Khi lên nhà thay đồ để ăn tối, tôi thấy Nina đang ngồi trên giường, hai tay ôm đầu. Cô nhìn lên khi tôi bước vào, mặt cô xám xịt và nhăn nhúm, biểu cảm này khác xa vẻ châm biếm thường thấy ở cô đến mức tôi phải chớp chớp mắt để nhìn lại cho rõ.
“Cậu không sao chứ?”
“Ừa.” Cô gạt những dải tóc đen óng mượt khỏi mặt và đứng dậy. “Tớ chỉ... eo ôi, tớ ngán ở đây đến tận cổ rồi. Cảm giác như bọn mình quay lại trường và tớ đang nhớ lại tất cả những điều mình căm ghét ở bản thân hồi đó. Như là tua ngược lại mười năm vậy, cậu có thấy thế không?”
“Tớ không biết nữa.” Tôi ngồi xuống giường mình và cân nhắc những lời vừa rồi của Nina, cho dù đêm qua chính tôi cũng có những suy nghĩ tương tự, nhưng sang ngày hôm nay nghe chúng chẳng công bằng chút nào. Clare mà tôi biết hồi xưa sẽ không thể nào chịu đựng nổi Flo - nếu không có một động cơ cực kỳ thỏa đáng. Clare hẳn đã gật gù với những phát ngôn mỗi lúc một thêm ngớ ngẩn của cô ta, giật giật sợi dây rối để cô ta phải thốt ra một điều gì đó đặc biệt kỳ quái, rồi căn đúng thời điểm đó mà lùi lại, chỉ tay, cười nhạo. Suốt cuối tuần này tôi vẫn chưa bắt gặp vẻ tàn nhẫn ấy. Thay vào đó, tôi phải ngạc nhiên về lòng vị tha của cô. Rõ ràng đầu Flo có chút chập cheng - và tôi ngưỡng mộ lòng trắc ẩn Clare đổ vào nỗ lực giúp đỡ cô ta. Tôi không biết liệu mình có thể chịu nổi Flo quá mười ngày không nữa, nói gì tới mười năm. Clare là con người trưởng thành và tốt đẹp hơn so với những gì tôi vẫn hình dung.
“Tớ nghĩ thực ra Clare đã thay đổi rất nhiều,” tôi nói. “Cô ấy dường như...” Tôi dừng lời, cố tìm cho ra từ chính xác. Có lẽ từ đó chẳng tồn tại. “Cô ấy có vẻ tử tế hơn, chắc vậy.”
“Con người ta không thay đổi,” Nina nói giọng cay nghiệt. “Họ chỉ che giấu bản chất thật một cách tài tình hơn mà thôi.”
Tôi cắn môi suy nghĩ. Có phải vậy không? Tôi đã thay đổi - ít nhất tôi vẫn tự nhủ mình như thế. Tôi tự tin hơn, độc lập hơn xưa nhiều. Suốt thời đi học tôi toàn phải dựa dẫm vào bạn bè để củng cố lòng tự tôn và được tương trợ, khao khát đi theo bầy đàn, khao khát được hòa nhập. Cuối cùng tôi nhận ra rằng mình chỉ hoài công vô ích và kể từ đó, tôi đã hạnh phúc hơn - dù cũng cô đơn hơn.
Nhưng biết đâu Nina nói đúng. Biết đâu chỉ đơn giản là tôi đã học được cách giấu đứa trẻ ngại ngùng, mong mỏi được hòa nhập ấy đi. Biết đâu cái con người mà tôi tưởng rằng mình đã trở thành chỉ là một lớp vỏ bọc, sẵn sàng bị bóc trần.
“Tớ không biết nữa,” Nina nói. “Tớ chỉ... Cậu không thấy bữa trưa nay khó đỡ hả?”
Bữa trưa nay cực kỳ khó đỡ. Chỉ toàn nói về đám cưới. Đón tiếp khách khứa ở đâu. Clare sẽ mặc gì. Phù dâu sẽ mặc gì. Chọn cá hồi xông khói làm món điểm tâm có bị quá lố không, và vì sao các suất ăn chay luôn chứa phô mai dê.
