Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Trong lúc tôi tắm rửa, đêm độc thân đã bắt đầu hết sức nghiêm túc.

Trong phòng khách, Tom và Clare đã cắm iPhone của ai đó vào loa và đang khiêu vũ quanh phòng trong tiếng nhạc của Billy Idol, còn Melanie cười ngặt nghẽo vì họ trên sofa.

Đằng căn bếp ngốt như địa ngục vì hơi nóng từ lò nướng, tôi có thể thấy ai đó đang xúc hàng xẻng pizza lên đĩa gỗ và đổ không biết bao nhiêu ống xốt đậu mè, xa lát quả bơ và xốt hẹ phô mai ra bát. Trong thoáng chốc ngơ ngẩn, tôi tưởng đó là Clare vì người này mặc quần jean ghi và áo gi lê bạc, giống hệt Clare đang mặc ở phòng bên cạnh. Rồi cô ta đứng lên gạt tóc trên trán và tôi nhận ra đó là Flo. Cô ta mặc đồ không khác gì Clare.

Trước khi tôi kịp nhìn rõ hơn, mùi cháy xộc lên mũi cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

“Có gì cháy hay sao ấy nhở?” tôi hỏi.

“Ôi trời ơi! Đống bánh mì dẹt!” Flo ré lên. “Lee ơi, bạn cứu mẻ bánh trước khi chuông báo cháy kêu được không?”

Tôi chạy băng qua căn bếp đang nhanh chóng ngập khói, lôi đống bánh mì dẹt ra khỏi lò rồi ném vào bồn rửa bát. Rồi tôi bắt đầu vật lộn với cánh cửa ở tít phía bên kia bếp. Cửa khóa mà tay nắm còn bị kẹt, nhưng cuối cùng tôi cũng xoay xở mở toang nó ra. Không khí lạnh cóng bên ngoài ùa vào và tôi ngạc nhiên khi thấy những vũng nước trên mặt cỏ đã đóng băng giá.

“Mình tìm trên giá rượu rồi nhưng không thấy tequila.” Giọng Nina vọng tới từ cửa chính, rồi sau đó, “Chết tiệt, lạnh quá! Đóng cửa lại đi đồ điên!”

“Bánh mì dẹt đang cháy,” tôi nhẹ nhàng nói, nhưng vẫn đóng chặt cửa lại. Chí ít nhiệt độ phòng giờ đã gần trở về ngưỡng bình thường.

“Dưới hầm không có à?” Flo đứng thẳng dậy, gạt đám tóc sũng mồ hôi khỏi mắt. Gương mặt cô ta đỏ bừng vì hơi nóng. “Khỉ thật. Nó ở chỗ quái nào được chứ?”

“Thử tìm trong tủ lạnh chưa?” Nina hỏi. Flo gật đầu.

“Tủ đông thì sao?” tôi hỏi. Flo vung tay đập đánh bốp vào trán.

“Tủ đông! Dĩ nhiên rồi - giờ mình nhớ ra rồi, mình nghĩ cho vào đấy là hơn, nhỡ đâu bọn mình muốn làm margarita tuyết thì sao. Ặc, mình ngốc thật.”

Đúng thế! Nina làm khẩu hình với tôi trong lúc cúi xuống mở tủ đông dưới bàn bếp.

“Đây rồi.” Giọng cô hơi nghèn nghẹn giữa tiếng quạt gió tủ đông kêu ro ro. Cô đứng thẳng dậy, tay cầm một cái chai đóng tuyết, vớ lấy hai quả chanh trong bát hoa quả. “Nora, lấy dao thớt ra đây. À mà cả lọ muối nữa. Flo, nãy bạn nói đằng kia có ly thấp à?”

“Ừa, đằng sau cửa gương cuối phòng khách ấy. Nhưng bạn nghĩ xem bọn mình có nên uống rượu mạnh đầu tiên không? Uống cái gì nhè nhẹ man mát trước thì hay hơn chứ nhỉ - mojito chẳng hạn?”

