Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Đây là cái cách tôi và Clare quen nhau. Vào ngày đầu tiên ở trường tiểu học, tôi ngồi một mình một bàn trong lớp và đang cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt. Hầu hết các bạn đồng khóa đều đi học nhà trẻ với nhau còn tôi thì không, vì vậy tôi không quen ai hết. Tôi nhỏ thó và gầy còm, mái tóc thô cứng được mẹ tết thành những sợi sam nhỏ lệch sang một bên đầu, mà bà bảo là để “phòng trừ bọn chấy”.

Tôi biết đọc, nhưng lại không muốn ai biết. Mẹ bảo tôi sẽ bị tẩy chay nếu cố tỏ ra là cô-bé-biết-tuốt và rằng các giáo viên sẽ chỉ tôi cách đọc sao cho bài bản, không phải theo cái lối mà tôi tự mày mò ra.

Vậy là khi tôi đang ngồi một mình trong lúc các bạn khác đã chủ động ghép cặp với nhau và rổm rả trò chuyện thì Clare bước vào. Tôi chưa từng trông thấy ai xinh đẹp đến thế. Mái tóc dài để xõa, bất chấp nội quy của trường, lấp lánh trong nắng chẳng khác nào trong quảng cáo dầu gội. Clare nhìn quanh phòng học, nhìn những bạn học khác, một vài đứa trong số chúng đang háo hức vỗ vỗ cái ghế cạnh mình và gọi, “Clare! Clare, ngồi với tớ này!”

Và cô đã chọn tôi.

Tôi không biết có ai hiểu nổi cảm giác khi được một người như Clare chọn hay không. Như thể ánh đèn rọi ấm áp đã tìm đến ta và ta đang tắm mình trong những tia nắng chan hòa. Ngay lập tức ta cảm thấy mình được bước ra ánh sáng và được phỉnh phờ. Mọi con mắt đều đổ dồn về phía ta và ta có thể đọc được vẻ thắc mắc, tại sao lại là nó?

Clare ngồi xuống cạnh tôi và tôi cảm thấy mình đang biến đổi từ kẻ vô danh thành một người nào đó. Một người nào đó mà người ta muốn kết bạn, muốn trò chuyện cùng.

Cô mỉm cười và tôi nhận ra mình đang cười đáp lại.

“Chào cậu,” cô nói. “Tớ là Clare Cavendish và tóc tớ dài đến nỗi tớ có thể ngồi đè lên. Tớ sẽ đóng vai Mary trong vở kịch của trường.”

“Tớ...” tôi cố trả lời. “Tớ là L-le...”

Tớ là Leonora, tôi định nói thế. Nhưng Clare chỉ mỉm cười.

“Chào Lee.”

“Clare Cavendish.” Cô giáo dộng đồ lau bảng thật mạnh. “Tại sao em không buộc tóc?”

“Nếu buộc tóc, em sẽ bị đau đầu ạ,” Clare xoay khuôn mặt thiên thần rạng rỡ về phía cô giáo. “Mẹ em bảo không được buộc. Em có giấy khám bệnh của bác sĩ rồi.”

Đúng là Clare, không lẫn đi đâu được.

Có đúng là cô có giấy khám bệnh của bác sĩ không? Bác sĩ kiểu gì mà lại viết giấy khám bệnh cho phép một cô bé năm tuổi để xõa tóc cơ chứ?

Nhưng bằng cách nào đó câu hỏi này không còn quan trọng. Clare Cavendish nói sao thì sự thật là như vậy. Đúng là cô ấy đã đóng vai Mary trong vở kịch của trường. Còn tôi trở thành Lee. Lee nhút nhát, lắp bắp. Bạn thân của Clare.

Tôi không bao giờ quên được hành động của Clare ngày hôm đó. Cô hoàn toàn có thể tận dụng sự nổi tiếng của mình và ngồi với một trong những đứa có kẹp tóc Barbie và giày Lelli Kelly.

Nhưng thay vào đó Clare lại chọn một cô bé lẻ loi, ngồi im thin thít và cô đã thay đổi hoàn toàn con người tôi.

