Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18

❊ ❊ ❊

“Thật là vui hết biết!”

Flo thả người xuống sofa và đá văng bốt khỏi chân. Cô ta đi tất màu hồng bông xù. Cô ta lắc lắc đầu cho tuyết văng khỏi tóc - tuyết đã lại bắt đầu rơi trên đường chúng tôi về.

“Vô đối! Tom à, anh đúng là bách phát bách trúng!”

Tom cười toe toét sau khi an vị trên ghế bành.

“Hồi trẻ trai anh chăm tập bắn cung lắm. Anh đoán kỹ năng cũng từa tựa nhau thôi.”

“Bắn cung?” Nina nheo mắt nghi ngờ. “Như kiểu Robin Hood và băng Merry ấy hả? Hồi đó anh có phải mặc quần bó không?”

“Như kiểu cái môn mà người ta thi ở Thế vận hội Olympic ấy,” Tom đáp. Rõ ràng anh ta đã miễn nhiễm với các trò trêu chọc và câu vừa rồi hầu như không có ảnh hưởng gì. “Không quần bó áo bó gì. Xưa anh còn đấu kiếm nữa. Rất có lợi cho em. Lợi cho thể chất. Giờ anh mất phom rồi.”

Anh ta gồng một bên bắp tay và nhìn nó với điệu bộ đáng ra là rầu rĩ, nhưng vẻ tự mãn vẫn lẩn khuất đâu đó và không khỏi thoáng hiển lộ ra ngoài.

Nina ra bộ cảm thông.

“Chúa ơi, đúng đó, việc có cỡ ngực ngang cỡ vú vê của gái mới lớn và cơ bụng sáu múi hẳn là buồn chết lên được. Em chẳng hiểu sao mà Bruce chịu đựng nổi.”

“Hai người thôi đi!” Flo gắt gỏng. Clare theo dõi họ từ sofa phía xa, còn tôi nhận ra mình đang theo dõi cô, nhớ rằng cô thích quan sát người khác ra sao, cô hay buông lời nhận xét thế nào, như thảy viên sỏi xuống mặt ao rồi ngậm tăm lùi lại để ngắm nhìn những gợn sóng lăn tăn nổi lên khi người ta cãi vã vì câu nói đó. Không phải một thói quen dễ mến, hẳn rồi, nhưng là một thói quen mà tôi chẳng thể lên án. Tôi hiểu nó quá rõ. Chính tôi cũng thích làm người quan sát hơn là bị theo dõi.

Clare quay đầu và bắt gặp ánh mắt tôi, đang nhìn cô, nhìn Tom và Nina hục hặc, và cô mỉm cười, một nụ cười bí ẩn thoáng qua như muốn nói, Thấy cậu rồi nhé.

Tôi quay đi.

Cô muốn gì khi mời tôi tới đây? Nina cho rằng Clare muốn mượn tôi để xoa dịu lương tâm - chẳng khác mấy so với việc một người chồng lăng nhăng thú nhận tội ngoại tình với vợ.

Tôi thì nghĩ khác. Tôi không tin Clare lại thao thức đêm thâu sau khi chịch James. Và trong bất cứ trường hợp nào thì cô cũng không cần tôi chấp thuận. Clare chẳng nợ nần gì tôi. James và tôi đã chia tay từ lâu rồi.

Không. Tôi nghĩ có khi... có khi cô chỉ đơn giản là muốn quan sát. Xem tôi đón nhận sự việc thế nào. Chắc hẳn đó cũng là lý do thúc giục cô làm lộ giới tính của Nina. Như một đứa trẻ chọc ổ kiến đông lúc nhúc vì không dừng được.

Và rồi nó lùi lại... và quan sát.

“Bạn thì sao, Lee?” Flo đột ngột nói và tôi rời mắt khỏi Clare, đứt mạch suy nghĩ.

“Xin lỗi, gì cơ?”

“Bạn có thấy vui không?”

“Cũng tạm.” Tôi xoa xoa vai, cảm thấy một vết bầm đang thành hình. “Nhưng vai mình đau quá.”

“Bạn bị báng súng đập vào vai phải sau phát bắn đầu tiên đúng không?”

Tôi đã không lường được độ giật của khẩu súng và hậu quả là nó đã đập đánh thịch vào xương vai tôi, ép hết không khí ra khỏi phổi.

