Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

❊ ❊ ❊

Nina và tôi nhìn nhau. Tim tôi nện thình thịch như hòa nhịp cùng tiếng gõ cửa, nhưng tôi cố làm ra vẻ bình thản.

Mười năm. Cô có thay đổi không? Tôi có thay đổi không?

Tôi nuốt nước bọt.

Có tiếng chân Flo dội lại trong căn sảnh trần cao, rồi tiếng kim loại cọ vào nhau kèn kẹt khi cô ta mở cánh cửa nặng nề, sau đó là tiếng lầm rầm nói chuyện khi người ngoài cửa, dù người đó là ai đi nữa, bước vào.

Tôi chăm chú lắng nghe. Không giống giọng Clare. Thực tình lẫn giữa tiếng cười của Flo, tôi nghe ra một giọng rõ ràng là của... nam giới?

Nina lăn qua và chống người lên một khuỷu tay.

“Ái chà chà... nghe chừng nhân vật Tom có nhiễm sắc thể Y chuẩn chỉnh đã tới rồi.”

“Nina,” tôi nói, giọng đe dọa.

“Cái gì? Cậu nhìn tớ như thế là ý gì? Chúng ta xuống nhà gặp tay gà trống giữa tổ gà mái này chứ?”

“Nina! Đừng.”

“Đừng làm gì?” Cô thả chân xuống sàn rồi đứng dậy.

“Khiến hai đứa mình phải xấu hổ. Khiến anh ta xấu hổ.”

“Bọn mình mà là gà mái thì đương nhiên anh ta là gà trống. Tớ chỉ đang dùng những thuật ngữ trong giới động vật học thôi mà.”

“Nina!”

Nhưng cô đã đi mất, tung tăng nhảy xuống cầu thang kính, chân vẫn xỏ tất, và tôi nghe giọng cô vọng tới qua khoảng thông tầng.

“Xin chào, mình không nghĩ chúng ta đã gặp nhau... ”

Mình không nghĩ chúng ta đã gặp nhau. Chậc, thế thì chắc chắn đó không phải Clare. Tôi hít một hơi thật sâu và theo Nina xuống sảnh.

Từ trên nhìn xuống, tôi thấy một nhóm người. Cạnh cửa trước là một cô gái có mái tóc đen bóng mượt cột lại dưới ót - chắc là Melanie. Chị ta đang mỉm cười và gật gù khi Flo nói gì đó, nhưng tay vẫn cầm điện thoại và ấn nút nhoay nhoáy ngay cả khi Flo vẫn chưa dứt lời.

Đối diện chị ta là một gã trai xách va li Burberry. Anh ta có mái tóc màu hạt dẻ mượt mà và ăn vận chỉn chu với chiếc áo trắng hẳn được ủi ngoài tiệm - chẳng có người bình thường nào ủi được hàng li chuẩn như thế - cùng chiếc quần sợi len xám đậm chất thời trang. Khi nghe tiếng chân tôi, anh ta ngẩng lên mỉm cười.

“Chào, mình là Tom.”

“Chào, mình là Nora.” Tôi bước xuống mấy bậc cuối rồi chìa tay ra. Khuôn mặt anh ta có vẻ gì đó vô cùng quen thuộc mà vừa bắt tay anh ta, tôi vừa cố đoán cho ra nhưng rốt cuộc chẳng thể. Tôi đành quay lại phía cô gái tóc đen. “Còn chị hẳn là... Melanie?”

“Ừm, chào, ừ.” Chị ta ngẩng lên nở nụ cười bối rối. “Xin lỗi, chị chỉ... chị để đứa con sáu tháng tuổi ở nhà với chồng. Lần đầu tiên chị làm vậy. Chị rất rất muốn gọi về nhà để kiểm tra. Ở đây không có sóng à?”

“Gần như thế,” Flo nói ái ngại. Mặt cô ta đỏ bừng - vì lo lắng hay hào hứng thì tôi không chắc. “Xin lỗi. Thỉnh thoảng ra cuối vườn hay ban công thì cũng bắt được sóng, tùy xem chị dùng mạng nào. Nhưng trong phòng khách có máy bàn đấy. Để em chỉ cho chị.”

Cô ta dẫn Melanie tới phòng khách còn tôi quay sang Tom. Tôi vẫn có cảm giác lạ lùng là trước đây đã gặp anh ta ở đâu đó - nhưng không thể nào, tôi chắc chắn đấy.

“Thế sao bạn biết Clare?” tôi hỏi.

“Ôi bạn biết đấy. Giới nhà hát mà. Ai cũng biết nhau! Thực ra ban đầu là qua chồng mình - anh ấy là đạo diễn...” Nina nháy mắt một cái màu mè với tôi sau lưng Tom. Tôi khó chịu chau mày rồi giãn ra ngay khi thấy Tom có vẻ bối rối.

“Xin lỗi, bạn cứ nói tiếp đi.”

“Ừm, mình gặp Clare ở buổi gây quỹ cho Công ty Kịch Hoàng gia. Bruce đang đạo diễn gì đó cho công ty này, bọn mình phải bàn công việc.”

“Bạn là diễn viên à?” Nina hỏi.

