Khi tôi và Nina đi xuống tầng, Flo đã thôi khóc và tút tát lại xong gương mặt, đang ngồi ăn bánh mì nướng phết mứt, lộ rõ vẻ quyết tâm giả vờ rằng vừa rồi chẳng hề có chuyện gì xảy ra.
“Có cà phê không?” Nina hồn nhiên hỏi, nhưng qua ngữ điệu của cô tôi biết cô chỉ đang châm chọc mà thôi.
Flo rầu rĩ ngước lên, đôi môi lại run run.
“Mình... mình quên mất, nhớ chứ? Nhưng mình hứa lát nữa sẽ ghé mua khi cả bọn trên đường ra trường bắn.”
“Cái gì?”
Nina á khẩu. Tôi và cô cùng nhìn vào Flo đang nở nụ cười nhạt thếch.
“Ừ, mình muốn làm mọi người bất ngờ. Bọn mình sẽ đi bắn bồ câu đất nung[1].”
Tôi cười gằn vì sốc. Nina không động đậy.
“Không giỡn chứ?”
“Đương nhiên rồi. Sao thế?”
“Bởi vì - ý mình là... chia tay đời độc thân? Mà đi bắn súng ấy hả?”
“Mình đoán là sẽ rất vui. Anh họ mình cũng làm vậy vào tiệc chia tay đời độc thân.”
“Ừ, nhưng mà...” Nina không nói nổi hết câu nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy những suy nghĩ đang chạy ngang dọc tâm trí cô rõ ràng như thể chúng được viết trên vầng trán kia: tại sao cả lũ không thể đi đến một cái spa chết tiệt rồi sau đó quẩy ở hộp đêm như người bình thường? Nhưng nghĩ lại thì, đời nào cô ta lại bắt mọi người đeo khăn quàng lông màu hồng ở trường bắn, đúng không? Mọi chuyện đáng ra có thể tệ hơn.
“Ừm... thôi được,” cuối cùng Nina nói.
“Chỉ là đĩa đất nung thôi,” Flo nghiêm nghị nói thêm. “Vậy nên chớ có lo nếu bạn ăn chay hay không ưa mấy môn thể thao máu me.”
“Mình không ăn chay.”
“Mình biết. Nhưng lỡ đâu.”
“Mình không ăn chay.” Nina đảo mắt rồi đi ra chỗ để bánh mì, tìm thêm bánh để nướng.
“Mọi người ăn bữa trưa sớm ở nhà nhé - cùng chơi vài trò chơi nữa? Mình đã lập bảng đố vui rồi!”
Nina nhăn mặt trông rất kịch.
“Sau đó tất cả cùng đi. Rồi về đây nhậu và chén cà ri.”
“Cà ri hả?” Cả ba cùng quay lại, thấy Tom - mặc quần pyjama và áo choàng ngủ mở phanh - đang thủng thẳng bước xuống cầu thang, tay dụi dụi mắt. Quần anh ta buộc rất thấp, tụt xuống gần ngang xương hông, phô bày cơ man nào là bắp thịt trần trụi.
“Tim, rất tiếc khi phải thông báo rằng, anh quên mất áo rồi anh bạn,” Nina nói. “Em thấy anh nên mặc vào. Kẻo Nora tội nghiệp sẽ không chịu nổi mà rỏ hết dãi ra sàn bây giờ.”
Tôi ném viền bánh mì gối về phía cô. Nina né, và nó đập trúng Flo.
“Ôi, xin lỗi Flo.”
“Hai bạn dừng lại ngay cho!” Flo cắm cảu. Tom chỉ ngáp, nhưng anh ta buộc đai áo choàng và nháy mắt về phía tôi.
“Vậy kế hoạch cho ngày hôm nay là gì?” anh ta hỏi trong lúc nhón một lát bánh mì nướng từ cái đĩa mà Flo vừa đẩy sang.
“Bắn súng,” Nina đáp, mặt lạnh như tiền. Cặp lông mày của Tom gần như biến mất phía sau mớ tóc mái.
“Cái gì cơ?”
“Bắn súng. Có vẻ đó là một trò vui xét theo quan niệm của Flo.”
Flo nhíu mày nhìn Nina, không chắc có phải mình đang bị móc mỉa.
“Thực ra là bắn bồ câu đất nung,” cô ta nói giọng bướng bỉnh. “Vui mà!”
