Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 29

❊ ❊ ❊

Tôi đã bị ai đó gài bẫy. Nhưng là ai?

Tôi cố nhớ lại mốc thời gian của tin nhắn đầu tiên, tin nhắn mà họ tưởng rằng tôi gửi cho James, tin nhắn gửi đi từ điện thoại của tôi. 4 giờ 52 phút chiều. Lúc đó tôi đang chạy bên ngoài. Điện thoại tôi lúc đó đang để ở trên phòng, không cài chế độ bảo vệ. Vậy thì ai có thể tiếp cận nó?

Lúc đó Clare chưa đến - tôi biết chắc bởi tôi đã gặp cô trong rừng, đang lái xe về phía ngôi nhà, nhưng những người còn lại đều có thể là thủ phạm.

Nhưng tại sao? Tại sao có người lại muốn hủy hoại đời tôi như thế này - hủy hoại James, hủy hoại Clare?

Tôi cân nhắc các khả năng.

Có vẻ ít khả nghi nhất là Melanie. Đúng là lúc tôi đi chạy chị ta đang ở trong nhà, thậm chí chị ta còn là trường hợp hiếm hoi đã dậy từ sớm khi tôi chạy cuốc thứ hai. Nhưng tôi không cho rằng chị ta đủ bận tâm đến tôi hay James để làm tất cả những chuyện này. Tại sao phải liều mình đổ tội cho một người ta chưa từng gặp trước đó? Vả lại, đến lúc James xuất hiện thì chị ta đã về rồi, đến lúc... đến lúc... Tôi nhắm mắt, cố xua đi hình ảnh James nằm thành một đống máu me dưới sàn gỗ. Chị ta vẫn có thể tráo đạn, một giọng nói khẽ thì thầm ở tận sâu trong tâm trí tôi. Chị ta có thể làm vậy bất cứ lúc nào. Và biết đâu đó chính là lý do khiến chị ta vội bỏ về đến thế... ? Đúng. Chị ta có thể tráo đạn. Nhưng chắc chắn Melanie không thể đoán trước những chuyện còn lại - cửa bếp mở, khẩu súng, màn vật lộn...

Tom thì sao nhỉ? Anh ta có đủ khả năng - anh ta có mặt trong nhà lúc điện thoại tôi cũng đang để ở đó, anh ta cũng có mặt ở trường bắn. Và - tôi chợt nhận ra - anh ta là người đã để Clare một mình lái xe vào rừng. Điều gì đã khiến cô đột ngột bỏ đi như vậy? Bọn tôi chỉ biết tin vào những lời anh ta kể lại, và giờ đây, khi những gì xảy ra đã sáng tỏ, việc Clare nghe trật lất những gì Tom nói có vẻ không mấy thích hợp. Chẳng lẽ cô lại cứ thế phóng xe vào màn đêm mà không kiểm tra lại hay sao? Nina là bác sĩ cơ mà. Cô là cơ hội tốt nhất để James sống sót.

Giả sử Tom bảo Clare cứ lái xe đi thì sao? Anh ta có thể nói bất cứ thứ gì - rằng Nina không chịu đi, rằng cô ấy bảo Clare đến trước và đợi ở bệnh viện. Còn về động cơ... Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện say khướt giữa chúng tôi về James và chồng anh ta. Giá mà tôi chú ý hơn. Giá mà tôi chịu lắng nghe! Nhưng lúc đó tôi đang chán - chán ốm vì danh sách những cái tên dài như kinh tụng mà mình không nhận ra, và chuyện ngồi lê đôi mách rởm đời của đám nghệ sĩ. Biết đâu có điều gì đó ẩn sau lời anh ta nói - mối hận thù nào đó giữa Bruce và James? Hoặc có thể - có thể là hoàn toàn ngược lại.

Nói chung cũng không thuyết phục lắm. Kể cả đúng là Tom đã hối Clare lái xe bỏ đi, thì anh ta biết trông đợi gì ở hành động ấy? Anh ta không thể đoán trước những gì xảy ra tiếp theo.

Nhưng, điều quan trọng nhất là Tom không hề biết quá khứ của tôi và James. Trừ phi... trừ phi ai đó đã kể cho anh ta.