“Hay làm quái gì,” Nina vừa nói vừa rời bếp, và rồi trong lúc băng qua sảnh, cô thì thầm với tôi, “Tớ cần thứ gì càng mạnh càng tốt để qua được vụ này.”

Chúng tôi vừa bước vào phòng khách thì Clare với Tom quay lại và Clare hú lên một tiếng rồi nhảy nhót đến cầm lấy cái chai từ tay Nina và con dao từ tay tôi. Cô lắc lư quay lại bàn nước, áo cô lấp lánh trong căn phòng tối lờ mờ trong lúc cô đặt cạch cả hai thứ xuống mặt bàn.

“Tequila Slammer! Tớ không uống món này từ hồi hai mốt tuổi. Có khi cũng phải ngần ấy thời gian tớ mới hết say.”

Nina thả cho hai quả chanh nẩy lên trên bàn cạnh những thứ khác, rồi quay đi lục tìm trong tủ ly trong lúc Clare quỳ gối trên thảm và bắt đầu cắt cắt thái thái.

“Cô dâu trước đi!” Melanie nói và Clare toét miệng cười. Tất cả bọn tôi xem cô rắc một nhúm muối ra cái hõm trên cổ tay rồi lấy một miếng chanh to. Nina rót rượu đầy tới miệng chiếc ly thấp và nhét ly vào tay Clare.

Clare liếm cổ tay, uống một hơi hết ly rượu rồi cắn ngập răng vào miếng chanh, mắt nhắm tịt.

Rồi cô nhổ miếng chanh ra tấm thảm và úp chiếc ly thấp thật mạnh xuống mặt bàn, đoạn vừa rùng mình vừa cười lớn.

“Chúa ơi! Khiếp thật, tớ chảy hết cả nước mắt. Mascara của tớ chắc sẽ nhoe nhoét khắp nửa mặt nếu còn dám uống nữa.”

“Thưa quý cô,” Nina nghiêm khắc nói, “chúng ta chỉ vừa bắt đầu thôi mà. Đến lượt Le... ý tớ là Nora.”

“Mọi người biết không...” Tom nói lúc tôi quỳ xuống cạnh cái bàn. “Nếu muốn thứ gì đó hảo hạng hơn, chúng ta có thể uống tequila hoàng gia.”

“Tequila hoàng gia á?” Tôi nhìn Nina đổ rượu vào cái ly bé xíu, chất cồn sóng sánh trào xuống thành vũng trên mặt bàn kính. “Là món gì? Pha với champagne ấy hả?”

“Có thể. Nhưng anh không làm kiểu đó.” Tom lục tìm trong túi quần và giơ lên cao một túi nhỏ đựng bột trắng. “Thứ gì đó hay ho hơn muối chút xíu nhỉ?”

Trời ạ. Tôi liếc nhìn đồng hồ. Thậm chí còn chưa đến tám giờ. Cứ kiểu này thì đến nửa đêm là cả lũ chán phát điên rồi.

“Cocain á?” Melanie nói. Chị khoanh tay lại, đoạn lạnh lùng nhìn Tom, giọng nói phảng phất vẻ không hài lòng. “Thật đấy hả? Chúng ta có phải còn đi học nữa đâu. Có người trong chúng ta làm cha mẹ rồi đấy. Chị không nghĩ quẩy tới bến hay ho gì đâu.”

“Thế thì đừng quẩy,” Tom nhún vai nói, nhưng giọng có chút cáu kỉnh.

“Nhậu thôi!” Flo phá vỡ bầu im lặng, cô ta đứng ở ngưỡng cửa, tay run run dưới sức nặng của một chiếc đĩa gỗ khổng lồ chất hàng đống pizza nóng hổi, dưới nách kẹp một cái chai. “Ai đấy làm ơn dọn bàn trước khi em làm đổ chỗ đồ ăn nho nhỏ này xuống thảm của cô em với.”

