Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 65 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Trong một phút tôi chỉ nhìn cô chằm chằm, lòng quả quyết mình đã nghe nhầm.

“Cái gì?”

“Là... là James. Tớ sắp cưới James.”

Tôi im bặt. Tôi ngồi đó nhìn đám cây cối như lính gác, lắng nghe tiếng máu đập thình thình trong tai.

Thứ gì đó dâng lên bên trong tôi, như thể một tiếng thét. Nhưng tôi không nói gì. Tôi cố nén nó xuống.

James?

Clare và James?

“Thế nên tớ mới mời cậu.” Giờ cô nói thật nhanh như thể cô biết rằng mình không còn nhiều thời gian, rằng tôi có thể lao khỏi xe bất cứ lúc nào. “Tớ không muốn... tớ nghĩ mình không nên mời cậu đến đám cưới. Như thế tàn nhẫn quá. Nhưng tớ không chịu nổi nếu cậu phải nghe tin này từ đâu khác.”

“Nhưng... thế thì William Pilgrim là gã chết tiệt nào?” Từ ngữ tuôn khỏi miệng tôi như một lời buộc tội. Clare ngơ ngác nhìn tôi trong thoáng chốc. Rồi cô nhận ra và nét mặt cô thay đổi, và cùng lúc đó tôi biết mình đã từng nghe thấy cái tên này, nhận ra mình mới ngu ngốc làm sao. Billy Pilgrim. Lò sát sinh số 5. Cuốn sách ưa thích của James.

“Tên facebook của anh ấy,” tôi nói giọng vô cảm. “Để bảo vệ sự riêng tư - để người hâm mộ không tìm thấy trang cá nhân của anh ấy khi tra cứu tên. Vì vậy anh ấy không có ảnh đại diện. Phải không?”

Clare khổ sở gật đầu.

“Tớ chưa bao giờ muốn làm cậu hiểu lầm,” cô nói vẻ van lơn. Cô vươn bàn tay ấm áp về phía bàn tay lạnh tê tái lấm bùn của tôi. “Và James nghĩ cậu nên biết trước khi...”

“Đợi đã.” Tôi giật tay lại. “Cậu nói với anh ấy chuyện này ư?”

Cô gật đầu và úp mặt vào hai tay.

“Lee... tớ rất...” Cô ngừng lời rồi hít một hơi thật sâu, và tôi có cảm giác cô đang tự trấn tĩnh, cố tìm lời để nói. Khi cô cất tiếng, giọng cô mang vẻ bất chấp, và tôi thoáng thấy lại một Clare tôi từng biết, người sẽ tấn công, sẽ thà chết trên chiến trận chứ không đời nào chịu gục ngã trước một lời buộc tội. “Coi này, tớ không xin lỗi đâu. Cả hai bọn tớ đều chẳng làm gì sai. Nhưng làm ơn hãy chúc phúc cho bọn tớ đi, được không?”

“Nếu hai người không làm gì sai,” tôi nói gay gắt, “thì cậu cần tớ chúc phúc làm gì?”

“Vì cậu từng là bạn tớ! Bạn thân nhất của tớ!”

Từng.

Cả hai đứa tôi đều chợt nhận ra chữ từng, và tôi thấy vẻ mặt của chính mình phản chiếu trên khuôn mặt Clare.

Tôi cắn môi, nghiến làn da mềm giữa hai hàm răng, mạnh đến mức thấy đau.

Tớ chúc phúc cho hai người. Nói đi! Nói đi!

“Tớ...”

Có tiếng động trong nhà và cửa bật mở, Flo đứng đó giữa quầng sáng hình chữ nhật, tay che che mắt khi nhìn vào bóng tối bên ngoài. Cô ta nhón chân và suýt nữa ngã nhào vì cố nghển cổ nhìn ra, vẻ háo hức kìm nén lồ lộ, như một đứa trẻ lúc nào cũng có thể lên cơn cuồng loạn trước tiệc sinh nhật của mình.

“Xin chàooo?” cô ta hô, giọng vang vọng đến ngạc nhiên trong không gian tĩnh mịch buổi ban đêm. “Clare à? Phải cậu không?”

Clare bật ra một hơi thở run rẩy rồi mở cửa xe.

“Thỏ Flo!” Giọng cô run rẩy nhưng không quá lộ liễu. Tôi thầm nghĩ lần thứ không biết bao nhiêu rằng cô quả là diễn viên đại tài. Chẳng có gì lạ khi cuối cùng cô làm trong ngành kịch nghệ. Điều duy nhất khiến tôi ngạc nhiên là cô không đích thân lên diễn trên sân khấu.

“Gấu Clare!” Flo rú lên rồi lao như tên bắn xuống cầu thang dẫn xuống sân. “Trời ơi, đúng cậu thật! Tớ nghe tiếng động và đã nghĩ thế... nhưng rồi chẳng thấy ai vào.” Cô ta vội vã bước thấp bước cao trên con đường trước nhà, đôi dép lê hình thỏ sột soạt trên nền sỏi. “Tối thế này cậu ở ngoài một mình làm gì, gái ngố ơi.”