Clare có thể đã kể cho anh ta. Tôi không thể rũ bỏ được suy nghĩ ấy. Nhưng vấn đề là thế này, vụ mưu sát đã được dàn dựng để không chỉ hủy hoại James, mà còn hủy hoại cả tôi và Clare. Có vẻ không giống như tổn thất ngoài dự kiến; có gì đó cực kỳ hiểm độc và mang tính cá nhân trong cái cách tôi bị lôi kéo một cách có chủ ý vào chuyện này, cách thủ phạm khơi lại vết thương lòng đã bị lãng quên từ lâu giữa hai chúng tôi. Ai sẽ làm điều đó? Tại sao lại có bất cứ ai làm điều đó chứ?

Tôi cố xem xét sự việc như mình đang viết sách. Nếu là người sáng tạo ra cốt truyện này, tôi sẽ phải tưởng tượng một lý do để Tom làm hại James. Và cùng lắm thì tôi cũng nghĩ ra được động cơ khiến anh ta tiện tay làm hại cả Clare. Nhưng còn tôi? Việc gì phải đi xa đến vậy để lôi vào một người mà anh ta thậm chí không hề quen biết? Người duy nhất có thể muốn chuyện này xảy ra phải là người biết cả ba chúng tôi. Ai đó có mặt hồi xưa khi mọi chuyện vỡ lỡ. Ai đó kiểu như...

Nina.

Nhưng trí óc tôi liền né tránh, giật mình chối bỏ suy nghĩ ấy. Nina có thể kỳ quặc, độc mồm độc miệng và thường xuyên hành động khinh suất. Nhưng không đời nào có chuyện cô làm những việc này. Chắc là vậy nhỉ? Tôi nhớ lại gương mặt cô, toát lên biểu cảm tuồng như đang đau buồn khi nhớ lại những vết thương do súng gây ra mà cô đã điều trị ở Colombia. Cô sống là để cứu chữa cho người khác. Chắc chắn cô chẳng đời nào làm chuyện này đâu?

Nhưng có thứ gì đó đang thầm thì vào tai tôi, một giọng nói nhỏ, nhắc tôi nhớ rằng Nina có thể nhẫn tâm đến mức nào. Tôi nhớ có lần cô đã nói sau khi uống say mèm, “Bác sĩ phẫu thuật không quan tâm đến con người đâu, không phải theo cái lối tình cảm sến sẩm. Bọn tớ giống thợ máy ấy: chỉ muốn cắt phanh người ta ra, ngó xem bên trong vận hành như thế nào, mổ xẻ các bộ phận. Bác sĩ phẫu thuật cậu thường gặp chẳng khác gì một thằng nhãi phá banh cái đồng hồ đeo tay của bố nó vì tò mò rồi không biết cách ráp lại. Càng thành thạo tay nghề, ta càng giỏi ghép nối các bộ phận. Nhưng bọn tớ luôn để lại sẹo.”

Và tôi cũng nghĩ về những khoảnh khắc thảng hoặc cô bày tỏ sự khinh miệt đáng ngạc nhiên đối với Clare. Tôi nhớ lại thái độ độc địa vào tối hôm cô nói về việc Clare luôn muốn đâm chọc, kích động người khác rồi tận hưởng phản ứng của họ, sự cay cú về cái lần Clare vạch trần thiên hướng tính dục của cô cho bàn dân thiên hạ thấy nhiều năm về trước. Liệu có điều gì đó trầm trọng hơn không, một lý do khiến cô chưa bao giờ tha thứ cho Clare?

Và cuối cùng, tôi nghĩ về những hành động của cô vào đêm đầu tiên chúng tôi đến căn nhà đó. Trò “tôi chưa bao giờ”. Tôi nhớ vẻ ác nghiệt cố ý rành rành khi cô lè nhè, Mình chưa bao giờ xoạc James Cooper.

Đột nhiên, dẫu đang ở trong căn phòng nhỏ được sưởi ấm quá đà như phòng xông hơi, tôi bỗng cảm thấy lạnh. Bởi đó chính là kiểu thù oán cá nhân ác nghiệt đứng sau toàn bộ tình huống điên rồ này. Không chỉ là tò mò về tôi và James. Không phải thói ích kỷ. Mà là sự tàn nhẫn cố tình - hướng vào tôi và Clare. Bây giờ thì ai mới là người đâm chọc kích động rồi tận hưởng phản ứng của người khác đây?