“Em bảo,” Clare vừa nói vừa quan sát Nina và tôi dọn chỗ trên bàn. Cô nhoài tới tặng Tom một nụ hôn nồng vị muối và chanh. “Để dành lát tráng miệng đi.”

“Được luôn,” Tom đáp nhẹ bẫng. Anh ta nhét gói bột lại vào túi quần. “Anh cũng chẳng muốn để đống hàng khá đắt đỏ này của mình cho những người chẳng hề biết trân trọng chúng.”

Melanie cười gượng gạo, đoạn đổ chai rượu từ tay Flo trong lúc cô ta trượt đĩa xuống bàn rồi đứng dậy.

“Hừm. Nói đến champagne...”

“Chậc! Dịp đặc biệt mà,” Flo nói. Cô ta cười rạng rỡ như thể không hề biết Melanie và Tom đang ngầm căng thẳng thế nào. “Bật nút đi chị Mels, em đi lấy ly cho.”

Flo mở tủ gương, bắt đầu lục lọi trong lúc Melanie bóc lớp giấy bạc bọc nút. Mặt đỏ ửng, tay cầm sáu chiếc ly dài, cô ta quay lại vừa đúng lúc nút chai bật ra một tiếng “bụp” vang rền rồi bắn ngang qua không trung, đập vào màn hình ti vi.

“Oái!” Melanie bụm miệng. “Xin lỗi em nhé Flo.”

“Không sao đâu,” Flo vui vẻ đáp nhưng khi Melanie cúi xuống rót champagne, cô ta vẫn lén kiểm tra chiếc ti vi, vừa lấy tay áo xoa xoa lên đó, vừa bắn ánh mắt thoáng cáu kỉnh qua vai.

Mỗi người chúng tôi đỡ lấy một ly, còn tôi thì cố mỉm cười. Tôi không thích champagne lắm - lần nào uống tôi cũng bị trào ngược dạ dày và đau đầu phát ớn, và túm lại là tôi hoàn toàn không thích đồ uống có ga - nhưng làm gì có ai cho chúng tôi cơ hội từ chối.

Flo nâng ly rồi nhìn quanh cả đám, mắt tiếp mắt với từng người, sau đó dừng lại ở Clare.

“Chúc một cuối tuần tuyệt vời cho tiệc độc thân,” cô ta nói. “Một cuối tuần hoàn hảo thì đúng hơn, dành cho người bạn thân đỉnh nhất của đỉnh, chỗ dựa của tớ. Bạn thân cả đời của tớ. Nữ anh hùng và nguồn cảm hứng của tớ: Clare!”

“Cả James nữa,” Clare mỉm cười nói. “Không thì tớ không uống được. Tớ không yêu bản thân đến mức tự nâng ly vì mình đâu.”

“Ồ,” Flo nói sau khi ngập ngừng một lát. “Chà ý tớ là, tớ chỉ nghĩ... chỉ một mình cậu được tỏa sáng cuối tuần này thôi chứ nhỉ? Tớ tưởng mục đích chính là quên chú rể đi một lát chứ. Nhưng tất nhiên rồi, cậu thích gì cũng được. Mừng Clare, và James.”

“Mừng Clare và James!” mọi người cùng đồng thanh rồi cạn ly.

Tôi cũng uống, nhưng hơi ga bỏng rát trong họng khiến tôi khó lòng nuốt nó xuống.

Clare và James. Clare và James. Tôi vẫn không thể tin được - không thể hình dung họ bên nhau được. Anh đã thực sự thay đổi đến thế trong mười năm sao?

Tôi vẫn còn đang nhìn chòng chọc xuống ly rượu thì Nina thúc vào sườn tôi.

“Thôi nào, cậu định bói cặn champagne đấy à? Tớ không nghĩ làm thế được đâu.”