Với cương vị bạn thân của Clare, tôi nghiễm nhiên được là một phần của các trò vui thay vì phải chờ đợi, cô đơn nhưng cố làm bộ không quan tâm, đứng ở rìa sân chơi ngóng trông ai đó mời mình gia nhập. Tôi được mời đến những bữa tiệc sinh nhật vì Clare muốn tôi có mặt, và khi mọi người biết được Clare đã đến nhà tôi chơi, không những thế còn gật gù tán thưởng cái xích đu cùng ngôi nhà búp bê, thì những bạn gái khác liền bắt đầu chấp nhận lời mời mà tôi lúng búng mãi mới thốt ra được.

Đám trẻ năm tuổi có thể cực kỳ tàn nhẫn. Chúng nói những điều người lớn không bao giờ nói - nhũng bình luận xách mé về ngoại hình của ta, gia đình của ta, cách ta nói hay mùi cơ thể ta, quần áo ta mặc. Nếu ai đó phát ngôn như vậy trong môi trường công sở thì thể nào cũng bị sa thải vì bắt nạt đồng nghiệp - nhưng ở trường thì đó chỉ là quy luật tự nhiên thôi. Mỗi lớp học đều có một con cừu lạc bị mọi người xa lánh, một đứa trẻ không ai muốn ngồi cùng, đứa trẻ hứng mọi tội vạ và bị đẩy qua đẩy lại khi phải chọn đội chơi. Và, đương nhiên rồi, mỗi lớp học cũng đều có một con ong chúa. Nếu lớp tôi có ong chúa thì đó chính là Clare, và nếu không có tình bạn giữa chúng tôi thì rất có thể tôi đã trở thành con cừu lạc vĩnh viễn ngồi một mình một bàn. Một phần trong tôi, đứa trẻ năm tuổi đầy sợ sệt bên dưới lớp vỏ trưởng thành, sẽ mãi mãi biết ơn cô vì điều đó.

Đừng hiểu nhầm ý tôi, làm bạn với Clare không phải lúc nào cũng là điều dễ dàng. Ánh đèn rọi đầy tình thương và hơi ấm ấy có thể được thu hồi nhanh như cách nó xuất hiện. Bỗng chốc ta đã thấy mình đang bị móc mỉa và nhạo báng thay vì được bảo vệ.

Tôi không đếm nổi đã có bao nhiêu ngày mình òa khóc khi trở về nhà vì điều gì đó mà Clare đã nói hay hành động nào đó mà Clare đã làm. Nhưng cô vui tính, hào phóng và tình bạn với cô là sợi dây cứu sinh mà tôi không dám rời tay, nên bằng cách nào đó tôi luôn tha thứ cho cô.

Mẹ tôi thì ngược lại, chưa bao giờ ưa Clare, vì những lý do mà tôi chẳng thể nào hiểu được. Thật hết sức vô lý, vì xét trên nhiều phương diện, Clare giống y như cô con gái mà mẹ luôn muốn biến tôi trở thành - duyên dáng, hoạt ngôn, được nhiều người yêu mến và không phải lúc nào cũng vùi đầu vào sách vở. Đến khi tôi chuẩn bị học lên cấp hai thì bà không buồn giấu giếm hy vọng rằng tôi sẽ đậu trường chuyên còn Clare thì không. Nhưng cô đã làm được. Clare không phải là đứa mọt sách, chẳng ai có thể nhận xét như vậy về cô, nhưng cô thông minh, và biết mình phải làm gì trong các bài kiểm tra.

Mẹ tôi đành đến gặp giáo viên và yêu cầu xếp chúng tôi vào hai lớp khác nhau. Vậy nên tôi phải tìm cho mình một người bạn mới trong các tiết học, một người cũng khác hẳn bản thân: Nina hài hước, gai góc với đôi chân rám nắng khẳng khiu và đôi mắt đen to tròn. Nina cao còn tôi thì thấp, cô có thể chạy tám trăm mét chỉ trong vòng hai phút rưỡi, cô vui tính và chẳng sợ bất kỳ ai.

Ở cạnh Nina là một việc làm nguy hiểm, cái lưỡi sắc lẻm của cô không hề biết phân biệt giữa bạn và thù, vậy nên xác suất để ta trở thành nạn nhân hoặc cười hùa theo những lời đùa cợt của cô là như nhau. Nhưng tôi thích Nina. Và trên nhiều phương diện, ở cạnh cô tôi thấy an toàn hơn so với khi ở bên Clare.

