Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

❊ ❊ ❊

TỚI: Melanie Cho; katederby.02@DPWgsigovuk; T Deauxma; Kimayo, Liz; info@LNShawcouk; Maria Tatibouet; Iris P Westaway; Kate Owens; smurphy@ shoutlinemediacom; Nina da Souza; French, Chris

Từ: Florence Clay

Chủ đề: TIỆC ĐỘC THÂN CỦA CLARE!!!

CHÀO MỌI NGƯỜI!!!

Nếu ai chưa biết thì mình là Flo, bạn thân nhất của Clare từ hồi đại học. Mình cũng là - tèn ten - phù dâu chính của cô ấy!! Vì vậy theo đúng truyền thống, mình sẽ tổ chức TIỆC CHIA TAY ĐỜI ĐỘC THÂN cho Clare!!!

Mình đã nói chuyện với Clare và - chắc mọi người đã đoán được - cô ấy không thích mấy thứ kiểu như dương cụ giả hay gì gì đó đâu. Vậy nên chúng ta sẽ có một thứ tinh tế hơn - một chuyến đi chơi cuối tuần gần nơi cô ấy hay lui tới hồi đại học ở Northumberland - tuy nhiên mình nghĩ không chừng ta cũng có thể lén tổ chức vài trò hư hỏng cũng nên!!

Clare đã chọn cuối tuần từ mười bốn đến mười sáu tháng Mười một. Mình biết thông báo thế này là QUÁ đột ngột, nhưng chúng mình không có nhiều lựa chọn giữa công việc, dịp Giáng sinh và bao nhiêu thứ khác. Vui lòng phản hồi ngay nhé.

Chào thân mến - và rất mong sớm được gặp những người bạn cả cũ lẫn mới!!!!

Flo xxx

Email này được gửi tới vài hôm rồi tôi mới thấy. Flo - dù cô ta là ai đi nữa - đã gửi thư tới địa chỉ ghi trên website của tôi và nó đã nằm lẫn lộn giữa đám thư rác không ai mong đợi.

Clare ư? Tôi chẳng biết Clare nào ngoại trừ...

Nhưng không thể là cô ấy. Tôi đã không gặp cô cả chục năm rồi.

Tôi di con chuột, ngập ngừng một cách phi lý trên nút xóa mất một phút. Rồi tôi nhấp mở thư.

Tôi ngồi đó, chau mày nhìn màn hình, gặm gặm mé móng tay, cố hình dung xem chuyện này là sao.

Thư được gửi đồng loạt cho cả tá người khác, và tôi nhận ra một cái tên: Nina da Souza.

Chà, thế thì đúng rồi. Hẳn đó là Clare Cavendish. Còn ai vào đây nữa. Và tôi biết - hoặc cho là mình vẫn nhớ - cô học Đại học Durham, hay có khi là Newcastle nhỉ? Như thế địa điểm Northumberland mới hợp lý.

Nhưng tại sao? Tại sao Clare Cavendish lại mời tôi tới dự tiệc độc thân của cô?

Có khi là nhầm lẫn chăng? Có khi nào cái cô Flo này cứ thế giật lấy tài khoản email của Clare và vội vàng gửi thư tới bất cứ ai cô ta tìm thấy được?

Nhưng chỉ mười hai người... chứng tỏ chẳng thể vì nhầm lẫn mà họ gửi thư cho tôi. Phải không?

Tôi ngồi đó, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính như thể những điểm ảnh kia có thể trả lời những câu hỏi đang cuộn xoáy trong lòng tôi. Rồi rất nhanh, trước khi kịp hối hận, tôi gửi đi một email.

Tới: Nina da Souza

Từ: Nora Shaw

Chủ đề: Tiệc độc thân???

N yêu quý. Cậu vẫn khỏe chứ. Nói thật tớ hơi ngạc nhiên khi thấy cả hai đứa mình trong danh sách khách mời tới tiệc độc thân của Clare. Cậu có đi không? xx

Và tôi đợi hồi âm.

Tôi vùi đầu vào công việc - tôi đã trễ hạn gửi lần đầu bản thảo cuốn sách mới - nhưng tôi vẫn không quên béng email của Florence đi được. Càng lúc nó càng bị đẩy xuống xa hơn trong hộp thư đến, nhưng tôi vẫn có thể cảm thấy nó ở đó, nhãn “chưa hồi âm” chẳng khác gì một lời trách cứ thầm lặng.

