Tôi đang ăn tối thì tiếng gõ cửa lại vang lên. Lúc này đã ngoài giờ thăm bệnh - bảng chỉ dẫn trên tường cho bệnh nhân và người nhà biết khung thời gian đó giới hạn từ hai đến bốn giờ chiều và bảy đến chín giờ tối.
Vậy nên tôi hết sức ngạc nhiên khi ngước lên và thấy Nina lách qua khe cửa, cầm theo cái túi nilon. Cô đặt ngón tay lên môi.
“Suỵt. Tớ phải giở bài Cô có biết tôi là ai không? thì mới vào được đấy.”
“Cậu lại tự nhận mình là em họ của Salma Hayek hả?”
“Cho tôi xin! Cô ta thậm chí còn không phải người Brazil.”
“Hoặc là bác sĩ.”
“Đại loại thế, dù sao thì tớ đã bảo là mình sẽ ra nhanh thôi nên của cậu đây.” Cô thảy cái túi lên giường. “E là không phải đồ may đo cao cấp. Thực ra may cho cậu là chúng không phải vải nhung màu pastel đấy. Nhưng tớ đã cố hết sức rồi.”
“Chúng ổn lắm,” tôi nói vẻ biết ơn, lật giở mấy bộ đồ tập xám phổ thông. “Nói trắng ra điều duy nhất tớ quan tâm là chúng không hở lưng và có in logo Tài sản của bệnh viện. Thật đấy, tớ đội ơn cậu thật sự, Nina ạ.”
“Tớ còn mua cho cậu cả giày dép nữa - thực ra chỉ có dép tông thôi, nhưng tớ hiểu phòng tắm ở bệnh viện u ám thế nào mà, và tớ nghĩ rằng lỡ họ cho cậu ra viện bất ngờ thì cậu cũng có cái để mà xỏ chân vào. Cậu đi cỡ sáu đúng không?”
“Thực ra là năm, nhưng đừng lo, sáu cũng ổn lắm. Đây,” tôi cởi áo len của Nina và giơ nó ra. “Cậu cầm lại đi.”
“Không cần đâu, đừng ngại. Cứ cầm lấy cho đến khi nhận lại đồ của cậu. Cậu có cần tiền không?”
Tôi lắc đầu, nhưng cô vẫn rút ra hai tờ mười bảng và thảy chúng lên nóc tủ đồ.
“Cũng chẳng hại ai. Nếu đã phát ngấy đồ ăn bệnh viện thì ít nhất cậu cũng có thể mua bánh kẹp mà đổi bữa. Được rồi. Tớ phải về đây.”
Nhưng cô không về. Cô chỉ đứng đó, nhìn xuống bộ móng được cắt tỉa gọn gàng của mình. Tôi hiểu Nina muốn nói gì đó, và xét vẻ bồn chồn hiếm thấy kia thì chắc hẳn cô đang cố kìm mình lại.
“Về nhé,” cuối cùng tôi lên tiếng, hy vọng sẽ thôi thúc cô nói được ra, nhưng cô chỉ đáp, “Chào,” và quay ra cửa.
Rồi, khi đã đặt tay lên cửa, cô dừng bước và xoay người lại.
“Nghe này, những gì tớ nói lúc trước... Tớ không có ý...”
“Về cái gì cơ?”
“Về James. Về động cơ. Nghe này, tớ không bao giờ thật lòng nghĩ rằng cậu lại... mẹ kiếp.” Cô đấm nhẹ nắm tay vào tường. “Càng giải thích nghe càng sai. Tớ vẫn nghĩ vụ đó là tai nạn, và đó cũng là điều tớ nói với Lamarr. Tớ chưa bao giờ nghĩ rằng cậu có dính líu. Tớ chỉ lo thôi, hiểu không? Lo cho cậu. Chứ không phải vì cậu.”
Tôi thở ra một hơi dài đã vô thức nín nhịn nãy giờ, rồi vung chân khỏi giường. Tôi loạng choạng đi đến ôm lấy Nina.
“Không sao đâu. Tớ hiểu ý cậu mà. Tớ cũng lo - cho tất cả bọn mình.”
Nina vuốt tóc tôi, rồi tôi thả tay ra và cô nhìn tôi.
“Nhưng họ không nghĩ đó là tai nạn, đúng không? Tại sao lại thế?”
“Ai đó đã nạp đạn cho khẩu súng,” tôi nói. “Đó là điểm mấu chốt.”