“Trước hết em phải giữ chắc súng cái đã,” Tom nói. “Lúc đó em như thế này nè, nhìn xem.” Anh ta với lấy khẩu súng săn trên bệ đỡ và đặt báng súng lên vai, diễn lại dáng bắn không vững đã khiến vai tôi phải trả giá bằng một vết bầm.

Nòng súng chĩa thẳng về phía tôi. Tôi đông cứng người.

“Này,” Nina gằn.

“Tom!” Clare gắng gượng ngồi thẳng dậy trên nệm ghế sofa, nhìn từ tôi sang Tom và ngược lại. “Hạ súng xuống!”

Tom chỉ nhe răng cười. Tôi biết anh ta đang đùa nhưng tôi vẫn không ngăn được mọi cơ bắp trên cơ thể mình căng cứng lại.

“Uầy, anh thấy mình như Jason Bourne vậy,” anh ta nói. “Vừa nói mà anh vừa cảm thấy sức mạnh đang dồn lên đầu. Hừm... ta thử tra khảo vài người coi. Bắt đầu bằng câu này nhé: Nora, tại sao trong chừng ấy năm quen Clare anh chưa từng nghe con bé nhắc đến tên em?”

“Tom!” giọng Clare đã khẩn thiết hơn. “Bảo em hoang tưởng cũng được, nhưng anh có nên vung vẩy thứ đó như thế sau khi đã nghe Grigg nói súng ống nguy hiểm như thế nào không?”

“Đạn có được nạp chì đâu,” Flo nói rồi ngáp. “Cô tớ chỉ dùng nó để dọa thỏ thôi.”

“Kể cả thế,” Clare đáp.

“Giỡn chút ấy mà,” Tom nói. Anh ta nở thêm một nụ cười lang sói nữa, phô ra hàm răng trắng phi tự nhiên, rồi mới hạ nòng xuống và gác súng lên bệ đỡ.

Tôi ngả người về phía lưng sofa, cảm thấy dòng andrenalin cuộn trào đang rút xuống, các ngón tay thả lỏng không còn siết chặt lại thành nắm đấm nữa.

“Ha ha mẹ nó chứ,” Clare nói. Cô đang chau mày như thể một người cố mãi mà không thấy khía cạnh gì buồn cười. “Lần sau nếu anh muốn vung vẩy thứ đó, làm ơn tránh chĩa vào một trong những người bạn của em được không?”

Tôi ném cho Clare một cái nhìn hàm ơn và cô đảo mắt như muốn nói, “Gã khốn.”

“Xin lỗi,” Tom nhẹ nhàng đáp. “Như anh vừa nói đấy, giỡn chút ấy mà, nhưng anh xin lỗi nếu có làm ai đó khó chịu.” Anh ta cúi mình đầy giễu cợt về phía tôi.

“Oài, cho mình xin phép,” Flo vừa nói vừa ngáp thêm lần nữa. “Mình phải đi chuẩn bị bữa tối thôi.”

“Cần tớ giúp một tay không?” Clare nói và gương mặt của Flo bừng sáng. Nụ cười của cô ta thật đáng ngạc nhiên, nó làm thay đổi hoàn toàn cả khuôn mặt.

“Thật chứ? Đáng ra hôm nay phải là ngày cậu được cung phụng như nữ hoàng.”

“Gì chứ, thôi nào. Tớ sẽ thái nguyên liệu hay làm gì đó phụ cậu.”

Cô đứng lên khỏi sofa và họ rời khỏi phòng, cánh tay Clare khoác đầy thân tình quanh vai Flo. Tom đưa mắt nhìn theo.

“Một cặp đôi kỳ quặc, nhỉ?” anh ta nói khi họ đã rời khỏi phòng.

“Ý anh là sao?” tôi hỏi.

“Anh không tài nào ghép được hình ảnh Clare mà anh biết với Flo. Họ quá... khác biệt.”

Đáng ra câu nhận xét này phải thật vô lý, bởi thực tế là vẻ ngoài của hai người họ rất tương đồng, chưa kể cả hai đều bận bộ đồng phục gần như y sì đúc với quần jean mài màu xám cùng áo kẻ ngang. Nhưng tôi hiểu ý Tom. Nina vươn vai.

“Nhưng cả hai đều có cùng một mối bận tâm tối quan trọng.”

“Là gì?”