“Được rồi.” Tom nhai bánh mì rồi nhìn quanh bàn. “Anh dậy muộn nhất à? Ồ không. Chắc Melanie vẫn đang ngủ?”
“Melanie...” Flo bắt đầu vẻ bực tức, nhưng đúng lúc đó Clare bước vào từ phòng khách và trả lời, cao giọng để át đi tiếng của Flo.
“Melanie phải về nhà,” cô nói. “Chuyện gia đình. Đừng lo, Tom, hoặc em hoặc Nina sẽ đưa anh về Newcastle. Nhưng tin mừng là, bây giờ chúng ta có thể ngồi vừa một chiếc xe, vậy nên không cần lo tìm đường nữa. Em sẽ lái còn Flo dẫn đường, vì cô ấy biết trường bắn ở đâu.”
“Tuyệt,” Nina nói. “Xuất sắc. Trong lúc đó bọn này sẽ cùng hát bài ca đếm số và chen chúc ở ghế sau. Háo hức quá đi thôi.”
“Được rồi, mình nghĩ đã đến lúc chơi đố vui rồi,” Flo nói. Cô ta ngoái đầu lại nhìn Nina, tôi và Tom ở ghế sau. Tôi bị kẹp giữa và đang say xe, mùi nước hoa cạo râu của Tom càng làm tình trạng này thêm tồi tệ. Mà biết đâu là do mùi nước hoa của Clare. Khó mà nói được trong không gian chật hẹp kín bưng này. Tôi muốn mở cửa sổ nhưng bên ngoài tuyết đang rơi, còn bên trong thì máy sưởi đã được gạt hết nấc.
“Clare sẽ đấu với mọi người,” Flo tiếp tục. “Tay sẵn sàng bấm nút cho vòng mở màn nhé.”
“Hượm đã, hượm đã,” Nina nói lớn. “Đố vui về chủ đề nào, và giải thưởng là gì?”
“Đương nhiên chủ đề là James rồi,” Clare nói vọng lại từ ghế lái, giọng đầy thích thú. “Phải không, thỏ Flo?”
“Đương nhiên!” Flo cười đáp. Tôi cảm thấy cơn buồn nôn đang ngày một đến gần. “Giải thưởng thì... mình không biết nữa. Vinh quang chiến thắng? À không, mình nghĩ ra rồi. Đội thua cuộc phải mặc nhũng cái này hết ngày hôm nay!”
Cô ta lục lọi trong túi đeo và lôi ra mấy chiếc quần thiếu vải, có trang trí khẩu hiệu TÔI YÊU JAMES COOPER.
Tôi cảm thấy tất cả cơ bắp trên cơ thể đông cứng lại vì tức giận. Nina ho khẽ và nhìn sang tôi đầy thông cảm.
“Ừm, Flo này...” cô dợm cất tiếng, nhưng Flo đã nói tiếp.
“Đừng lo! Ý mình là mặc ra ngoài quần dài - hoặc trùm lên đầu hay gì đó. Được rồi, câu hỏi đầu tiên. Câu này dành cho đội ghế sau, với điểm thưởng cho Clare cô bạn ấy trả lời đúng sau khi mọi người đều đoán sai. Tên đệm của James là gì?”
Tôi nhắm mắt để xua đi cảm giác nhộn nhạo và lắng nghe Nina tranh luận với Tom.
“Anh khá chắc nó bắt đầu bằng chữ C,” Tom nói. “Có lẽ là Chris nhỉ?”
Karl. Bắt đầu bằng chữ K.
“Không phải,” Nina gạt đi. “Phải có gì đó liên quan tới nước Nga. Bố cậu ta là giáo sư về Chính trị Nga. Theodor. Hay tên của Stalin là gì nhỉ?”
“Joseph. Nhưng anh đảm bảo với em không phải là Joseph. Với cả ai lại đặt tên con mình theo tên của Stalin cơ chứ?”
“Thì không phải Stalin. Một người Nga nổi tiếng khác thì sao?”
Tôi nghiến răng. Karl.
“Dostoevsky? Lenin? Marx?”
“Marx!” Nina thốt lên. “Là Karl. Chắc chắn đó.”
Dù đang càng lúc càng buồn nôn nhưng tôi vẫn phải mỉm cười khen ngợi nỗ lực tranh đấu của cô. Nina luôn giành phần thắng - dù trong một cuộc tranh luận hay một trò chơi - cô thường nói đó là lý do vì sao cô không tham gia các môn thể thao tranh đấu, vì cô không chịu nổi cảm giác phải thua trước bất kỳ ai, cho dù người đó có là Usain Bolt.