“Tớ sẽ không gọi đây là ca ‘cô dâu yêu sách’,” Nina tiếp tục, “vì thực ra ở đây phải là phù dâu yêu sách mới đúng. Nhưng nếu phải nghe thêm một câu nữa về quà cưới cho khách, hay triệt lông chân, hay bài phát biểu của phù rể... Cậu có tưởng tượng nổi James giữa mớ bòng bong này không?”
Tôi đã cố tình tránh nghĩ về James và đám cưới, như kiểu vết thương chưa lành da mà ta không thể chạm vào. Nhưng giờ đây, dù vẫn cố nhưng tôi nhận ra mình không thể nhịn được nữa. James mà tôi biết - với mái đầu húi trụi sau gáy và tóc búi cao, cà vạt đi học sờn rách, anh chàng James nốc say whiskey của bố rồi trèo lên đài tưởng niệm chiến tranh của trường mà gào lên những vần thơ của Wilfred Owen với bầu trời đêm, anh chàng James viết lời bài hát của Pink Floyd lên ô tô của giáo viên chủ nhiệm bằng son môi vào ngày cuối cùng của kỳ học hè... Anh chàng James đó, tôi không thể tưởng tượng ra anh trong tấm áo vét tiệc tối, hôn má bố của Clare và bật cười đúng theo bổn phận trong bài phát biểu của phù rể.
Mọi chuyện đau đớn đến mức buồn nôn, càng bị ánh nhìn thương cảm lén lút của Nina làm cho thêm tồi tệ. Nếu có một điều khiến tôi căm ghét hơn việc bị làm tổn thương, thì đó chính là bị người ta trông thấy mình đang tổn thương. Tôi thuộc tuýp người thích lủi vào một góc để liếm vết thương trong cô độc. Nhưng Nina nói đúng. Đây không phải là một ca cô dâu cuồng cưới. Thực ra Clare đã im lặng một cách bất thường suốt bữa trưa. Cuộc trò chuyện chỉ có sự tham gia chủ yếu của Flo và Tom trong vai phụ họa. Thậm chí có lúc Clare còn đề nghị họ đổi chủ đề. Không có nhiều khả năng cô đã đánh mất tình yêu với ánh đèn sân khấu từ khi ra trường. Có lẽ đúng hơn, lúc đó cô đang bận nghĩ về tôi.
“Nếu gan to hơn thì tớ đã từ chối rồi,” Nina nói vẻ ủ rũ. “Ý tớ là lời mời dự đám cưới. Nhưng làm thế Jess sẽ giết tớ mất. Em ấy mê mẩn các đám cưới. Như kiểu bị rối loạn ám ảnh cưỡng chế ấy. Thậm chí Jess đã mua mũ thiết kế mới để chuẩn bị cho vụ này. Tin nổi không. Một cái mũ thiết kế chết tiệt. ”
“Em ấy sẽ tha thứ cho cậu thôi,” tôi nhẹ nhàng đáp. “Dù chắc cậu phải cầu hôn thì may ra mới bù đắp được.”
“Vẫn có thể xảy ra đấy nhé. Liệu cậu có đến dự không?”
“Đương nhiên.” Tôi đấm vào cánh tay cô. “Thậm chí tớ sẽ dự cả tiệc chia tay đời độc thân, nếu cậu định tổ chức.”
“Dẹp đi,” Nina nói. “Nếu - và tớ xin nhắc lại - nếu có bao giờ cưới vợ, tớ sẽ rủ mọi người đ quẩy xuyên đêm và thế là xong. Không diễu qua diễu lại ở nhà nghỉ dưỡng giữa chốn khỉ ho cò gáy như thế này.” Cô thở dài dựng mình dậy. “Đố cậu biết tối nay Flo chuẩn bị gì cho cả bọn?”
“Gì?”
