Suốt một phút tôi không nói được gì.
“Nora?” sau một lúc, Nina nói. “Nora, cậu có còn đó không? Chết tiệt, đường dây bị ngắt rồi hả?”
“Có,” tôi đáp, ngơ ngác. “Có, tớ đây. Tớ chỉ... Chúa ơi.”
“Tớ không muốn báo cho cậu biết như thế này, nhưng tớ không muốn cậu nghe tin từ y tá hay cảnh sát hay sao đó. Cô ta đang được đưa tới bệnh viện chỗ cậu đó.”
“Ôi Chúa ơi. Liệu cô ta... cô ta có qua khỏi không?”
“Có, tớ nghĩ là có. Tớ phát hiện ra Flo trong phòng tắm của khách sạn bọn tớ đang ở. Mấy hôm nay thái độ của cô ta rất lạ nhưng tớ không nhận ra... Tớ...” Cô có vẻ đang sốc, và đến giờ tôi mới nhận ra áp lực mà chắc hẳn cô đã phải chịu đựng lớn đến nhường nào. Khi tôi và Clare đang ở trong bệnh viện, tránh được gánh nặng của những màn thẩm vấn, Nina, Flo và Tom hẳn đã bị tra hỏi mệt nghỉ. “May phước cho cô ta là tớ về nhà sớm hơn dự định. Đáng ra tớ phải lường trước được. Thật kinh khủng, nhưng tớ không bao giờ nghĩ rằng...”
“Không phải lỗi của cậu mà.”
“Mẹ nó chứ, tớ là bác sĩ đấy Nora.” Giọng cô ở đầu kia điện thoại nghe đầy thống khổ. “Thôi được, đúng là lâu rồi tớ không làm gì liên quan đến sức khỏe tâm thần, nhưng đáng ra bọn tớ phải nhớ được những kiến thức căn bản. Mẹ kiếp. Lẽ ra tớ phải lường được.”
“Nhưng cô ta sẽ ổn mà, đúng không?”
“Tớ không biết nữa. Cô ta đã nốc một đống thuốc ngủ, bồi thêm valium và cả vốc paracetamol, cùng whiskey để nuốt cho trôi. Thứ khiến tớ lo nhất là paracetamol - khá kinh dị đấy - khi tỉnh dậy trong viện cậu có thể thấy khỏe nhưng đến mùa xuân tới gan cậu bất chợt xụi lơ và cậu liền nhận ra rằng tự tử chẳng phải một ý hay.”
“Chúa ơi. Flo tội nghiệp. Cô ta có... cô ta có nói lý do không?”
“Cô ta chỉ để lại tâm thư nói rằng mình không thể đương đầu với chuyện này nữa.”
“Cậu có nghĩ...” Tôi dừng lại, chẳng biết phải hỏi điều này bằng cách nào.
“Gì? Rằng cô ta thấy lương tâm tội lỗi hả?” Tôi gần như có thể cảm nhận được cái nhún vai của Nina qua điện thoại. “Tớ chịu. Nhưng dù ta nghĩ đã có chuyện gì với những viên đạn không chì ấy thì cô ta vẫn là người cầm súng. Tớ không nghĩ Lamarr và Roberts đã thẩm vấn cô ta một cách nhẹ nhàng đâu.”
“Cô ta kiếm thuốc ở đâu ra thế?”
“Cô ta được kê cho thuốc ngủ và diazapam. Cô ta... Bọn mình đều đang chịu rất nhiều áp lực mà Nora. Cô ta đã thấy một người bị bắn. Trải nghiệm kiểu đó có thể gây hậu chấn tâm lý không biết chừng.”
Tôi nhắm mắt. Ở đây tôi được an toàn, nép mình trong chiếc kén bàng quan, trong lúc Flo đang suy sụp.
“Cô ta bị ám ảnh quá thể,” tôi nói chậm rãi. Cậu có nhớ không, cô ta cứ lải nhải mãi về việc phải tổ chức cho Clare một cuối tuần chia tay đời độc thân hoàn hảo.”
“Tớ biết,” Nina đáp. “Tin tớ đi, mấy ngày vừa qua bọn tớ nghe đủ những thứ na ná vậy rồi. Cô ta chẳng làm gì nhiều ngoài khóc và tự trách bản thân vì những gì đã xảy ra.”
“Những chuyện gì đã xảy ra, hả Nina?” tôi chợt nhận ra mình đang bấu vào ống nghe bằng nhựa trắng mạnh đến đau cả tay. “Lamarr nghĩ đây là một vụ mưu sát. Tớ biết chị ta nghĩ thế. Họ hỏi mấy câu kỳ quặc về điện thoại của tớ. Họ còn đọc quyền của tớ cho tớ nghe nữa. Giờ tớ là nghi phạm.”
