Đau quá. Chỗ nào cũng đau. Ánh sáng rọi vào mắt, cơn đau ở đầu. Mùi máu tanh xộc lên mũi, hai bàn tay dấp dính máu.
“Leonora?”
Giọng nói loáng thoáng xuyên qua làn sương mù đau đớn. Tôi cố lắc đầu, miệng chẳng nhếch nổi thành lời.
“Leonora, em an toàn rồi, em đang ở phòng cấp cứu. Chúng tôi đang đưa em đi chụp chiếu.”
Đó là một người phụ nữ, đang nói oang oang, rành rọt. Giọng nói làm tôi đau đớn.
“Có người nào chúng tôi có thể liên hệ được không?” Tôi lại cố lắc đầu.
“Đừng cử động đầu,” cô ta nói. “Em bị chấn thương vùng đầu.”
“Nora,” tôi thều thào.
“Em muốn chúng tôi gọi Nora à? Nora là ai?”
“Em... tên em.”
“Được rồi Nora. Thả lỏng người nhé. Không đau đâu.”
Nhưng nó đau quá. Chỗ nào cũng đau.
Đã có chuyện gì vậy?
Tôi đã làm gì?