“Cả hai đều coi Clare là cái rốn chết tiệt của vũ trụ.”

Tom khịt mũi còn tôi cố nín cười. Nina chỉ liếc ngang qua khóe đôi mắt đen lấp lánh, một nụ cười chế giễu giật giật nơi khóe miệng. Rồi cô lại vươn mình và nhún vai, lưu loát uyển chuyển.

“Được rồi. Chắc tớ gọi điện cho bà xã đây.” Cô rút điện thoại ra và nhăn mặt. “Không có sóng. Của cậu thì sao hả Lee?”

Nora. Nhưng tôi không thể chỉnh lời người ta quá nhiều nếu không muốn bị cho là mắc chứng ám ảnh kiểm soát.

“Tớ không biết nữa,” tôi đáp, lục lọi trong túi quần túi áo. “Kỳ thật. Nó không có ở đây. Tớ nhớ là mình vẫn cầm nó ở trường bắn mà - tớ còn dùng điện thoại để kiểm tra Twitter. Chắc tớ để quên trong xe rồi. Nhưng dù sao thì tớ cũng không nghĩ là sẽ có sóng - kể từ lúc đến tớ có bắt được vạch sóng nào đâu. Cậu còn bắt được tí sóng trên phòng bọn mình, đúng không?”

“Ừa.” Nina đã nhấc ống nghe điện thoại bàn lên và đang lắc lắc phần thân máy. “Cái này vẫn hỏng. Thôi được rồi. Tớ sẽ lên phòng và treo mình ra ngoài ban công xem có bắt được đôi ba vạch sóng không. May mắn thì gửi được tin nhắn.”

“Gì mà gấp thế?” Tom hỏi. Nina lắc đầu.

“Không có gì. Chỉ là... anh biết đấy. Em nhớ em ấy.”

“Cũng hợp lý thôi.”

Tôi và Tom cùng dõi theo dáng cô đi lên tầng, đôi chân miên man bước hai bậc một. Tom thở dài duỗi người trên sofa.

“Anh không định gọi điện cho Bruce à?” tôi hỏi. Anh ta lắc đầu.

“Thú thực thì bọn anh đã có chút... bất đồng, cứ nói vậy đi. Trước khi anh rời khỏi nhà.”

“Ồ, vậy ạ.” Tôi cố giữ giọng điềm nhiên.

Tôi không bao giờ biết phải nói gì trong những tình huống như thế này. Vì ghét bị người ta chõ mũi vào chuyện riêng, nên tôi cho rằng người khác cũng sẽ cảm thấy tương tự. Nhưng đôi khi họ lại muốn giãi bày, có vẻ thế, còn ta lại lạnh lùng gượng gạo, cố gắng tránh né những nhu cầu tâm sự. Tôi cố giữ cho mình hoàn toàn không chút phán xét, không tọc mạch đòi người ta nôn ra bí mật nhưng cũng không khước từ mong ước được thổ lộ. Nói thật, dù một phần trong tôi không thực sự muốn nghe những ghen tuông nhỏ mọn và ám ảnh kỳ quặc ấy, nhưng vẫn tồn tại một phần khác không ngừng khích lệ họ tiếp tục. Chính cái phần đó đứng đấy gật gù, ghi nhớ, phân loại từng mẩu thông tin nghe được.

Cảm giác như đang bóc trần mặt lưng một cỗ máy để coi xem linh kiện vận hành ra làm sao. Cũng có chút thất vọng với lý do tầm thường khiến cho kim đồng hồ của con người tiếp tục tích tắc, nhưng cùng lúc đó là cảm giác phấn khích khi được chiêm ngưỡng lò xo và bánh răng bên trong.

Vấn đề là ngày hôm sau họ gần như không tránh khỏi căm ghét ta vì ta đã nhìn thấy con người trần trụi, khinh suất của họ. Vì thế tôi thường cố ý tỏ ra rụt rè và ỡm ờ, cố không khuyến khích họ tiếp tục.

Nhưng không hiểu sao vẫn không ăn thua. Rốt cuộc tôi luôn thấy mình bị dồn vào chân tường trong các bữa tiệc, gật gù lắng nghe những câu chuyện dài lê thê về việc người này lừa dối người kia ra sao, rồi anh ta nói thế này, rồi cô ta xoạc anh ta, rồi bồ cũ của anh ta làm cái kia...