Nhưng mọi chuyện chẳng có gì đổi khác. Ngoài giờ học, Clare vẫn đến tìm tôi. Bọn tôi ăn trưa cùng nhau. Bọn tôi bùng học để đốt hết tiền tiêu vặt ở siêu thị, mua những đĩa nhạc mà Clare thích và những lọ sơn móng tay lấp lánh mà nội quy ở trường cấm tiệt. Bọn tôi chỉ bị bắt một lần, vào hồi mười lăm tuổi. Một bàn tay chắc nịch đặt lên vai. Khuôn mặt bừng bừng lửa giận của thầy Bannington ở khoa Địa lý lù lù phía trên vai chúng tôi. Đe dọa đình chỉ học, đe dọa báo cáo với phụ huynh, đe dọa cấm túc đến cuối đời...

Clare chỉ ngước lên nhìn thầy, đôi mắt xanh sáng rõ vẻ thành thật.

“Em rất xin lỗi, thưa thầy Bannington,” cô nói. “Nhưng hôm nay là sinh nhật ông của Lee. Người ông từng sống cùng bạn ấy đấy ạ?” Cô ngừng lời giây lát và ném cho thầy Bannington một cái nhìn đầy ý nghĩa, mời gọi thầy nhớ ra, mời gọi thầy xâu chuỗi những dữ kiện. “Lee buồn quá nên không thể vào học được. Em xin lỗi nếu bọn em đã làm sai.”

Tôi há hốc miệng hết cả phút. Có thật hôm nay là sinh nhật ông tôi không? Ông mới mất năm ngoái. Thế mà tôi đã quên mất sinh nhật của ông rồi sao?

Rồi khả năng tư duy bắt đầu trở lại, và cùng với nó là cảm giác tức giận. Không, đương nhiên là không phải. Sinh nhật ông vào tháng Năm. Bây giờ mới là tháng Ba.

Thầy Bannington đứng đó, chau mày nhá nhá bộ ria mép. Rồi thầy lại đặt tay lên vai tôi.

“Chà, với tình huống này... Thầy không thể bỏ qua chuyện này, rủi mà trường có báo cháy thì sẽ có người phải mạo hiểm mạng sống vì phải đi tìm các em. Các em có hiểu không? Vậy nên đừng biến hành động này thành thói quen. Nhưng với riêng tình huống này, chúng ta sẽ không bàn luận gì thêm nữa. Chỉ một lần duy nhất này thôi.”

“Em xin lỗi thưa thầy Bannington.” Clare cúi đầu, hối lỗi, ỉu xìu. “Em chỉ muốn làm một người bạn tốt thôi ạ. Mọi chuyện không dễ dàng gì đối với Lee, chắc thầy cũng hiểu?”

Và thầy Bannington húng hắng ho, gật đầu dứt khoát rồi xoay gót bỏ đi.

Tôi quá tức giận đến nỗi không thể nói gì suốt dọc đường quay trở lại trường. Sao cô dám. Sao cô dám.

Đến cổng trường, cô đặt tay lên vai tôi.

“Lee, nghe này, tớ hy vọng cậu không để bụng, chỉ là tớ không nghĩ ra được lý do nào khác. Cậu có hiểu không? Chính tớ đã dụ cậu bùng học, vậy nên tớ nghĩ mình cũng có trách nhiệm kéo hai đứa khỏi mớ rắc rối.”

Mặt tôi cứng đờ. Tôi cố tưởng tượng mẹ sẽ nói gì nếu biết tôi bị đình chỉ học, và nghĩ về cách Clare đã giúp hai đứa thoát nạn. Tôi nghĩ về tháng Năm, về việc tôi sẽ phải trải qua ngày hôm đó - ngày sinh nhật thực sự của ông - mà không được hé miệng nửa lời về sự thật ấy, thậm chí có thể là mãi mãi về sau cũng vậy.

“Cảm ơn,” tôi đáp bằng một chất giọng cứng ngắc gượng ép mà không hề lắp bắp, nghe không hề giống tôi.

Clare chỉ mỉm cười và tôi cảm nhận được hơi ấm như ánh mặt trời tỏa rạng của cô.

“Không có chi.”

Rồi tôi thấy lòng mình tan chảy, và mỉm cười đáp lại, gần như trong vô thức.

Rốt cuộc thì, Clare chỉ cố làm một người bạn tốt mà thôi.

“Không.”

“Flo...”

“Chị không được phép về.”