“Tớ đang nói chuyện với Lee. Ý tớ là với Nora.” Clare khoát tay về bên xe tôi ngồi. “Tớ gặp cô ấy trên đường vào đây.”

“Hy vọng không phải bằng cách đâm vào nhau! Úi!” Có tiếng rắc khi Flo vấp phải cái gì đó trong bóng tối và cô ta ngã sụp xuống trước xe. Flo nhảy bật dậy rồi phủi quần áo. “Không sao! Không sao!”

“Bình tĩnh nào!” Clare bật cười rồi ôm Flo. Cô thì thầm gì đó vào tóc cô ta mà tôi không nghe thấy được, và Flo gật đầu. Tôi mở cửa xe chui ra, người cứng đờ. Không đi bộ nốt mấy chục mét ít ỏi về ngôi nhà mà chuyển đột ngột từ đi bộ sang ngồi yên là một quyết định sai lầm. Cơ bắp tôi co rút. Giờ muốn duỗi chân tay là mệt lắm đây.

“Cậu có sao không, Lee?” Clare nói, quay lại khi nghe tiếng tôi ra khỏi xe. “Trông cậu hơi khập khiễng đấy.”

“Tớ ổn.” Tôi cố theo kịp cô ở khoản vờ như không có gì nghiêm trọng. James. James. “Có cần tớ giúp xách túi không?”

“Cảm ơn cậu, nhưng tớ không mang nhiều đâu.” Cô mở cốp xe lấy ra một chiếc túi đeo vai. “Đi nào Flo, chỉ cho chúng tớ phòng tớ nào.”

Nina vẫn biến mất tăm khi tôi đau đớn trèo nốt mấy bậc thang cuối về phòng, đôi giày chạy dính bùn vắt vẻo trên tay. Lột chiếc quần bó lấm bẩn và chiếc áo đẫm mồ hôi ra, tôi bò vào dưới chăn, trên người chỉ mặc bộ đồ lót. Rồi tôi nằm đó nhìn đăm đăm vào khoảng sáng do đèn ngủ hắt lên.

Thật sai lầm. Tôi đã nghĩ gì cơ chứ.

Mười năm qua tôi đã cố quên James, cố xây nên một vỏ bọc tự tin và độc lập quanh mình. Và tôi cứ tưởng mình đã thành công. Cuộc sống của tôi rất tốt. Không, cuộc sống của tôi quá tuyệt vời. Tôi làm công việc yêu thích, có căn hộ riêng, có vài người bạn rất đáng mến mà chẳng ai trong số họ biết James, Clare hay bất cứ nhân vật nào từ cuộc đời trước đây của tôi ở Reading.

Tôi chẳng phải phụ thuộc vào ai - từ tình cảm đến tài chính hay bất cứ mặt nào. Và như thế tôi thấy ổn. Ổn vãi cả lúa đi ấy chứ, xin cảm ơn.

Nhưng giờ thì thế này.

Tệ nhất là tôi chẳng thể đổ lỗi cho Clare. Cô nói đúng: Cô và James chẳng làm gì sai trái. Cả hai người họ chẳng nợ tôi điều gì. James và tôi đã chia tay cả thập kỷ trước, trời ạ. Không. Tôi chỉ có thể đổ lỗi cho bản thân. Vì đã không bước tiếp. Vì đã không thể bước tiếp.

Tôi ghét James vì ảnh hưởng của anh lên tôi. Tôi ghét cái việc mỗi khi gặp một người đàn ông, tôi lại thầm so sánh người ấy với anh. Lần cuối cùng tôi ngủ với ai đó - hai năm trước - anh ta đã dựng tôi dậy giữa đêm, tay đặt trên ngực tôi.

“Em vừa mơ đấy,” anh ta nói. “James là ai?” Và khi thấy khuôn mặt chấn kinh của tôi, anh ta đã tung chăn dậy, mặc quần áo và bước khỏi cuộc đời tôi. Và tôi thậm chí chưa bao giờ định gọi lại cho anh ta.

Tôi ghét James và tôi ghét bản thân mình.

Và đúng - tôi biết thừa điều này khiến tôi có vẻ là kẻ thất bại tối cao của nhân loại: đứa con gái gặp một cậu con trai hồi mười sáu tuổi và chẳng bao giờ quên được chàng ta trong suốt mười năm.

Tin tôi đi, chẳng ai nhận thức điều đó rõ hơn tôi đâu. Nếu gặp gỡ và bắt chuyện với bản thân trong một quán bar, tôi cũng sẽ khinh thường chính mình.

Tiếng những người khác lao xao dưới nhà, cười cười nói nói, mùi pizza thoang thoảng bay lên tầng.

Tôi cũng sắp phải xuống đó cười cười nói nói.