“Một cái bàn cầu cơ chết bằm. Tớ thề với cậu, nếu cô ta kiếm đâu ra được phiên bản in đầy những câu trả lời ‘gợi tình’, tớ sẽ lấy khẩu súng trên bệ đỡ xuống và thọc vào chỗ nào đó thật đau - dù nó có được nạp chì hay không cũng kệ.”
“Được rồi, trò này,” Flo nói, trải một loạt giấy ra mặt bàn nước, “sẽ vui lắm đây.”
“Quả bóng tiên tri bảo rằng đừng có mà mơ,” Nina lầm bầm. Clare quay sang lườm, nhưng hoặc là Flo không nghe thấy, hoặc là cô ta đã chọn phớt lờ lời châm chọc. Cô ta tiếp tục bận rộn chuẩn bị bàn, đặt nến vào giữa đống chai rượu vang đã vơi mất nửa.
“Ai có bật lửa không?”
Nina lục lọi trong túi váy ngắn denim và rút ra một cây Zippo, vậy là Flo thắp nến với điệu bộ sùng kính như đang thực hiện lễ nghi. Mỗi ánh nến sáng lên, một ngọn lửa tương ứng cũng nhen nhóm xuất hiện trên bề mặt phản chiếu của cửa sổ. Flo đã tắt đèn an ninh bên ngoài, làm khu rừng nom tăm tối, chỉ có ánh trăng heo hắt, nhưng nến trong nhà vẫn đủ lập lòe để chúng tôi nhìn ra được khối hình thù ken đặc của hàng cây, màu tuyết nhợt nhạt và bóng đen vòm lá in trên nền trời tờ mờ sáng.
Giờ thì, trông như thể đám ma trơi đang nhảy nhót giữa rừng, những ngọn lửa ma mị le lói, bị phản chiếu đến hai lần qua cửa sổ kính đúp.
Tôi bước đến bên cửa sổ, thở vào kính và chụm hai bàn tay lại để nhìn được xa hơn ra màn đêm. Hoàn toàn tĩnh lặng. Nhưng tôi lại nhớ về những dấu chân dẫn ra gara, về đường dây điện thoại bị ngắt, và không thể ngăn mình lén lút kiểm tra chốt cài cửa sổ kiểu Pháp. Chúng đã được khóa chặt.
“Mel hẳn sẽ ghét trò này lắm,” Clare trầm ngâm nói khi tôi quay trở lại bàn, vừa kịp lúc Flo thắp ngọn nến cuối cùng. “Dám chắc là chị ấy còn sùng đạo hơn hồi học đại học.”
“Tớ thật sự không hiểu, trò chuyện với một người bạn tưởng tượng thì khác gì trò chuyện với một đám bạn tưởng tượng cơ chứ,” Nina châm chọc.
“Này, là đức tin của chị ấy, được chứ? Không cần phải công kích thế đâu.”
“Tớ không công kích. Theo định nghĩa, cậu không thể công kích ai đó không có mặt ở đây. Có người ra đòn thì phải có người nhận đòn.”
“Nếu cây đổ trong một khu rừng thiếu vắng sự sống thì nó có gây ra tiếng động không?” Tom hỏi với một nụ cười nhạt. Anh ta ngả người ra sofa, từ tốn nhấp rượu vang. “Ồ, phải hàng năm rồi anh chưa thử lại trò này. Bà cô nhà anh lậm nặng mấy trò liên lạc với linh hồn. Sau giờ học ở trường, anh thường đi vòng qua nhà bà và bà sẽ bắt anh dùng bàn cầu cơ truyền thống, mấy đứa biết đấy, loại có bảng chữ cái bên trên.”
Tôi hiểu ý anh ta - đó cũng là loại bàn cầu cơ tôi thường thấy khi xem phim. Loại Flo đang chuẩn bị là loại khác, trông giống bút bi có gắn bánh xe hơn.
“Thế này dễ hơn,” Flo nói, hai hàm răng cắn hờ lên lưỡi trong khi mày mò cố định cây bút vào giá đựng. “Ngày xưa em cũng dùng và vấn đề với bàn cầu cơ truyền thống là nếu không tập trung chú ý, ta sẽ bỏ lỡ rất nhiều ký tự. Loại mới này tạo bản ghi chép để ta có thể đọc lại sau.”