Thế rồi mấy ngày sau, khi tôi đang vừa ngồi ăn sáng vừa lơ đãng lướt xem Twitter trên điện thoại, biểu tượng “thư mới” nháy sáng.

Thư của Nina.

Tôi uống một ngụm cà phê.

Từ: Nina da Souza

Tới: Nora Shaw

Chủ đề: Hồi đáp: Tiệc độc thân???

Bồ tèo! Lâu lắm mới nói chuyện. Vừa nhận được email của cậu - dạo này tớ ở lại viện muộn quá. Trời ạ, nói thật tớ không muốn đi tí nào. Cách đây ít lâu tớ có nhận được thiệp mời cưới nhưng vẫn hy vọng trốn được tiệc độc thân. Cậu có đi không? Thỏa thuận tí nhé? Tớ sẽ đi nếu cậu đi?

N x

Vừa uống cà phê tôi vừa nhìn màn hình, ngón tay di chuột ngập ngừng trên nút “hồi âm” nhưng không nhấn xuống. Tôi đã hy vọng Nina sẽ trả lời ít nhất một vài câu trong số những câu hỏi vẫn lẩn quẩn trong đầu tôi mấy ngày qua. Đám cưới vào hôm nào? Sao lại mời tôi dự tiệc độc thân mà không mời cưới? Cô cưới ai?

Này, cậu có biết... Tôi bắt đầu gõ, rồi lại xóa thư. Không. Tôi không hỏi thẳng ruột ngựa như thế được. Như thế chẳng khác nào thừa nhận tôi chẳng hề biết đang có chuyện gì. Tôi vẫn luôn quá kiêu hãnh không thể thừa nhận mình chẳng biết gì. Tôi rất ghét bị đẩy vào thế bất lợi.

Tôi cố gác lại câu hỏi trong lúc tắm rửa rồi mặc quần áo. Nhưng khi tôi bật máy tính lên, hai email mới đã xuất hiện trong hòm thư đến.

Bức đầu tiên là lời “không, cảm ơn” đầy nuối tiếc từ một người bạn của Clare, lấy lý do có tiệc sinh nhật gia đình.

Bức thứ hai là một email khác của Flo. Lần này cô ta đặt chức năng thông báo người nhận đã đọc thư hay chưa.

Tới: infor@LNShawcouk

Từ: Florence Clay

Chủ đề: Hồi âm: TIỆC ĐỘC THÂN CỦA CLARE!!!

Gửi Lee,

Xin lỗi vì gửi thư mãi thế này, nhưng mình chỉ băn khoăn không biết hôm nọ bạn đã nhận được thư mình chưa! Mình biết đã lâu rồi bạn không gặp Clare, nhưng cô ấy mong bạn đến lắm. Cô ấy rất hay nói về bạn và mình biết cô ấy rất buồn vì đã mất liên lạc với bạn sau khi ra trường. Mình không biết đã có chuyện gì, nhưng cô ấy thực sự rất muốn bạn tới đây - đồng ý nhé? Như thế bữa tiệc cuối tuần của cô ấy mới trọn vẹn.

Flo xxx

Tôi thở dài. Đáng ra đọc thư xong tôi phải thấy hài lòng lắm - vì Clare tha thiết muốn tôi tới, vì Flo đã phải vất vả bao nhiêu để tìm được tôi. Nhưng không. Thay vào đó tôi chỉ thấy nhói lên cảm giác bực tức vì bị làm phiền, cảm giác sự riêng tư bị cái chức năng thông báo đã đọc thư đó xâm phạm. Cô ta không tin tưởng để tôi tự hồi đáp khi thấy thích hợp sao?

Tôi đóng email và mở tài liệu đang làm, nhưng ngay cả khi đã dồn hết sự tập trung vào công việc, nhất quyết gạt bỏ mọi suy nghĩ về bữa tiệc độc thân, lời cuối cùng của Flo vẫn lơ lửng vang vọng trong không khí, chọc tức tôi. Mình không biết đã có chuyện gì. Nghe như một đứa trẻ con ai oán phàn nàn. Không, tôi chua chát nghĩ. Cô không hề biết. Nên đừng chõ mũi vào quá khứ của tôi.

Tôi đã thề không bao giờ trở lại.

Nina thì khác - giờ Nina sống ở London và chúng tôi gặp nhau khá thường xuyên ở Hackney. Giờ cô là một phần cuộc sống ở London của tôi cũng như từng là một phần cuộc sống ở Reading của tôi.