“Không, biên kịch.”

Bất cứ khi nào gặp một tác giả khác, cảm xúc cũng thật lạ. Như thể gặp một người bạn thân thiết. Một mối quan hệ trong hội kín. Tôi băn khoăn không hiểu các thợ sửa ống nước có cảm giác như vậy khi gặp nhau không, hay liệu các kế toán viên có bí mật gật đầu chào nhau? Có lẽ là do chúng tôi tương đối hiếm gặp nhau - các nhà văn thường làm việc với các nhà xuất bản, người đại diện và - tôi đoán trong trường hợp của Tom - các đạo diễn và diễn viên hơn là với các tác giả khác.

“Nora cũng là nhà văn đấy,” Nina nói. Cô nhìn chúng tôi như thể vừa đẩy hai võ sĩ hạng gà vào võ đài để tẩn nhau.

“Ồ thật sao?” Tom nhìn sang như thể giờ mới để ý thấy tôi. “Bạn viết gì nhỉ?”

Ặc. Câu hỏi tôi rất ghét. Chẳng bao giờ tôi thấy thoải mái khi nói về tác phẩm của mình - chưa bao giờ rũ bỏ được cảm giác người khác đang lục lọi nhật ký của tôi.

“Ừm... tiểu thuyết,” tôi nói chung chung. Thực ra là tiểu thuyết trinh thám, nhưng nếu ta nói thế mọi người sẽ lại gợi ý về cốt truyện và động cơ của kẻ sát nhân.

“Thật à? Bút danh của bạn là gì?”

Một cách lịch sự để hỏi “tôi đã từng nghe đến bạn chưa?” Hầu hết mọi người hỏi kém duyên hơn nhiều.

“L. N. Shaw,” tôi đáp. “N chẳng phải viết tắt của cái gì đâu. Mình không có tên đệm. Mình chỉ cho vào vì L. Shaw nghe cứ kỳ kỳ, trong khi L. N. dễ đọc hơn, nếu bạn hiểu ý mình. Thế bạn viết kịch à?”

“Ừ. Lúc nào mình cũng ghen tỵ với các tiểu thuyết gia - các bạn có quyền sinh quyền sát. Các bạn không phải đối phó với đám diễn viên cứ đòi tàn sát mọi lời thoại hay ho nhất.” Anh ta mỉm cười, phô hàm răng trắng tinh thiếu tự nhiên. Không biết anh ta có bọc răng sứ không.

“Nhưng chắc được làm việc với người khác thì cũng hay chứ?” tôi liều hỏi. “Ý mình là có thêm người chịu trách nhiệm ấy. Kịch là chuyện lớn mà, phải không?”

“Ừ, chắc vậy. Ta phải chia sẻ vinh quang nhưng chí ít khi mọi chuyện bung bét thì ai cũng bị dính một tí.”

Tôi đang định nói thêm thì có tiếng Melanie dập máy đánh cạch một cái trong phòng khách. Tom quay về hướng tiếng động, và có gì đó từ góc nghiêng đầu, hay vẻ mặt của anh ta, khiến tôi bỗng nhận ra mình đã từng thấy anh ta ở đâu.

Cái ảnh đó. Ảnh đại diện của Clare trên facebook. Là anh ta. Vậy ra cái người trong ảnh ấy rốt cuộc cũng chẳng phải người yêu mới của cổ.

Melanie mỉm cười bước ra khi tôi còn đang mải mê suy nghĩ.

“Phù, gọi được Bill rồi. Mặt trận gia đình hoàn toàn ổn. Xin lỗi vì lúc nãy chị hơi thiếu tập trung - chị chưa từng ngủ lại qua đêm ở ngoài nên lần này phải tin tưởng anh ấy lắm đấy. Không phải Bill không xoay sở được, chị chắc chắn anh ấy làm được nhưng... Ôi dù sao thì chị cũng không nên dông dài mãi thế này. Em là Nora đúng không?”

“Qua phòng khách thôi!” Flo gọi ra từ trong bếp. “Em đang pha trà đây.”

Chúng tôi ngoan ngoãn nối bước tới đó, rồi tôi quan sát Tom và Melanie ngắm nhìn căn phòng khổng lồ với bức tường kính dài.

“Cảnh rừng hoành tráng quá nhỉ?” cuối cùng Tom nói.

“Ừ.” Tôi nhìn ra cánh rừng. Bóng đêm sập xuống và không hiểu sao nó khiến tôi có cảm giác như thể đám cây đã cùng nhau tiến lên một bước về phía ngôi nhà, chen nhau chắn hết bầu trời phía sau. “Nó làm ta có cảm giác trần trụi sao đó nhỉ? Mình nghĩ là do chưa kéo rèm đó.”

“Hơi giống bị kẹt váy vào quần lót!” Melanie bất ngờ nói rồi bật cười.

“Mình thích thế này,” Tom bảo. “Cảm giác như một sân khấu.”

“Và chúng ta là khán giả á?” Melanie hỏi. “Vở này có vẻ hơi chán đấy. Diễn viên cứng đờ như gỗ ấy!” Chị ta chỉ ra rặng cây để đảm bảo chúng tôi hiểu câu đùa. “Hiểu không? Cây cối, gỗ...”