“Đó có phải câu trả lời cuối cùng của bạn không?” Flo nghiêm trang hỏi. Tuy mắt vẫn đang nhắm nhưng tôi có thể cảm thấy Nina gật đầu lia lịa bên cạnh.
“Karl. Bắt đầu bằng chữ K.”
“Chính xác! Câu hỏi thứ hai. Cung hoàng đạo của James là gì?”
“Cậu ta sinh gần cuối năm,” Nina nói ngay. “Mình nhớ thế. Chắc chắn là tháng Chín hoặc tháng Mười.”
“Không, anh nghĩ là tháng Tám,” Tom nói. “Anh đảm bảo là tháng Tám.”
Họ cự cãi nhỏ nhẹ, trao đổi dẫn chứng, rồi Nina bất chợt quay sang tôi, “Nora, cậu nghĩ sa... khoan đã, cậu có ổn không? Mặt sao xanh thế kia?”
“Tớ thấy hơi buồn nôn,” tôi đáp ngắn gọn.
“Ôi Chúa ơi.” Nina lùi lại gần như theo bản năng, tuy nhiên cô chẳng thể tránh xa được trong hàng ghế sau chật hẹp. “Ai đó mở cửa sổ đi. Tom. Tom, hạ cửa sổ bên anh xuống nữa.” Cô thúc cùi chỏ vào mạng sườn tôi và nói, “Cậu mở mắt ra đi. Nhìn ra đường sẽ thấy đỡ hơn đấy - phải cho não nhận thức được là mình đang di chuyển.”
Tôi miễn cưỡng mở mắt. Flo đang toe toét ở ghế phụ. Clare thì bình tĩnh cầm tay lái, và tôi có thể thấy qua gương chiếu hậu rằng cô đang nở nụ cười thích thú. Mắt chúng tôi chạm nhau qua gương trong giây lát, nụ cười lập tức méo đi. Trong một khoảnh khắc - chỉ một khoảnh khắc mà thôi - tôi những muốn vả thật mạnh vào gò má hoàn hảo, tuyệt mỹ của cô.
“Anh đảm bảo là tháng Tám mà,” Tom nhắc lại. “Anh nhớ có năm đã đi dạ hội cuối cấp với cậu ta và Bruce.”
“Mệt thế nhỉ,” tôi cáu kỉnh. “Là 20 tháng Chín. Em không biết là cung gì.”
“Xử Nữ,” Tom đáp ngay lập tức. Anh ta có vẻ không để bụng phản ứng nóng nảy của tôi. “Em có chắc là ngày đó không Nora?” Tôi gật đầu. “Được rồi, Xử Nữ. Đó là câu trả lời của bọn anh.”
“Hai điểm cho đội ghế sau!” Flo vui vẻ nói. “Cậu sẽ phải cố gắng bắt kịp đó Clare. Câu hỏi tiếp theo: món ăn yêu thích của James là gì?”
Tôi muốn nhắm mắt - nhưng không dám làm vậy. Thật chẳng khác nào tra tấn.
Tôi nhìn vào khoảng trống giữa hai đầu gối, tránh ánh mắt của Clare, bấu móng tay vào lòng bàn tay, cố đánh lạc hướng cảm giác nôn nao và ký ức về James ùa về không sao kiểm soát được. Trước mắt tôi hiện ra cảnh tượng rõ ràng, sống động của James đang nằm xoài trên giường sau giờ học, ăn một chiếc bánh kẹp phô mai Primula bự chảng - bơ tràn ra khỏi mép những lát bánh mỏng chồng chất lên nhau. Mùi bánh thơm phức làm mờ khứu giác tôi trong giây lát, mùi bơ ấm ngầy ngậy, mùi căn phòng - mùi chiếc chăn nhàu nhĩ và mùi của anh.
“Cà ri Penang à?” Tom ngập ngừng và Flo làm mặt lưỡng lự.
“Gần đúng - nhưng em chỉ cho anh nửa điểm với câu trả lời đó được thôi. Cà ri Penang ăn với...?”
“Đậu phụ,” Tom đáp nhanh. Flo gật đầu.
“Ba điểm! Còn hai câu nữa trước khi đến vòng của Clare. Câu hỏi thứ tư - vở ra mắt West End[2] của James tên là gì?”