Nhưng tôi xua suy nghĩ đó đi. Tôi sẽ không nghĩ về Nina như thế này. Tôi sẽ không làm vậy. Nếu cứ tiếp tục thì tôi sẽ phát điên mất.

Flo. Flo là cái tên mà tôi cứ nâng lên đặt xuống mãi. Flo có mặt ở đó ngay từ đầu. Cô ta đã mời khách. Cô ta đã cầm súng. Cô ta là người cam đoan rằng nó được nạp đạn không có chì.

Flo cùng nỗi ám ảnh kỳ quặc với Clare. Cùng những cảm xúc mãnh liệt kỳ quặc đầy bất ổn của cô ta. Cô ta có thể phát hiện chuyện giữa tôi và James vào bất cứ lúc nào - dù gì cô ta cũng là bạn thân nhất của Clare cơ mà, kể từ hồi đại học. Còn gì hợp lý hơn việc Clare chọn cô ta mà thổ lộ về James và tôi?

Có phải vì thế mà cô ta đã uống thuốc quá liều? Có phải cô ta vừa nhận ra mình đã làm gì?

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn vào hư không trong khi cố nghĩ cho thông toàn bộ chuyện này, rồi mắt tôi bỗng tập trung vào một thứ, một chuyển động bên ngoài cánh cửa.

Và tôi nhận ra đó là gì.

Người canh gác đã trở lại - viên sĩ quan cảnh sát gác bên ngoài phòng bệnh của tôi. Chỉ có điều lần này tôi không còn nghi ngờ gì nữa: người ta không ở đây để bảo vệ tôi. Người ta ở đây để canh chừng tôi. Tôi sẽ không được về nhà sau khi xuất viện, tôi sẽ phải đến sở cảnh sát. Tôi sẽ bị tạm giam, bị thẩm vấn, và nhiều khả năng là bị truy tố nếu họ chứng minh được các cáo buộc là hợp lý.

Với một thái độ lạnh lùng, bình thản, tôi soi xét nghi phạm cuối cùng của đêm hôm đó: chính bản thân mình.

Tôi có mặt ở đó. Tôi có thể đã nhắn những tin đó cho James. Tôi có thể đã tráo đạn. Tôi đã đặt tay lên súng khi Flo bóp cò. Còn điều gì dễ hơn việc hướng nòng súng về phía James đang bước lên thang?

Và, quan trọng hơn, tôi có mặt ở nửa sau của vụ mưu sát. Tôi ở trong xe khi nó lao khỏi đường cái.

Chuyện quái gì đã xảy ra trong xe? Tại sao tôi không tài nào nhớ được?

Tôi nghĩ về lời bác sĩ Miller đã nói, đôi khi bộ não lấp liếm những sự kiện mà ta chưa sẵn sàng đối mặt. Tôi cho rằng đó là một... cơ chế đối phó, cô có thể gọi như thế.

Điều mà bộ não của tôi không thể đối mặt là gì? Sự thật ư?

Tôi nhận ra mình đang run rẩy như bị lạnh, dẫu nhiệt độ trong viện vẫn bức bối như thường, thế là tôi với lấy cái áo cardigan của Nina từ chân giường và choàng nó quanh mình, hít vào mùi thuốc lá và nước hoa của cô, cố trấn an bản thân.

Tôi đang bị gài bẫy. Tôi đang bị gài bẫy.

Viễn cảnh bị tạm giam và truy tố không phải điều khiến tôi sốc đến mức này; tôi vẫn chưa thực sự tin rằng nó sẽ trở thành sự thật. Chắc chắn, chắc chắn nếu tôi giải thích mọi chuyện, họ sẽ tin tôi?

Điều khiến tôi thật sự choáng váng là đây: ai đó căm ghét tôi đủ sâu đậm để làm chuyện này. Nhưng là ai?

Tôi ngăn bản thân nghĩ về khả năng cuối cùng. Nó quá khủng khiếp để được phép hiện lên trong tâm trí, ngoại trừ những tiếng thì thào lí nhí khi tôi suy nghĩ về những chuyện khác.

Nhưng khi tôi rúc xuống dưới tấm chăn bệnh viện, áo cardigan của Nina choàng quanh vai, một trong những tiếng thì thào đó nói: Lỡ chuyện này là thật thì sao?