Nhưng Clare - Clare dứt khoát đã thuộc về quá khứ - và tôi phần nhiều mong cô cứ nằm yên đấy.

Ấy thế nhưng một phần nhỏ trong tôi - cái phần nhỏ đang chì chiết tôi, cắn rứt lương tâm tôi - lại không muốn thế.

Clare đã là bạn tôi. Bạn thân nhất, suốt một thời gian dài. Ấy vậy mà tôi đã bỏ chạy, không thèm nhìn lại, thậm chí chẳng để lại lấy một số điện thoại. Tôi là loại bạn kiểu gì vậy?

Tôi bồn chồn đứng dậy, và vì muốn làm gì đó có ích hơn, tôi đi pha cà phê. Đứng cạnh bình pha cà phê đang ùng ục rít lên, tôi gặm móng tay, nghĩ về quãng thời gian mười năm kể từ khi tôi gặp cô lần cuối. Khi rốt cuộc cái máy cũng pha xong, tôi rót cho mình một cốc đem về bàn, nhưng tôi không làm việc tiếp. Thay vào đó, tôi mở trang Google gõ “Clare Cavendish facebook”.

Hóa ra có rất nhiều Clare Cavendish và cốc cà phê đã kịp nguội trước khi tôi tìm ra người tôi nghĩ có thể là cô. Ảnh đại diện là hình một cặp đôi mặc đồ hóa trang Doctor Who diêm dúa. Khó nói được bên dưới bộ tóc giả màu đỏ bù xù ấy là ai, nhưng có gì đó trong cái cách người con gái ngật đầu ra sau cười đã khiến tôi dừng lại khi đang lướt qua một danh sách dài dằng dặc. Người con trai hóa trang thành diễn viên Matt Smith, mái tóc bồng bềnh, kính gọng sừng, đeo nơ cổ. Tôi nhấp chuột phóng to bức ảnh rồi chăm chú nhìn hai người họ một lúc, cố gắng lần ra đường nét khuôn mặt người con gái dưới mái tóc đỏ buông rủ và càng nhìn tôi càng nghĩ đó chính là Clare. Người nam thì trăm phần trăm tôi không nhận ra, chắc chắn đấy.

Tôi nhấn vào thẻ “Giới thiệu”. Trong danh sách “Bạn chung” có “Nina da Souza”. Đúng là Clare rồi. Dưới dòng “Tình trạng quan hệ” đề “hẹn hò với William Pilgrim”. Cái tên khiến tôi phải đọc lại lần nữa. Nó có vẻ quen thuộc một cách mơ hồ. Ai đó quen từ hồi đi học chăng? Nhưng tay William duy nhất hồi ấy là Will Miles. Pilgrim. Tôi chẳng nhớ nổi có ai tên Pilgrim. Tôi nhấp vào ảnh đại diện, nhưng đó là một bức ảnh chụp ly rượu đầy một nửa.

Nhấn vào nút trở lại trang trước, tôi quay về với bức ảnh đại diện của Clare, và trong lúc tôi vừa nhìn nó vừa cố nghĩ xem nên làm gì, email của Flo cứ văng vẳng trong đầu tôi: cô ấy mong bạn đến lắm. Cô ấy rất hay nói về bạn.

Một cái gì đó dường như thắt lại trong tim tôi. Cảm giác tội lỗi, có lẽ thế.

Tôi đã dứt áo ra đi; choáng váng, quay cuồng, và trong một khoảng thời gian dài tôi chỉ tập trung tiến từng bước một, không dừng lại, khóa chặt quá khứ sau lưng mình.

Tôi không cho phép mình nghĩ về hành động ích kỷ tôi làm lúc ấy, về những người bạn tôi đã bỏ lại mà chẳng thèm cân nhắc. Tự bảo vệ bản thân: tôi chỉ cố được đến thế.

Nhưng giờ tôi bắt gặp ánh mắt Clare, đang tình tứ nhìn ra từ bên dưới mái tóc giả màu đỏ, và tôi nghĩ mình nhìn thấy trong đó vẻ nài nỉ, vẻ trách cứ.

Tôi nhận ra mình đang nhớ lại. Nhớ lại cái cách cô khiến ta cảm thấy mình đặc biệt, chỉ bằng việc tìm ra ta giữa đám đông. Nhớ lại tiếng cười trầm ùng ục của cô, những mẩu giấy nhắn trong lớp, khiếu hài hước méo mó của cô.