“West End hiểu theo nghĩa nào?” Tom hỏi. “Ý anh là em có tính ra mắt toàn quốc vào West End hay không? Vì cá nhân anh không gộp hai thứ đó làm một.”
Những lời trao đổi thì thầm giữa Flo và Clare rộ lên ở hàng ghế trước, rồi Flo quay xuống.
“Được rồi, em sẽ sửa lại câu hỏi thành vở ra mắt ở London.”
Tôi đã tìm kiếm James trên Google. Một lần. Chỉ một lần duy nhất. Google trả về vô số hình ảnh của anh. Hình ảnh mặc trang phục, ảnh anh trên sân khấu, hình chụp quảng bá, ảnh anh tươi cười tại các buổi mở màn hay sự kiện quyên góp từ thiện. Những bức hình tôi không kham nổi là khi anh đối diện với ống kính, trông ra khỏi màn hình, nhìn thẳng vào tôi. Khi cuộn chuột đến hình ảnh trần truồng trên sân khấu trong vở Equus, tôi đóng cửa sổ trình duyệt với bàn tay run rẩy, như thể vừa bắt gặp một cảnh tượng bạo lực hay tục tĩu.
Tom và Nina vẫn đang bàn bạc phía bên trên đầu tôi.
“Bọn mình nghĩ đó là một vai dự bị cho vở The history boys,” cuối cùng Nina nói. Flo hít một hơi thật sâu.
“Ôiiiii! Gần đúng. Mình xin lỗi - đó là vai diễn thứ hai của James. Chuyển sang Clare?”
“Vai Vincent trong vở Brixton,” Clare đáp. “Một điểm cho tớ.”
“Nghe lạ hoắc,” Nina nói. Tom nhoài qua người tôi để đấm cô.
“Brixton đoạt giải Laurence Olivier cho hạng mục Vở kịch mới xuất sắc nhất! Cộng thêm một giải Tony.”
“Nghe lạ không kém. Tony là ai?”
“Chúa tôi!” Tom vung tay bất lực. “Tôi đang ngồi cùng xe với một cô nàng quê mùa chết tiệt.”
“Được rồi,” Flo nói to, át tiếng hai người họ. “Câu hỏi thứ năm và cũng là cuối cùng trước khi chuyển sang lượt của Clare. James đã cầu hôn Clare vào lúc nào và ở đâu?”
Tôi lại nhắm mắt, lắng nghe những lời phản đối của Tom và Nina.
“Không công bằng!”
“Ít ra cũng phải có câu nào Clare có thể không biết câu trả lời chứ.”
“Cậu ta cầu hôn vào ngày sinh nhật của cô ấy,” Tom nói. “Anh biết điều đó vì ngay hôm sau khi họ đi ăn trưa cùng anh và Bruce, Clare đã khoe chiếc nhẫn. Nó đâu rồi nhỉ, Clare?”
“Ờ, em...” Tôi nghe tiếng Clare cựa mình trên ghế lái và lóng ngóng sang số vì xe rẽ quá nhanh. “Em để ở nhà rồi. Nói thật là em chưa quen với việc đeo nhẫn đính hôn và thường xuyên hoảng loạn rằng lỡ mình để mất nó thì sao.”
“Còn về vế ở đâu thì...” Tôi có thể nhận ra vẻ lưỡng lự trong giọng Tom. “Anh sẽ liều mình đoán là, nhà hàng J. Sheekey?”
“Ôiii, chỉ một chút xíu nữa!” Flo hít sâu. “Ngày sinh nhật là đáp án chính xác, nhưng địa điểm cầu hôn là ở một quán bar tại South Bank. Xin lỗi nhé, đội anh được tính nửa điểm. Vậy tổng cộng là... ba điểm rưỡi cho đội ghế sau, một điểm rưỡi cho Clare.”
“Một vài câu hỏi rõ là được dàn dựng,” Tom cằn nhằn. “Nhưng bọn anh sẽ báo thù.”
“Được rồi, vòng hai, câu hỏi đầu tiên cho Clare. Thú nuôi đầu tiên của James tên là gì?”
“Blimey.” Clare có vẻ bối rối. “Hình như là chuột hamster nhưng phải nói thật là tớ không biết.”
“Đội ghế sau?”
“Chịu chết,” Nina đáp. “Nora?”
Giọng Nina lộ rõ vẻ ngại ngùng, như thể cô biết được tất cả những chuyện này đau đớn đến đâu. Tôi biết đáp án là gì. Nhưng có khùng mới nói cho họ. Tôi chỉ lắc đầu.