Hẳn bạn sẽ tưởng rằng người ta thường tránh thổ lộ với cánh nhà văn. Bạn tưởng rằng người ta thể nào cũng biết đám chúng tôi thực chất là lũ chim ăn xác, kiếm đồ bỏ bụng từ tử thi của những cuộc tình yểu mệnh và những cuộc tranh luận đã bị lãng quên, để rồi tái chế chúng trong tác phẩm của mình - bầy thây ma tái sinh từ con người xưa cũ của họ, được óc sáng tạo của chúng tôi cắt cắt may may thành một miếng vá rùng rợn.

Chính Tom, thay vì bất cứ ai khác, phải biết rõ điều này. Nhưng điều đó không cản được anh ta. Tom đang tâm sự, với giọng ủ ê đầy chán ngán, không thèm che giấu sự thật là anh ta rõ ràng vẫn đang phát cáu với chồng mình.

“... điều em phải hiểu là Bruce đã trao cho James cơ hội lớn đầu tiên, Bruce là đạo diễn của cậu ta trong vở Black Ties, White Lies từ hồi... Chúa ơi, hồi nào nhỉ, chắc là phải bảy, tám năm trước? Và có thể - ý anh là, anh không biết nữa - anh chưa bao giờ hỏi xem điều gì đã xảy ra tiếp theo, nhưng Bruce không hẳn là người nổi tiếng vì độ thánh thiện trong công việc. Hồi đó bọn anh chưa yêu nhau, dĩ nhiên. Nhưng theo lẽ tự nhiên, Bruce cảm thấy James mắc nợ anh ấy ở một mức nào đó, và có lẽ tự nhiên không kém, James không cảm thấy thế. Anh biết Bruce rất phật lòng về vở Coriolanus và việc Eamonn về phe James... Rồi sau đó những lời đồn đại xoay quanh anh ấy và Richard nổi lên, chà, chúng chỉ có thể xuất phát từ một nguồn. Bruce thề rằng anh ấy chưa bao giờ gửi tin nhắn đó cho Clive.”

Anh ta cứ tiếp tục lải nhải, liên tu bất tận tuôn ra những cái tên và địa điểm chẳng có nghĩa lý gì đối với tôi, cộng với những vở kịch mà phông văn hóa đại chúng của tôi chỉ phác được ra những nét cơ bản nhất. Những chuyện thị phi sau cánh gà đó vào tai này của tôi rồi cũng chui ra tai kia, nhưng ý chính thì tôi hiểu: Bruce giận James và hai người từng có một quá khứ - dù là quá khứ kiểu gì đấy. Bruce không muốn Tom tham dự chuyến đi này. Nhưng Tom vẫn tham dự.

“Thế nên là, mặc mẹ anh chàng,” Tom cục cằn tổng kết. Tôi không biết anh ta đang đề cập đến ai, Bruce hay James. Anh ta bước về phía tủ ly, nơi đặt một loạt các chai rượu: gin, vodka, chút tàn dư còn sót lại từ cuộc nhậu tequila đêm qua. “Uống gì không cưng? Gin tonic nhé?”

“Không ạ, cảm ơn anh. Ừm, cho em cốc tonic là được rồi.”

Tom gật đầu, bỏ đi kiếm chanh và đá, rồi quay lại với hai chiếc cốc.

“Trăm phần trăm nào,” Tom nói với vẻ mặt khiến cho anh ta già đi cả chục tuổi. Tôi nhấp một ngụm và phát sặc. Đúng là tonic. Nhưng có pha cả gin. Đáng ra tôi có thể làm ầm lên, nhưng Tom căn đúng chóc thời điểm để nhướng một bên mày, trông ngộ tới mức tôi đành cười và nuốt xuống.

“Vậy kể anh nghe,” anh ta nói trong lúc uống cạn cốc của mình và quay người để rót thêm, “chuyện gì đã xảy ra giữa em và James? Vụ đêm qua là thế nào vậy?”

Tôi chưa vội trả lời. Tôi nhấp thêm một ngụm thật dài nữa, nuốt chậm, ngẫm nghĩ về những điều mình nên nói. Bản năng thúc giục tôi hãy cười trừ cho qua chuyện, nhưng đằng nào Tom cũng tra hỏi Clare hoặc Nina mà thôi. Cứ thật thà là hơn.

