Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

❊ ❊ ❊

Tôi không biết mình mất bao lâu. Giờ phút dường như lẫn lộn, hòa vào những đụn tuyết điểm xuyết trên mặt bùn đóng băng. Tôi mệt - mệt hết suy nghĩ nổi, mắt nhòe nước vì tiến vào giữa cơn gió vừa nổi.

Đến lúc mặt tôi gần như tê dại, hai mắt ươn ướt nhòe đi, thì tôi ngước lên, và rốt cuộc, nó kia rồi: Nhà Kính.

Nó không còn là cái đèn hiệu khổng lồ tôi thấy vào buổi tối đầu tiên nữa - bây giờ nó tối tăm và lặng thinh, náu mình vào cây cối, gần như vô hình. Trăng đã lên cao, ánh trăng phản chiếu từ ô cửa sổ phòng ngủ ở mặt trước, phòng ngủ của Tom. Bao quanh vầng trăng lưỡi liềm là một quầng hào quang băng giá, và tôi biết đêm sẽ chỉ càng lạnh hơn mà thôi.

Độ sáng tối không phải khác biệt duy nhất. Dải băng bảo vệ hiện trường của cảnh sát chăng ngang lối vào, cửa sổ vỡ ở đầu cầu thang đã được bít lại bằng một tấm lưới mắt cáo kim loại, loại thường thấy ở những ngôi nhà bỏ hoang thuộc các khu vực bất hảo của thành phố.

Tôi bước những bước cuối nhọc nhằn qua vài mét đường trải sỏi và đứng đó, co ro nhìn chằm chằm vào bức tường kính trống trơn trước mặt. Giờ khi đã ở đây, tôi không chắc rằng mình có thể làm chuyện này, vào bên trong, thăm lại nơi James đã chết. Nhưng tôi phải làm thế. Không chỉ vì James, không chỉ vì đó là cách duy nhất để tôi có cơ may tìm được sự thật xem chuyện gì đã xảy ra. Mà còn vì nếu không vào trong, vào chỗ trú ẩn, tôi sẽ chết vì lạnh.

Cửa trước bị khóa, tôi cũng không mở được bất cứ cửa sổ nào. Tôi nhặt một viên đá lên cầm một lúc, cân nhắc bức tường kính khổng lồ của phòng khách. Tôi có thể nhìn vào trong, trông thấy lò sưởi lạnh lẽo tắt ngấm và màn hình ti vi phẳng lì tối đen. Tôi tưởng tượng cảnh mình quăng viên đá vào mặt kính bự chảng - nhưng tôi không làm thế. Không chỉ bởi nó sẽ gây ra tiếng động lớn và tổn hại nặng nề, mà tôi không nghĩ kính sẽ vỡ - đây hẳn phải là kính hai - thậm chí ba lớp. Phải cần một phát súng săn mới làm vỡ được cửa sổ ở hành lang, nên tôi khá chắc viên đá đáng thương của tôi sẽ chỉ nẩy bật lại khỏi bức tường kính này mà thôi.

Tôi thả viên đá xuống, rồi chậm rãi, khó nhọc đi vòng ra mặt sau nhà. Hai bàn chân tôi đã hoàn toàn mất cảm giác, tôi vấp té không chỉ một lần, lần nào cũng thấy máu tứa ra từ giữa các ngón chân. Tôi gạt bỏ cái suy nghĩ không biết sẽ rời khỏi đây bằng cách nào - tôi không thể cuốc bộ, chắc chắn rồi. Nhưng tôi có một cảm giác kinh khủng rằng mình sẽ được đưa đi bằng xe cảnh sát. Hoặc tệ hơn thế.

Mặt sau trông cũng chẳng hứa hẹn hơn. Tôi thử cánh cửa trượt dài kiểu Pháp ở cuối phòng khách, miết móng tay lên mặt kính phẳng cố kéo nó trượt ra, hy vọng, một cách tuyệt vọng, rằng chốt cửa không khóa. Nhưng cửa không hề suy suyển, và kết quả duy nhất tôi đạt được là làm gãy móng tay. Liệu tôi có trèo được lên ban công nơi Nina ra đứng hút thuốc không?