“Một bé lợn guinea tên là Mindy. Zero điểm. Câu thứ hai. Người phụ nữ nổi tiếng lý tưởng của James là ai?”
Clare cười phá lên.
“Được rồi, vì lòng tự tôn, tớ sẽ nói đó là người trông giống mình nhất. Đó là... Chúa ơi. Trông tớ giống ai nhỉ? Giời ạ, có là ai thì nói ra nghe cũng hoang tưởng hết mức. Được rồi, anh ấy thích mẫu phụ nữ mạnh mẽ, hài hước. Câu trả lời của tớ là... Billie Piper.”
“Trông cậu đâu có giống Billie Piper!” Nina phản đối. “Chà, trừ việc tóc hai người đều màu vàng.”
“Đúng là không phải Billie Piper,” Flo nói. “Đó là...” Cô ta kiểm tra lại tờ giấy mang theo. “Úi, tớ cũng không biết người này: Jean, phải phát âm họ cô ta thế nào nhỉ? Morrow? Clare ơi?”
“Tớ cũng chưa từng nghe nói tới cô ta. Là diễn viên kịch hả Tom?”
“Quẹo vô đây,” Flo xen vào và chúng tôi rẽ ngoặt với một cú đánh lái chóng mặt.
“Jeanne Moreau,” Tom đáp. “Diễn viên người Pháp. Cô ấy thủ vai trong một bộ phim của Truffaut. Jules et Jim, anh nghĩ vậy. Nhưng anh không biết đó là nữ diễn viên yêu thích của James.”
“Chà, đối với em thì cô ta chưa hẳn là người nổi tiếng đâu,” Clare phàn nàn trong lúc xe bò qua cầu vòm và bắt đầu tăng tốc trở lại. Cảm giác buồn nôn lại dâng lên. “Câu hỏi tiếp theo.”
“Nhãn thời trang thiết kế yêu thích của James là gì?”
Nhãn thời trang thiết kế yêu thích? James mà tôi từng biết ắt hẳn đã cười vào chính cái khái niệm đó. Tôi tự hỏi liệu đây có phải câu đố mẹo và Clare chuẩn bị trả lời là tổ chức Oxfam.
Clare gõ mấy đầu ngón tay lên vô lăng, ra chiều ngẫm nghĩ.
“Tớ đang phân vân giữa Alexander McQueen,” cuối cùng cô nói, “và Commes des Garçons. Nhưng chắc là tớ sẽ chọn... McQueen. Chủ yếu là vì anh ấy thật sự có mặc đồ của McQueen.”
Chúa ơi cứu con.
“Chính xác!” Flo đáp. “Chà, cậu ấy viết là nếu phải gọi tên nhà thiết kế mà tôi thấy ấn tượng, hẳn phải là Vivienne Westwood, nhưng nếu hỏi tôi mặc đồ của ai, thì đó là McQueen. Vậy nên tớ nghĩ câu trả lời đó cũng được tính. Câu bốn, bộ phận cơ thể nào...” cô ta bật cười, “mà hồi mười tuổi James đã vô tình cắt phải khi đang học làm mộc?”
“Anh ấy đã cắt mất một mẩu khớp đốt ngón tay,” Clare trả lời tắp lự. “Đến bây giờ vẫn còn sẹo.”
Tôi nhắm mắt chặt hơn nữa. Hình ảnh vết sẹo hiện rõ mồn một trong trí nhớ, đốm tròn màu trắng trên khớp đốt ngón tay út, đường chỉ bạc chạy dọc mé ngoài cổ tay, nhàn nhạt tương phản với làn da rám nắng. Tôi nhớ những lúc mình hôn dọc đường chỉ ấy, lần lên cẳng tay, đến chỗ da mềm nơi cùi chỏ, và James nằm đó, căng cứng và run rẩy, cố không bật cười ha hả khi môi tôi cù vào phần da mỏng ở mặt trong cánh tay.
“Chuẩn!” Flo nói. “Cậu giỏi lắm. Cộng thêm một điểm. Vậy là mỗi đội đều có ba điểm rưỡi. Câu hỏi cuối cùng sẽ phân định thắng bại. Nếu Clare trả lời đúng câu này, đội mấy người sẽ phải đội quần. Nổi trống hiệu lên nào. James mất ‘zin’ năm bao nhiêu tuổi?”