“James là... đã từng là...” Tôi lắc lắc chỗ rượu trong cốc, mấy viên đá va nhau lách cách trong khi tôi cố nghĩ xem nên diễn đạt ra sao. “Bồ cũ của em,” cuối cùng tôi nói. Đúng vậy - nhưng quá xa rời toàn bộ sự thật đến mức tôi cảm thấy câu vừa rồi như một lời nói dối. “Bọn em yêu nhau hồi còn đi học.”

“Đi học sao?” Lần này Tom nhướng cả hai bên lông mày. “Chúa lòng lành. Thời kỳ tăm tối. Tình yêu gà bông hả?”

“Dạ, em đoán gọi thế cũng được.”

“Nhưng bây giờ hai đứa còn coi nhau là bạn không?”

Tôi biết nói gì đây? Không - tôi không gặp anh kể từ ngày anh gửi tôi tin nhắn ấy.

Không - tôi không bao giờ tha thứ cho anh vì điều anh đã nói, việc anh đã làm.

Không.

“Em... không hẳn. Đại loại là bọn em mất liên lạc.”

Một khoảng im lặng đột ngột xuất hiện, chỉ bị phá vỡ bởi tiếng chuyện trò của Clare và Flo ở phòng bên và tiếng vòi sen trên tầng. Chắc hẳn Nina đã từ bỏ nỗ lực gọi điện cho Jess.

“Vậy là hai đứa quen nhau ở trường?” Tom hỏi.

“Kiểu kiểu thế. Bọn em diễn chung một vở kịch...” tôi đáp chậm rãi. Thật lạ khi nói về chuyện này. Lớn rồi ai còn đi nhắc lại chuyện này: lần đầu con tim ta tan vỡ ra sao. Nhưng Tom cũng chẳng khác một người lạ khuyết danh là mấy. Có rất ít khả năng tôi sẽ gặp lại anh ta sau cuối tuần này, và trên một phương diện nào đó thì việc kể với anh ta cho tôi cảm giác được giải thoát. “Vở Cat on a Hot Tin Roof. Em là Maggie còn James là Brick. Mỉa mai thay, thực vậy.”

“Có gì mà mỉa mai?” Tom có vẻ bối rối. Nhưng tôi không thể trả lời. Tôi nhớ lại lời thoại của Maggie trong màn cuối: Đêm nay chúng ta sẽ biến lời nói dối thành sự thật. Nhưng tôi biết rằng nếu mình trích câu đó ra, trong tất cả mọi người ở đây, Tom sẽ hiểu nó có nghĩa gì, anh ta sẽ hiểu Maggie đang nói đến chuyện gì.

Thay vì thế, tôi chỉ nuốt nước bọt và nói, “Chỉ là... mỉa mai thôi.”

“Thôi nào,” anh ta nói và mỉm cười, cái má rám nắng gợn lên thành nếp nhăn. “Em phải có ý gì đó chứ.”

Tôi thở dài. Tôi không định tiết lộ cho anh ta sự thật. Hay ít nhất là sự thật mà tôi vừa nghĩ đến. Đành nói một sự thật khác vậy.

“Thì, đáng ra em chỉ là diễn viên dự bị. Clare được phân vai Maggie - cô ấy là diễn viên chính của hầu như mọi vở kịch bọn em từng thực hiện, ngay từ hồi tiểu học.”

“Vậy thì chuyện gì đã xảy ra?”

“Clare bị sốt viêm tuyến bạch cầu. Phải nghỉ cả một học kỳ. Và em bị đẩy lên sân khấu để thế chỗ.” Tôi luôn là diễn viên dự bị. Tôi nhớ lời thoại tốt và tập luyện rất nghiêm túc. Tôi cảm nhận được Tom đang chăm chú nhìn mình, tự hỏi xem cái mỉa mai nằm ở đâu.

“Mỉa mai vì đáng ra lúc đó cô ấy mới là người cặp với cậu ta, rồi giờ cô ấy đang cặp với cậu ta thật. Có phải ý em là thế không?”

“Không, không hẳn... Đúng hơn là thật mỉa mai vì em ghét bị người khác nhìn ngó, ghét bị quan sát. Thế mà khi đó em lại đảm nhận vai nữ chính. Có lẽ người viết nào cũng thoải mái hơn nếu được núp mình sau trang giấy, thay vì phải ở trên sân khấu. Anh nghĩ sao?”