“Tớ suy nghĩ tí thôi,” tôi nói và cố mỉm cười. Nina nhướng một bên mày, khiến tôi thoáng quặn ruột khi nghĩ rằng cô chuẩn bị phun ra một lời nhận xét thẳng thừng khét tiếng khiến ta phải nhăn mặt khó chịu.

Nhưng cô còn chưa kịp nói thì Flo đã vỗ tay tuyên bố, “Đừng ngại nhé mọi người! Pizza thôi!”

Nina vớ lấy đĩa rồi chất thức ăn lên. Tôi cũng vậy. Mấy chiếc pizza thịt phủ đầy một loại pepperoni rẻ tiền đang ứa ra thứ dầu đỏ sặc mùi hóa chất xuống đĩa gỗ, nhưng chạy xong tôi đói quá. Tôi lấy một miếng pizza pepperoni, một miếng pizza rau nấm, rồi chất bánh mì dẹt cháy sém và xốt đậu gà lên đầy đĩa.

“Mọi người cần giấy ăn thì cứ lấy nhé, em sợ dầu dây ra thảm đấy.” Flo vừa nói vừa lượn quanh khi cả nhóm bắt đầu ăn uống. “Ôi, nhớ để mấy miếng pizza chay cho Tom được không?”

“Flo.” Clare đặt tay lên vai bạn. “Tớ đảm bảo mọi việc ổn cả mà. Tom làm sao ăn hết được ngần ấy. Với cả nếu hết thì trong tủ đông vẫn còn mà.”

“Tớ biết,” Flo nói. Cô ta sốt ruột nhét lại tóc vào kẹp tóc, mặt đỏ ửng. Xốt pizza vương trên chiếc áo màu bạc của cô ta. “Vấn đề nguyên tắc thôi. Nếu ai muốn ăn đồ chay thì nên báo trước. Tớ không có đủ kiên nhẫn với những người tự dưng thích ăn đồ chay chỉ bởi đồ mặn bữa đó không hợp ý họ. Như thế khách nào ăn chay sẽ không có đủ!”

“Mình xin lỗi,” tôi nói. “Coi này, mình mới lấy một miếng nấm. Mình bỏ lại nhé.”

“Hừm, không.” Flo cáu kỉnh nói. “Có khi bây giờ nó dính đầy nước thịt rồi. ”

Trong một thoáng tôi định chỉ ra rằng dầu pepperoni đã chảy tràn ra khắp đĩa, và rằng nếu cô ta khó chịu chuyện đó đến thế thì đáng ra nên xếp đồ ra khay riêng, tuy vậy tôi quyết định ngậm mồm.

“Không sao mà,” Tom nói. Anh ta chất lên đĩa ba miếng pizza nấm và rất nhiều xốt đậu gà. “Thật lòng thì chừng này đủ rồi. Nếu anh còn ăn thêm nữa thì Gary sẽ bắt anh hít xà từ giờ đến Giáng sinh mất.”

“Gary là ai cơ?” Flo hỏi. Cô ta nhặt một miếng pizza pepperoni rồi ngồi xuống sofa. “Em tưởng chồng anh tên Bruce cơ mà?”

“Gary là huấn luyện viên thể hình của anh.” Tom nhìn xuống cơ bụng phẳng lì của mình vẻ thỏa mãn. “Công việc của anh ấy vất vả phết đấy, tội nghiệp.”

“Anh có huấn luyện viên riêng à?” Flo có vẻ nể lắm.

“Ai nổi nổi mà chả có huấn luyện viên riêng cưng ơi.”

“Em không,” Nina nói thẳng thừng. Cô nhét một miếng pizza vào miệng và nhồm nhoàm nói, giọng nghẹn lại. “Em chỉ đơn giảng là đến phòng gym và tập luyện thôi. Em chẳng cầng ai đó hò hét vào tai mìng khi đang nâng tọa. À” - cô nuốt đánh ực một cái thật hoành tráng - “thực ra là có, vậy nên em mới sử dụng iPod. Nhưng em cũng muốn nắm quyền chuyển bài ngẫu nhiên mỗi khi đã phát ngán giọng hát đang réo bên tai.”