Cơn buồn nôn trào tới cổ họng và tôi mở bừng mắt.
“Dừng xe l-lại.”
“Hả?” Clare nhìn tôi qua gương chiếu hậu. “Chúa ơi, Lee, câu xanh mét rồi kìa.”
“Dừng xe lại,” tôi bụm tay che miệng. “Tớ sắp...” Tôi không nói được gì nữa, chỉ biết mím môi thật chặt trong lúc Clare vội vã cho xe phanh gấp. Ngay lập tức tôi nhào qua đùi Nina để phóng ra ngoài, đứng bên vệ đường phủ tuyết, tay chống gối, run như cầy sấy vì hậu quả kỳ quặc của cơn say xe.
“Bạn ổn chứ?” Tôi nghe giọng nói lo lắng của Flo vang lên phía sau lưng. “Cần mình giúp gì không?”
Tôi không mở nổi miệng. Tôi chỉ lắc đầu nguầy nguậy, ước gì cô ta biến đi cho. Ước gì tất cả bọn họ đều biến đi cho.
“Cậu ổn chứ, Lee?” Giọng Clare bồng bềnh trôi khỏi cửa sổ xe.
Nora, tôi hằn học nghĩ. Con khốn đần độn. Nhưng tôi không nói gì. Chỉ đợi cho nhịp thở run rẩy trở lại bình thường và cảm giác nôn nao dịu bớt.
“Cậu ổn không Nora?” Đó là Nina, đứng cạnh tôi, tay đặt lên vai tôi. Tôi gật đầu, rồi từ từ đứng thẳng người, rùng mình hít vào một hơi thật sâu. Khí lạnh châm chích từng thớ phổi, nhưng đó là cái lạnh thanh sạch, cái lạnh gột rửa, là sự nhẹ nhõm đối lập với bầu không khí ngột ngạt bức bối trong xe.
“Ừ, xin lỗi. Chỉ là tớ hơi... tớ nghĩ là vì phải ngồi ở ghế sau đấy.”
“Còn tớ thì nghĩ là vì mấy câu đố mắc con mẹ nó ói của Flo,” Nina nói. Cô chẳng thèm hạ giọng nên tôi đành thay Flo nhăn mặt và ngoái đầu ra sau vẻ hối lỗi, nhưng hoặc Flo không nghe thấy, hoặc cô ta cũng chẳng thèm bận tâm. Flo đang vô tư chuyện trò với Clare. Nina quay người lại phía chiếc xe và nói, “Flo này, mình nghĩ nên để cho Nora ngồi ghế trước, được chứ?”
“Ồ đương nhiên! Không vấn đề, hoàn toàn không vấn đề. Nora tội nghiệp! Đáng ra bạn phải nói nếu thấy trong người có vấn đề chứ.”
“Mình ổn,” tôi cứng nhắc đáp, nhưng vẫn ngồi vào chiếc ghế mà Flo vừa để trống, bên cạnh Clare. Cô ném cho tôi một cái nhìn thông cảm và khi Flo hào hứng thốt lên, “Được rồi! Quay lại với câu đố nào!” thì Clare lập tức ngắt lời.
“Tớ nghĩ cứ coi như hai đội hòa nhau vậy nhé, thỏ Flo? Chắc đến giờ mọi người cũng hơi ngán trò đố vui này rồi.”
“Ờ.” Mặt Flo xị ra và tôi không thể ngăn mình cảm thấy thương hại cô ta. Cho dù người phải chịu trách nhiệm cho mớ hổ lốn này là ai đi nữa thì đó cũng không phải Flo. Tội lỗi duy nhất của cô ta là cố gắng trở thành một người bạn tốt của Clare.
❀ ❀ ❀
[1] (Nguyên tác) Clay pigeon shooting: môn thể thao bắn súng với đích ngắm là những đĩa bay làm từ đất nung. Tên gọi của môn thể thao này bắt nguồn từ thuở xa xưa, khi những cuộc thi bắn bồ câu sống còn được tổ chức. Vương quốc Anh đã cấm những cuộc thi như vậy kể từ năm 1921.
[2] Khu vực tận cùng phía Tây London, là trung tâm thương mại và giải trí chính của thành phố, tập trung nhiều nhà hát nổi tiếng. Đặc biệt, West End đối với người Anh có tầm quan trọng và sức ảnh hưởng sánh ngang với Broadway của dân Mỹ.