Tom không trả lời. Anh ta chỉ quay ra nhìn khung cửa sổ kính rộng, nhìn ra khu rừng, và tôi biết anh ta đang nhớ lại lời nhận xét của mình đêm qua: về sân khấu. Khán giả. Những kẻ quan sát trong đêm.

Một lúc sau, tôi dõi theo ánh mắt của anh ta. Quang cảnh trông khác với đêm qua: ai đó đã bật đèn an ninh ở ngoài, và ta có thể trông thấy bãi cỏ trắng toát trơ trụi trải dài, một tấm thảm tuyết nguyên vẹn, và những hàng cây đứng canh gác, thân gỗ trần trụi và thô ráp bên dưới vòm lá. Đáng ra quang cảnh trước mắt phải khiến tôi an tâm - tấm toan trắng trơn, toàn vẹn này là bằng chứng thị giác cho thấy chúng tôi đang ở đây một mình, rằng cho dù người đã để lại những dấu chân trên tuyết sáng nay là ai thì người đó cũng chưa quay lại. Nhưng không hiểu sao tôi không thấy yên tâm. Tôi còn cảm giác nơi đây càng giống sân khấu hơn, như thể kia là đèn rọi sân khấu, ném các khán giả vào giữa cái đầm lầy đen kịt phía ngoài vùng sáng, những kẻ theo dõi giấu mặt trong bóng tối.

Tôi rùng mình mất một lúc, tưởng tượng ra vô vàn con mắt của màn đêm: mắt cáo vàng vọt phản chiếu ánh đèn, mắt cú cánh trắng, mắt chuột chù sợ sệt. Nhưng những dấu chân sáng nay không phải của động vật. Chúng rất, rất giống dấu chân người.

“Tuyết ngừng rơi rồi,” Tom nhận xét vô thưởng vô phạt. “Anh phải thừa nhận là mình thấy mừng. Anh không hứng thú với viễn cảnh bị kẹt ở đây hết ngày này qua ngày khác vì tuyết rơi dày.”

“Bị kẹt bởi tuyết rơi dày?” tôi nói. “Vào tháng Mười một sao? Anh nghĩ chuyện đó thật sự có thể xảy ra hả?”

“Ồ, có chứ.” Giọng Flo cất lên từ sau lưng chúng tôi, khiến tôi giật thót. Cô ta đang bưng khay đựng bánh quy và các loại hạt, hai hàm răng cắn nhẹ vào lưỡi trông khá dễ thương trong khi cẩn thận đặt nó xuống mặt bàn. “Tháng Một thì vụ đó xảy ra như cơm bữa. Đó là một trong những lý do mà cô mình không sống ở đây vào mùa đông. Nếu tuyết rơi quá dày trên đường thì xe không thể đi qua được. Nhưng vào tháng Mười một thì chưa đến mức ấy đâu, và mình không nghĩ vụ đó sẽ xảy ra vào ngày hôm nay. Theo dự báo thì từ giờ đến sáng mai tuyết tạnh rồi. Trông đẹp quá, nhỉ?”

Cô ta đứng thẳng người, xoa xoa lưng và cả ba chúng tôi cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía hàng cây tối đen đầy đe dọa và thảm tuyết trắng. Trông nó đâu có đẹp. Trông nó ảm đạm và không khoan dung. Nhưng tôi không nói điều đó ra. Thay vào đó, tôi hỏi câu hỏi đã khiến mình bứt rứt suốt bấy lâu.

“Flo, mình định hỏi cái này, dấu chân dẫn ra gara sáng nay - có phải chúng là của bạn không?”

“Dấu chân?” Flo có vẻ hoang mang. “Lúc mấy giờ thế?”

“Sớm lắm. Khoảng tầm tám giờ, đi chạy về là mình đã thấy chúng rồi. Có thể xuất hiện từ trước đó, tại lúc ra khỏi nhà mình không để ý.”

“Không phải mình. Bạn nói chúng ở đâu nhỉ?”

“Giữa gara và cửa hông nhà.”

Flo chau mày.

“Không, chắc chắn không phải mình. Lạ nhỉ.” Cô ta cắn môi một lúc rồi nói, “Nghe này, nếu mọi người không phiền, mình sẽ khóa cửa luôn từ bây giờ, để lát nữa khỏi quên.”