Ngày trôi đi chậm rãi, như thể tôi đang lội qua không khí làm từ mật đường. Cảm giác hệt như những cơn ác mộng tôi vẫn thi thoảng lâm vào, trong đó chân tay tôi nặng trịch không thể cử động. Có thứ gì đó đang truy đuổi tôi, và tôi phải thoát khỏi nó, nhưng tôi đang kẹt trong bùn, hai chân tê dại chậm chạp, tất cả những gì tôi có thể làm là đau đớn lội trong mơ, nỗi kinh hoàng không xác định phía sau lưng đang mỗi lúc một tiến lại gần.

Căn phòng nhỏ bé nơi tôi nằm càng lúc càng giống một cái xà lim, với ô cửa sổ kính cường lực gắn lưới sin sít, và viên cai ngục ở ngay phía ngoài.

Tôi biết điều gì sẽ xảy ra nếu bây giờ họ cho tôi xuất viện. Tôi sẽ không được về nhà. Tôi sẽ bị bắt, bị đưa đến sở cảnh sát, rồi có lẽ bị truy tố. Những tin nhắn đó đủ làm bằng chứng để tạm giam tôi, cùng cái thực tế là tôi không chịu thừa nhận đã gửi chúng.

Tôi nhớ lại, rất lâu trước đây, khi viết cuốn sách đầu tiên, tôi đã nói chuyện với một sĩ quan cảnh sát về kỹ năng thẩm vấn. Cô lắng nghe, anh nói. Cô lắng nghe cho ra lời nói dối.

Lamarr và Roberts đã tìm ra lời nói dối mà họ mong đợi: Tôi bảo với họ rằng mình không gửi những tin nhắn đó. Vậy nhưng, chúng vẫn tồn tại.

Tôi cố ăn, nhưng đồ ăn nhạt nhẽo nên tôi bỏ mứa lại phần lớn trên khay. Tôi cố đọc, nhưng những con chữ cứ chuội đi, nhảy nhót trên giấy trong khi con mắt của trí óc tôi liên tục bị xâm lăng bởi những hình ảnh khác.

Tôi, trước vành móng ngựa, trong xà lim.

Flo, đang được chăm sóc tích cực, đâu đó trong chính bệnh viện này.

Clare, nằm bẹp trên giường bệnh, con ngươi chầm chậm đảo bên dưới mí mắt.

James, ở giữa vũng máu đang lan rộng.

Bỗng nhiên mũi tôi tràn ngập cái mùi máu trong ký ức - như ở lò mổ - mùi máu anh trên tay tôi, trên bộ đồ ngủ của tôi và đang chảy xuống kẽ ván lát sàn...

Tôi tung chăn ra và bước xuống giường. Tôi vào nhà vệ sinh để vã nước lên mặt, cố rửa trôi mùi máu và ký ức đang ùa về. Nhưng những ký ức mà tôi mong mỏi thì lại chẳng thấy đâu. Có lẽ nào... lẽ nào chính tôi đã gửi những tin nhắn đó, và chỉ đơn giản là đã chôn vùi chúng cùng những gì xảy ra trong xe?

Tôi biết tin ai bây giờ, nếu tôi còn không tin nổi bản thân?

Tôi vùi mặt vào hai bàn tay, rồi khi đứng thẳng dậy, nhìn vào mình trong tấm gương đặt bên dưới ánh đèn huỳnh quang không khoan nhượng. Những vết bầm quanh mắt tôi vẫn còn đó, nhưng đang mờ đi. Sắc diện tôi vàng bủng, hốc mắt trũng sâu. Có những vệt thâm ở khoảng trũng hai bên sống mũi, và bên dưới môi, nhưng trông tôi không còn giống một kẻ quái dị nữa. Nếu có kem che khuyết điểm thì tôi có thể giấu chúng đi. Nhưng tôi không có. Tôi chưa từng nghĩ ra để mà nhờ Nina kiếm hộ.

Trông tôi gầy gò, và già nua. Mặt tôi đầy vết hằn do gối lên lớp ga trải giường bệnh viện cứng đanh.

Tôi nghĩ về con người bên trong mình. Trong tâm trí tôi, gần mười năm nay tôi vẫn chưa bước qua nổi tuổi mười sáu. Tóc tôi vẫn dài. Tôi vẫn thường định vén nó ra đằng sau mỗi khi căng thẳng, chỉ có điều nó không còn ở đó nữa.

