Giá mà. Giá mà lúc đó tôi bỏ về.
Tôi ước gì chợp được mắt, nhưng tôi không thể, ngay cả với sự giúp đỡ của máy bơm tiêm morphin đang khẽ kêu vo vo, lách cách. Thay vào đó tôi nằm thao thức, lắng nghe những giọng nói ngoài hành lang, lắng nghe viên cảnh sát và người phụ nữ đang hạ giọng bàn luận về những gì đã xảy ra, và cái từ ấy cứ vang vọng trong tâm trí tôi. Án mạng. Án mạng. Án mạng.
Lẽ nào là sự thật? Lẽ nào có thể là thật?
Ai đã chết?
Clare? Flo? Nina?
Khi nghĩ đến cái tên cuối cùng, trái tim tôi ngừng đập. Không thể là Nina. Không thể là Nina xinh đẹp, xấc xược, mạnh mẽ. Làm ơn...
Tôi phải nhớ ra. Tôi phải cố nhớ được điều gì xảy đến tiếp theo. Tôi biết khi ngày sang họ sẽ vào đây và đặt cho tôi những câu hỏi. Họ đang ở ngoài kia chờ tôi tỉnh dậy, chờ để được nói chuyện với tôi.
Từ giờ đến lúc đó, tôi buộc phải hoàn thiện phiên bản của mình về các sự kiện.
Nhưng điều gì đã xảy đến tiếp theo? Những sự kiện của ngày hôm đó xoay vần và dộng ầm ào trong tâm trí tôi, trộn lẫn vào nhau, đan xen nhau, sự thật và dối trá. Chỉ còn vài tiếng đồng hồ ít ỏi để tôi cố gắng tháo gỡ mớ bòng bong này.
Từng bước một thôi nào. Điều gì xảy đến tiếp theo?
Bàn tay tôi tìm đến bờ vai, chạm vào vết bầm đang lan rộng.