“Cả bọn đều là nghi phạm,” Nina mệt mỏi đáp. “Bọn mình cùng ở trong căn nhà nơi có một người bị bắn và chết. Không chỉ mình cậu đâu. Mẹ kiếp, tớ chỉ muốn chuyện này mau kết thúc. Tớ nhớ Jess đến mức gần như chẳng suy nghĩ gì dược.”
Giọng cô có vẻ mệt mỏi. Mệt mỏi không chỉ với chuyện này, mà với tất cả. Và đột nhiên tôi có thể hình dung ra cô, cùng với Tom, mỗi người ở riêng trong phòng mình chờ đến lượt thẩm vấn, chờ đợi những câu trả lời, chờ tin tức mới về Flo và Clare và mọi thứ khác.
Họ cũng tịch thu điện thoại của Nina. Họ không cho phép cô rời đi. Cô cũng bị mắc kẹt giống như tôi. Mắc kẹt bởi những gì đã xảy ra trong căn nhà đó.
“Này, tớ phải dập máy đây,” cuối cùng Nina nói. “Cái di động giá rẻ này giá thì đắt mà sim chả được mấy phút. Nhưng tớ sẽ gọi lại sau và nhắn số máy bàn chỗ tớ, nhé? Bảo họ gọi tớ nếu cậu bị tống ra ngoài nhé.”
“Ừ,” cuối cùng tôi đáp. Cổ họng tôi nghèn nghẹn nhưng tôi ho một tiếng, cố che giấu điều đó. “Phải tự chăm sóc bản thân nhé, nhớ chưa? Và đừng tự trách mình về chuyện của Flo. Cô ta sẽ ổn thôi.”
“Tớ không biết liệu cô ta có ổn không,” Nina nói. Giọng cô ảm đạm. “Tớ đã chứng kiến vài vụ quá liều paracetamol hồi còn là sinh viên y và đủ biết chuyện gì sẽ xảy ra rồi. Nhưng cảm ơn cậu vì đã an ủi. Và Nora này...”
Cô ngừng lời.
“Hả?” tôi hỏi.
“Tớ... Ôi, mẹ kiếp, xem nào, nói vậy cũng chả ích gì. Kệ đi.”
“Gì cơ?”
“Tớ chỉ định nói là... Cố mà nhớ cho bằng được những gì xảy ra sau khi cậu chạy khỏi nhà, được chứ? Rất nhiều thứ đang phụ thuộc vào thông tin đó đấy. Không cần cảm thấy áp lực đâu,” cô nói, kèm một tiếng cười hơi run rẩy.
“Ừa, tớ biết rồi,” tôi đáp. “Chào nhé Nina.”
“Chào cậu.”
Nina cúp máy và tôi xoa xoa mặt. “Không cần cảm thấy áp lực đâu” - cô đã nói thế. Tôi đoán đó là một câu đùa kiểu Nina. Cô và tôi đều nhận thức được bọn tôi đang phải chịu áp lực lớn đến mức nào. Tất cả bọn tôi.
Tôi phải nhớ ra. Tôi phải nhớ ra.
Tôi nhắm mắt và cố gắng nhớ lại.
“Nora.” Một bàn tay đặt lên vai tôi, lay tôi dậy. “Nora.”
Tôi chớp mắt và cố ngồi dậy, cố hiểu xem đây là đâu và đang có chuyện gì.
Là Lamarr. Tôi đã ngủ quên.
“Mấy giờ rồi?” tôi mơ màng hỏi.
“Gần trưa,” Lamarr đáp. Giọng chị ta đanh gọn. Giờ thì chẳng thấy dấu vết nào của nụ cười. Thậm chí vẻ mặt chị ta còn rất nghiêm trọng. Điều tra viên Roberts đứng sau, trừng trừng nhìn không chớp mắt. Trông như thể anh ta được sinh ra cùng một cây bút chì và biểu cảm gắt gỏng. Tôi không thể mường tượng ra cảnh anh ta vỗ về em bé hay hôn người tình.
“Chúng tôi muốn hỏi cô thêm một số câu,” Lamarr nói. “Cô có muốn đợi một chút không?”
“Không, tôi ổn mà,” tôi đáp. Tôi lắc lắc đầu, cố làm mình tỉnh táo. Lamarr quan sát tôi. “Chị hỏi đi,” tôi nói.
Lamarr gật đầu, bật máy ghi âm và đọc lại lời cảnh báo. Rồi chị ta rút ra một tờ giấy.