“Thôi nào!” Tom bật cười. “Anh không thể là người duy nhất ở đây chứ, phải không? Nora, còn em thì sao? Trông em không giống một nhà văn dính bẹp mông xuống ghế.”

“Em á?” Tôi ngẩng lên khỏi miếng pizza, giật thót khi đột nhiên trở thành trung tâm của sự chú ý, như con thú hoang bất động giữa ánh đèn pha. “Không! Thậm chí em còn không có thẻ hội viên phòng tập, em chỉ chạy bộ thôi. Công cụ duy nhất em có để hò hét với em là đám trẻ ở công viên Victoria.”

“Clare?” Tom nài nỉ. “Melanie? Coi nào! Ai đó chống lưng cho tôi đi chứ. Đó là một việc hoàn toàn bình thường mà!”

“Em có huấn luyện viên riêng,” Clare thừa nhận. “Nhưng” - cô giơ tay để chặn tiếng reo mừng đang chực bật ra từ Tom - “chỉ vì em cần giảm vài cân để kịp mặc vừa váy cưới thôi!”

“Tớ không tài nào hiểu nổi tại sao người ta lại làm vậy,” Nina cắn một miếng pizza nữa. Dầu pepperoni nhễu xuống cằm và cô đưa lưỡi ra liếm trước khi nói tiếp. “Ý tớ là việc mua một chiếc váy nhỏ hơn cỡ thật của mình hai số. Dẫu sao đi nữa thì khi được cầu hôn, nhiều khả năng là cậu đang ở trong tình trạng thừa cân không hề nhẹ.”

“Xin lỗi nhé!” Clare bật cười, nhưng giọng cô nhuốm vẻ khó chịu. “Lúc đó tớ không thừa cân! Và chuyện đó cũng không phải vì James, dù tớ phải nói thêm là anh ấy cũng có huấn luyện viên cá nhân. Căn bản tớ muốn trông xinh đẹp nhất trong ngày trọng đại.”

“Hóa ra chỉ có người gầy trông mới đẹp nhỉ?”

“Ý tớ không phải thế!”

“Chà, cậu chả bảo cậu ‘trông xinh đẹp nhất’ là cậu bây giờ trừ đi hai cỡ váy còn gì...”

“Giảm vài cân,” Clare nóng nảy cắt lời. “Chính cậu mới bảo là trừ đi hai cỡ váy. Mà cậu nói thì dễ rồi! Cậu gầy như mõ ấy!”

“Tình cờ thôi,” Nina kẻ cả đáp. “Chứ không phải cố ý. Tớ không phải kiểu người bị ám ảnh bởi kích cỡ quần áo. Hỏi Jess mà xem.”

“Ôi, sao mà phải căng.” Clare đặt đĩa xuống bàn. “Nghe này, tớ chỉ nghĩ rằng cá nhân mình trông đẹp hơn khi giảm xuống gần cỡ mười thay vì cỡ mười hai. Được chứ? Chuyện này không hề liên quan đến ai khác.”

“Nina,” Flo cất tiếng cảnh cáo. Nhưng Nina lúc này đã vào đà, gật đầu lia lịa để hùa với điệu cười khúc khích ẩn sau bàn tay của Tom và cái nhếch mép chỉ thèm che giấu một nửa đến từ Melanie.

“Ừa, tớ hiểu mà,” cô nói. “Việc ấy chẳng liên quan gì tới xu hướng lý tưởng hóa đám người mẫu đói ăn còm nhom của văn hóa phương Tây và hình ảnh đám trẻ ranh gầy như que sậy tràn lan trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Thật ra mà nói...”