“Mọi người hiểu rồi,” Nina chanh chua nói. “Nhưng em không nghĩ ý Tim là thế đâu, phải không?”

“Tom,” Tom sửa lại. Giọng anh ta thoáng chút khó chịu. “Nhưng đúng vậy, mình nghĩ theo chiều ngược lại cơ. Chúng ta là những diễn viên.” Anh ta quay lại nhìn bức tường kính. “Khán giả... khán giả ở ngoài kia.”

Không hiểu sao lời anh ta nói khiến tôi rùng mình. Có lẽ tại những thân cây, như những kẻ quan sát thầm lặng trong bóng tối đang trùm tới. Hay có lẽ tại hơi lạnh Tom và Melanie mang theo vào từ bên ngoài. Dù thế nào, lúc rời London, không khí chỉ như tiết trời thu. Bỗng dưng, ở nơi đây, tít trên phía Bắc, mùa đông như thể vụt tới chỉ sau một đêm. Chẳng phải chỉ tại những ngọn thông chen chúc vươn đám lá kim ken đặc ra chắn ánh sáng, hay làn không khí hanh khô báo trước sương giá. Đêm trườn tới, và ngôi nhà càng lúc càng đem lại cảm giác của một cái lồng kính, ban phát ánh sáng lên bầu trời nhá nhem một cách vô tội vạ, như một ngọn đèn lồng trong bóng tối. Tôi tưởng tượng ra hàng nghìn con thiêu thân quay cuồng chập chờn, phăm phăm lao vào ánh sáng, chỉ để rồi bỏ mạng nơi lớp kính lạnh lẽo khắc nghiệt.

“Lạnh quá,” tôi nói, để chuyển chủ đề.

“Tớ cũng thấy thế.” Nina xoa xoa hai cánh tay. “Bọn mình cho cái lò kia chạy được không? Dùng gas à?”

Melanie quỳ xuống trước lò sưởi.

“Dùng gỗ.” Chị ta vật lộn với cái tay nắm và rồi cánh cửa lò sưởi bật mở. “Ở nhà chị cũng dùng cái gần gần thế này. Flo ơi!” chị ta hét về phía bếp. “Chúng mình nhóm lò sưởi lên được không?”

“Được!” Flo gào lên trả lời. “Có viên nhóm lửa trên bệ lò ấy. Trong cái nồi. Em sẽ ra ngay nếu chị không nhóm được.”

Tom bước tới lò sưởi và vừa bắt đầu nhìn vào hai cái nồi theo phong cách tối giản thì dừng phắt, ánh mắt dán chặt lên chính thứ mới lúc nãy đã khiến tôi khựng lại.

“Giời ạ.” Nó là khẩu súng săn đặt trên bệ đỡ gỗ, ngay trên tầm mắt. “Ở đây người ta không biết Chekhov[1] nói gì à?”

“Chekhov?” một giọng nói vọng vào từ ngoài hành lang. Đó là Flo, đang bước qua cửa, một cái khay tỳ bên hông. “Ông người Nga hả? Đừng lo, toàn đạn không nạp chì thôi. Cô em dùng để dọa thỏ ấy mà. Bọn nó ăn hết rau củ và đào loạn cả vườn lên. Cô em bắn ra từ cửa mở ra hiên ấy.”

“Hơi... Texas nhỉ?” Tom nói. Anh ta vội vã chạy ra đỡ khay cho Flo. “Bạn biết đấy, chẳng phải mình không thích cái hơi hướng lưu manh này, nhưng mà có khẩu súng ở ngay đây, đập vào mắt ta như thế... có vẻ hơi đáng ngại cho những người hiếm khi suy nghĩ thiếu lành mạnh trong số chúng ta đây.”

“Em hiểu ý anh,” Flo nói. “Có lẽ cô em nên có tủ đựng súng hay đại loại vậy. Nhưng cây súng là của ông em thành ra nó cũng không khác gì vật gia truyền vậy. Trong khi vạt đất trồng rau thì ở ngay ngoài cửa kia - chậc, dù gì thì trong mùa hè là thế - nên có súng sẵn trong tầm tay thì hợp lý hơn.”

Melanie đã nhóm được lửa, Flo bắt đầu rót trà rồi xếp bánh quy ra đĩa, và cuộc trò chuyện tiếp tục... phí thuê xe, phí thuê nhà... có cho sữa vào trước không. Tôi ngồi im lặng suy nghĩ.

“Trà nhé?”

Trong chốc lát tôi không nhúc nhích, không trả lời. Rồi Flo vỗ vai tôi.

“Trà nhé Lee?”

“Nora,” tôi nói. Tôi cố mỉm cười. “Mình... mình xin lỗi. Bạn có cà phê không? Đáng ra mình phải nói trước, mình không mê trà lắm.”

Flo xịu mặt.

“Mình rất xin lỗi, đáng lẽ mình phải... không. Chúng mình không có. Giờ có lẽ đi mua thì muộn quá. Phải mất tới bốn mươi phút mới tới được ngôi làng gần nhất, mà hàng quán tới lúc đó cũng đóng cửa hết rồi. Mình rất xin lỗi, lúc mua sắm mình nghĩ tới Clare, mà cô ấy thì thích uống trà... mình không nghĩ...”

