Tôi bất động mất một lúc. Chỉ đứng đó - ngây người ra nhìn chiếc cốc, cảm giác được tay chân dần trở nên tê dại, và cơn chóng mặt quay cuồng trong đầu nãy giờ đã ngăn tôi chú ý tới tác dụng của thuốc. Là gì vậy? Thuốc giảm đau? Thuốc ngủ?
Tôi đứng đó, lảo đảo, cố bình tĩnh lại. Cố giữ thăng bằng.
Rồi tôi loạng choạng tiến về phía cửa.
Tôi không đi nhanh. Tôi đi chậm - chậm như trong cơn ác mộng.
Nhưng khi Clare nhào về phía tôi, tứ chi ốm yếu của cô ta không hoàn toàn vâng lời. Chân cô ta mắc vào thảm và cô ta ngã nhào, hông đập vào cạnh bàn nước sắc nhọn. Clare bật ra một tiếng gào vang vọng khắp hành lang, làm cái đầu vốn đã chếnh choáng của tôi càng thêm chao đảo... và tôi lết qua ngưỡng cửa.
Tôi vật lộn với khóa cửa chính - ổ khóa mới vài giờ trước còn rất đơn giản và dễ mở. Những ngón tay tôi trượt đi - ổ khóa không chịu xoay - nhưng rồi tôi cũng làm được, và tôi bước ra ngoài, bứt đứt dải băng bảo vệ hiện trường mỏng manh của cảnh sát, tiến vào bầu không khí trong lành giá buốt.
Chân tay tôi có cảm giác như cao su còn đầu tôi thì buồn nôn và mắt thì hoa lên.
Nhưng đây là điều tôi phải làm. Tôi chạy. Tôi làm được.
Tôi bước một bước. Rồi thêm một bước nữa. Và một bước nữa và một bước nữa và một bước nữa. Chẳng mấy chốc khu rừng đã nuốt chửng lấy tôi.
Tối kinh khủng, tối không thể tả. Nhưng tôi không được phép dừng lại.
Không khí rét buốt đập vào mặt tôi còn hình thù của rừng cây thì chỉ tuyền một màu đen. Chúng lao ra từ bóng tối lạnh toát làm tôi phải len lỏi, né và hụp, đưa tay ra trước để bảo vệ mặt khỏi những cành lá chằng chịt.
Dương xỉ và mâm xôi cọ vào ống quyển tôi, xé rách da thịt tôi, nhưng do chân đã quá tê dại nên tôi hầu như chẳng cảm thấy những nhát cứa, chỉ ý thức được rằng gai nhọn đang làm chậm mình lại.
Đây chính là cơn ác mộng của tôi. Chỉ có điều lần này người tôi muốn cứu không phải James, mà là chính bản thân mình.
Tôi nghe thấy vang lên sau lưng mình tiếng sập cửa xe, và âm thanh ô tô nổ máy. Đèn pha sáng choang quét qua các thân cây, làm thành một vòng cung rộng khi xe chậm rãi quay đầu và lao lên con đường mòn.
Đường xe chạy là đường vòng để không phải leo thẳng lên sườn đồi quá dốc. Đường xuyên rừng thì là đường thẳng. Nếu chạy nhanh, tôi có thể làm được. Tôi có thể ra đường cái trước Clare. Rồi sao?
Nhưng tôi không thể nghĩ đến chuyện đó. Hơi thở tôi khò khè giữa hai hàm răng nghiến kèn kẹt và tôi ép những cơ bắp run rẩy của mình phải làm việc nhanh hơn, gắng sức hơn.
Tôi chỉ muốn sống.
Tôi tăng tốc. Đường rừng đã bắt đầu dốc lên, và các cơ bắp không còn gây khó dễ cho tôi nữa, mà chỉ đang kìm lại sự hấp tấp liều lĩnh của chủ nhân chúng. Tôi nhảy qua một cành cây gãy, một cửa hang lửng - cái hố đen ngòm giữa thảm tuyết trắng - và rồi, đột ngột đến mức khiến không khí bị ép hết ra khỏi phổi, tôi đâm sầm vào một thân cây.