Melanie đứng giữa bếp trong giây lát, như thể đang nghĩ xem mình nên nói gì. Cuối cùng chị ta khịt mũi bật cười vẻ không tin được vào tai mình.

“Vậy nhưng có vẻ như... chị sắp về đây.” Chị ta quăng túi lên vai rồi cố bước qua Flo để đi ra cửa.

“Không!” Flo hét lên. Giọng cô ta gần như kích động. “Tôi sẽ không để chị phá hỏng nó.”

“Flo, em thôi hành xử như người bị căng thẳng quá độ đi!” Melanie vặc lại. “Chị biết - chị biết em rất coi trọng chuyện này, nhưng tự nhìn lại mình mà xem! Clare đếch bận tâm đến việc chị có ở đây hay không. Chỉ có em tự vẽ ra một bức tranh trong đầu về cách mọi chuyện phải vận hành và em không thể ép buộc người khác chiều theo ý mình được. Tỉnh lại đi!”

“Chị...” Flo chĩa ngón tay chỉ vào Melanie. “Chị... chị là một người bạn tồi. Và có một nhân cách tồi. ”

“Chị không phải một người bạn tồi,” giọng Melanie bỗng nghe mệt mỏi rũ rượi. “Chị chỉ là một người mẹ thôi. Cuộc đời chị không xoay quanh Clare Cavendish chết tiệt. Giờ thì vui lòng tránh đường đi.”

Chị ta chen qua hai cánh tay dang rộng của Flo, tiến về phía hành lang, rồi nhìn lên.

“Clare! Em dậy rồi à.”

“Có chuyện gì vậy?”

Clare đang đi xuống cầu thang trong bộ đồ vải lanh nhăn nhúm. Nắng chiếu xuống cầu thang qua ô cửa sổ phía sau lưng, tỏa rạng quanh đầu cô như vầng hào quang.

“Em nghe thấy tiếng la hét. Có chuyện gì vậy?” cô hỏi lại.

“Chị đi đây.” Melanie bước lên vài bậc, hôn phớt Clare rồi xốc lại túi trên vai. “Chị xin lỗi - đáng ra chị không nên đến đây. Chị chưa sẵn sàng rời xa Ben, và chuyện điện thoại càng làm mọi việc thêm tồi tệ...”

“Điện thoại bị gì vậy?”

“Điện thoại bàn hỏng rồi,” Melanie đáp. “Nhưng không phải vì thế. Không hẳn. Chị chỉ... chị muốn về nhà. Đáng ra chị không nên đến. Em không để bụng đâu, đúng không?”

“Đương nhiên là không rồi.” Clare ngáp và gạt tóc ra khỏi mắt. “Đừng ngốc thế. Nếu chị không thoải mái thì cứ về. Đằng nào em cũng gặp chị ở đám cưới mà.”

“Ừ.” Melanie gật đầu. Rồi chị ta rướn người về phía trước, ném một cái nhìn qua vai về phía Flo và thầm thì, “Nghe này Clare, giúp cô ấy bình tĩnh lại đi, nhé? Chứ cứ như thế này thì không... không ổn đâu. Cho tất cả mọi người.”

Kế đó chị ta mở cửa, sập nó lại sau lưng, và điều cuối cùng chúng tôi nghe thấy là tiếng bánh xe kin kít lao xuống đường xe chạy gồ ghề.

Flo òa khóc, nức nở và sụt sịt. Tôi đứng đó, tự hỏi mình nên - mình có thể - làm gì. Thế rồi Clare bước xuống, miệng vẫn ngáp, cầm lấy tay Flo và dắt cô ta vào trong bếp. Tôi nghe thấy nước sôi lục bục hòa lẫn tiếng nuốt nước mắt và nôn khan của Flo, cùng giọng nói êm dịu của Clare.

“Cậu đã cứu mạng tớ,” Flo thở gấp giữa những cơn nức nở. “Làm sao tớ quên được điều đó?”

“Gái ngố ơi,” tôi nghe tiếng Clare trả lời. Giọng cô tuy quở trách nhưng vẫn đầy yêu thương. “Đã bao nhiêu lần...”

Tôi rút lên gác, đi giật lùi, cố giữ cho bước chân mình thật khẽ khàng, đến đầu cầu thang mới quay người tháo chạy. Tôi biết mình đang hành xử như một kẻ hèn nhát, nhưng biết 1àm sao được.