Tôi cân nhắc ý tưởng đó suốt một phút - có một ống nước mạ kẽm. Nhưng rồi thực tại ập đến. Tôi đang phỉnh phờ bản thân. Có đeo giày leo núi và dây bảo hộ thì tôi cũng đừng mơ trèo nổi lên bức tường kính trơn trượt đó, chứ đừng nói là với đôi tông và những ngón tay tê cứng. Tôi luôn là người đầu tiên trượt môn leo dây ở trường, chỉ cố gắng treo mình được lên một cách thảm hại, hai cẳng tay gầy gò với quá đầu, rồi như cục đá rơi xuống thành một đống trên thảm cao su, trong khi những bạn gái khác đã leo tới đỉnh và vỗ lòng bàn tay vào thanh gỗ treo ngang.

Ở đây không có thảm cao su. Ống nước mạ kẽm cũng trơn trượt và nguy hiểm hơn dây thừng thắt nút. Nếu tôi ngã, thì thế là hết - may lắm thì cũng gãy mắt cá.

Không. Ban công không được rồi.

Sau cùng, gần như không có chút hy vọng nào, tôi thử cửa sau.

Và nó mở ra.

Tôi cảm thấy cái gì đó râm ran trên gáy: sốc, nghi hoặc, mừng húm. Tôi không tin nổi mắt mình. Tôi không tin nổi là cảnh sát đã không khóa nó lại. Chẳng lẽ lại dễ dàng vậy sao, sau khi mọi thứ khác đã quá sức khó khăn như thế?

Dải băng bảo vệ hiện trường của cảnh sát chắn ngang lối vào, nhưng tôi cúi xuống bên dưới và nửa đi, nửa bò vào bên trong. Tôi đứng thẳng dậy, gần như trông đợi còi báo động ré lên, hoặc một sĩ quan cảnh sát đứng dậy từ ghế ngồi trong góc phòng. Nhưng căn nhà vẫn tối tăm và im ắng, chuyển động duy nhất là của vài bông tuyết đang lất phất bay phía trên sàn gạch.

Tôi với tay ra đóng cửa, nhưng nó không khép hẳn. Cửa va vào khung rồi lại bật ra. Tôi chộp lấy cửa, thử thêm lần nữa và đúng lúc đó để ý đến một thứ. Có một miếng băng dính dán trên lẫy khóa, không cho khóa khớp vào ổ.

Đột nhiên tôi đã hiểu tại sao đêm đó cửa cứ mở ra - tại sao, ngay cả sau khi chúng tôi đã khóa nó lại, cửa vẫn chưa từng được chốt kín. Loại khóa này chỉ ngăn ta vặn tay cầm, không cho lẫy khóa thu vào. Nhưng nếu chính lẫy khóa đã bị chặn, tay cầm liền trở nên vô dụng. Nếu lay tay cầm, ta cảm giác cửa có vẻ chắc chắn, nhưng thực chất thứ duy nhất ngăn nó mở ra chỉ là quán tính.

Trong thoáng chốc tôi đã định bóc miếng băng dính - nhưng rồi tôi nhận ra hành động đó ngu ngốc đến mức nào. Đây - cuối cùng - chính là bằng chứng. Ngay trước mắt tôi, vô tội náu mình trong khung cửa, chính là bằng chứng đanh thép rằng ai đó đã lên kế hoạch cho cái chết của James, và dù có là ai thì đó cũng chính là kẻ đã dán miếng băng dính lên lẫy khóa. Tôi cẩn trọng khép cửa, tránh động đến miếng băng dính, rồi kéo một chiếc ghế từ trong bếp ra để chặn cửa.

Rồi, lần đầu tiên, tôi nhìn quanh.

Thật lạ là trông căn bếp vẫn không hề khác trước. Tôi không biết mình mong đợi gì nữa: bột lấy dấu vân tay, chắc thế, màn bụi bàng bạc kỳ quái phủ lên mọi bề mặt. Nhưng ngay lúc nghĩ đến chuyện đó thì tôi cũng nhận ra nó sẽ chẳng có tác dụng gì. Chẳng ai trong số chúng tôi chối rằng mình đã ở trong nhà. Dấu tay bọn tôi sẽ xuất hiện khắp nơi này, thế thì chuyện đó chứng minh được điều gì chứ?