“Kể cả thế... Đó có thể là bất cứ ai. Ngay cả cô của Flo cũng có thể sơ suất nạp đạn nhầm rồi quá sợ hãi nên không dám thú nhận với cảnh sát. Và nếu một trong số bọn mình muốn sát hại James, tại sao lại phải dụ cậu ấy đến chốn khỉ ho cò gáy như vậy cơ chứ?”
“Tớ không biết,” tôi nói. Chân tôi mỏi và run lẩy bẩy dù chỉ mới cố gắng đứng suốt cuộc trò chuyện ngắn ngủi vừa rồi, thế nên tôi rời chỗ Nina để loạng choạng lết về giường. “Tớ thật sự không biết.”
“Tớ chỉ nghĩ...” Nina nói, rồi ngừng lại.
“Là gì?”
“Tớ nghĩ là... ôi mẹ nó chứ. Nghe này, dù chuyện tồi tệ giữa cậu và James mà cậu không chịu nôn ra là gì đi chăng nữa, tớ cũng nghĩ cậu nên nói với họ. Tớ biết...” Cô giơ một bàn tay lên. “Tớ biết đó không phải vấn đề của mình và tớ nên chõ cái mũi nhiều chuyện này ra chỗ khác, nhưng theo tớ, cho dù chuyện đó là gì thì có lẽ nó cũng không tồi tệ như cậu nghĩ đâu, và nói cho họ biết ngay bây giờ thì tình thế của cậu sẽ tốt hơn rất nhiều.”
Tôi mệt mỏi nhắm mắt, gãi gãi chỗ băng dán ngứa phát rồ trước trán. Rồi tôi thở dài và hạ tay xuống. Nina đứng đó, tay chống nạnh, thái độ lo lắng xen lẫn gây hấn trông thật tức cười.
“Tớ sẽ suy nghĩ về việc đó,” tôi nói. “Được chứ? Tớ sẽ suy nghĩ. Tớ hứa đấy.”
“Được rồi,” Nina đáp. Môi dưới của cô dẩu ra như đứa trẻ và tôi biết nếu còn đeo khuyên kim loại thì hẳn cô đã cạ cạ nó vào răng theo thói quen. Tôi vẫn nhớ âm thanh nó gây ra trong phòng thi. Ơn Chúa là Nina đã phải tháo nó ra sau khi được nhận vào trường y. Có vẻ bệnh nhân không muốn trông thấy một bác sĩ phẫu thuật bị đục lỗ trên mặt. “Tớ về đây. Chóng khỏe nhé Shaw. Và nếu họ đột xuất tống cậu ra viện, nhớ gọi tớ, biết chưa?”
“Tớ sẽ gọi mà.”
•••
Sau khi Nina ra về, tôi nằm đó, suy nghĩ về lời cô nói, thầm nghĩ biết đâu cô đã đúng. Đầu tôi nóng và ngứa ngáy, và sau một hồi tôi chịu hết nổi, đành đứng dậy, chầm chậm lết về phía nhà tắm bằng dáng đi bà cụ và bật công tắc đèn.
Hình ảnh phản chiếu đón chào tôi ở bên trong trông còn tệ hơn ngày hôm qua. Tôi cảm giác mặt mình đã đỡ nhiều - rất nhiều - nhưng mấy vết bầm đang thay màu đổi sắc từ tím sang vàng, lục và nâu - mọi màu sắc cần thiết để một họa sĩ có thể vẽ tranh phong cảnh vùng Northumberland, tôi vừa nhủ thầm vừa cười méo mó.
Nhưng tôi không nhìn những vết bầm. Mà là miếng băng dán.
Tôi bắt đầu cạy ở rìa, và rồi, thật nhẹ nhõm, nó bong toạc ra cùng một cơn đau khoan khoái khi mép dính bứt đứt mấy sợi tóc con ở đường chân tóc và một bên thái dương tôi, còn miếng băng y tế thì tách rời khỏi vết thương.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ trông thấy chi chít chỉ khâu - nhưng hóa ra không phải. Chỉ có một vết cắt dài xấu xí, được cố định bằng mấy mẩu băng dính y tế cỡ nhỏ và một thứ trông như... có thật là keo siêu dính không nhỉ?
Họ đã cạo đi một mảng tóc rất nhỏ hình bán nguyệt ở phần rìa da đầu, nơi vết cắt luồn qua đường chân tóc, và tóc tôi đã bắt đầu mọc lại. Tôi chạm vào chỗ tóc đó bằng đầu ngón tay. Mềm như bông, giống lược chải đầu cho em bé.