“Không sao,” tôi ngắt lời, mỉm cười. “Thật đấy.” Tôi đỡ lấy cái tách cô ta đang chìa ra rồi nhấp một ngụm. Bỏng rát và gắt đúng vị của trà - sữa nóng kèm thứ nước nâu màu xốt thịt.

“Cô ấy sắp đến rồi,” Flo nhìn đồng hồ. “Em điểm qua chương trình để tất cả cùng nắm được nhé?”

Cả lũ gật đầu và Flo lôi ra một tờ danh sách. Tôi cảm thấy, chứ không hẳn là nghe thấy, tiếng Nina thở dài.

“Vậy là Clare sẽ đến lúc sáu giờ, rồi chúng ta sẽ uống một chút - em có champagne trong tủ lạnh và đã mua mấy thứ để làm mojito, margarita các kiểu - với cả em không nghĩ chúng ta sẽ chịu ngồi xuống ăn một bữa tử tế đâu” - mặt Nina lộ rõ vẻ thất vọng - “nên em mua ít pizza và xốt xiếc các thứ để có thể ngồi ngay ngoài bàn cà phê đây mà ăn. Em cũng tính trong lúc đấy chúng ta sẽ chơi mấy trò nho nhỏ để làm quen. Mọi người đều biết Clare, rõ quá rồi, nhưng em không nghĩ chúng ta biết gì về nhau... đúng không? Mà thật ra, có khi chúng ta nên tự giới thiệu một vòng trước khi Clare đến, nhỉ?”

Cả bọn nhìn quanh, đánh giá nhau, tự hỏi ai sẽ là người đủ trơ để bắt đầu trước. Lúc này tôi mới bắt đầu cố liên hệ Tom, Melanie và Flo với Clare tôi vẫn biết, và việc ấy không hề dễ dàng.

Tom thì dễ hiểu rồi - quần áo đắt tiền, cùng trong giới kịch nghệ, chẳng khó để nhận ra họ có điểm gì chung. Lúc nào Clare cũng thích những người ưa nhìn, cả đàn ông lẫn phụ nữ, và cô chẳng che giấu niềm tự hào đơn thuần khi có những người bạn trai xinh gái đẹp. Chẳng có gì mờ ám trong lòng ngưỡng mộ của cô - bản thân cô cũng là người xinh đẹp nên vẻ quyến rũ của kẻ khác chẳng khiến cô thấp thỏm lo lắng, và cô cũng thích giúp người khác tỏa sáng, kể cả những ứng cử viên không có nhiều tiềm năng như tôi. Tôi vẫn nhớ Clare từng lôi tôi đi hết cửa hàng này tới cửa hàng khác trước một đêm tụ tập, tay ướm đủ loại váy vóc lên thân hình gầy gò kém nở nang của tôi, môi mím lại cân nhắc cho tới khi tìm thấy bộ cánh hoàn hảo. Cô nhìn ra được đâu là thứ tôn người ta lên. Chính cô đã khuyên tôi cắt tóc tém. Hồi ấy chẳng lúc nào tôi nghe cô. Thế mà giờ, mười năm sau, tôi đã để tóc ngắn, và tôi biết cô nói đúng.

Melanie và Flo thì khó đoán hơn. Trong mấy email trước Melanie đã nói gì đó khiến tôi nghĩ chị ta là luật sư, hoặc có lẽ làm kế toán, và chị ta quả thật mơ hồ có cái vẻ của những người thường đóng bộ. Giày túi chị ta lộ vẻ đắt tiền nhưng quần jean thì chẳng khác gì thứ mà Clare mười năm trước gọi là “quần jean bà bô” - quần jean xanh bình dân đại chúng, thùng thình rúm lại ở gần cạp.

Quần jean của Flo thì trăm phần trăm là hàng thiết kế, nhưng cách cô ta mặc thì trông khó ở đến lạ kỳ. Cả bộ cánh trông như thể đã được mua buôn không thèm mặc thử ở một tiệm thời trang bậc trung, chẳng hề tính đến chuyện nó có vừa vặn hay tôn dáng cô ta không. Tôi nhìn cô ta gượng gạo chỉnh lại áo, cố kéo áo xuống để che đi phần hông quần jean hơi phồng ra. Trông giống kiểu quần áo Clare sẽ chọn cho mình, chỉ có điều ai đó đã ác ý gợi ý cho Flo.

Cả Flo và Melanie tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với Tom. Khó mà hình dung Clare tôi từng biết với ai trong hai người bọn họ - chỉ là họ đã làm bạn từ hồi đại học và giữ liên lạc tới tận bây giờ? Tôi biết kiểu tình bạn đó - khi ta kết thân ngay sau lúc nhập học và ngày càng nhận ra ta với họ chẳng có điểm gì chung ngoài ngôi trường đang cùng theo học, nhưng chẳng hiểu sao ta vẫn mãi gửi lời chúc sinh nhật và nhấn nút like trên facebook. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Clare mà tôi biết đã là dĩ vãng cách đây mười năm rồi. Có lẽ giờ cái cô Clare chơi với Melanie và Flo mới là Clare đích thực thì sao?