Tôi muốn, hơn bất cứ thứ gì, bò lên tầng tới một trong số những chiếc giường mà đánh một giấc. Nhưng tôi không thể. Có lẽ tôi không có nhiều thời gian đến thế. Tới giờ có lẽ họ đã phát hiện phòng bệnh của tôi trống không. Họ sẽ biết tôi không thể tự mình đi quá xa - trong cảnh không tiền, không giày hay áo khoác. Chẳng mấy chốc họ sẽ tìm ra tay tài xế taxi. Và rồi...

Tôi đi qua bếp, tiếng chân nghe rõ trong sự thinh lặng vang dội, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa dẫn ra hành lang.

Họ đã dọn dẹp, ít nhất là một cách đại khái. Phần lớn máu đã được gột đi, hầu hết đống kính vỡ cũng vậy, dù thảng hoặc tôi vẫn cảm thấy đế dép nhựa giẫm lên những mảnh thủy tinh bé xíu. Thế vào đó là những chỗ đánh dấu trên sàn, trên tường, những mẩu băng dính kèm những dòng ghi chú mà tôi không đọc được trong bóng tối. Tôi không dám bật đèn. Ở đây không có rèm cửa và từ tận bên kia thung lũng người ta cũng có thể phát hiện ra sự có mặt của tôi.

Nhưng vẫn còn những vệt máu nằm lại đây đó, những tia máu xỉn màu từng thuộc về James - và giờ thì không.

Đó là điều lạ lùng nhất - anh đã ra đi, nhưng máu từ trái tim anh thì vẫn còn đây. Tôi quỳ trên sàn gỗ lỗ chỗ vết lõm bởi đế giày giẫm lên thủy tinh vụn, cạnh vũng máu khô, chạm ngón tay vào đường vân nhuốm đỏ, và nghĩ đây là James. Mới vài ngày trước, chỗ máu này còn chảy trong huyết quản anh, duy trì sự sống cho anh, khiến da anh hồng và tim anh đập. Giờ thì không còn nữa - nó nằm đây, hoang phí, ấy vậy nhưng vẫn là tất cả những gì còn sót lại của anh. Ở đâu đó thi thể anh đang được khám nghiệm. Rồi người ta sẽ đem anh đi chôn, hoặc hỏa táng. Nhưng một phần của anh sẽ vẫn ở đây, trong căn nhà này.

Tôi đứng lên, ép đôi chân mỏi dừ lạnh cóng phải hoạt động. Rồi tôi vào phòng khách và vớ lấy một chiếc chăn mỏng trên sofa. Vài ba ly rượu vang uống dở từ đêm cuối cùng của chúng tôi vẫn đứng trên bàn. Đầu lọc nhô ra từ lớp cặn rượu, phần còn lại của mấy điếu thuốc lá quấn của Nina trương phềnh lên thành những con sâu trắng sũng nước. Nhưng con cơ đã được đem đi, cả tờ giấy cũng vậy. Tôi không kìm được cơn rùng mình khi nghĩ đến lúc cảnh sát đọc những con chữ nguệch ngoạc đó. Cái từ ggggggiếtttt ngngngngười được viết loằng ngoằng ấy, nó có ý nghĩa gì? Ai đó đã cố tình viết ra nó ư? Hay nó chỉ đơn giản nổi lên từ tiềm thức của cả nhóm, như một con thủy quái trồi ra từ những nỗi sợ hãi sâu kín nhất của ta, rồi lại lặn xuống đáy sâu?

Cái chăn có mùi thuốc lá thoang thoảng, nhưng tôi vẫn choàng nó quanh vai khi ngước nhìn cái bệ trống không phía trên lò sưởi, rồi quay đi chỗ khác. Tôi không thể chịu đựng được khi nghĩ đến những gì mình sắp làm. Nhưng tôi phải làm. Đó là cơ hội duy nhất để tôi tìm hiểu được thực sự đã có chuyện gì.

Tôi bắt đầu từ đỉnh cầu thang, đứng ở nơi bọn tôi đã đứng, đêm hôm đó, co ro cúm rúm vào nhau. Flo đứng về phía tay phải tôi, và tôi nhớ mình đã giơ tay ra để giữ khẩu súng. Clare và Nina ở phía bên kia của Flo, Tom đứng đằng sau.