“Nina!” Flo lại chen ngang, lần này cáu kỉnh thấy rõ. Cô ta đứng phắt dậy, dộng đĩa xuống bàn và Nina giật mình ngừng lời, ngước lên nhìn.

“Xin lỗi?”

“Bạn nghe mình nói đây. Mình không biết vấn đề của bạn là gì, nhưng bỏ đi, được chứ? Đây là đêm của Clare, và mình sẽ không để bạn khơi mào một cuộc cãi cọ đâu.”

“Ai khơi mào ấy nhỉ? Mình đâu phải người vừa đá thúng đụng nia dộng ầm ầm bát đĩa,” Nina lạnh lùng đáp. “Mà buồn thật đấy, bạn đã cất công giữ gìn nhà cửa của cô bạn đến thế cơ mà.”

Tất cả nhìn theo ánh mắt của Nina, đều nhận ra vết nứt trên cái đĩa Flo vừa quăng xuống bàn.

Trong một thoáng, tôi đã tưởng tượng ra hình ảnh một con bò tót tức xì khói đang chuẩn bị tấn công dữ dội.

“Nghe cho rõ này,” Flo gằn từng chữ, và cả căn phòng chìm vào im lặng tuyệt đối, những miếng pizza bất động giữa không trung, cốc vơi một nửa, chờ sự bùng nổ.

“Không sao đâu mà,” Clare lên tiếng, phá vỡ bầu không khí căng thẳng. Cô vươn tay ra kéo Flo xuống ngồi bên cạnh mình và bật cười. “Thật đó. Nina thể hiện khiếu hài hước thôi mà. Cậu sẽ quen dần với bạn ấy. Nina không có ác ý với tớ đâu. Không nhiều.”

“Ừ,” Nina nói. Cô gật đầu, mặt lạnh te. “Tớ xin lỗi. Chỉ là tớ thấy những kỳ vọng phi thực tế và đầy méo mó của phụ nữ về cơ thể thật quá đỗi tức cười.”

Flo nhìn Nina hồi lâu, rồi lại quay sang Clare, mặt lộ rõ vẻ bối rối. Rồi cô ta bật ra một tiếng cười cụt ngủn. Nó có vẻ thiếu sức thuyết phục kinh khủng.

“Thôi nào,” Tom phá vỡ sự im lặng nối tiếp sau đó. “Bữa tiệc này còn xa mới đạt chuẩn xõa và say khướt của anh. Ai xung phong uống lượt tiếp theo đây?” Anh ta nhìn mọi người một lượt, mắt dừng lại ở tôi. Một nụ cười ranh ma hiện lên trên gương mặt rám nắng. “Nora. Trông em còn tỉnh táo quá. Em chưa làm ngụm rượu nào trước bữa tối rồi.”

Tôi rên rỉ. Nhưng Nina đã gật đầu lia lịa và đẩy chiếc ly thấp đầy ắp rượu về phía tôi, còn Tom đang giơ lên miếng chanh cùng lọ muối.

Có từ chối cũng chẳng ích gì. Nhắm mắt nuốt cho xuôi vậy, như uống thuốc thôi mà.

Tom rắc muối vào hõm cổ tay tôi và tôi liếm sạch, chộp ly rượu từ Nina, ngửa cổ dốc cạn rồi cắn chặt miếng chanh trong tay Tom. Vị nước cốt chanh bùng nổ giữa hai hàm răng, kể cả khi dòng rượu tequila nóng bỏng đang chảy ào ào xuống họng. Tôi đợi một lát, thở dốc và nghiến răng kèn kẹt vì vị chua, rồi cảm nhận được hơi ấm quen thuộc lan ra khắp cơ thể, một thứ gì đó mờ đi ở vùng rìa thị giác, hiện thực nhòa dần.

Có lẽ cuối tuần này hóa ra lại có thể ổn áp hơn tôi tưởng rất nhiều, nếu cả bọn cứ tiếp tục biêng biêng.