Thật nhẹ nhõm. Thật nhẹ nhõm nhờ làn khí lạnh trên trán và cơn ngứa ngáy cùng cảm giác dinh dính của miếng băng dán đã biến mất... Tôi ném miếng dán dính máu vào thùng rác, rồi chầm chậm trở lại giường, vẫn nghĩ về Nina. Và Lamarr. Và James.
Chuyện xảy ra giữa tôi và James không liên quan gì đến tất cả những chuyện này. Nhưng có lẽ Nina nói đúng. Có lẽ tôi nên nói ra. Biết đâu tôi sẽ thấy nhẹ nhõm, sau ngần ấy năm im lặng.
Không ai biết. Không ai biết sự thật ngoài tôi, và James.
Tôi đã dành quá nhiều thời gian nung nấu cơn giận về anh. Và giờ nó đã không còn nữa. Anh đã không còn nữa.
Có lẽ tôi sẽ kể cho Lamarr, vào sáng mai khi chị ta đến. Tôi sẽ kể cho chị ta sự thật - không chỉ sự thật, vì trước giờ tôi cũng đâu nói dối. Mà là toàn bộ sự thật.
Và sự thật là thế này.
James đã đá tôi. Và đúng thế, anh đá tôi bằng một tin nhắn.
Nhưng tôi im lặng suốt bấy lâu nay là vì lý do anh làm vậy. Anh bỏ đi vì tôi mang bầu.
Tôi không biết mình dính vào lần nào trong số hàng chục, có khi là cả trăm lần ấy. Chúng tôi đã cẩn thận - ít nhất thì chúng tôi cho rằng mình đã cẩn thận.
Chỉ biết rằng một ngày tôi chợt nhận ra là đã lâu, quá lâu rồi mình chưa đến kỳ. Thế là tôi dùng que thử thai.
Tôi báo cho James biết khi chúng tôi đang ngồi trên giường trong phòng ngủ tầng gác mái của anh. Mặt anh trắng bệch, đôi mắt đen mở to nhìn tôi chằm chằm, vẻ hoảng loạn.
“Không thể nào...” anh nói. “Em có chắc mình không...”
“Nhầm hả?” tôi nói nốt. Tôi lắc đầu. Thậm chí tôi còn buông ra được một tiếng cười chua chát nho nhỏ. “Tin em đi, không đâu. Em thử phải đến tám lần rồi.”
“Còn thuốc tránh thai khẩn cấp thì sao?” anh nói. Tôi cố nắm lấy tay anh, nhưng James đã đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại quanh căn phòng nhỏ.
“Đã quá muộn rồi. Nhưng bọn mình, bọn mình cần...” Cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi nhận ra mình đang cố không khóc. “Bọn mình cần q-quyết định...”
“Bọn mình sao? Quyết định này thuộc về em mà.”
“Nhưng em cũng muốn nói với anh. Em biết mình muốn làm gì, nhưng đây cũng là c...”
Con anh mà, tôi định nói thế. Nhưng tôi không bao giờ có cơ hội nói dứt câu. Anh thở hắt ra như vừa bị đánh, rồi quay mặt đi.
Tôi đứng lên và đi ra cửa.
“Leo,” anh gọi, giọng nghèn nghẹn. “Khoan đã.”
“Nghe này.” Bàn chân tôi đã bước đến cầu thang, ba lô khoác trên vai. “Em biết, em đã làm anh hoảng. Khi nào anh sẵn sàng nói chuyện... Hãy gọi cho em, được chứ?”
Nhưng anh không bao giờ làm vậy.
Clare gọi khi tôi về đến nhà, và cô đang tức điên.
“Cậu đã ở chỗ quái nào thế? Cậu đã cho tớ leo cây! Tớ đã đợi nửa tiếng ở rạp Odeon còn cậu thì không chịu nghe điện thoại!”
“Tớ xin lỗi,” tôi nói. “Tớ có... Tớ có chuyện...” tôi không sao nói nốt được.
“Hả? Có chuyện gì?” cô hỏi, nhưng tôi không trả lời nổi. “Tớ qua nhà cậu ngay đây.”
Anh không bao giờ gọi. Thay vì thế, tối hôm đó anh nhắn tin. Tôi đã dành cả buổi chiều với Clare, khổ sở bàn luận xem nên làm gì, có nên nói với mẹ tôi không, James có thể bị truy tố không - lần đầu tiên của hai đứa là khi tôi mười lăm tuổi, mặc dù khi ấy tôi đã lên mười sáu được vài tháng.