Trong tâm trí tôi James vẫn còn sống. Tôi không thể chấp nhận nổi điều ngược lại.

Liệu họ có cho tôi nhìn thấy thi thể anh không?

Tôi run rẩy, lùa bàn tay sũng nước qua mái tóc bết bệt, rồi lau lòng bàn tay vào lớp vải quần nỉ màu xám.

Rồi tôi quay người bước ra ngoài phòng tắm.

Khi đã ra khỏi phòng tắm khép kín rồi, tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó khang khác. Mất một lúc tôi không luận ra được điều đó là gì: cuốn sách của tôi vẫn đang nằm trên giường. Đôi dép tông ở dưới sàn. Cốc nước vơi một nửa đặt trên mặt tủ đồ và bảng phiếu khám vẫn gài xô lệch vào khay đựng ở đuôi giường.

Rồi tôi nhận ra.

Viên sĩ quan gác cửa không còn đó nữa.

Tôi bước ra cửa, nhòm qua ô kính gắn lưới. Chiếc ghế vẫn còn đó. Cả một cốc trà đang bốc khói thoang thoảng nữa. Nhưng người thì chẳng thấy đâu.

Một luồng adrenalin nhoi nhói chạy khắp người tôi, khiến tóc con trên gáy tôi dựng đứng cả lên. Cơ thể tôi biết tôi chuẩn bị làm gì, trước cả khi trí não tôi kịp xử lý. Các ngón tay tôi với lấy đôi dép tông và xỏ chúng vào chân. Hai bàn tay tôi đang cài cúc chiếc áo cardigan của Nina. Cuối cùng tôi cầm lấy hai tờ tiền mười bảng trước giờ vẫn được gập gọn, nằm im lìm ở góc mặt tủ đồ.

Tim tôi đập thình thình khi tôi đặt tay lên cánh cửa, mong chờ nghe thấy tiếng hô dừng lại! vang lên bất cứ lúc nào, hoặc chỉ là tiếng một cô ý tá hỏi “em có ổn không cưng?”

Nhưng không ai nói gì hết.

Không ai làm gì hết.

Tôi rời khỏi phòng, bước dọc hành lang, lướt qua các phòng bệnh khác, đôi tông kêu loẹt xoẹt, loẹt xoẹt, loẹt xoẹt trên sàn nhà lót vải sơn.

Qua quầy trực của y tá - không có ai. Một y tá đang ngồi trong văn phòng nhưng lại quay lưng về phía cửa kính, bận rộn với đống giấy tờ.

Loẹt xoẹt, loẹt xoẹt, loẹt xoẹt. Qua cánh cửa đôi và ra hành lang chính, nơi không khí đã vơi bớt mùi thuốc sát trùng và thoang thoảng mùi bếp ăn tập thể ở cuối hành lang. Tôi bước nhanh hơn một chút. Tấm biển đề “lối ra” chỉ về phía một góc quành của hành lang.

Vừa bước qua chỗ ngoặt, tim tôi gần như ngừng đập. Viên sĩ quan đây rồi, đang đứng ngay bên ngoài phòng vệ sinh nam, lầm bầm vào bộ đàm. Trong thoáng chốc tôi đã chùn bước. Tôi gần như định quay đuôi và trở lại phòng bệnh trước khi anh ta phát hiện ra tôi biến mất.

Nhưng tôi không làm vậy. Tôi trấn tĩnh và cứ thế tiếp tục đi, loẹt xoẹt, loẹt xoẹt, loẹt xoẹt, trái tim dộng thình thình thình hòa nhịp cùng bước chân, và anh ta không liếc nhìn tôi đến lần thứ hai.

“Hiểu rồi,” anh ta nói vào bộ đàm khi tôi đi ngang qua. “Đã rõ.”

Rồi tôi rẽ vào góc và anh ta biến mất.

Tôi tiếp tục bước, không quá nhanh, không quá chậm. Chắc chắn phải có ai chặn tôi lại chứ? Chắc chắn ta không thể cứ thế bước ra khỏi bệnh viện như thế này chứ?

Biển “lối ra” chỉ về phía đầu một hành lang có các ô giường bệnh xếp dọc hai bên. Tôi gần ra đến nơi rồi.

