Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27

❊ ❊ ❊

Nếu vô tội, ta không việc gì phải sợ. Đúng không? Vậy thì tại sao tôi lại hoảng sợ thế này?

Những lời kể trước đó của tôi không bị ghi âm và tôi chưa được cảnh báo trước. Chúng sẽ không có giá trị sử dụng làm bằng chứng trước tòa, vậy nên ban đầu chúng tôi phải rà lại những điều tôi từng nói với Lamarr, lần này là để ghi âm. Tôi không muốn có luật sư. Biết rằng làm thế là ngu ngốc, nhưng tôi không rũ bỏ được cảm giác Lamarr ngả về phe tôi - rằng tôi tin tưởng chị ta. Nếu tôi có thể thuyết phục Lamarr rằng mình vô tội, mọi thứ sẽ ổn thỏa. Vậy thì yêu cầu luật sư để mà làm gì?

Sau khi nói xong những gì chúng tôi đã trao đổi hồi trước, Lamarr bắt đầu tiến vào lãnh địa mới.

“Cô hãy nhìn kỹ cái điện thoại này” - chị ta giơ nó lên, hiện được niêm phong kín trong túi nilon - “và nói cho tôi biết liệu cô có nhận ra nó hay không.”

“Có, đó là điện thoại của tôi.” Tôi cố kìm lại thôi thúc muốn gặm móng tay. Vài ngày vừa qua tôi đã ngấu nghiến chúng trụi lủi.

“Cô có chắc không?”

“Có, tôi nhận ra vết xước trên vỏ.”

“Và số điện thoại của cô có phải là...” Chị ta lật sổ và đọc to dãy số lên. Tôi gật đầu.

“Vâng, đúng rồi.”

“Tôi đang quan tâm đến một số cuộc gọi và tin nhắn gần đây nhất của cô. Cô có thể kể cho tôi những gì mình nhớ được không?”

Tôi không lường trước được vụ này. Chúng thì có liên quan gì tới cái chết của James cơ chứ? Họ đang chứng thực mọi động thái của chúng tôi hay sao? Tôi biết rằng họ có thể xác định vị trí của ta bằng sóng điện thoại.

Tôi gắng gượng nhớ lại.

“Không có gì nhiều nhặn. Ở căn nhà đó hầu như không có sóng. Tôi kiểm tra hộp thư thoại ở trường bắn, cả Twitter nữa. À, tôi nhớ mình còn gọi lại cho một cửa hàng xe đạp ở London, họ đang bảo dưỡng xe cho tôi. Tôi nghĩ là chỉ có thế.”

“Không có tin nhắn sao?”

“Tôi... tôi nghĩ là không.” Tôi cố nhớ. “Không, tôi khá chắc là không. Tôi nghĩ tin nhắn cuối cùng tôi gửi là cho Nina, để báo cô ấy biết tôi đang chờ trên tàu. Hôm đó là thứ Sáu.”

Chị ta nhẹ nhàng thay đổi hướng tiếp cận.

“Tôi muốn hỏi kỹ hơn về mối quan hệ giữa cô và James Cooper.”

Tôi gật đầu, cố giữ biểu cảm điềm đạm, hợp tác. Nhưng tôi đã lường trước chuyện này. Có lẽ Clare đã tỉnh dậy. Bụng tôi khẽ quặn lên.

“Hai người quen nhau ở trường đúng không?”

“Vâng. Hồi đó bọn tôi khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Tôi và James hẹn hò một khoảng thời gian ngắn, rồi chia tay.”

“Ngắn là khoảng bao lâu?”

“Bốn hay năm tháng gì đó?”

Câu vừa rồi không hoàn toàn chính xác. Bọn tôi ở bên nhau sáu tháng. Nhưng tôi đã lỡ miệng nói “một khoảng thời gian ngắn”, và sáu tháng thì nghe có vẻ không ngắn đến thế. Tôi không muốn chưa chi đã tự mâu thuẫn trong lời khai của mình. May là Lamarr không tra hỏi gì thêm về ngày tháng.