Nhưng thay vì thế, tôi cuộn mình lại, đầu gối ép vào ngực, mắt nhắm nghiền và thầm gào thét trong đầu.

Rồi tôi duỗi người, cảm giác từng thớ cơ nhức nhối đang kêu gào phản đối, rồi bước xuống sàn và nhặt chiếc trên cùng trong chồng khăn bông Flo đã cẩn thận đặt dưới chân mỗi chiếc giường.

Phòng tắm nằm ở đầu cầu thang, tôi khóa cửa phòng và thả rơi khăn tắm xuống sàn. Cạnh bồn tắm lại là một tấm kính cửa sổ bản to không rèm trông ra khu rừng theo phong cách khiến người ta cực kỳ nản lòng. Nó được thiết kế để người ngoài không thể nhìn vào bên trong phòng trừ phi đang vắt vẻo trên ngọn một cây thông cao mười lăm mét, nhưng lúc cởi đồ lót, tôi vẫn phải cố gắng kìm chế nỗi hối thúc vòng tay qua ngực, che chắn cơ thể trần trụi khỏi bóng tối tọc mạch ngoài kia.

Trong một lúc, tôi đã định chỉ thay quần áo luôn, nhưng tôi quá mệt mỏi, mình mẩy lấm bùn, và tôi biết mình sẽ thấy khá hơn nếu được tắm nước nóng, thế là tôi cẩn thận trèo vào khoang tắm đứng và gạt vòi, duỗi người đầy cảm kích khi vòi sen bự chảng trên đầu phủ xuống tôi dòng nước ấm mạnh mẽ sau khi khục khặc hai lần.

Đứng thế này, tôi có thể nhìn ra cửa sổ, dù bên ngoài quá tối chẳng thể trông thấy gì. Ngọn đèn trong này sáng lòa, thành ra lớp kính cửa sổ như biến thành một mặt gương, và ngoài bóng trăng nhợt nhạt ma quái, tôi chỉ có thể nhìn thấy chính cơ thể mình phản chiếu trên lớp kính mờ hơi nước trong lúc xoa xà phòng và cạo lông chân. Rốt cuộc cô của Flo là người như thế nào vậy nhỉ? Đây là ngôi nhà dành cho những kẻ nhìn trộm. Không, đó là những người thích quan sát. Ngược lại là gì nhỉ? Những kẻ thích phô bày.

Những kẻ thích được người khác ngắm nhìn.

Có lẽ nơi này sẽ khác vào mùa hạ, khi ánh sáng mặt trời ngập tràn đến tận tối muộn. Có lẽ lúc ấy ngôi nhà là nơi để nhìn ra bên ngoài, ngắm toàn cảnh khu rừng. Nhưng giờ, trong bóng tối, tôi có cảm giác ngược lại. Tôi có cảm giác như đây là một chiếc lồng kính trưng bày, chật kín những sinh vật quý hiếm để người ta nhìn vào. Hay một cái chuồng trong sở thú. Một chuồng hổ không có chỗ trốn. Tôi nghĩ đến những con thú bị cầm tù chậm rãi đi lại tới lui ngày này qua ngày khác, tuần này qua tuần khác, dần dần hóa điên.

Tắm xong, tôi cẩn thận trèo ra và ngắm mình thật kỹ trong tấm gương vốn mờ hơi nước nhưng đã được tôi dùng tay lau sạch.

Khuôn mặt phản chiếu khiến tôi giật thót. Đó là khuôn mặt của kẻ sắp lao vào đánh nhau, phần là do mái tóc ngắn ngủn của tôi; sau khi tắm xong và lau khô qua, trông nó chổng ngược hung hăng và thách thức, như một tay đấm bốc đang nghỉ giữa hiệp. Mặt tôi trắng bệch và góc cạnh dưới ánh đèn sáng chói, trong khi mắt sầm lại đầy vẻ buộc tội, quầng mắt thâm như vừa bị đánh.

Tôi thở dài rồi lôi túi đồ vệ sinh cá nhân ra. Tôi không trang điểm nhiều, nhưng có mang son bóng và mascara, những thứ cơ bản nhất. Không có phấn má, nhưng tôi vẫn xoa một chút son bóng lên gò má để làm dịu bớt vẻ xanh xao, rồi chui vào quần jean bó sạch và áo màu ghi.

Ở đâu đó tít dưới nhà, tiếng nhạc cất lên. Nghe nhạc dạo thì đó là bài “Ngày đẹp trời cho đám cưới trắng” của Billy Idol. Trò đùa của ai à?

“Le... ý mình là Nora ơi!” Giọng Flo vẳng lên tầng, át tiếng Billy Idol đang bảo chúng tôi hãy bật lại bài hát. “Bạn muốn ăn gì chưa?”

“Xuống liền!” tôi hét đáp lại rồi thở dài, gom đồ lót bẩn vào trong khăn tắm, xách túi đồ vệ sinh cá nhân lên và mở cửa, sẵn sàng đối mặt với thế giới.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.