“Cậu có nhận được gì không?” Clare hỏi. “Ý tớ là hồi xưa ấy.”
Flo gật đầu nghiêm trang.
“Ồ, có chứ. Tớ thường hay nhận được thông điệp. Mẹ bảo tớ có khả năng cộng hưởng bẩm sinh với thế giới bên kia.”
“Ừ Hứ,” Nina nói. Mặt cô trơ như khúc gỗ, nhưng tôi dám cá một câu châm chọc nào đó đang chuẩn bị được thốt ra.
“Nó nói gì?” tôi vội vàng hỏi để ngăn Nina lại. “Lần trước ấy?”
“Là về ông của mình,” Flo đáp. “Ông muốn bảo bà rằng ở bên kia ông đang hạnh phúc và bà nên đi bước nữa nếu muốn. Dù sao thì, sửa soạn xong rồi. Mọi người sẵn sàng chưa?”
“Lúc nào cũng sẵn sàng,” Clare nói. Cô uống nốt chỗ rượu vang còn lại và đặt ly xuống. “Rồi. Bọn tớ phải làm gì?”
Flo ra hiệu để bọn tôi lại gần hơn.
“Nào - đặt tay lên cơ đi. Nhẹ nhàng thôi - đừng cố di nó, mà hãy để mình trở thành vật trung gian cho bất cứ thôi thúc nào mọi người cảm nhận được từ thế giới bên kia.”
Nina đảo mắt, nhưng vẫn đặt các đầu ngón tay lên cơ. Tom và tôi làm theo. Clare là người cuối cùng.
“Sẵn sàng chưa?” Flo hỏi.
“Sẵn sàng,” Clare đáp.
Flo hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt. Gương mặt cô ta tỏa sáng trong ánh nến, như thể được thắp lên từ bên trong. Tôi thấy con ngươi của Flo di chuyển bên dưới mí mắt, ráo riết đảo qua lại hòng kiếm tìm thứ gì đó cô ta không thể trông thấy.
“Có linh hồn nào ở đây muốn nói chuyện với chúng tôi không?” Flo ngâm nga.
Con cơ xoay thành những vòng tròn và xoáy trôn ốc, không tạo ra mẫu hình nào có nghĩa cả. Không ai di nó, chắc chắn là vậy rồi.
“Có linh hồn nào ở đây không?” Flo nghiêm nghị lặp lại. Tôi thấy Nina cố nén nụ cười. Con cơ bắt đầu di chuyển có chủ đích hơn.
C.
“Ồ!” Flo thở ra. Cô ta ngẩng đầu lên, mặt rạng rỡ. “Mọi người có thấy không? Như kiểu bị nam châm hút vậy. Ai cũng cảm thấy thế đúng không?”
Tôi có cảm thấy. Tôi cảm thấy như bị ai đó trong vòng tròn này dẫn dắt, nhưng tôi không nói gì.
“Tên của linh hồn này là gì?” Flo háo hức hỏi tiếp.
Con cơ lại bắt đầu di chuyển.
te... qui... dừng thật lâu... te... qui...
“Qui nghĩa là ai trong tiếng Pháp,” Flo thì thầm. “Chắc là chúng ta đang được nói chuyện với một hồn ma người Pháp rồi.”
l...
Cả Tom lẫn Nina đều phì cười khi chữ a được vạch nốt bên dưới con cơ. Ngay cả Clare cũng phải bịt miệng, còn con cơ thì trượt ra khỏi mép giấy và rơi xuống sàn trong khi cả đám bắt đầu khúc khích.
Flo nhìn trang giấy một lát, chau mày, vẫn chưa vỡ lẽ ra trò đùa. Rồi cô ta hiểu ra. Cô ta quỳ lùi lại, hai cánh tay khoanh vào nhau.
“Hay lắm.” Cô ta hết nhìn từ Clare sang Tom rồi lại đến tôi. Tôi cố làm mặt nghiêm nghị. “Là ai? Đây không phải trò chơi! Ý mình là, đúng, cũng hơi buồn cười đấy, nhưng nếu cứ tiếp tục đùa cợt thì chúng ta sẽ chẳng tìm ra được gì đâu! Tom?”