“Sau đó hai người có giữ liên lạc không?” chị ta hỏi.

“Không.”

Chị ta đợi tôi giải thích thêm. Tôi cũng đợi. Lamarr đặt hai tay lên lòng và nhìn tôi. Tôi không biết chị ta đang muốn dẫn dắt câu chuyện theo chiều hướng nào, nhưng nếu có điều gì đó tôi thông thạo, thì đó chính là giữ im lặng. Sự im ắng nặng nề lơ lửng trong không khí. Tôi nghe được tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đắt đỏ chị ta đang đeo, và tự hỏi không biết chị ta lấy tiền đâu ra: mức lương của sĩ quan cảnh sát còn lâu mới kham nổi cái váy kia, đôi khuyên tai vàng to cộ cũng thế. Chúng có vẻ là hàng xịn.

Tuy vậy, đó không phải chuyện của tôi. Chỉ là mối bận tâm để giết thời giờ khi kim đồng hồ cứ quay còn tôi thì không nói gì hết.

Cuối cùng, đồng nghiệp của Lamarr phá vỡ sự im lặng. Điều tra viên Roberts, một người đàn ông vạm vỡ với khuôn mặt nọng thịt khiến anh ta thành ra sở hữu một vẻ cau có vĩnh cửu.

“Cô nói với bọn tôi rằng cô và anh ta đã không liên lạc với nhau suốt mười năm nay,” Roberts cộc cằn nói, “vậy mà anh ta vẫn mời cô dự đám cưới?”

Mẹ kiếp. Nhưng chối để mà làm gì. Chỉ mất hai phút thôi là họ sẽ xác nhận được với mẹ Clare hay người nào đó chịu trách nhiệm lên danh sách khách mời.

“Không. Clare mời tôi đến tiệc chia tay đời độc thân, nhưng tôi sẽ không dự đám cưới.”

“Thế có hơi kỳ, đúng không?” Lamarr lại xen vào. Chị ta đang mỉm cười, như thể đây chỉ là buổi tán gẫu của hội chị em bên tách cappuccino. Hai má chị ta bầu bĩnh và phớt hồng, xương gò má nhô cao khiến chị ta trông như nữ hoàng Ai Cập Nefertiti, và khuôn miệng đang cười kia đầy cởi mở, ấm áp, rộng lượng.

“Không hẳn,” tôi nói dối. “Tôi là người yêu cũ của James. Tôi đoán Clare nghĩ nếu tôi tới dự đám cưới thì tình thế sẽ rất khó xử - với cả tôi lẫn cô ấy.”

“Vậy thì tại sao lại mời cô đến dự tiệc chia tay đời độc thân... để chúc mừng đám cưới của cô ấy? Không phải như vậy cũng khó xử à?”

“Tôi không biết. Hai người phải hỏi Clare thôi.”

“Vậy là cô không hề liên lạc với James Cooper kể từ khi hai người chia tay?”

“Không. Không liên lạc.”

“Nhắn tin? Email?”

“Không. Không gì hết.”

Cuộc nói chuyện này đang đi về đâu? Họ đang cố chứng minh rằng tôi ghét James ư? Rằng tôi không thể chịu đựng nổi việc phải ở gần anh? Bụng tôi lại quặn thêm một chặp và giọng nói trong đầu tôi khẽ thì thầm, chưa quá muộn để yêu cầu luật sư đâu...

“Nghe này,” tôi nói, vì căng thẳng nên tông giọng lên hẳn nửa quãng, “việc cắt đứt liên lạc với người yêu cũ thì cũng đâu có gì lạ?”

Nhưng Lamarr không trả lời. Chị ta lại bẻ cua nhanh chóng mặt.

“Cô kể lại những gì mình làm khi ở căn nhà đó được không? Có lúc nào cô rời nhà không?”

“Ừm, bọn tôi có đi bắn bồ cầu đất nung,” tôi ấp úng nói. “Nhưng hai người đã biết chuyện đó rồi.”

“Ý tôi là rời nhà một mình. Cô có chạy một lần nhỉ?”

