Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

❊ ❊ ❊

Tôi muốn ngủ mà cứ bị họ chiếu đèn vào mắt. Họ kiểm tra, chụp chiếu, cởi bỏ bộ đồ đã cứng lại vì máu khô của tôi. Đã có chuyện gì vậy? Tôi đã làm gì?

Họ đẩy tôi dọc hành lang dài, ánh đèn lờ mờ vì đã đến đêm, ngang qua những căn phòng đầy bệnh nhân say ngủ. Một số người tỉnh giấc khi tôi được đẩy qua, và tôi có thể nhận ra tình trạng của mình thông qua vẻ mặt sửng sốt của họ, qua cách họ quay đầu đi, như thể tránh khỏi một cái gì đó đáng thương hay kinh khủng.

Họ hỏi những câu tôi chẳng thể trả lời, nói những điều tôi chẳng thể nhớ.

Thế rồi cuối cùng tôi bị bỏ lại đó, người đầy dây dợ cắm vào màn hình theo dõi, lơ mơ, lờ đờ và cô độc.

Nhưng không hẳn là cô độc.

Tôi đau đớn trở mình sang bên và chính lúc đó tôi nhìn thấy: một nữ cảnh sát kiên nhẫn ngồi trên cái ghế đẩu.

Người ta đang canh gác tôi. Nhưng tôi chẳng hiểu tại sao.

Tôi nằm đó đăm đăm hướng ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ kính gắn lưới, nhìn vào gáy viên cảnh sát. Tôi chỉ mong được ra ngoài đó hỏi han, nhưng tôi nào dám. Phần vì tôi không chắc đôi chân mềm rũ này có đưa tôi ra đến được cửa không. Nhưng cũng phần vì tôi không biết liệu mình có thể chịu được những câu trả lời.

Tôi cứ nằm đó, có lẽ suốt một hồi lâu, lắng nghe tiếng máy móc chạy rì rầm và tiếng bơm tiêm điện lách tách. Cơn đau nơi chân và đầu tôi dần dịu đi, không còn nhức nhối. Rồi cuối cùng tôi cũng chìm vào giấc ngủ.

Tôi mơ thấy máu - loang ra, tụ thành vũng, nhúng ướt sũng tôi. Tôi đang quỳ trong vũng máu - cố ngăn nó lại - nhưng không thể. Bộ đồ ngủ tôi mặc ướt đẫm máu. Máu loang khắp sàn gỗ nhạt màu...

Đúng lúc ấy tôi tỉnh dậy.

Trong một thoáng tôi chỉ nằm yên, tim đập thình thình trong lồng ngực, mắt cố điều tiết với thứ ánh sáng lờ mờ của căn phòng giữa đêm. Cổ họng tôi khát khô còn bàng quang thì căng tức.

Có một cái cốc nhựa đặt trên tủ ngay cạnh đầu tôi và tôi gắng hết sức với tay ra, ngoắc một ngón tay run rẩy vào miệng cốc, kéo nó lại phía mình.

Nước nhạt toẹt và có mùi nhựa, nhưng trời ạ, chưa bao giờ tôi thấy nước ngon đến thế. Tôi uống cạn cốc rồi thả đầu đánh phịch xuống gối, mắt hoa lên trong ánh sáng mờ tỏ.

Giờ tôi mới nhìn thấy những đám dây chạy ra từ dưới chăn, nối tôi với một thiết bị giám sát kiểu gì đó, màn hình chớp tắt, tỏa những cái bóng xanh mờ khắp căn phòng. Một đầu dây nối vào ngón tay trái tôi và khi nhấc lên xem, tôi ngạc nhiên nhận ra bàn tay mình sây sát và đầy máu, còn đám móng vốn bị gặm nham nhở đã gãy hết.

Tôi nhớ... tôi nhớ có một chiếc xe hơi... Tôi nhớ mình loạng choạng băng qua đống thủy tinh vỡ... Một bên giày tuột ra...

Tôi xoa hai bàn chân vào nhau bên dưới tấm chăn, cảm nhận cơn đau ở một bên chân và chỗ băng gạc phồng lên. Và dọc theo một cẳng chân... Tôi cảm nhận được da mình bị kéo căng do băng dính phẫu thuật.

Chỉ tới khi tay trượt lên vai, vai bên phải, tôi mới nhăn mặt và ngó xuống.

Một vết bầm lớn lộ ra bên dưới lớp áo bệnh nhân, chạy dọc cánh tay tôi. Khi nhúc nhắc vai để trượt cổ áo xuống, tôi thấy một vùng thâm tím lan ra từ vết sưng phồng, đen sì ngay phía trên nách. Thứ gì có thể tạo ra một vết bầm kỳ dị, lại chỉ ở một bên như vậy? Dường như ký ức đang lởn vởn ngay phía trên các đầu ngón tay tôi - nhưng nó lại cứng đầu chẳng để tôi tóm được.

Tôi bị tai nạn à? Tai nạn xe hơi? Có phải tôi bị... bị người ta tấn công?

Tôi đau đớn trượt tay xuống bên dưới chăn, lướt lòng bàn tay ngang bụng, ngực và sườn. Cánh tay tôi bị cắt rạch nhiều chỗ nhưng thân người thì ổn cả. Tôi đưa tay xuống dưới đùi, kiểm tra chỗ kín. Có thứ bỉm tã gì đó khá dày, nhưng không đau đớn. Không có vết cắt. Không có vết sưng ở đùi non. Cho dù chuyện xảy ra có là gì thì cũng không phải chuyện đó.

Tôi thả lỏng người và nhắm mắt, mệt mỏi, mệt mỏi vì phải cố nhớ, mệt mỏi vì sợ hãi, rồi máy bơm tiêm lại chạy vo vo, lách tách, và đột nhiên dường như chẳng còn gì quan trọng nữa.

Một hình ảnh chợt nảy ra trong tâm trí khi tôi chuẩn bị chìm hẳn vào giấc ngủ: một khẩu súng săn, đang treo trên tường.

Và tôi bỗng hiểu ra.

Vết bầm là do súng dội lại. Một lúc nào trước cách đây không lâu, tôi đã nổ súng.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.