“Nora, tôi muốn cô đọc cái này. Đây là bản sao những email và tin nhắn được truy xuất từ điện thoại của cô và James trong vài ngày vừa rồi.”
Chị ta đưa tờ giấy cho tôi. Tôi ngồi thẳng người lên, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi không hiểu là gì - tọa độ GPS chăng?
Tin nhắn đầu tiên đính kèm số điện thoại của tôi, thời gian là 4 giờ 52 phút chiều ngày thứ Sáu.
LEONORA SHAW: James, em đây, Leo. Leo Shaw.
JAMES COOPER: Leo?? Chúa ơi, là em thật sao?
LEONORA SHAW: Vâng, em đây. Em rất cần gặp anh. Em đang tham gia cuối tuần chia tay đời độc thân của Clare. Anh đến đây được không? Chuyện gấp lắm.
JAMES COOPER: Hả, nghiêm túc đấy à?
JAMES COOPER: C kể cho em rồi sao?
LEONORA SHAW: Vâng. Xin anh đến đi. Em không nói lý do qua điện thoại được nhưng em thật sự cần nói chuyện với anh.
JAMES COOPER: Em thật sự cần anh đến đó à? Không chờ đến khi em quay về London được sao?
LEONORA SHAW: Không. Chuyện gấp lắm. Đi mà. Em chưa từng đòi hỏi anh điều gì nhưng anh nợ em chuyện này. Mai nhé? Chủ nhật thì muộn quá.
Có một quãng ngừng dài. Tin nhắn tiếp theo của James đề thứ Sáu, 11 giờ 44 phút tối.
JAMES COOPER: Anh phải diễn cả chiều lẫn tối mai, chắc 10/11 giờ mới xong việc ở nhà hát. Anh có thể lái xe đến đó nhưng chắc phải mất hơn 5 tiếng đấy. Giữa đêm anh mới lên đến nơi. Em thật sự muốn anh làm điều này à?
Tin nhắn trả lời của tôi đề thứ Bảy, 7 giờ 21 phút sáng.
LEONORA SHAW: Vâng.
Một quãng ngừng nữa. Tin nhắn tiếp theo của James gửi lúc 2 giờ 32 phút chiều.
JAMES COOPER: Được rồi.
LEONORA SHAW: CẢM ƠN ANH. Để xe anh ở dưới đường nhé. Khi nào đến anh cứ vòng ra sau nhà. Em sẽ để mở khóa cửa bếp. Phòng em trên lầu, cửa thứ hai bên phải. Em sẽ giải thích mọi chuyện khi mình gặp nhau.
Một quãng ngừng dài khác. Tin nhắn trả lời của James đề lúc 5 giờ 54 phút chiều và nó suýt làm tan vỡ trái tim tôi.
JAMES COOPER: Ừ. Xin lỗi em rất nhiều, Leo - vì mọi chuyện. Jx
Và rồi, vào 11 giờ 18 phút tối,
JAMES COOPER: Anh đang trên đường rồi.
Và thế là hết.
Khi ngước mặt lên nhìn Lamarr, tôi ý thức được mắt mình đang nhòe nước, giọng tôi vụn vỡ và tắc nghẹn.
“Đối tượng được thẩm vấn đã đọc xong bản sao,” chị ta nói khẽ để máy ghi âm thu vào. Và rồi, “Nào, Nora? Có lời giải thích nào không? Cô nghĩ rằng bọn tôi sẽ không tìm thấy những tin nhắn này sao? Xóa chúng đi là một hành động vô ích, cô biết đấy, chúng tôi đã khôi phục được chúng từ máy chủ.”
“Tôi... tôi...” tôi gắng gượng. Tôi hít một hơi thật sâu, ép bản thân lên tiếng. “Tôi k-không gửi những tin nhắn này.”
“Thật sao.” Đó không phải câu hỏi, chỉ là một nhận định vô cảm, chán nản.
“Thật mà. Chị phải tin tôi.” Tôi biết, ngay khi vừa mới lắp bắp, là chuyện này thật vô vọng. “Ai đó khác đã gửi chúng. Có thể ai đó đã sao chép thẻ sim của tôi.”
“Tin tôi đi, nếu vậy bọn tôi đã phát hiện ra rồi. Những tin nhắn này được gửi đi từ điện thoại của cô. Các mốc thời gian trùng khớp với những cuốc chạy của cô trong rừng và chuyến đi tới trường bắn bồ câu đất nung.”
“Nhưng lúc đi chạy tôi đâu có cầm theo điện thoại!”