Tôi chợt nhận ra mọi người đều đang nhìn mình, chờ đợi điều gì đó. Chiếc ly vẫn nằm trên tay tôi.

“Trăm phần trăm!” Tôi úp mạnh nó xuống bàn, thả rơi miếng chanh vào cái đĩa trống. “Ai tiếp nào?”

“Tequila hoàng gia nhé?” Tom đề nghị, giọng tinh nghịch. Anh ta giơ túi bột trắng lên.

Clare thúc cùi chỏ vào mạng sườn tôi.

“Nào, vì tình xưa nghĩa cũ được không? Cậu nhớ lần chơi đồ đầu tiên của bọn mình chứ?”

Tôi nhớ, dù khá chắc đó không phải cocain. Nhiều khả năng là aspirin nghiền nhỏ, và kể cả hồi đó tôi cũng không thực sự muốn thử. Tôi chỉ bắt chước Clare như một con cừu vô phương hướng, sợ hãi viễn cảnh bị bỏ lại phía sau.

“Bọn em sẽ làm cùng nhau,” Clare nói với Tom. “Anh làm một đường cho cả Nina nữa nhé, bạn ấy cũng dự phần, phải không bác sĩ?”

“Cậu hiểu cánh bác sĩ đấy,” Nina cười nhạt, “toàn những tay chơi thuốc khét tiếng.”

Tom quỳ xuống cạnh bàn kính với chiếc thẻ tín dụng cùng túi bột và cả bọn dán mắt vào quan sát anh ta tỉ mẩn rắc, đảo và chia bột ra thành bốn đường kẻ thẳng thớm. Rồi Tom ngước lên nhìn, nhướng lông mày vẻ dò hỏi.

“Anh đoán là Mel vắt-rồi-bỏ Cho sẽ không tham gia với chúng ta, nhưng còn em thì sao, hả Florence chủ-trì-đêm-nay Clay?”

Tôi nhìn sang phía Flo. Mặt cô ta đỏ dừ, như thể đã uống kha khá chứ không chỉ mỗi ly champagne đang cầm trên tay.

“Mọi người,” cô ta trả lời cứng nhắc. “Em... em không thoải mái lắm với vụ này. Ý em là đây là nhà của cô em. Sẽ ra sao nếu...”

“Ôi thỏ Flo!” Clare hôn cô bạn và giơ tay che miệng cô ta, chặn những lời phản đối. “Đừng ngớ ngẩn thế chứ. Cậu không phải thử nếu không muốn, nhưng tớ thực sự không cho rằng cô cậu sẽ dẫn cả bầy cảnh khuyển đến đây để lập biên bản đâu.”

Flo lắc đầu, kéo mình rời khỏi vòng tay của Clare và bắt đầu dọn dẹp chén đĩa. Melanie cũng đứng dậy.

“Để chị giúp em,” Melanie nói, giọng sắc lẻm.

“Càng ít càng còn!” Tom đáp với vẻ mừng rỡ hơi quá khích. Anh ta cuộn tờ mười bảng lại rồi hít đường của mình, chùi mũi và chà chà đám bột rơi vãi lên nướu răng. “Clare?”

Clare quỳ xuống, thực hiện chuỗi hành động tương tự với một vẻ thành thục khiến tôi không khỏi thắc mắc cô làm điều này thường xuyên tới mức nào. Cô đứng dậy, khẽ lảo đảo rồi cười lớn.

“Chúa ơi, chưa gì đã phê rồi. Chắc là do tequila! Nina?” Clare đưa ra ống hít làm từ tờ mười bảng, nhưng Nina liền nhăn mặt.

