được, nhé?”

“Ôi trời ạ. Tớ bảo phần nào là để trân trọng cơ mà.”

“Được rồi.” Cô quay lại cửa kính, nhìn ra ngoài cánh rừng, những vệt thân cây sẫm màu nổi hẳn lên trên nền trời xanh lúc chạng vạng. Giọng cô vỡ ra sầu thảm. “Tớ quen bị gạt ra rìa xã hội chuẩn mực rồi.”

“Thôi mẹ nó đi,” tôi cấm cảu, và lúc quay lại, cô phá lên cười.

“Mà sao bọn mình ở đây thế này,” cô hỏi, thả mình nằm ngửa trên giường và đá giày ra. “Chả biết cậu thế nào, nhưng phải ba năm rồi tớ không gặp Clare.”

Tôi chẳng nói gì. Chẳng biết phải nói gì.

Tại sao tôi lại đến? Tại sao Clare mời tôi?

“Nina,” tôi mở lời. Họng tôi nghẹn lại, tim nện thình thình. “Nina, ai...”

Nhưng trước khi tôi kịp nói nốt câu, tiếng gõ cửa dội lên, vang vọng qua căn sảnh thông thoáng.

Có người đến.

Đột nhiên tôi chẳng còn chắc chắn liệu mình đã sẵn sàng nghe câu trả lời hay chưa.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.