Cửa phòng ngủ của tôi và Nina vẫn đang đóng; tôi đương định vặn tay nắm để lao vào thì nghe tiếng Nina nói vọng ra từ bên trong, da diết và dịu dàng đến lạ.

“... cũng nhớ em. Chúa ơi, ước gì chị đang được ở nhà cùng em. Em vẫn đang nằm trên giường đấy à?” Im lặng hồi lâu. “Chị không nghe thấy. Ừ, sóng ở đây tệ lắm. Tối qua chị đã cố gọi em nhưng chẳng bắt được tín hiệu. Bây giờ cũng chỉ được nửa vạch sóng thôi.” Lại im lặng. “Không, chỉ có một cậu chàng tên Tom. Cậu ta cũng ổn. Ôi, Jess cưng, chị yêu em...”

Tôi đằng hắng. Tôi không muốn lao vào giữa lúc Nina đang nói chuyện. Nina hiếm khi hạ hàng rào phòng thủ của mình xuống và mỗi khi điều đó xảy ra, cô không muốn người khác chứng kiến. Tôi đang nói từ kinh nghiệm cá nhân đấy.

“... ước gì chị đang được ôm em vào lòng. Chị nhớ em lắm. Chỗ này cứ như chốn khỉ ho cò gáy ấy - chỉ có cây với đồi. Chị cũng nửa muốn ở nửa muốn về rồi nhưng chị không nghĩ Nora...”

Tôi lại đằng hắng, lần này to hơn, và xoay xoay tay nắm cửa, ngay lập tức Nina ngừng lời để gọi với ra, “Ai đó?”

Tôi mở cửa ra và Nina cười toe toét.

“À, Nora mới vào. Bọn chị ở chung phòng. Hả? Chị lại không nghe thấy gì rồi.” Im lặng. “Nào nào, em đừng lo, tuyệt đối không nhé! Được rồi, chị sẽ bảo cô ấy. Chị phải ngắt máy đây. Giọng em nghe bé lắm. Chị cũng yêu em. Bái bai. Yêu em.” Cô tắt máy rồi ngước nhìn tôi từ đống chăn gối. “Jess gửi lời chào.”

“Tớ mừng là cậu gọi được cho em ấy. Jess thế nào?” Tôi mến Jess. Em ấy nhỏ người, mũm mĩm và dễ chịu với nụ cười có thể thắp sáng cả căn phòng và chẳng thể chê được điểm nào - thực ra là đối lập hoàn toàn với Nina. Họ là một cặp hoàn hảo.

“Ừ, em ấy vẫn ổn. Chỉ nhớ tớ tôi. Còn phải nói.” Nina duỗi người cho tới khi các khớp kêu răng rắc, rồi thở dài. “Giời ạ, tớ ước em ấy đang ở đây. Hoặc tớ đang không ở đây. Cái nào cũng được.”

“Có một chỗ trống rồi đấy. Chúng ta đã giảm mất một người.”

“Hả?”

“Melanie, chị ấy đi rồi. Đường dây điện thoại hỏng và giọt nước làm tràn ly. Chị ấy về rồi.”

“Chúa ơi, cậu không đùa đấy chứ? Nghe cứ như Agatha Christie và mười người Eskimo nhỏ ấy nhỉ?”

“Người Anh Điêng.”

“Hả?”

“Mười người Anh Điêng nhỏ. Trong cuốn sách.”

“Là người Eskimo mà.”

“Đã bảo là không phải.” Tôi ngồi xuống giường. “Thực ra trong bản gốc là người da đen, rồi đổi sang người Anh Điêng, cuối cùng là mười chiến sĩ vì các nhà xuất bản nhận thấy việc giết dần giết mòn các nhân vật thuộc dân tộc thiểu số nghe có vẻ hơi kỳ quặc. Chưa bao giờ là người Eskimo.”

“Ừ thì sao cũng được.” Nina phẩy tay cho người Eskimo lui đi. “Dưới đó có còn chút cà phê nào không?”

“Không. Chỉ có trà thôi, cậu không nhớ à?” Tôi với tay lấy áo len, tròng nó qua đầu rồi vuốt lại tóc. “Clare không uống cà phê, nên bọn mình cũng không được uống.”

“Giời ạ, con mẹ Flo cùng cái vệ tinh tình yêu mắc dịch. Mà cô ta tiếp nhận vụ Melanie bỏ về thế nào?”