Khung cảnh hiện tại, cộng với không gian thinh lặng và bóng tối, cùng trái tim đập rộn của tôi, giống cảnh tượng đêm ấy tới nỗi trong thoáng chốc tôi đã xém ngất xỉu, phải gắng gượng đứng vững và thở ra bằng mũi, tự nhắc mình rằng chuyện đã kết thúc rồi, James sẽ không hiện ra, bước lên những bậc thang đó đâu. Chúng tôi đã giết anh - tất cả chúng tôi, bằng cơn sợ hãi say xỉn cuồng loạn của mình. Tất cả chúng tôi đã cùng giữ khẩu súng đó. Nó đã kết thúc rồi.

Tôi bắt bản thân rà lại những gì xảy đến tiếp theo, cơ thể của James lăn xuống cầu thang, tôi và Nina loạng choạng bám theo. Lần này tôi bước xuống thật chậm, tay nắm lấy lan can. Vẫn còn thủy tinh vụn từ ô cửa sổ bị vỡ vương vãi trên các bậc thang, và tôi không dám phó mặc cho đôi dép tông của mình trong bóng tối, nhất là với những mảnh vỡ sắc nhọn dưới chân.

Đây là nơi Nina cố làm James tỉnh lại.

Đây là nơi tôi quỳ trong vũng máu, và anh cố nói.

Tôi cảm thấy nước mắt rơi ướt má, nhưng tôi gạt chúng đi. Đây không phải lúc để tiếc thương. Đồng hồ đang đếm ngược tới bình minh, đến thời khắc họ xuất hiện để bắt tôi.

Tiếp theo là gì?

Cửa phòng khách vẫn bị tháo khỏi bản lề như lúc Tom gỡ nó ra - và chúng tôi cùng nhau vật lộn khiêng nó qua cửa chính ra nơi Clare đang đợi trong xe.

Cửa chính không bị khóa chết nên tôi có thể mở nó từ phía trong một cách dễ dàng. Khi tôi làm thế, áp lực gió suýt nữa đã đẩy cánh cửa thép ngược vào mặt tôi, còn tuyết thì tràn vào trong như một sinh vật sống đang cố len vào, cố đoạt lấy chút hơi ấm còn sót lại trong nhà.

Tôi nhắm tịt mắt, và quấn chặt cái chăn quanh mình, tôi bước ra màn tuyết trắng, đứng trên hiên, nơi đêm hôm đó tôi đứng chờ Nina. Tôi nhớ Tom đã gào gì đó về phía Clare, thế là Clare rồ ga phóng đi.

Rồi tôi nhớ ra mình đã trông thấy áo khoác của Clare vắt trên lan can.

Tôi đưa tay ra, vờ nhấc nó lên.

Tôi run lên, nhưng vẫn cố hết sức để nhớ lại đêm hôm đó, nhớ cho ra hình dáng của cái thứ nho nhỏ hình trụ trong túi áo.

Tôi giơ tay ra, mắt tôi nhòa nước vì tuyết rơi nặng hạt.

Và đột nhiên tôi đã nhớ ra. Tôi đã nhớ ra lúc đó mình cầm gì trong tay.

Và tôi biết tại sao mình lại chạy.

Nó là một vỏ đạn. Vỏ đạn súng săn. Vỏ đạn rỗng thất lạc.

Tôi đứng đây, lần theo những bước chân của chính mình, những dòng suy nghĩ chạy ngang dọc não bộ tôi hệt như đêm ấy, và tôi đã nhớ ra: như thể đang ngắm tuyết tan và khung cảnh quen thuộc dần dần hiển lộ.

Nó có thể là đạn lấy từ trường bắn. Nhưng nhờ buổi huấn luyện cấp tốc của Greg, giờ tôi đã biết đủ để phân biệt đạn thật và đạn không nạp chì. Đạn thật có đầu tù là nơi lèn thuốc súng. Thứ tôi cầm trên tay vào đêm hôm đó là một vỏ đạn không nạp chì. Vỏ đạn không nạp chì đó. Vỏ đạn không nạp chì đáng ra phải ở trong khẩu súng săn.

Clare chính là người đã tráo viên đạn thật vào với viên đạn không nạp chì.