Khi nhìn khắp lượt, tôi nhận ra những người khác cũng đang làm giống hệt tôi; đánh giá các vị khách họ chẳng hề quen biết, cố liên hệ những con người xa lạ kia với Clare trong tâm trí họ. Tôi bắt gặp ánh mắt Tom khi anh ta chằm chằm nhìn tôi với vẻ tò mò chẳng hề che giấu, gần như là thù địch, khiến tôi phải cụp mắt nhìn xuống đất. Chẳng ai muốn là người đầu tiên. Sự im lặng trải dài tới mức có nguy cơ chuyển thành gượng gạo.

“Chị trước nhé,” Melanie nói. Chị ta vuốt tóc khỏi mặt, tay vân vê thứ gì đó trên cổ. Một cây thánh giá bạc tí hon trên dây chuyền, thứ ta nhận được khi làm lễ rửa tội. “Chị là Melanie Cho, chậc, giờ thì chắc là Melanie Blaine-Cho, nhưng nghe hơi dài, với cả ở cơ quan chị vẫn dùng tên hồi còn chưa lấy chồng. Chị, Flo và Clare ở chung lúc còn học đại học, nhưng trước đó chị tạm dừng hai năm rồi mới nhập học nên chị lớn hơn mọi người ít tuổi... ít nhất thì chị không biết Tom thì thế nào? Chị hai tám tuổi.”

“Hai bảy,” Tom đáp.

“Thế thì chị thành bà trẻ của cả lũ rồi. Chị mới sinh em bé, ừm, sáu tháng trước. Giờ chị vẫn cho con bú nên xin phép trước nhé, đừng để ý những lúc chị lao ra khỏi phòng mà hai bên ngực ướt nhẹp.”

“Chị phải vắt bỏ à?” Flo ái ngại hỏi và qua vai cô ta, tôi thấy Nina làm bộ lác mắt và giả vờ bị treo cổ. Tôi đánh mắt đi, từ chối tham gia cái trò ấy.

“Ừ, chị cũng nghĩ đến việc đóng túi, nhưng rồi lại nghĩ, chà, có khi mình sẽ nhậu nhẹt và mang đống đấy về nhà sẽ mệt lắm đây. Ừm... gì nữa nhỉ? Chị sống ở Sheffield. Chị là luật sư, nhưng đang nghỉ đẻ, hôm nay chồng chị trông Ben. Ben là con bọn chị. Nó - ôi trời, các em không muốn nghe chị lảm nhảm đâu. Tóm lại nó đáng yêu lắm.”

Chị ta cười, khuôn mặt lo lắng giãn ra rồi hai lúm đồng tiền sâu hoắm xuất hiện trên gò má, và trái tim tôi chệch một nhịp. Không phải vì muốn có con - tôi hoàn toàn không muốn mang bầu. Nhưng chệch nhịp bởi niềm hạnh phúc trọn vẹn, giản đơn ấy.

“Được rồi, cho bọn em xem ảnh đi,” Tom nói. Melanie lại cười lộ lúm đồng tiền, đoạn lôi điện thoại ra.

“Chậc, được rồi, nếu các em cứ nài. Đây này, lúc nó mới đẻ đây...”

Tôi nhìn bức ảnh chị ta nằm trên giường bệnh viện, gương mặt nhợt nhạt, mái tóc đen bết dính xõa trên vai, mỉm cười mệt mỏi nhưng rạng rỡ, nhìn xuống một đùm màu trắng trong vòng tay.

“Còn đây là ảnh nó cười - không phải lần đầu tiên, lần đó chị không chụp kịp, nhưng lúc ấy Bill đang ở Dubai nên chị canh sẵn lần kế tiếp rồi gửi cho anh ấy. Đây là ảnh nó bây giờ - không nhìn rõ mặt đâu, nó đang đội bát lên đầu, trộm vía.”

Chẳng thể nhận ra đây là đứa bé nhăn nhúm mắt đen ngả xanh trong bức ảnh đầu tiên - trong bức này một cậu bé con bụ bẫm hớn hở cười. Một chiếc bát nhựa màu cam che khuất phân nửa khuôn mặt nó, và chảy dọc trên bầu má tròn là một thứ chất lỏng xanh lá sền sệt.

“Trộm vía!” Flo nói. “Trông nó giống Bill thật đấy nhỉ?”

“Ôi trời ạ,” Tom trông nửa thích thú, nửa kinh hãi. “Chào mừng tới thế giới cha mẹ. Xin hãy bỏ lại hết đám quần áo chỉ được phép giặt khô.”

Melanie cất điện thoại đi, môi vẫn vương nụ cười.

“Cũng gần như thế thật. Nhưng em sẽ quen với việc đó nhanh tới đáng ngạc nhiên. Giờ với chị, phải kiểm tra xem tóc có dính dớt dãi hay cháo trước khi ra đường là việc hoàn toàn bình thường. Mà thôi đừng nói về nó nữa. Chị đã nhớ nhà lắm rồi, chị chẳng muốn phát ốm lên đâu. Kể về em đi chứ nhỉ, Nina?” Chị ta quay về phía Nina, đang ngồi bó gối bên lò sưởi. “Chị nhớ chúng ta gặp nhau một lần ở trường Durham rồi phải không? Hay chị tưởng tượng ra ấy nhỉ?”