“Hừm. Thử lắng tai nghe xem, biết đâu...” Vừa dứt lời, chúng tôi đã nghe thấy tiếng nức nở không lẫn vào đâu được vang lên từ dưới bếp. Nina đảo tròn mắt.

“Cô ta bị chập mạch rồi. Tớ nói thật đấy. Hồi đại học đã kỳ quặc - cậu có để ý cách cô ta bắt chước kiểu ăn mặc của Clare không? Hồi đó cô ta cũng hành xử như vậy. Nhưng bây giờ...”

“Tớ không nghĩ là cô ta chập mạch.” Tôi bồn chồn đổi chân trụ. “Clare có tính cách rất mạnh - nếu cậu không cực kỳ tự tin...”

Tôi dừng lại, cố nặn ra thành lời cái cảm giác mà tôi vẫn hằng cảm thấy - rằng tính cách của tôi là một khoảng trống, là hư không mà một ai đó như Clare có thể lấp đầy. Đây là điều mà Nina sẽ không bao giờ hiểu được - mặc cho những khiếm khuyết đầy rẫy của cô, thiếu cá tính không phải là một trong số chúng. Cô nằm đó, đầu tựa gối, đưa mắt nhìn tôi vẻ dò hỏi và nhún vai.

“Clare hoàn hảo, cậu hiểu ý tớ chứ?” Cuối cùng tôi nói. “Rất dễ để có ham muốn trở thành người như cô ấy, và cảm thấy bắt chước là cách nhanh nhất để đạt được mục đích.”

“Có lẽ.” Nina ngồi dậy, kéo cho thẳng thớm chiếc áo ba lỗ thiếu vải. “Tớ vẫn thấy Clare còn phải cố gắng thêm chút đỉnh. Nhưng sao cũng được. Nghe này, tớ vẫn muốn nói... Tớ thật sự hối lỗi về chuyện tối qua. Tớ không ngờ chủ đề đó vẫn nhạy cảm đối với cậu. Nhưng nghiêm túc mà nói nhé, nếu vẫn cảm thấy như thế về chuyện cũ thì tại sao cậu còn đến đây?”

Tôi kéo quần jean lên rồi bặm môi đứng yên một chỗ, nghĩ về những điều mình đã thổ lộ cũng như còn giấu Nina. Bản năng luôn thôi thúc tôi giữ những quân bài tẩy sát cạnh bên, chẳng hiểu tại sao. Tôi ghét việc để người khác, dù là bạn bè, nắm thóp được mình - trước giờ tôi luôn là người kín đáo, và xu hướng này càng trở nên trầm trọng kể từ khi tôi bắt đầu sống và làm việc một mình. Nhưng tôi cũng biết rằng, xu hướng đó có thể khiến tôi phát điên tới cỡ Flo theo cách của riêng mình - nếu tôi nhắm mắt làm ngơ.

“Tớ đến vì...” Tôi hít một hơi, rồi buộc mình phải nói tiếp. “Vì tớ không biết Clare sắp cưới James.”

“Cái gì?” Nina quăng chân từ trên giường xuống đất và nhìn thẳng vào tôi. Tôi rụt rè nhún vai. Kể ra nói vậy nghe cũng có vẻ... hơi thảm hại. “Cái gì, cậu có nghiêm túc không đấy? Vậy là Clare đã, kiểu như, dụ cậu đến đây để phun cái tin chết tiệt đó vào mặt cậu à?”

“Kh-không hẳn vậy.” Mẹ nó. Ngừng lắp bắp đi. “Clare bảo muốn mặt đối mặt báo tin cho tớ. Nói cô ấy cảm thấy nợ tớ điều đó.”

“Nhảm nhí!” Nina tròng áo sơ mi qua đầu, khiến giọng nói bị chặn lại trong giây lát, rồi lại rành mạch khi đầu cô chui ra, hai má ửng lên vì phẫn nộ. “Bình thường ra nếu cô ả muốn mặt đối mặt thì phải rủ cậu ra quán làm đôi ly! Chứ không phải dụ cậu vào một khu rừng khốn kiếp nào đó. Cô ả nghĩ gì vậy?”

“Tớ... Tớ không nghĩ Clare có ý gì đâu.” Giời ạ, tại sao tôi lại bảo vệ cô chứ? “Chắc là cô ấy không nghĩ...”