“Dữ liệu GPS khá thuyết phục. Chúng tôi biết rằng cô đã rời nhà và chạy lên đồi cho đến khi bắt được tín hiệu.”
“Tôi không gửi chúng,” tôi tuyệt vọng lặp lại. Tôi muốn bỏ lại vào giường và trùm chăn lên đầu. Lamarr đang đứng thẳng, nhìn xuống tôi, không còn thoải mái ngồi ghé vào giường nữa. Mặt chị ta rắn đanh như tượng gỗ mun. Mặt Lamarr thoáng nét cảm thông nhưng đồng thời toát lên vẻ khắt khe mà đến giờ tôi mới để ý thấy. Mặt chị ta thể hiện sự thờ ơ không khoan nhượng mà tôi vẫn thường gán cho một thiên thần - không phải thiên thần vị tha, mà là thiên thần phán xét. Một thiên thần giáng trần không phải để an ủi, mà để thực thi công lý.
“Bọn tôi cũng đã có kết quả giám định chiếc xe, Nora. Bọn tôi biết chuyện gì đã xảy ra.”
“Chuyện gì?” Dù cố gắng không tỏ ra hoảng loạn, nhưng tôi biết giọng mình nghe run rẩy và chói tai. Họ biết. Họ biết điều gì đó mà tôi mù tịt. “Chuyện gì?”
“Clare đã cho cô lên xe. Và khi cô ấy đang an toàn trên đường, xe đang lao nhanh thì cô đã giằng lấy tay lái - cô có nhớ không? Cô giằng lấy tay lái và cố ép chiếc xe rời khỏi đường cái.”
“Không.”
“Dấu vân tay của cô dính đầy trên vô lăng. Những vết xước trên tay cô, những móng tay bị gãy - cô đã vật lộn với Clare. Bàn tay và cánh tay cô ấy bị thương do phòng vệ. Mẫu da của cô được tìm thấy bên dưới móng tay cô ấy.”
“Không.”
Nhưng khi tôi thốt ra điều đó, một hình ảnh chớp nhoáng hiện lên trước mắt tôi, như thể cơn ác mộng giữa ban ngày: khuôn mặt khiếp hãi của Clare, ám xanh bởi ánh sáng từ bảng điều khiển, tay tôi níu lấy tay cô.
“Không!” tôi nói, nhưng giọng đã bắt đầu nức nở. Tôi đã làm gì thế này?
“Clare đã nói gì với cô, hả Nora? Có phải cô ấy nói với cô rằng cô ấy sắp cưới James?”
Tôi không thể trả lời. Tôi chỉ lắc đầu, không phải để phủ nhận, tôi không thể đối mặt với chuyện này, tôi không chịu được những câu hỏi này.
“Đối tượng được thẩm vấn đang lắc đầu,” Roberts cáu kỉnh xen vào.
“Flo đã kể cho chúng tôi chuyện xảy ra,” Lamarr tàn nhẫn nói. “Clare đã nhờ cô ấy giấu giếm chuyện này. Clare đã định kể cho cô vào cuối tuần vừa rồi, đúng chứ?”
Chúa ơi.
“Cô chưa có mối quan hệ nào khác kể từ khi chia tay James, phải không?”
Không. Không. Không.
“Cô bị ám ảnh với cậu ấy. Clare đã không dám nói với cô vì lo sợ phản ứng của cô. Cô ấy lo lắng là đúng, phải không?”
Xin hãy đánh thức tôi khỏi cơn ác mộng này đi.
“Thế nên cô dụ James đến căn nhà, rồi bắn cậu ấy.”
Không. Ôi Chúa ơi. Tôi phải nói. Tôi phải nói gì đó để Lamarr ngậm miệng lại, để khiến những cáo buộc ác nghiệt được thốt ra trơn tru bởi giọng nói êm tai này chấm dứt.
“Chuyện đúng là như vậy, phải không Nora?” Lamarr hỏi, giọng nhẹ nhàng, dịu dàng, và sau cùng, rốt cuộc thì chị ta cũng ngồi xuống chân giường tôi và đưa tay ra. “Phải không?”
Tôi ngước lên. Mắt tôi ầng ậc nước, nhưng qua dòng lệ nhòe nhoẹt tôi vẫn nhìn thấy gương mặt của Lamarr, đôi mắt đầy cảm thông ấy, đôi khuyên tai to cộ, nặng đến không tưởng đối với cái cổ mảnh mai kia. Tôi nghe được tiếng lách cách ro ro của cuộn băng ghi âm.
Tôi tìm lại được giọng nói của mình.
“Tôi muốn gặp luật sư.”