Và rồi, đúng lúc chuẩn bị bước đến cánh cửa dẫn ra sảnh thang máy, tôi nhìn thấy một thứ gì đó, một ai đó, qua ô cửa kính hẹp.

Là Lamarr.

Hơi thở của tôi nghẹn lại nơi cuống họng, và gần như không kịp suy nghĩ, tôi trốn vào một ô giường bệnh, thầm cầu nguyện rằng chủ nhân của nó đang ngủ.

Rèm đã được che kín, nhưng tôi vẫn kéo nó sát thân mình, tim dộng thình thình trong cổ họng, và tôi đứng đó, chờ đợi, nghe ngóng. Có tiếng cửa chính của khu điều trị mở ra, rồi tôi nghe thấy gót giày của Lamarr nện cốp, cốp, cốp trên sàn nhà lót vải sơn. Ở quầy trực của y tá, gần như ngay đối diện ô giường bệnh mà tôi đang trốn, tiếng chân dừng lại, và tôi đứng đó, tay run rẩy, chờ tấm rèm bị giật phăng ra, chờ bị phát hiện.

Nhưng rồi tôi nghe tiếng Lamarr lịch sự chào hỏi y tá trưởng đang trực, và âm thanh gót giày cốp, cốp, cốp tiếp tục vang dọc hành lang hướng về phía khu vệ sinh và phòng bệnh của tôi.

Ôi tạ ơn Chúa, tạ ơn Chúa, tạ ơn Chúa.

Chân tôi mềm oặt và run lẩy bẩy vì nhẹ nhõm, và trong thoáng chốc tôi tưởng mình sắp sụm xuống. Nhưng tôi phải đứng vững. Tôi phải thoát khỏi đây trước khi chị ta đến phòng bệnh và nhận ra tôi đã biến mất. Tôi trộm nghĩ giá mà trước khi đi mình độn gối xuống dưới chăn hoặc kéo rèm che cửa sổ.

Tôi hít vài hơi thật sâu, cố trấn an bản thân, rồi quay người, sẵn sàng xin lỗi chủ nhân của ô giường bệnh này.

Nhưng khi nhìn ra ai đang nằm trên giường, trái tim tôi suýt ngừng đập.

Là Clare.

Clare - nằm đó, mắt nhắm nghiền, suối tóc vàng xõa trên gối.

Cô rất xanh xao và mặt còn trầy xước tệ hơn cả tôi. Kẹp ở đầu ngón tay cô là máy theo dõi chỉ số, chưa kể nhiều dây nhợ luồn xuống dưới chăn.

Ôi Chúa ơi. Ôi Clare.

Trong thoáng chốc, và tôi biết điều này thật điên rồ, nhưng tôi không ngăn nổi bản thân, bàn tay tôi lạc về phía mặt Clare, gạt một dải tóc ra khỏi môi cô. Con ngươi cô đảo qua lại dưới mí mắt, làm tôi nín thở, nhưng rồi cô lại thư giãn trở về trạng thái ban đầu - ngủ? Hay hôn mê? - và tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Clare,” tôi thì thầm, rất khẽ, để không ai nghe thấy, nhưng có lẽ nó sẽ lọt vào được những giấc mơ của cô. “Clare, là tớ, Nora đây. Thề với cậu, tớ sẽ tìm ra sự thật. Tớ sẽ tìm ra đã có chuyện gì. Tớ hứa đấy.”

Tôi muốn nắm lấy bàn tay cô. Tôi muốn hôn cô và nói cho cô biết tôi hối tiếc đến nhường nào vì hết thảy những năm tháng cắt đứt liên lạc với cô.

Tôi muốn nói với cô rằng đáng ra tôi sẽ cố gắng mừng cho cô và James. Rằng rốt cuộc thì tôi cũng sẽ chúc phúc cho hai người. Rằng tôi chỉ cần thời gian để nhận ra điều đó mà thôi.

Nhưng tôi không sao cất nổi lời. Tôi cũng không dám chạm vào cô, không dám làm xô lệch đám dây nhợ đang theo dõi giấc ngủ của cô.

“Xin cậu đấy, Clare,” tôi thì thầm. “Hãy khỏe lại. Hãy tỉnh dậy nhé.”

Nhưng cô không nói gì. Hai con ngươi cô lay động bên dưới mí mắt, và tôi chợt nhớ về hình ảnh của Flo ở buổi gọi hồn, mù quáng tìm kiếm thứ gì đó mà không ai khác trong đám chúng tôi nhìn ra được.