Tôi ngã chống tay và đầu gối xuống đất, đầu ong lên đau đớn. Máu đang túa ra từ mũi tôi - tôi có thể thấy nó nhỏ xuống sau mỗi hơi thở hổn hà hổn hển, và khi chạm vào áo cardigan của Nina, tôi thấy mặt trước đen ngòm toàn máu. Tôi lắc lắc đầu, cố xua đi đàn ong bướm sáng lòa bay lượn trước mắt, những tia máu văng khắp khoảng rừng thưa.
Tôi không được phép dừng lại. Cơ hội duy nhất của tôi là phải ra đến đường cái trước Clare. Tôi bình tĩnh lại, chống một tay lên thân cây, cố quên đi cảm giác buồn nôn chao đảo, và lại bắt đầu chạy.
Lúc chạy, tôi thấy trong đầu hiện lên hàng loạt hình ảnh, những ký ức xẹt qua, như khi cảnh quan được thắp lên sáng bừng bởi ánh chớp.
Clare, đi ủng cao su - lén lút lẻn khỏi nhà từ sáng sớm tinh mơ, ra đến chỗ có thể bắt được tín hiệu trong rừng để gửi những tin nhắn đó đi từ điện thoại của tôi, bỏ lại những dấu chân trên tuyết mà tôi đã phát hiện ra khi trở về nhà.
Clare - chờ đến lúc Nina đã chạy vào nhà để phóng xe vào đêm tối - để làm gì? Để lẳng lặng đỗ xe ở lề đường, chờ James chảy máu đến chết sao?
Clare - khuôn mặt trắng bệch dưới ánh trăng, đanh lại vì sốc khi trông thấy tôi lao ra khỏi rừng, đập tay lên cửa kính, gào thét đòi cô ta mở cửa cho tôi vào.
Cô ta đã mở cửa. Cô ta liếc nhìn tôi và James, cả hai đều không thắt dây an toàn, và rồi, không thèm giải thích, cô ta khởi động xe và đạp lên chân ga.
Trong giây lát tôi không hiểu gì cả. Cô ta đang hướng đầu xe về phía một thân cây ló ra từ bóng tối.
Và tôi chợt hiểu.
Tôi giằng lấy vô lăng, móng tay bấu chặt vào da thịt cô ta, vật lộn để chiếm quyền kiểm soát chiếc xe - rồi bỗng chẳng còn biết gì nữa.
Chúa ơi, tôi phải ra được đường cái trước cô ta. Nếu cô ta kịp đỗ xe chắn ngang đầu ra của lối mòn, tôi sẽ thất bại.
Chỗ nào cũng đau. Chúa ơi - chỗ nào cũng đau quá. Nhưng những viên thuốc Clare cho tôi uống - trong cái họa hóa ra cũng có cái may. Chúng kết hợp cùng nỗi sợ và adrenalin đang rần rật chảy trong tôi, khiến cơn đau vơi đi phần nào, đủ để cho phép tôi tiếp tục.
Tôi muốn sống. Tới giờ tôi mới biết mình muốn sống đến vậy.
Chúa ơi, con muốn sống.
Và rồi - đột ngột - trước khi kịp nhận thức được - tôi đã ra đến đường cái. Con đường rừng nhổ tôi ra mặt đường nhựa, nhanh tới mức tôi phải loạng choạng hãm mình lại để khỏi lao đầu ra trước mũi bất cứ chiếc xe nào có thể chạy qua. Tôi đứng đó, hai tay chống đầu gối, hổn hển thở dốc, cố nghĩ xem nên đi hướng nào.
Clare đâu rồi?
Tôi nghe thấy một tiếng động, tiếng gầm của động cơ ô tô khi xe vọt qua ổ gà và vòng theo các khúc quanh. Cách không xa nữa. Cô ta sắp ra đến đường cái rồi. Tôi chịu... tôi không chạy được nữa. Tôi đã ép cơ thể mình làm quá khả năng của nó rồi.
Tôi phải chạy, hoặc chịu chết.
Nhưng tôi không thể. Tôi không thể. Đến đứng vững còn chẳng nổi nữa là đưa bàn chân này ra trước bàn chân kia.