“Hừ!” Nina đứng dậy, bực dọc chải đầu, những sợi tóc kêu lách tách khi bị răng lược chải qua. “Làm sao mà ả thực hiện trót lọt được mấy màn thối um này nhỉ? Mà lần nào xong việc cũng thơm tho như hoa hồng! Cậu còn nhớ hồi lớp Mười ả kể cho cả lớp tớ mết Debbie Harry[1] không? Rồi bao biện rằng ả cảm thấy tội nghiệp vì tớ phải ‘sống trong sự dối trá’ và mọi người hành xử như thể ả vừa ban con mẹ nó ơn cho tớ vậy?”

“Tớ...” Tôi không biết phải nói gì. Vụ Debbie Harry dã man thực sự. Tôi vẫn nhớ biểu cảm choáng váng của Nina khi cô bước chân vào lớp và Clare đang ngân nga don’t keep me hanging on the telephone[2] với nụ cười đã thành thương hiệu, xung quanh ai cũng cười khúc khích.

“Lúc nào mọi chuyện cũng là về ả. Về bộ mặt và cảm xúc của ả. Hồi đó ả muốn đóng vai người bạn ân cần, hào phóng, luôn luôn thấu hiểu, thế là ả phun ra, cóc cần biết tớ đã sẵn sàng nói cho mọi người hay chưa, còn bây giờ, khi ả muốn lướt về phía hoàng hôn cùng James với tâm hồn không gợn chút ăn năn thì - úm ba la xì bùa. Ép cậu vào tình thế chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài bỏ qua cho ả.”

Tôi đã không nhìn nhận sự việc theo cách này. Nhưng ở một góc độ nào đó, Nina nói đúng.

“Tớ không buồn vì việc Clare đã làm,” tôi nói, dù trong thâm tâm biết thừa rằng điều đó chỉ đúng một phần. “Điều thật sự làm tớ khó chịu là...”

“Là gì?”

Nhưng đột nhiên tôi không thể nói ra. Cảm giác bị lột trần đã quay trở lại, vậy nên tôi chỉ lắc đầu và quay đi, xỏ chân vào tất.

Điều tôi định nói ngay trước khi mất hết tinh thần ấy là: điều thật sự làm tớ khó chịu là James biết được đến đâu về nó? Liệu anh ấy có đồng thuận với kế hoạch này không?

“Bọn mình có thể bỏ về,” Nina điềm nhiên nói trong khi cài cúc quần jean và đứng dậy để duỗi người, cao đúng một mét tám lăm. “Bọn mình có thể lái xe về phía hoàng hôn và để mặc Clare cùng Flo điên khùng với nhau.”

“Tom nữa.”

“À, ừ, Tom nữa.”

“Nhưng bọn mình không thể.”

“Tại sao không?”

“Bởi vì...” Tôi chật vật mất một lúc để tìm cách diễn đạt, rồi cũng tìm ra. “Vì tớ không muốn bị coi là người làm sai. Cậu hiểu ý tớ không? Nếu tớ bỏ về bây giờ, kiểu gì mọi người cũng: tội nghiệp Nora, không quên được James, không chúc phúc nổi cho hai người họ nên phải phá tiệc chia tay đời độc thân của Clare. Tớ không muốn mình nhỏ nhen như thế. Vả lại, nối gót bỏ về ngay sau chị Melanie thì khác gì một cú chửi thẳng mặt. Nếu định về thì tớ phải về hôm qua khi Clare để lộ danh tính chú rể kìa. Nhưng tớ đã không làm thế. Vậy nên bây giờ bọn mình chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài trụ lại đến cuối.”

Nina nhìn tôi, nhìn chằm chằm hồi lâu, rồi lắc đầu.

“Được rồi, tớ nghĩ cậu có máu khổ dâm nặng đấy. Nhưng được rồi.”

“Chỉ còn một đêm thôi mà.” Bây giờ tôi đang tự thuyết phục mình. “Tớ có thể chịu đựng thêm một đêm nữa.”

“Được rồi. Thì thêm một đêm.”

❀ ❀ ❀

[1] Debbie Harry: nữ ca sĩ, nhạc sĩ và diễn viên người Mỹ, giọng hát chính của nhóm nhạc Blondie.

[2] Lời bài hát của nhóm nhạc Blondie.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.