Đi chạy ư? Tôi đột ngột cảm thấy mông lung. Tôi ghét việc mình không biết họ đang cố làm gì.

“Vâng,” tôi đáp. Tôi nhặt một cái gối lên và ôm nó trước ngực. Rồi, nhớ ra mình phải trông thật hợp tác, “Hai lần. Một lần khi bọn tôi mới tới nơi, hôm thứ Sáu, một lần nữa vào thứ Bảy.”

“Cô có thể cho bọn tôi biết thời gian chính xác không?”

Tôi cố nhớ lại.

“Tôi nghĩ cuốc chạy hôm thứ Sáu là vào khoảng bốn rưỡi chiều. Có thể muộn hơn, tại tôi nhớ lúc đó trời khá tối. Tôi gặp Clare trên đường về, loanh quanh tầm sáu giờ. Còn cuốc chạy ngày thứ Bảy... là vào sáng sớm. Trước tám giờ, tôi nghĩ thế. Tôi không xác định rõ hơn được. Chắc chắn là không sớm hơn sáu giờ - khi tôi chạy trời đã sáng rồi. Melanie cũng dậy sớm đấy. Có thể chị ấy sẽ nhớ.”

“Được rồi.” Lamarr ghi chép lại các mốc thời gian, không phó mặc hoàn toàn cho máy ghi âm. “Lúc chạy chị có dùng điện thoại không?”

“Không.” Chuyện quái gì đây? Móng tay tôi bấm sâu vào lớp bông gối.

“Còn tối thứ Bảy thì sao, lúc đó cô có ra ngoài không?”

“Không.” Rồi tôi nhớ ra một điều. “Họ đã kể cho chị về những dấu chân chưa?”

“Dấu chân ư?” Chị ta ngước mặt khỏi cuốn sổ, vẻ hoang mang. “Dấu chân nào?”

“Có dấu chân trên tuyết khi tôi quay về từ cuốc chạy buổi sáng. Chúng dẫn từ gara về phía cửa sau.”

“Hừm. Tôi sẽ kiểm tra chi tiết đó. Cảm ơn cô.” Chị ta ghi chú. Rồi chị ta lại đổi chủ đề. “Cô có nhớ được thêm gì về khoảng thời gian sau khi rời nhà vào đêm thứ Bảy không? Lúc cô đuổi theo xe ấy?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi xin lỗi. Tôi chỉ nhớ mình chạy qua rừng... Tôi nhớ những hình ảnh chớp nhoáng về xe và kính vỡ và đại loại vậy... nhưng không. Không có gì rõ ràng cả.”

“Tôi hiểu.” Chị ta gấp sổ lại và đứng lên. “Cảm ơn Nora. Roberts, anh có muốn hỏi thêm gì không?”

Đồng nghiệp của chị ta lắc đầu, thế là Lamarr nói thời gian và địa điểm vào máy ghi âm rồi tắt máy và rời đi.

Tôi là nghi phạm.

Tôi ngồi đó, cố tiêu hóa thông tin này khi họ đã đi khỏi.

Vì họ đã tìm thấy điện thoại của tôi sao? Nhưng điện thoại của tôi thì liên quan gì tới cái chết của James?

Rồi tôi nhận ra một điều, một điều đáng lẽ tôi phải hiểu rõ từ trước.

Tôi vẫn luôn là nghi phạm.

Lý do duy nhất họ chưa chính thức thẩm vấn tôi cho đến hôm nay là vì buổi thẩm vấn sẽ chẳng có chút giá trị gì để sử dụng làm bằng chúng. Với vấn đề về trí nhớ của tôi, bất cứ luật sư nào cũng có thể gạt phăng những gì tôi đã khai. Họ cần tin tức... cần thông tin mà tôi có thể cung cấp. Và họ rất vội, đủ để chấp nhận rủi ro nói chuyện với tôi khi tôi vẫn ở trong tình trạng không hề đáng tin.