“Cảm ơn, nhưng xin miễn! Cậu đi mà dúi tờ giấy xì mũi đấy vào tay của nhân viên thu ngân ngờ nghệch nào đấy. Tớ sẽ xài đồ riêng.” Nói đoạn cô xé một mảnh bìa khỏi cuốn tạp chí Vogue Living đang đặt trước bệ lò sưởi và hít đường thứ ba. Tôi chun mũi, ái ngại liếc trang bìa rách bươm, thầm hy vọng rằng Flo sẽ không nhận ra khi quay lại sau khi xếp bát đĩa lên giá cùng Melanie.

“Nora?”

Tôi thở dài. Lần đó với Clare đúng là lần đầu tiên tôi chơi hàng. Đó cũng là một trong những dịp gần nhất. Đừng hiểu sai ý tôi, tôi có hút thuốc, uống rượu và dùng những loại chất kích thích khác hồi còn học đại học. Nhưng tôi chưa từng mê cocain. Với tôi nó hầu như không có tác dụng.

Vụng về quỳ xuống thảm và để mặc cho Nina xé thêm một mảnh bìa Country Life, tôi cảm thấy mình trông không khác gì một bức tranh biếm họa. Đây đích xác là cảnh quay trong một bộ phim kinh dị hạng bét - ngay trước khi tên sát nhân lao vào, vung dao lên và bắt đầu đâm mọi người. Chỉ còn thiếu một cặp trai gái nấu cháo lưỡi ở bể bơi ngoài trời để làm những nạn nhân đầu tiên mà thôi.

Tôi hít sạch chỗ bột trắng, đứng dậy, cảm thấy máu đang tháo chạy khỏi đầu, mũi và cuống họng rủ nhau tê liệt, một cảm giác kỳ quái.

Tôi đã quá già để làm điều này. Tôi chưa bao giờ là con người ấy, ngay từ hồi còn ở trên ghế nhà trường. Tôi chỉ hùa theo Clare vì quá yếu đuối để nói không. Tôi nhớ lại, như thể xuyên qua một màn sương mù, khi James lên án sự giả tạo của dân chơi ma túy, “Đám đó làm anh thấy nực cười, ăn kiêng để ủng hộ Oxfam và biểu tình phản đối Nestle, ấy thế mà lại đổ hết tiền tiêu vặt vào túi những ông trùm ma túy Colombia. Khác gì tự sướng. Họ không nhận ra sự mỉa mai sao? Cứ quấn cho anh một điếu cỏ nội thôi, xin cảm ơn.”

Tôi ngồi phịch xuống sofa và nhắm tịt mắt, cảm nhận tequila, champagne và cocain đang hồ hởi đánh bạn trong từng mạch máu của mình. Suốt cả buổi tối tôi đã cố gắng liên hệ cậu con trai mình quen biết khi xưa với Clare của ngày hôm nay, và điều đó chỉ làm tôi nhận ra rõ rành rành độ lạ lẫm của tình thế này. Anh ta đã thay đổi tới vậy sao? Có phải họ thường ngồi trong căn hộ ở London, vai kề vai, cùng nhau hít ma túy; và anh có nhớ chút nào tới lời mình nói năm mười sáu tuổi và nhận ra sự mỉa mai trong đó hay không, cái sự mỉa mai vì anh đã trở thành kẻ tự sướng như chính những gì mình từng cười nhạo suốt bao nhiêu năm về trước?

Hồi tưởng này làm tôi đau đớn như vết thương cũ mới lành một nửa đột ngột rách toạc miệng.

“Lee?” tôi nghe giọng Clare vọng tới từ nơi nào đó thật xa xăm và miễn cưỡng mở mắt ra. “Lee! Thôi nào - tập trung vào, gái ngố! Mới thế mà đã say rồi à?”

“Không, đời nào.” Tôi ngồi thẳng dậy, lấy tay xoa mặt. Tôi phải vượt qua chuyện này. Không còn đường lùi nữa, chỉ còn cách tiến lên thôi. “Đến khuya cũng chưa say nhé. Chai tequila đâu rồi nhỉ?”

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.