Nhà. Một thế giới quá đỗi nhỏ bé, ấy vậy nhưng, khi tôi đóng cánh cửa dẫn vào căn hộ tí xíu của mình và xoay chìa khóa, một cảm giác khuây khỏa cuồn cuộn dâng lên trong tôi, quá choáng ngợp chẳng thể gói gọn trong ba con chữ kia.
Tôi đã về nhà. Tôi đã về nhà.
Jess lái xe đưa chúng tôi về. Cô đã lặn lội từ London đến đón tôi và Nina, rồi đưa chúng tôi về nhà. Khi xe đến phố nhà tôi, họ đề nghị đi cùng, giúp tôi bê va li lên ba tầng lầu, nhưng tôi từ chối.
“Tớ đang mong được ở một mình,” tôi nói, và đúng là như thế. Tôi biết đó cũng là điều họ trông đợi - được ở riêng cùng nhau. Tôi đã trông thấy những cử chỉ tình cảm không lời suốt chuyến xe dài, bàn tay Nina đặt lên lòng Jess, Jess xoa xoa đầu gối Nina khi chuyển số. Nhưng tôi không cảm thấy bị ra rìa - không phải vậy.
Chỉ là đến tận bây giờ tôi mới biết mình yêu không gian riêng của mình tới nhường nào.
Flo qua đời vào buổi tối cái hôm tôi gặp Tom - ba ngày sau khi cô dùng thuốc quá liều. Nina đã đúng về chuyện đó. Và cũng đúng về việc Flo sẽ thay đổi suy nghĩ vào phút cuối. Tôi không được gặp cô ấy, nhưng Nina có ghé thăm, ngồi nghe cô khóc và nói và lên kế hoạch cho tương lai và những gì mình sẽ làm sau khi ra viện. Bố mẹ Flo ở bên khi cô qua đời. Tôi không biết cô ấy có ra đi thanh thản không - Nina không chịu nói, nên tôi nghĩ là không.
Tôi thở dài và thả va li xuống sàn. Tôi mệt, khát khô họng và tê cứng vì chuyến xe dài.
Tôi mở nắp máy pha cà phê, đổ nước vào, gấp giấy lọc. Rồi tôi mở lọ thủy tinh đựng cà phê mà hít hà chỗ bột bên trong. Chúng đã được xay cả tuần rồi - nhưng vẫn đủ tươi để khiến hai lỗ mũi tôi reo vang.
Tiếng máy pha cà phê là âm thanh của nhà, mùi cà phê lan tỏa trong không khí là mùi của nhà, rồi cuối cùng tôi cuộn tròn tấm thân tàn tạ này trên sofa, chiếc va li chưa dỡ vẫn đặt trên thảm, và thong thả nhấp một ngụm dài. Nắng mùa đông len lỏi qua tấm mành mây, tiếng xe cộ bên dưới vang lên khe khẽ, quá xa chẳng khiến tôi phải bận tâm, chỉ như tiếng sóng vỗ bờ.
Tôi nghĩ về ngôi nhà kính ấy, ở nơi rất xa, giữa cái thinh lặng của khu rừng, với lũ chim chóc chao liệng xung quanh và đám thú rừng lặng lẽ mò mẫm trong vườn. Tôi nghĩ về những bức tường kính trống trơn, phản chiếu hình dáng tối đen của cây cối, về ánh trăng chiếu xuyên vào nhà.
Cô của Flo đang rao bán căn nhà, hẳn là thế rồi. Bố mẹ của Flo đã kể cho Nina. Quá nhiều máu đổ, quá nhiều ký ức. Cô ấy cũng bảo sẽ đốt con cơ ngay khi cảnh sát trả lại nó.
Đó là điểm duy nhất tôi không hiểu. Buổi gọi hồn.
Mọi thứ khác đều cần thiết. Mọi thứ khác đều là một phần của kế hoạch. Nhưng còn bàn cầu cơ, và thông điệp ghê rợn, lạnh gáy kia?
Đến giờ tôi vẫn nhìn thấy nó, nét chữ ngoằn ngoèo phủ ngang mặt giấy.
G... g... ggggiếtttt ngngngngười
Lamarr nghĩ đó là do cố tình - một phần của kế hoạch hòng làm mọi người mất nhuệ khí, khiến họ bất an đủ để khi cánh cửa bếp bật mở, chúng tôi sẽ dễ hoảng loạn hơn, và theo sự dẫn dắt của Clare mà đi lấy súng.
Nhưng tôi không chắc nữa. Tôi nhớ lại những lời Tom nói, về những thông điệp sinh ra từ tiềm thức... Liệu có phải là do bàn tay vô thức của Clare, viết ra cái điều mà cô ta đã phải cố hết sức để kìm nén?
Tôi nhắm mắt, cố xua nó đi, ký ức về đêm hôm ấy. Nhưng chẳng có cách nào để hoàn toàn xua nó đi. Flo đã qua đời, nhưng những người còn lại, Tom, Nina và tôi, chúng tôi sẽ phải sống với những gì đã xảy ra, với những gì Clare đã làm, với những gì tất cả chúng tôi đã làm, cho tới hết phần đời còn lại.
Va li của tôi vẫn đặt trên sàn, tôi mở nó ra để lấy laptop. Cảnh sát vẫn giữ điện thoại của tôi, nhưng ít ra tôi có thể kiểm tra email. Tôi rời London đã một tuần rồi, và khi tôi khởi động máy và nhấn vào mục “Tất cả thư”, một thông báo hiện lên: “Đang tải 1/187 email”.
Tôi ngồi quan sát từng email một xuất hiện trong hòm thư đến.
Có một email từ biên tập viên của tôi. Thêm một cái nữa. Hai thư từ người đại diện. Một từ mẹ tôi, với chủ đề “Con ổn ko?”
Sau cùng là các email từ trang web của tôi. Gái Thái nóng bỏng. Mẹo kỳ quái để đốt mỡ bụng! Bạn có ba bình luận mới cần phê duyệt.
Còn trong mục Thư rác...
Từ: Matt Ridout. Chủ đề: Cà phê
Tôi lục lọi trong túi để tìm miếng giấy cong queo xé ra từ cốc uống nước. Số điện thoại của anh ta đã gần như không thể đọc được. Nét bút bi mờ tịt, một vết gấp chạy ngang hai con số giữa, nhưng tôi nghĩ mình có thể đoán được chúng là hai số bảy, hoặc hai số một.
Tôi đã định để số phận quyết định. Nếu tôi lấy lại được điện thoại từ tay cảnh sát trước khi những con số này biến mất...
Và giờ thì.
Tôi nhớ lại cách anh ta vùi mặt vào hai bàn tay khi khóc thương James.
Tôi nhớ nụ cười của anh ta.
Tôi nhớ biểu cảm trong mắt Matt khi anh ta nói lời tạm biệt.
Tôi không chắc mình có thể làm chuyện này. Tôi không chắc mình có thể bỏ qua tất cả mọi chuyện để có một khởi đầu mới. Trong suốt một phút con trỏ ở đầu ngón tay tôi lởn vởn quanh nút xóa.
Thế rồi tôi nhấp chuột.
HẾT