Tôi nhớ cái lần nằm dưới sàn phòng ngủ của cô, hình như hồi sáu tuổi, lần đầu tiên ngủ xa nhà, nằm đó lắng nghe tiếng thở nhẹ nhàng của cô khi ngủ. Tôi gặp ác mộng và tè dầm ra giường và Clare... Clare đã ôm lấy tôi, cho tôi mượn gấu bông để ôm trong khi cô rón rén ra tủ sấy lấy chăn ga mới và giấu bộ cũ trong giỏ đồ giặt.

Tôi nghe tiếng mẹ cô dưới chiếu nghỉ, giọng trầm trầm ngái ngủ, hỏi xem có chuyện gì, rồi nghe tiếng Clare mau mắn đáp lại, “Con đánh đổ sữa mẹ ạ, làm ướt hết giường Lee.”

Trong thoáng chốc tôi trở lại đó, hai mươi năm về trước, một cô bé con hoảng sợ. Tôi như ngửi thấy những mùi hương trong phòng ngủ của cô - mùi hơi thở ẩm ướt lúc ngủ, hương thơm ngọt ngào của những viên thả bồn tắm trong cái lọ đặt trên bậu cửa sổ, mùi chăn ga mới giặt thơm nức.

“Đừng kể với ai nhé,” tôi thì thầm khi trải ga giường mới và giấu cái quần ngủ ướt vào túi. Cô lắc đầu.

“Tất nhiên là không rồi.”

Và cô không bao giờ kể với ai.

Tôi vẫn đang còn vương vấn ở đó thì máy tính kêu tinh một tiếng nhỏ và một email mới bật ra. Là của Nina.

Thế nào đây? Flo cứ giục mãi. Đi cả đôi nhé? Nx

Tôi hít một hơi thật sâu, và rồi, trước khi kịp đổi ý, tôi gõ, OK. Đi cả đôi. Xx

Một tiếng sau Nina trả lời.

OK luôn. Đừng có nghĩ tới việc bỏ bom tớ. Nhớ đấy, tớ là bác sĩ. Tớ biết ít nhất 3 cách để giết cậu mà không để lại dấu vết.

Nx

Tôi hít một hơi thật sâu, kéo đến email ban đầu của Flo rồi bắt đầu gõ thư.

Gửi Florence (Flo?)

Mình rất muốn tới. Giúp mình cảm ơn Clare vì đã nghĩ tới mình nhé. Mình rất mong được gặp tất cả mọi người ở Northumberland và hàn huyên với Clare.

Gửi bạn những lời chúc tốt đẹp nhất, Nora (nhưng với Clare thì là Lee).

TB: nếu có thông tin mới, tốt nhất nên gửi tới địa chỉ thư này. Mình không thường xuyên kiểm tra địa chỉ thư kia.

Sau đó email đến tới tấp. Một loạt những hồi âm tiếc nuối - toàn là “không” - cái nào cũng trích lại lá thư đột ngột đầu tiên.

Cuối tuần ấy mình có việc xa nhà...

Rất xin lỗi, nhưng mình phải đi làm...

Gia đình có đám tang... (Nina: Ai mà nhấn nút “Trả lời tất cả” nữa là sẽ có đám tang cho người đó luôn đấy.)

Mình e rằng lúc ấy mình đang đi lặn ở Cornwall (Hai phút sau Nina gửi email cho tôi đáp lại về lá thư ấy: Đi lặn? Vào tháng Mười một? Cô ta không nghĩ được lý do nào hay hơn à? Trời ạ, nếu biết tiêu chuẩn thấp thế thì tớ đã nói tớ bị kẹt dưới mỏ than ở Chile hay sao đó rồi.)

Lại có việc. Lại tiệc đính hôn. Và thỉnh thoảng một vài thư đồng ý.

Cuối cùng danh sách đã chốt.

Clare

Flo

Melanie

Tom (khá ngạc nhiên - Nina phản hồi với tôi: ???)

Nina

Tôi

Chỉ sáu người. Có vẻ chẳng nhiều nhặn gì đối với một cô gái nổi như Clare. Chí ít là nổi như hồi còn đi học. Nhưng thông báo đó đột ngột thật.

Có phải vì thế cô mới mời tôi? Để tăng quân số, để lấp chỗ trống? Nhưng không, Clare không phải người như thế, hay ít ra Clare tôi từng biết không phải người như thế. Clare tôi từng biết sẽ mời đích xác những ai cô muốn mời và thông báo cực cực riêng tư để làm sao chỉ dăm ba người được phép đến.

Vậy thì tại sao? Tại sao lại mời tôi?

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.