Nhưng giờ đây các bác sĩ đã xác nhận là tôi tỉnh táo, đủ khỏe để được thẩm vấn đến nơi đến chốn. Giờ đây họ đang bắt đầu xây dựng một vụ án. Giờ đây... giờ đây tôi là một nghi phạm.

Tôi vẫn chưa bị bắt. Đó là một thứ để tôi bấu víu vào.

Tôi chưa bị truy tố.

Chưa thôi.

Giá mà tôi nhớ được vài phút ngắn ngủi trong rừng ấy. Đã có chuyện gì? Tôi đã làm gì?

Cảm giác tuyệt vọng muốn nhớ ra dâng lên trong tôi, mắc lại ở cổ họng như tiếng nức nở, và tôi bấu chặt tay vào cái gối mềm, vùi mặt vào bề mặt trắng sạch tinh tươm của nó trong khi nhức nhối ráng sức nhớ lại. Không có vài phút bị quên lãng đó, làm sao tôi có thể hy vọng thuyết phục được Lamarr rằng những gì mình nói là sự thật?

Tôi nhắm mắt, cố đưa mình trở về thời điểm đó, cố nhớ lại khoảng rừng thưa thinh lặng, khối sáng rực rỡ đồ sộ của căn nhà, ánh đèn len lỏi qua những thân cây tối đen ken chặt. Tôi lại hít vào mùi lá thông rụng, cảm nhận tuyết buốt lạnh trên các đầu ngón tay và trong mũi. Tôi nhớ lại những âm thanh của khu rừng, tiếng tuyết rơi lộp độp khỏi những cành cây trĩu nặng, tiếng chim cú hú, tiếng động cơ ô tô tan dần vào đêm đen.

Tôi thấy mình chạy trên con đường dẫn thẳng vào rừng, cảm nhận độ nẩy êm ru của thảm lá thông rụng bên dưới mỗi bước chân.

Nhưng tôi không nhớ được những gì xảy đến tiếp theo. Như thể tôi đang cố nắm bắt một khung cảnh phản chiếu trên bề mặt nước ao vậy. Những hình ảnh có xuất hiện, nhưng khi tôi đưa tay ra với, chúng liền nhòe nhoẹt thành cả nghìn gợn sóng lăn tăn và tôi nhận ra trong tay mình chỉ còn có nước.

Đã có chuyện gì đó xảy ra trong màn đêm ấy, với tôi, Clare và James. Hoặc một ai đó? Nhưng là ai? Là chuyện gì?

“Chà, Leonora, tôi rất hài lòng với tình trạng của cô.” Bác sĩ Miller cất bút đi. “Tôi vẫn hơi lo về quãng thời gian bị mất, nhưng theo lời cô thì ký ức đang bắt đầu quay trở lại và tôi không thấy có lý do gì để giữ cô ở lại đây lâu hơn nữa. Cô sẽ cần được kiểm tra thêm nhưng bác sĩ gia đình của cô có thể thu xếp được.”

Trước khi tôi kịp tiêu hóa thông tin vừa rồi, anh ta đã lại nói tiếp.

“Ở nhà có ai chăm sóc được cô không?”

Hả?

“K-không,” tôi lắp bắp. “Tôi sống một mình.”

“Chậc, cô sang ở nhờ nhà bạn mấy ngày được không? Hoặc rủ một người bạn nào đó sang nhà cô? Cô hồi phục rất tốt nhưng tôi vẫn hơi do dự khi để cô trở về một căn nhà vắng người.”

“Tôi sống ở London,” tôi đáp bằng một câu không liên quan. Biết nói gì đây? Tôi không có ai để ăn bám trong suốt một tuần, và cũng không tưởng tượng nổi viễn cảnh bay sang Úc để sà vào vòng tay đón đợi của mẹ.

“Tôi hiểu. Cô có ai đưa về nhà chưa?”

Tôi cố nghĩ. Có thể là Nina. Tôi có thể nhờ cô đưa về. Nhưng... chắc là họ không tống cổ tôi nhanh thế chứ?

“Em không hiểu,” tôi nói với cô y tá, sau khi bác sĩ đã lấy lại phiếu khám và rời đi. “Chưa ai nói gì cho em biết.”