Tôi nghĩ tim mình sắp vỡ ra mất.

Nhưng tôi không được phép dừng lại. Có thể ngay lúc này họ đang tìm kiếm tôi.

Tôi lén lút, cẩn trọng nhìn qua khe tấm rèm đang che kín ở giường bệnh. Hành lang vắng tanh - quầy trực của y tá cũng không có người, tất cả đều đang chăm sóc bệnh nhân, cả y tá trưởng cũng mất dạng.

Tôi luồn ra, kéo rèm giường lại sau lưng, rồi gần như chạy về phía cánh cửa ở đầu khu điều trị, loạng choạng bước ra sảnh thang máy.

Tôi nhấn nút gọi thang, không chỉ một lần, mà năm, mười, mười lăm lần, hết lần này đến lần khác, như thể càng bấm thì thang càng tới nhanh vậy.

Rồi đột nhiên một âm thanh ken két vang lên, theo sau bởi tiếng “tinh”, và cánh cửa thang máy ở xa nhất mở ra. Tôi nửa đi, nửa chạy về phía đó, tim dộng thình thình. Một nhân viên đẩy xe đang đẩy xe lăn cho một bà cụ vào thang và huýt sáo một điệu nhạc của Lady Gaga. Làm ơn, làm ơn hãy để tôi xuống kịp.

Thang dừng lại đánh kịch và tôi chờ nhân viên đẩy xe cùng bà cụ ra trước, rồi mới đi theo biển chỉ dẫn về phía cửa chính. Một người phụ nữ với gương mặt chán chường đang ngồi ở quầy tiếp tân, tay lật giở tờ tạp chí Hello.

Khi tôi đang đi về phía cô ta, điện thoại ở quầy đổ chuông, và tôi không ngăn được mình rảo bước.

Đừng nghe máy. Đừng nghe máy.

Cô ấy cầm ống nghe lên.

“Xin chào, quầy tiếp tân xin nghe?”

Tôi đang bước quá vội, tôi biết, nhưng sao mà làm khác được? Trông tôi chắc giống bệnh nhân lắm. Trời ơi, sao cô ta có thể không nhận ra tôi đang đi dép tông nhỉ? Người bình thường, khách đến thăm bệnh, người ta đâu có đi dép tông vào tháng Mười một. Càng không phải kèm với quần thể thao xám và áo cardigan màu xanh dương.

Cô ta sẽ chặn tôi lại, tôi biết thế. Cô ta sẽ nói gì đó, hỏi xem tôi có ổn không. Hai tờ mười bảng nắm chặt trong bàn tay tôi đang nhớp nháp mồ hôi.

“Thật vậy ư?” nhân viên tiếp tân thốt lên khi tôi đi ngang qua. Cô ta quấn dây ống nghe quanh một ngón tay. “Vâng, vâng tất nhiên rồi. Tôi sẽ để ý.”

Tim tôi đã vọt lên đến miệng. Cô ta biết. Tôi không thể chịu nổi.

Nhưng cô ta không ngước lên. Cô ta gật gù. Có thể họ không nói về tôi.

Tôi đã gần ra đến cửa. Có một tấm biển cạnh cửa nhắc nhở mọi người dùng cồn rửa tay trước khi ra về. Tôi có nên dừng lại không? Liệu người ta có để ý nếu tôi dừng lại, hay khi tôi cứ thế bước tiếp?

Tôi không dừng lại.

Người phụ nữ ở quầy vẫn tiếp tục nói chuyện và lắc đầu.

Tôi đã bước vào cửa xoay. Trong một thoáng, tôi chợt có ảo giác rằng cửa sẽ kẹt lại giữa vòng xoay, rằng tôi sẽ bị nhốt trong một không gian hình tam giác, có khi chỉ với một khe hở bé tí trổ ra ngoài, đủ để thò một cánh tay qua, nhưng không đủ cho cả người thoát ra.

Nhưng đương nhiên điều đó không xảy ra. Cánh cửa tiếp tục xoay nhẹ trơn tru.

Làn khí lạnh ập vào tôi như một lời ban phước.

Tôi đã tự do.

Tôi đã ra khỏi bệnh viện.

Tôi đã thoát.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.