Và lúc này cô vừa mới phóng vào màn đêm với James đang hấp hối ở băng ghế sau.

Tại sao? Tại sao?

Lúc đó tôi không hiểu, và bây giờ cũng không hiểu, nhưng khi ấy tôi không có thời gian để mà cân nhắc. Tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất: đuổi theo họ, đối đầu với Clare.

Giờ đây tôi có thời gian. Tôi chậm rãi quay người bước vào nhà, đóng và khóa cửa lại sau lưng. Rồi tôi vào phòng khách, ngồi xuống ghế, vùi mặt vào hai bàn tay, cố nghĩ cho thông.

Tôi không thể rời khỏi đây cho đến khi trời sáng, trừ phi... Tôi đứng dậy, tê cứng vì lạnh, nhấc ống nghe điện thoại lên.

Không, đường dây vẫn bị ngắt, chỉ có tiếng xào xạo và lạch cạch khe khẽ. Vậy là tôi mắc kẹt, kẹt đến lúc mặt trời mọc, hoặc phải một lần nữa loạng choạng đi xuống con đường trơn trượt lầy lội kia trong đêm tối, và tôi không chắc mình sẽ làm nổi.

Tôi quay lại sofa và rúc sâu hơn vào chăn, hoài công cố gắng khơi lại chút hơi ấm trong tứ chi. Chúa ơi, tôi mệt quá - nhưng tôi không thể ngủ. Tôi phải tìm ra sự thật.

Clare đã tráo viên đạn thật.

Vậy nên Clare đã giết James.

Nhưng điều này thật vô lý. Clare không có động cơ - và cô là người duy nhất không thể gửi những tin nhắn giả kia.

Tôi phải nghĩ.

Câu hỏi cứ trở đi trở lại trong tôi là tại sao; tại sao Clare lại giết James ngay trước đám cưới của hai người họ?

Và rồi đột nhiên, với cơn ớn lạnh hoàn toàn khác với cái giá rét trong không khí, tôi nhớ lại những lời Matt nói trong bệnh viện. James và Clare đã lục đục.

Tôi xua suy nghĩ ấy đi gần như ngay lập tức. Thật ngớ ngẩn. Đúng, cuộc sống của Clare phải hoàn hảo; đúng là cô có những tiêu chuẩn cao chót vót, nhưng vì Chúa, trước đây cô đã từng bị bồ đá rồi cơ mà. Clare thù dai kinh hồn, tôi biết, bởi tôi đã ngồi cạnh cô khi cô nhập email của Rick vào mọi trang phim con heo và bản tin quảng cáo viagra mà cô có thể tìm thấy. Nhưng rành rành là Clare đâu có giết gã.

Nhưng ở đây có một khác biệt lớn.

Khi Rick đá Clare, Flo chưa xuất hiện.

Tôi nhớ lại những lời của Flo vào đêm đầu tiên ấy, khi cô ta thút thít bên ngoài phòng tắm: “Cô ấy là chỗ dựa của em, và em sẽ làm mọi thứ vì cô ấy. Mọi thứ.”

Mọi thứ sao?

Tôi nhớ lại phản ứng của Flo lúc tôi bỏ lên nhà ngủ - cách cô ta nổi giận đùng đùng, buộc tôi tội phá hoại. “Mình sẽ giết bạn nếu bạn phá hỏng nó,” cô ta đã cam đoan thế. Tôi đã không thèm để tâm đến lời cô ta. Nhưng đáng ra tôi nên làm thế.

Và đó mới chỉ là tiệc chia tay đời độc thân. Cô ta còn dám làm gì với người đàn ông đang định bỏ mặc người bạn thân nhất của cô ta giữa thánh đường?

Và còn ai thích hợp hơn để gánh tội ngoài cô bạn gái cũ xấu xa, người đã đánh cắp tài sản đáng lý thuộc về Clare rồi sau đó bỏ đi suốt mười năm ròng.

Nhưng giờ thì mọi chuyện đã trôi tuột khỏi tầm kiểm soát.

Và rồi tôi nhớ đến bộ đồ đôi mà hai người họ mặc vào đêm cuối cùng đó - và đột nhiên nhận ra: lỡ vắt trên lan can không phải áo khoác của Clare, mà là của Flo, và Clare đã cầm nhầm nó thì sao?