Chạy đi, tôi gào lên trong đầu. Chạy đi, đồ vô dụng sống chỉ tổ chật đất. Mày muốn chết hay sao?
Xe của Clare gần ra tới đường cái rồi. Tôi có thể trông thấy ánh đèn pha của nó lấp ló sau khúc quanh, thắp sáng màn đêm tăm tối.
Rồi tự dưng vang lên tiếng rít thất kinh của bánh xe miết lấy mặt đường, theo sau là một tiếng rầm lớn chưa từng thấy. Tiếng cao su rít chói tai, kim loại va nhau chan chát; thứ âm thanh dường như mãi mãi vang vọng dưới vòm rừng, khoan vào tai tôi. Tôi đứng thẳng dậy, mắt mở to kinh hãi, nhìn đăm đăm về hướng vụ va chạm.
Sau đó là thinh lặng - chỉ có tiếng bộ tản nhiệt giải phóng nhiệt lượng ra không khí.
Tôi không chạy nổi nữa. Nhưng vẫn lết đi được, hai chân run cầm cập. Tôi đã làm văng mất đôi tông còn mặt đường nhựa chắc phải lạnh như băng, nhưng tôi đâu còn cảm thấy gì.
Trong không gian im ắng tôi nghe thấy tiếng thở dốc thổn thức, và âm thanh xào xạo của bộ đàm. Rồi, đột ngột đến mức khiến tôi giật nẩy mình và suýt thì té ngã, một thứ ánh sáng xanh ma quái chiếu sáng rừng cây, nhảy múa như ngọn lửa.
Một bước nữa. Một bước nữa thôi. Tôi ép bản thân tiếp tục, vòng qua khúc quanh - về hướng bất cứ điều gì vừa xảy ra.
Nhưng trước khi đến được nơi, tôi nghe thấy một giọng nói, một giọng phụ nữ run rẩy. Cô ta đang nói vào một thứ gì đó - điện thoại chăng? Nhưng khi tới gần hơn tôi nhận ra đó là bộ đàm cảnh sát.
Là Lamarr. Chị ta đang đứng bên cánh cửa ghế lái mở toang. Máu chảy trên mặt chị ta, đen đúa trong ánh chớp xanh của còi báo động. Chị ta đang nói vào bộ đàm.
“Gọi trụ sở, thông báo khẩn,” giọng cô run run, thoáng nức nở. “Yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp và một chiếc xe cứu thương, tới đường B4146 ngay ngoài rìa Stanebridge, hết.” Chị ta đứng yên nghe câu trả lời lạo xạo. “Rõ,” sau cùng chị ta nói, và rồi, “Không, tôi không bị thương. Nhưng tài xế còn lại... Nghe này, cứ cử xe cứu thương tới đây. Cả đội cứu hỏa nữa, với... với dụng cụ cứu hộ, hết.”
Chị ta cẩn thận hạ bộ đàm xuống rồi bước về phía chiếc xe kia.
“Lamarr,” tôi thều thào, nhưng chị ta không nghe thấy. Chân tay tôi nặng trịch - tôi nghĩ mình không lết thêm nổi bước nào nữa. Tôi tựa mình lên một thân cây bên đường. “Lamarr,” tôi cố cất tiếng thêm lần nữa, giọng tôi chỉ như sợi chỉ mỏng mảnh giữa tiếng xì xì của động cơ và âm thanh lạo xạo của bộ đàm. “Lamarr.”
Chị ta quay đầu lại, và cuối cùng tôi cũng chịu để cho hai đầu gối mình khuỵu xuống, quỳ lên mặt đường nhựa ướt lạnh tuyết trắng, tôi không còn phải chạy nữa rồi.
“Nora!” tôi nghe giọng cô qua màn sương. “Nora! Chúa ơi, cô có bị thương không? Cô có bị thương không, Nora?”
Nhưng tôi không cất nổi tiếng để trả lời. Lamarr đang chạy về phía tôi và tôi cảm nhận được hai bàn tay rắn chắc của chị ta bên dưới nách mình khi tôi đổ sấp mặt về phía trước, tay chị ta đỡ lấy tôi, chầm chậm hạ tôi xuống mặt đường.
Kết thúc rồi. Tất cả đã kết thúc rồi.