“Ý bạn là sao? Bạn nghĩ có thể là người nào khác à? Một người lạ từ bên ngoài?”

Gương mặt tươi tắn của Flo đột nhiên không còn tươi như trước nữa.

“À, cô mình gặp khá nhiều rắc rối khi cho xây chỗ này - phản đối quy hoạch này, dân địa phương không thích vì đây là nhà nghỉ dưỡng này, rồi còn kha khá lời phàn nàn về phong cách thiết kế nhà chính và địa điểm nữa.”

“Khoan, để anh,” Tom lè nhè. “Nghĩa trang cổ của dân Anh Điêng, chuẩn không?”

Flo lấy khăn giấy đánh về phía anh ta và mỉm cười để xua đi lo lắng. “Không phải. Theo những gì em biết thì quanh đây chỉ chôn có cừu thôi. Nhưng đây đúng là khu vực được bảo tồn. Em không rõ nó có nằm trong khuôn viên vườn quốc gia hay không, nhưng vị trí chắc cũng mấp mé. Dự án được phê duyệt vì lý do cải tạo một tòa nhà đã có sẵn - kiểu nhà trang trại ngày xưa ấy. Nhưng dân quanh đây nói là tòa nhà mới xây không tôn trọng tinh thần nguyên bản... dù sao thì, ngắn gọn mà nói là tòa nhà đang xây lại dở chừng thì bị lửa đốt trụi, em nghĩ có thể ngầm hiểu là do cố ý phóng hỏa, dù chưa ai chứng minh được gì.”

“Lạy Chúa!” Tom có vẻ khiếp hãi. Anh ta liếc ra ngoài cửa sổ như kiểu bất cứ lúc nào cũng có thể trông thấy những ánh đuốc rực lửa leo lên đồi.

“Ý em là không sao đâu!” Flo trấn an chúng tôi. “Khi đó tòa nhà vẫn đang được xây dựng nên không có ai ở trong, và thực lòng mà nói thì bên bảo hiểm đã trả một khoản khá sộp, cho nên vụ cháy hóa ra lại là một món hời, về tổng thể giúp cô em đầu tư được vào đây nhiều hơn so với dự định. Và theo bản vẽ đầu tiên cô ấy phải giữ lại một phần của nhà trang trại cũ, nhưng vì họ đã thiêu rụi chỗ này nên cô em chẳng phải bận tâm đến vụ đó nữa. Thậm chí em dám nói rằng cô còn phải mang ơn họ ấy chứ. Nhưng anh biết đấy, vụ cháy vẫn ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô em về tình làng nghĩa xóm.”

“Quanh đây hàng xóm hả?” Tom tò mò.

“Đương nhiên rồi. Có một cụm nhà nhỏ nằm cách đây khoảng một dặm về phía kia.” Cô ta chỉ tay. “Và một nông trại dưới thung lũng.”

“Bạn biết không...” tôi đang nói thành tiếng suy nghĩ của mình... “điều thực sự làm mình thấy rờn rợn không phải là mấy dấu chân - hoặc có thể nói rằng bản thân chúng không đáng sợ đến mức đó. Mà là nếu tuyết không rơi, chúng ta sẽ chẳng thể nào biết là nó có ở đó.”

Chúng tôi nhìn ra ngoài, săm soi thảm tuyết trắng không tì vết đang che phủ con đường dẫn lối vào rừng. Những bước chạy của chính tôi hồi sáng đã bị phủ lấp, và giờ ta chẳng bao giờ biết được từng có người đặt chân qua đó. Suốt hồi lâu chúng tôi chỉ im lặng đứng đó, ngẫm nghĩ về sự thật này, nghĩ về tất cả những khoảng thời gian chúng tôi có thể đã bị theo dõi mà hoàn toàn không mảy may hay biết.

Flo bước đến bên cửa sổ để kiểm tra chốt cài. Cửa đã khóa chặt.

“Tốt!” cô ta nói, giọng vui vẻ. “Mình sẽ đi kiểm tra cửa sau, rồi tiếp đó mình nghĩ chúng ta nên dừng cuộc nói chuyện u ám này lại và làm thêm ly nữa.”

“Nhất trí, nhất trí,” Tom nghiêm trang trả lời. Anh ta cầm chiếc cốc rỗng của tôi lên và lần này, khi Tom rót cho tôi một ly đúp, tôi không hề phàn nàn.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.