Flo. Flo là người đòi đi lấy súng.

Flo là người đã bảo chúng tôi rằng nó không nạp đạn thật.

Flo là người đã lên kế hoạch toàn bộ chuyện này - thuyết phục tôi tham dự - dàn dựng mọi thứ.

Và Flo có thể gửi những tin nhắn đó.

Tôi cảm giác như mình đang mắc vào mạng nhện, càng giãy giụa thì càng dính chặt thêm.

James đã chết.

Clare đang hấp hối.

Flo đang hấp hối.

Và trong một khách sạn nào đó, Nina sắp không chịu nổi nữa, cô và Tom phải đối mặt với những câu hỏi mà họ không thể trả lời, những mối nghi ngờ họ không thể rũ bỏ.

Làm ơn hãy đánh thức tôi khỏi cơn ác mộng này đi.

Tôi co ro nằm nghiêng trên ghế sofa, lấy tay ôm đầu gối sát vào ngực, chăn quấn chặt quanh người. Tôi phải nghĩ - tôi phải quyết định sẽ làm gì, nhưng trong tình trạng kiệt quệ hoang mang này thì tôi chỉ có thể đi vòng vòng.

Tôi có một lựa chọn: ở đây chờ đợi cảnh sát, cố giải thích với họ về sự có mặt của mình, giải thích về vỏ đạn không nạp chì và áo khoác của Flo và hy vọng rằng họ sẽ tin tôi.

Hoặc tôi có thể rời đi khi mặt trời ló dạng, hy vọng họ không nhận ra tôi đã ở đây.

Nhưng tôi biết đi đâu? Về London? Đến chỗ Nina? Tôi biết đi bằng cách nào?

Đương nhiên rốt cuộc thì cảnh sát sẽ tìm thấy tôi, nhưng tìm thấy ở đâu thì cũng tốt hơn ở đây.

Mắt tôi gần như bất tuân chỉ thị của ý chí mà cứ díp lại, và cả tứ chi nữa, run rẩy vì mệt mỏi, đang dần thả lỏng, cơ bắp cứ vài phút lại khẽ giật giật một lần khi chúng giãn ra để chuẩn bị cho giấc ngủ. Tôi không thể suy nghĩ. Để mai rồi tôi sẽ cố giải quyết chuyện này.

Tôi ngáp mạnh rồi nhận ra mình không còn run rẩy nữa. Tôi thả đôi dép tông xuống sàn, nhận thấy một hàng nước mắt đang lưa thưa chảy xuống má, vì ngáp, nhưng tôi đã quá mệt để gạt nó đi.

Ôi Chúa ơi, tôi cần ngủ.

Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện này... ngày mai...

Đang là đêm. Đêm xảy ra vụ nổ súng. Tôi đang khom người quỳ ở hành lang sáng choang, tắm mình trong ánh đèn vàng và máu của James.

Máu trong lỗ mũi tôi, trên hai bàn tay tôi, dưới những móng tay tôi.

Anh đang nhìn lên tôi, hai mắt mở to và tối sầm, lấp lánh nước mắt.

“Tin nhắn...” anh nói. Giọng anh khào khào. “Leo...”

Tôi vươn tay ra chạm vào mặt anh - và đột nhiên anh biến mất, máu biến mất, ánh sáng biến mất.

Tôi tỉnh giấc, xung quanh tối mù, và tim tôi đang dộng thình thình trong lồng ngực.

Suốt một phút tôi nằm im, cảm nhận tiếng tim đập như nhịp trống, cố nghĩ xem điều gì đã đánh thức mình. Tôi không nghe thấy gì hết.

Nhưng rồi tôi quay đầu và đồng thời nhận ra hai điều.

Đầu tiên là bên ngoài cửa sổ kính khổng lồ hướng ra mặt trước nhà, tôi có thể trông thấy một hình thù đen ngòm mà trước kia không hề ở đó. Và tôi khá chắc nó là một chiếc ô tô.

Thứ hai, tôi nghe thấy tiếng động trong bếp. Một âm thanh kéo lê chầm chậm, ken két.

Tiếng cái ghế bị đẩy đi trên sàn gạch vì ai đó mở cửa.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.