“Không đâu, đúng rồi đấy, em có đến đó một lần. Hình như hồi đó em đang trên đường tới gặp bạn ở Newcastle. Em không nhớ có gặp Flo không, nhưng em nhớ chắc chắn có gặp chị ở quán bar trường đại học - chuẩn chưa?” Melanie gật đầu. “Với những ai chưa biết, em là Nina, học cùng Clare và Nora hồi nhỏ. Em là bác sĩ, chà, chính xác thì em đang học để trở thành bác sĩ phẫu thuật. Thực ra em vừa trải qua ba tháng ở nước ngoài cùng tổ chức Bác sĩ không biên giới, nơi em học được nhiều hơn mức em mong muốn về những chấn thương do súng đạn... Trái ngược với những gì báo chí vẫn viết, ta chẳng gặp nhiều chuyện đó ở Hackney đâu.”

Cô xoa mặt và lần đầu tiên kể từ lúc chúng tôi rời London, lớp mặt nạ cô cố đeo lên mặt hơi nứt ra. Tôi biết chuyến đi Colombia ảnh hưởng nhiều tới cô, nhưng chúng tôi chỉ gặp nhau có hai lần kể từ lúc cô về và cả hai lần cô đều chẳng kể gì nhiều, ngoại trừ bông đùa về thức ăn ở đó. Trong thoáng chốc tôi lờ mờ hiểu ra cảm giác khi kiếm sống bằng nghề chữa trị cho người khác... và đôi lúc còn thất bại nữa.

“Mà thôi,” cô cố nở nụ cười. “Tim, nhóc-Timmy, Timbo: đến lượt anh.”

“Ừ...” Tom nói, mặt khẽ nhăn lại. “Chậc, anh nghĩ điều đầu tiên mọi người nên biết về anh là cái tên. Tên anh là Tom. Tom Deauxma. Anh là biên kịch, như lúc nãy đã giới thiệu. Chẳng phải nhân vật nào đáng kể, nhưng anh đã viết kha khá các vở thể loại thử nghiệm và cũng thắng được vài giải. Chồng anh là đạo diễn Bruce Westerly - chắc mọi người từng nghe tên rồi chứ?” Im lặng. Nina thì lắc đầu, còn Tom liếc nhìn khắp cả phòng mong có người nhận ra, rồi dừng lại đầy hy vọng ở tôi. Tôi miễn cưỡng lắc đầu khe khẽ. Ngại quá - nhưng nói dối thì ích gì. Anh ta thoáng thở dài. “Thôi bỏ đi, chắc người ngoài ngành chẳng để ý mấy tay đạo diễn đâu. Dù sao thì anh quen Clare nhờ thế đấy - cô ấy làm việc cho Công ty Kịch Hoàng gia. Bruce cũng làm việc ít nhiều với họ - và anh ấy đạo diễn vở Coriolanus, dĩ nhiên rồi.”

“Dĩ nhiên rồi,” Flo vừa nói vừa gật đầu lia lịa. Sau thất bại vừa rồi tôi tự thấy mình chí ít cũng nên giả vờ biết chuyện này, thế là tôi gật đầu cùng Flo - có lẽ hơi nhiệt tình thái quá: tôi cảm thấy cái kẹp tóc tuột xuống. Nina ngáp một cái rồi chẳng nói chẳng rằng đứng dậy rời phòng.

“Bọn anh sống ở Camden... gì nữa nhỉ? Bọn anh nuôi chó, tên là Spartacus, gọi tắt là sparky. Giống Labradoodle. Hai tuổi. Nó đáng yêu kinh khủng, nhưng chẳng hợp với một cặp đôi nghiện công việc và thường xuyên phải đi đây đi đó. May mà bọn anh thuê được một người chăm chó xuất sắc. Anh ăn chay... còn gì nữa nhỉ? Ôi trời, cứ như bản cáo trạng ấy nhỉ? Mới hai phút mà đã chẳng còn gì thú vị để nói về bản thân rồi. Ồ - anh có hình xăm trái tim trên xương bả vai. Thế thôi. Em thì thế nào, Nora?”

Chẳng hiểu sao, tôi cảm thấy mặt đỏ tưng bừng còn ngón tay thì trượt khỏi cái tách, làm đổ một chút trà lên đầu gối. Tôi bận bịu lấy đầu khăn quàng cổ lau đi và khi ngẩng lên thì đã thấy Nina trở lại. Cô đang cầm gói thuốc lá sợi và dùng một tay cuốn thuốc, đôi mắt to đen láy nhìn tôi không rời.

Tôi buộc mình phải nói.

“Cũng chẳng có gì nhiều. Em ừm... Em quen Clare từ hồi đi học, giống Nina. Bọn em...”

Bọn em không nói chuyện với nhau mười năm rồi.

Tôi không biết sao mình lại ở đây.

Tôi không biết sao mình lại ở đây.

Tôi đau đớn nuốt khan.