Tin nhắn đến vào khoảng tám giờ tối.
Lee. Anh xin lỗi nhưng đây là vấn đề của em, không phải của anh. Tự giải quyết đi. Và đừng bao giờ gọi anh nữa. J.
Thế là tôi đã tự giải quyết. Tôi chưa từng kể cho mẹ. Clare - thực ra thì Clare đã làm tôi ngạc nhiên. Đúng, cô có thể hay cáu gắt, tỏ ra ác ý, thậm chí là thao túng người khác, nhưng khi khủng hoảng xảy đến thì cô bỗng hóa thành sư tử mẹ bảo vệ con. Nhìn lại khoảng thời gian ấy, tôi nhớ ra tại sao hai chúng tôi lại làm bạn suốt chừng ấy năm. Và nhận ra thêm rằng sau đó tôi đã ích kỷ nhường nào.
Cô dẫn tôi đến phòng khám bằng xe buýt. Vẫn còn sớm, đủ sớm để chỉ cần uống thuốc là mọi chuyện sẽ qua đi nhanh chóng.
Không phải vụ phá thai. Tôi không đổ lỗi cho James về chuyện đó - chính bản thân tôi cũng muốn thế, tôi không muốn có con ở tuổi mười sáu và cho dù chuyện xảy ra có là gì thì cả hai chúng tôi cũng đều có lỗi.
Và dù mọi người nghĩ gì thì đó cũng không phải chuyện khiến tôi khổ sở. Tôi không dằn vặt tiếc thương cho một nhúm tế bào. Tôi không chịu cảm thấy hối hận.
Không phải thế.
Mà là... tôi không biết nữa. Tôi không biết phải diễn đạt như thế nào. Là lòng tự tôn, tôi nghĩ thế. Vì tôi không ngờ mình lại ngu đến vậy. Tôi đã yêu anh quá nhiều, đồng thời nhầm lẫn quá tai hại. Sao tôi có thể? Sao tôi có thể sai lầm cực kỳ, vô cùng khủng khiếp như vậy?
Nếu quay lại ngôi trường đó, tôi sẽ phải sống chung với ký ức về tôi và James trong mắt mọi người. Phải lặp đi lặp lại với cả trăm người rằng không, bọn tớ chia tay rồi. Đúng, anh ấy đá tớ. Không, tớ ổn.
Tôi không hề ổn. Tôi là con ngốc - một con nhóc ngu ngốc khờ khạo khốn kiếp. Sao tôi có thể nhầm lẫn như vậy? Tôi vẫn chắc mẩm rằng mình có mắt nhìn người sáng suốt, tôi từng nghĩ rằng James dũng cảm, ân cần, và rằng anh yêu tôi. Không có điều nào là sự thật. Anh yếu đuối, hèn nhát, và thậm chí còn không thể nhìn vào mắt tôi để chấm dứt chuyện giữa hai đứa.
Tôi sẽ không tin tưởng phán quyết của bản thân thêm lần nào nữa.
Lúc chuyện xảy ra, bọn tôi đang được nghỉ để ôn thi chứng chỉ giáo dục phổ thông trung học.
Tôi đến trường làm bài thi, rồi không bao giờ quay lại. Không về lấy kết quả thi. Không về dự lễ hội mùa thu. Không về thăm những thầy cô giáo đã bảo ban và động viên tôi qua các bài thi.
Thay vào đó tôi chuyển sang một trường cao đẳng dự bị cách nhà hai chuyến tàu, nơi tôi chắc chắn không ai quen biết mình. Một ngày của tôi hồi đó dài phát hờn - tôi rời nhà từ năm rưỡi sáng và tối nào cũng phải sáu giờ mới về tới nơi.
Rồi dù sao đi nữa thì mẹ tôi cũng chuyển sang Úc để được ở bên dượng Phil. Đáng lẽ tôi nên tức giận, vì bà đã bán ngôi nhà của ông tôi, nơi tôi lớn lên, nơi chúng tôi đã cùng chung sống suốt ngần ấy năm, nơi chứa đựng mọi kỷ niệm của chúng tôi. Một phần trong tôi cảm thấy thế. Nhưng một phần khác thì lại nhẹ nhõm - sợi dây liên hệ cuối cùng với Reading và James đã bị cắt đứt. Tôi sẽ không bao giờ phải nhìn thấy anh nữa.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, trừ Clare, và ngay cả cô cũng không biết về tin nhắn. Ngày kế tiếp tôi bảo cô rằng tôi không thể giữ đứa bé, rằng James và tôi sẽ chia tay.