“Đừng lo,” cô trấn an. “Bọn chị không ném em ra đường khi em chưa có chỗ nào mà đi đâu. Nhưng bọn chị cần giường bệnh và vì em không còn cần theo dõi nữa...”

Vậy là, tôi không còn được đón chào ở đây.

Thật kỳ lạ, tin này chẳng khác nào một cú thụi vào bụng. Tôi nhận ra sau vài ngày ngắn ngủi ở đây, mình đã phần nào đó trở nên quen với cuộc sống trong bệnh viện. Dù nơi này mang lại cảm giác như một chiếc lồng, nhưng bây giờ khi cửa lồng đã mở, tôi lại không muốn thoát ra. Tôi đã ỷ lại vào các bác sĩ và y tá và quy trình thường ngày ở đây để bảo vệ mình - khỏi cảnh sát, khỏi hiện thực, khỏi những gì đã xảy ra.

Tôi sẽ làm gì sau khi bị tống khứ khỏi đây? Lamarr có thả cho tôi về nhà không?

“Chị nên báo trước cho cảnh sát,” tôi nhận ra mình đang nói. Như thể hồn tôi đã lìa khỏi xác vậy. “Em không biết họ có cho phép em rời Northumberland không.”

“Úi, ừ nhỉ, chị quên mất em là nạn nhân đáng thương của vụ tai nạn kia. Đừng lo, bọn chị sẽ báo cho họ.”

“Điều tra viên Lamarr,” tôi nói. “Chị ấy là người vẫn hay vào đây gặp em.” Tôi không muốn y tá báo cho Roberts, với cái cổ dày hự và cặp lông mày cau có đó.

“Chị sẽ báo cho cô ấy. Và đừng lo. Hôm nay em vẫn chưa được xuất viện đâu.”

Sau khi cô y tá rời đi, bộ não tôi cố gắng xử lý những gì vừa xảy ra.

Tôi sắp bị tống khứ khỏi đây. Có lẽ ngay ngày mai.

Rồi sao?

Tôi sẽ được phép trở về London, hoặc... hoặc sẽ không. Trong trường hợp thứ hai, nghĩa là tôi sẽ bị tạm giam. Tôi cố gắng nhớ lại những gì mình biết về quyền của bản thân. Nếu họ tạm giam tôi, tôi sẽ bị thẩm vấn trong... bao lâu nhỉ? Ba mươi sáu tiếng à? Tôi đồ là họ có thể xin lệnh để kéo dài thêm, nhưng tôi không nhớ rõ nữa. Mẹ kiếp. Tôi là tác giả viết truyện tội phạm cơ mà. Thế quái nào tôi lại không biết thông tin này được chứ?

Tôi phải gọi cho Nina. Nhưng tôi không giữ điện thoại của mình. Phòng bệnh của tôi có điện thoại bàn - nhưng ta cần có thẻ ngân hàng để mua phút gọi, trong khi ví và toàn bộ đồ đạc của tôi đều nằm trong tay cảnh sát. Tôi có thể dùng nhờ điện thoại ở quầy trực của y tá... Chắc là họ sẽ cho tôi mượn trong trường hợp cần kíp... gọi người tới đón về chẳng hạn. Nhưng tôi không nhớ số của Nina. Mọi thông tin liên lạc tôi có đều nằm trong điện thoại.

Tôi cố nhớ xem mình có thuộc số của ai không. Ngày xưa tôi có nhớ số nhà bố mẹ Nina - nhưng giờ họ đã chuyển đi chỗ khác. Tôi nhớ số điện thoại nhà mình, nhưng chẳng ích gì. Nhà tôi làm gì có ai. Tôi từng thuộc số điện thoại nhà ở Reading, nhưng đó là nhà cũ, tôi sống khi còn bé. Tôi không nhớ số điện thoại của mẹ ở Úc. Tôi không nhớ số điện thoại của Jess. Tôi không nhớ số điện thoại của bất kỳ người bạn nào khác ở London. Tôi đoán mình có thể nhờ y tá tra Google về biên tập viên của tôi - nhưng nghĩ đến việc gặp cô trong tình trạng này là tôi đã thấy lạnh toát vì xấu hổ.