“Bọn em... không liên lạc nhiều, có thể nói vậy.” Tôi cảm giác mặt mình đỏ rực, nóng bừng - lò sưởi đã thực sự bắt đầu tỏa nhiệt. Tôi định vén tóc ra sau tai nhưng lại quên mất mình đã cắt tóc ngắn, thành ra ngón tay tôi chỉ trượt lên những lọn tóc ngắn ngủn, làn da dưới ngón tay tôi ấm mồ hôi. “Ừm, em viết sách. Em học Đại học London và làm ở một tạp chí sau khi tốt nghiệp, nhưng em làm dở ẹc - chắc là do em cả thôi, lúc nào cũng dành thời gian sáng tác tiểu thuyết chứ có thèm nghiên cứu và mở rộng quan hệ gì đâu. Dù sao đi nữa, em đã xuất bản cuốn sách đầu tiên năm hai mươi hai và kể từ đó chuyển hẳn sang nghiệp viết.”

“Và kiếm đủ tiền chi tiêu từ đó?” Tom nhướng một bên mày. “Đáng nể đấy.”

“Ừm, không hoàn toàn. Ý em là thỉnh thoảng em cũng đi dạy chỗ này chỗ kia... viết giới thiệu sách các thứ. Với cả em cũng may mắn...” May mắn? Tôi chỉ muốn cắn lưỡi cho xong. “Chậc có lẽ không phải may mắn, nói thế không chính xác, cơ mà ông em mất khi em còn ở tuổi thiếu niên, thành ra em có chút tiền thừa kế, vừa đủ cho một căn hộ một phòng nhỏ xíu ở Hackney. Bé như lỗ mũi, chỉ đủ chỗ cho em và cái laptop, được cái em không phải trả tiền thuê nhà hằng tháng.”

“Anh thấy mọi người giữ liên lạc được như thế là giỏi đấy,” Tom nói. “Em, Clare và Nina ấy. Anh không nghĩ mình còn giữ liên lạc với người bạn nào từ hồi đi học. Anh chẳng có điểm gì chung với hầu hết bọn họ. Với anh hồi đó chẳng phải quãng thời gian đẹp nhất.” Anh ta cứ nhìn tôi và tôi có cảm giác mặt mình đỏ lựng. Tôi lại đưa tay lên vén tóc, nhưng rồi phải thả tay xuống. Có phải tôi chỉ tưởng tượng ra thôi hay thật sự có gì đó ác ý trong ánh mắt anh ta? Anh ta biết gì ư?

Tôi chật vật một lúc, muốn đáp lại nhưng chẳng biết nói sao để không thành ra một lời nói dối trắng trợn. Trong lúc tôi còn đang bối rối, bầu không khí càng lúc càng trở nên gượng gạo, toàn bộ cái tình huống sai quá sai này lại tấn công tôi một lần nữa. Tôi đang làm cái quái quỷ gì ở đây vậy? Mười năm. Những mười năm.

“Em cho rằng hồi đi học chẳng có ai là không khổ sở cả,” cuối cùng Nina phá vỡ bầu im lặng. “Chắc chắn em chẳng sung sướng gì.”

Tôi nhìn cô biết ơn còn cô nháy mắt lại với tôi.

“Thế bí quyết là gì?” Tom hỏi. “Để có tình bạn dài lâu ấy? Sao mọi người xoay xở duy trì được sau từng ấy năm?”

Tôi lại đưa mắt nhìn anh ta, lần này đầy gay gắt. Anh ta biết gì ư? Sao anh ta không thể bỏ qua chủ đề này? Nhưng tôi cũng chẳng nói gì được - chẳng thể nói gì mà không biến mình thành con điên.

“Em không biết,” rốt cuộc tôi đáp, cố giữ giọng thoải mái, dù tự tôi cũng thấy nụ cười trên môi căng như dây đàn. Tôi chỉ có thể thầm cầu nguyện rằng vẻ mặt tôi không lộ rõ vẻ giả tạo như tôi cảm thấy. “Vận may, chắc vậy.”

“Có người thương chưa?” Melanie hỏi.

“Không. Chỉ mình em. Thậm chí một con Labradoodle cũng không có.” Đó đáng ra là câu chọc cười, và họ quả có cười, nhưng đó là một tràng cười nhạt pha nét ái ngại. “Còn Flo?” tôi vội nói, cố đẩy ánh đèn sân khấu cho người khác.

Flo cười rạng rỡ.

“Chậc, em quen Clare từ hồi đại học. Cả hai đều học ngành Nghệ thuật và được phân vào ở cùng khu. Khi em vừa bước vào phòng sinh hoạt chung thì thấy cô ấy ngồi đó, vừa xem phim Eastenders vừa nhấm tóc... mọi người biết cô ấy có cái kiểu xoắn lọn tóc quanh ngón tay rồi nhấm nhấm rất kỳ không? Siêu dễ thương.”

Tôi lục lại trí nhớ. Clare đã bao giờ làm như thế chưa nhỉ? Nghe phát tởm. Một ký ức mờ nhạt xuất hiện - Clare ngồi trong quán cà phê cạnh trường, xoắn bím tóc quanh ngón tay. Có lẽ cô có thói quen ấy thật.