Cô ôm tôi khóc nức nở và thốt lên, “Cậu thật dũng cảm.”
Nhưng tôi đâu có dũng cảm. Tôi cũng là đồ hèn nhát. Tôi chưa bao giờ đối mặt với James, chưa bao giờ hỏi anh tại sao. Tại sao anh lại có thể làm thế? Vì sợ ư? Vì hèn nhát?
Sau đó tôi nghe kể anh đã ăn nằm một cách thành thục khắp Reading, với cả gái lẫn trai.
Điều đó xác nhận những gì tôi đã biết. James Cooper mà tôi tưởng mình hiểu rõ chưa bao giờ tồn tại. Anh chỉ là một sản phẩm của trí tưởng tượng. Một ký ức sai lầm, do những hy vọng hão huyền của tôi cấy vào não bộ.
Nhưng giờ đây... giờ đây khi nhìn lại quãng thời gian mười năm trước... Tôi không biết nữa. Không phải tôi đang bào chữa cho James vì sự tàn nhẫn ích kỷ của tin nhắn đó, nhưng tôi cũng thấy lại bản thân mình: đầy giận hờn, khăng khăng làm điều đúng đắn, và quá khắt khe với cả hai. Có lẽ tôi đang tự bào chữa. Cho lỗi lầm của mình khi yêu James. Tôi nhận ra hồi đó chúng tôi còn trẻ dại đến nhường nào - những đứa trẻ mới lớn vẫn còn nguyên sự tàn nhẫn vô tâm của tuổi ấu thơ và chuẩn mực đạo đức chỉ gồm trắng và đen.
Khi còn trẻ, ta không trông thấy vùng xám. Chỉ có người xấu và kẻ tốt, đúng và sai. Các quy luật rất rõ ràng - hệ giá trị đạo đức của trẻ nít với những lằn ranh luân lý trải ra như mặt sân bóng lưới, với hệ thống lỗi và hình phạt rạch ròi.
James đã sai.
Tôi đã tin anh.
Vậy nên tôi cũng sai.
Nhưng giờ đây... giờ đây tôi chỉ thấy một cậu trai sợ hãi, phải đối mặt với một quyết định đạo đức mà anh chưa đủ chín chắn để đưa ra. Tôi tiếp nhận những lời mình nói dưới góc nhìn của anh - chẳng khác nào tôi đã cố đẩy gánh nặng của lựa chọn không thể vãn hồi ấy lên vai anh, một trách nhiệm anh chưa sẵn sàng, và cũng không muốn, đảm đương.
Và tôi thấy chính mình - cũng sợ hãi như thế, cũng non nót như thế.
Và tôi thấy thương thay cho cả hai chúng tôi.
Sáng mai, khi Lamarr đến, tôi sẽ kể cho chị ta. Tôi sẽ kể cho chị ta toàn bộ sự thật. Xem xét nó một cách trần trụi như thế này, trong ánh sáng buổi tối đang tàn, nó không tệ như tôi hằng lo sợ nữa. Nó không phải động cơ để giết người, chỉ là một sự tiếc nuối mỏi mệt, xưa cũ. Nina nói đúng.
Rồi, cuối cùng, tôi cũng nhắm mắt.
Nhưng sáng hôm sau khi Lamarr xuất hiện, gương mặt chị ta u ám lạ thường. Một đồng nghiệp đi theo phía sau chị ta, và tay chị ta đang cầm một thứ gì đó.
“Nora,” chị ta nói mà không chào hỏi gì, “cô có thể nhận diện vật này cho tôi được không?”
“Được chứ,” tôi ngạc nhiên đáp, “đó là điện thoại của tôi. Chị tìm thấy nó ở đâu vậy?”
Nhưng Lamarr không trả lời. Thay vào đó chị ta ngồi xuống, bật máy ghi âm và, bằng một giọng nghiêm nghị, lạnh lùng, nói ra những lời mà tôi vẫn luôn lo sợ.
“Leonora Shaw, chúng tôi sẽ thẩm vấn cô với vai trò nghi phạm trong cái chết của James Cooper. Cô không bắt buộc phải khai báo, nhưng những câu hỏi mà cô từ chối trả lời có thể gây bất lợi cho quá trình bào chữa sau này của cô trước tòa về những nội dung liên quan. Mọi điều cô nói ra có thể được sử dụng làm bằng chứng. Cô có quyền yêu cầu luật sư. Cô có hiểu những gì tôi vừa nói không?”