Lạ lùng thay, số điện thoại duy nhất tôi nhớ rõ là của nhà bố mẹ James. Chắc tôi đã gọi đến đó cả trăm lần. Anh luôn làm mất điện thoại di động. Và họ vẫn sống ở căn nhà ấy, tôi biết điều đó. Nhưng tôi không thể gọi cho họ. Không phải như thế này.

Khi quay lại London tôi phải gọi cho họ. Tôi phải hỏi về lễ tang. Tôi phải... tôi phải...

Tôi nhắm mắt. Tôi sẽ không khóc, không khóc nữa. Tôi có thể khóc khi đã rời khỏi đây, nhưng lúc này tôi phải thực tế.

Tôi không thể nghĩ đến James, đến mẹ anh hay bố anh.

Rồi ánh mắt tôi rơi xuống chiếc cốc giấy cạnh giường. Số điện thoại của Matt. Tôi cẩn thận xé nó ra rồi nhét mẩu giấy ghi số điện thoại vào túi. Tôi không thể gọi anh ta. Giờ chắc hẳn anh ta đang trên đường quay về London. Nhưng tôi vẫn thấy được an ủi một cách kỳ lạ khi biết rằng ít nhất tôi vẫn có một người để gọi trong trường hợp khẩn cấp.

Hai ngày trước tôi không hề biết rằng anh ta có tồn tại. Còn bây giờ, anh ta là mối liên kết duy nhất tôi có với thế giới bên ngoài.

Nhưng chắc là không sao đâu. Nina sẽ quay lại, hoặc là Lamarr. Tôi sẽ có thể báo tin cho họ.

Tôi chỉ cần chờ đợi thôi.

Tôi vẫn đang ngồi trên giường bệnh, nhìn vào khoảng không và cắn nhũng móng tay đã trụi lủi, thì một cô y tá thò đầu qua cửa.

“Có người gọi em đó cưng. Chị sẽ chuyển cuộc gọi sang máy điện thoại cạnh giường nhé.” Cô ta chỉ về phía chiếc điện thoại bằng nhựa màu trắng trong tầm tay với cạnh giường tôi rồi rụt đầu ra ngoài.

Là ai nhỉ? Ai mà lại biết tôi đang ở đây? Là mẹ chăng? Tôi nhìn đồng hồ. Không... bây giờ ở Úc đã nửa đêm rồi. Ai đó ở London lo lắng khi chưa thấy tôi quay về? Người đại diện của tôi? Biên tập viên của tôi? Cô ta tìm ra tung tích của tôi rồi ư?

Rồi, cảm giác như có một bàn tay lạnh lẽo túm lấy gáy, một khả năng nảy ra trong đầu tôi. Bố mẹ James. Hẳn họ phải biết tôi đang ở đây.

Điện thoại bắt đầu đổ chuông. Suốt một lúc tôi mất hết nhuệ khí, và gần như không định nhấc máy.

Nhưng rồi tôi nghiến răng và buộc mình phải cầm ống nghe lên.

“A lô?”

Im lặng, rồi một giọng nói cất lên, “Nora? Cậu đó hả?”

Là Nina. Cảm giác nhẹ nhõm chiếm lấy tôi, và trong một khắc phi lý tôi đã nghĩ đến thần giao cách cảm.

“Nina!” Nghe được giọng cô, biết rằng tôi sẽ không bị mắc kẹt ở đây, cảm giác ấy mới tuyệt vời làm sao. “Ơn Chúa là cậu đã gọi. Họ sắp tống tớ ra đường... và tớ nhận ra mình không nhớ số cậu hay số của ai cả. Có phải cậu gọi vì thế không?”

“Không,” cô đáp cụt lủn. “Nghe này, tớ sẽ không vòng vo làm gì. Flo vừa tìm cách tự tử.”

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.