“Cô ấy mặc váy xanh dương... em nghĩ cô ấy vẫn giữ cái váy đó đấy, thật không thể tin cô ấy còn mặc vừa! Em phải tăng năm, sáu cân từ hồi đại học ấy chứ! Tóm lại lúc ấy em đã bước tới chào, và cô ấy nói, ồ, khăn xinh đấy, và bọn em trở thành bạn thân kể từ hồi ấy. Em chỉ... chỉ là cô ấy rất tuyệt, mọi người hiểu không? Quả là một nguồn cảm hứng, một người luôn hỗ trợ người khác. Chẳng nhiều người...” Cô ta nuốt khan, chật vật ngừng lại, và tôi kinh hãi nhìn thấy những giọt lệ ứa lên khóe mắt cô ta. “Ừm dù sao cũng không cần để ý làm gì. Cô ấy là chỗ dựa của em, và em sẽ làm mọi thứ vì cô ấy. Mọi thứ. Em chỉ muốn tặng cô ấy đêm chia tay độc thân đỉnh nhất trên đời, mọi người hiểu không? Em chỉ muốn tổ chức thật hoàn hảo. Nó có ý nghĩa rất lớn với em. Bữa tiệc tựa như... tựa như thứ cuối cùng em làm được cho cô ấy... mọi người biết không?”

Nước mắt long lanh, cô ta nói dữ dội tới nỗi cơ hồ đáng sợ. Nhìn xung quanh, tôi thấy mình chẳng phải người duy nhất sững lại - Tom có vẻ hoàn toàn sửng sốt còn lông mày Nina nhướng hết lên, biến mất dưới hàng tóc mái. Duy có Melanie là có vẻ chẳng để ý, như thể xúc động thế này vì bạn thân là chuyện hoàn toàn bình thường.

“Cô ấy sắp cưới chứ có phải đi tù đâu,” Nina lạnh lùng nói, nhưng hoặc Flo không nghe thấy, hoặc cô ta lờ tịt đi. Cô ta chẳng đáp lại mà ho hắng rồi lau mắt.

“Xin lỗi. Ôi trời, em đúng là một con bò mít ướt! Nhìn em mà xem.”

“Thế, ờ, giờ em làm gì?” Tom lịch sự hỏi. Và lúc ấy tôi nhận ra những gì Flo nói chỉ toàn về Clare - hầu như chẳng có gì về cô ta cả.

“Ồ.” Flo nhìn xuống sàn. “Ừm, mọi người biết đấy. Thứ này thứ kia. Em... học đại học xong em có nghỉ một thời gian. Tình hình hồi ấy chẳng tốt đẹp gì. Clare tuyệt lắm. Khi em... chậc. Thôi đừng để ý. Vấn đề là cô ấy đơn giản là... đơn giản là người bạn thân tốt nhất trên đời, thật lòng đấy. Trời ạ. Nhìn em mà xem!” Cô ta xì mũi rồi đứng dậy. “Có ai uống thêm trà không?”

Cả nhóm lắc đầu và cô ta bưng khay mang vào bếp. Melanie lại lôi điện thoại ra kiểm tra sóng.

“Chà kỳ thật đấy,” Nina thờ ơ nói.

“Sao cơ?” Melanie ngẩng lên.

“Flo và cái ‘tiệc độc thân hoàn hảo’ này.” Nina chỉ ra. “Chị không nghĩ cô ấy hơi... làm quá à?”

“Ồ,” Melanie nói. Chị ngó qua cửa về phía bếp rồi hạ giọng. “Nghe này, chị không biết chị có nên nói chuyện này không nhưng vòng vo cũng chẳng ích gì. Hồi năm ba Flo gặp chuyện gì đó khiến cô ấy suy sụp lắm. Chị không chắc chuyện gì, nhưng cô ấy bỏ học ngay trước khi thi cuối kỳ... theo như chị biết thì cô ấy chưa tốt nghiệp đâu. Thành ra cô ấy mới hơi, mọi người biết đấy, nhạy cảm khi nói về khoảng thời gian ấy. Cô ấy thật sự không thích nhắc đến nó.”

“Ừm, được rồi,” Nina đáp. Nhưng tôi biết cô đang nghĩ gì. Việc Flo e dè chẳng muốn nói tới chuyện xảy ra sau đại học không khiến tôi lo lắng - đó là điểm bình thường nhất trong toàn bộ sự kiện này. Mọi thứ khác ngoài việc đó mới là điều đáng ngại.

❀ ❀ ❀

[1] Anton Pavlovich Chekhov: Nhà văn, nhà biên kịch vĩ đại người Nga hồi cuối thế kỷ 19, đầu thế kỷ 20. Ông là người đưa ra nguyên tắc Khẩu súng của Chekhov: “Nếu trong hồi một xuất hiện một khẩu súng treo trên tường thì đến hồi hai hay hồi ba, người ta buộc phải nổ súng. Nếu không nổ súng thì chẳng nên có khẩu súng treo ở đó làm gì,” hàm ý cần phải loại bỏ mọi chi tiết thừa trong một vở kịch hay một câu chuyện.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.