“Không phải anh!” Tom giơ hai tay lên trời. Nina thì đang trưng ra vẻ mặt ngây thơ nhất hạng và tôi cực kỳ nghi ngờ thủ phạm chính là cô.
“Chà, dù có là ai đi nữa” - mặt Flo bắt đầu ửng hồng và có vẻ khó chịu - “thì mình cũng không thấy ấn tượng đâu. Mình đã phải lao tâm khổ tứ còn ai đó thì...”
“Nào, nào, thỏ Flo.” Clare giơ tay lên. “Bình tĩnh đi, được chứ? Chỉ là đùa chút thôi. Họ sẽ không lặp lại. Hứa nhé?” Cô lườm một vòng. Chúng tôi đều trưng ra vẻ mặt hối lỗi vô ngàn.
“Được rồi,” Flo sưng sỉa. “Nhưng đó là lần cuối đấy! Nếu có ai tái phạm, mình sẽ cất cái này đi và bắt mọi người chơi... chơi đố vui!”
“Sợ quá,” Tom nghiêm nghị nói, dù khóe miệng anh ta đang giật giật. “Anh xin hứa rằng cá nhân anh sẽ hành xử như một thiên thần. Đừng dọa anh thế chứ!”
“Được rồi,” Flo nói. Cô ta lại hít thêm một hơi thật sâu rồi chờ chúng tôi đặt ngón tay lên con cơ lần nữa. Nó rung rung và tôi thấy vai Nina vẫn đang run lên vì phải nén cơn khúc khích, nhưng cô bặm môi và ráng hết sức dịu lại sau khi nhận được cái lườm từ Clare.
“Chúng tôi xin lỗi vì sự nhẹ dạ của một số người trong vòng tròn này,” Flo đay nghiến. “Có linh hồn nào ở đây muốn nói chuyện với chúng tôi không?”
Lần này con cơ di chuyển chậm rãi hơn, giống như đang tự chuyển động bằng ý chí của bản thân. Nhưng, không lầm được, nó lại tạo ra một chữ C nữa, rồi ngừng lại.
“Linh hồn này có phải là bạn của một người nào đó ở đây không?” Flo thì thầm.
?, con cơ trả lời.
Lần này tôi không nghĩ là do người nào đó cố tình - tôi cảm giác những người khác cũng thấy vậy. Họ đều ngừng cười. Clare thậm chí có vẻ bứt rứt.
“Thỏ Flo này, cậu biết không, tớ không chắc...” cô nói. Tom vỗ về bàn tay cô.
“Không sao đâu cưng. Hồi nhỏ anh làm trò này với cô của anh suốt. Không hẳn là do linh hồn đâu - chỉ là tiềm thức của cả nhóm đang chuyển hóa thành từ ngữ thôi. Thỉnh thoảng ta phải ngớ người ra vì kết quả nhận được đấy.”
“Ai đang có mặt ở đây?” Flo đã nhắm mắt. Những đầu ngón tay cô ta chỉ đặt hờ trên con cơ. Dù ai đang điều khiển đi nữa, chắc chắn đó không phải cô ta. Con cơ lại chuyển động, tạo ra các nét chữ lòng vòng, phóng khoáng. Tom đọc to lên ngay khi chúng xuất hiện.
“M... A hả? Hay là N?... X... W... E... L... L... Được rồi, đó là một từ. Maxwell. Có ai quen người nào tên Maxwell không?”
Tất cả đều lắc đầu.
“Có thể là linh hồn của một trong những chủ nhà cũ,” Nina nói giọng nghiêm trọng. “Hiện về để cảnh cáo rằng chúng ta đang chà đạp lên xương cốt linh thiêng của bầy cừu.”
“Có thể,” Flo nói. Cô ta mở mắt. Đôi mắt màu lục mở to trong bóng tối. Trông cô ta rất nhợt nhạt, vẻ ửng hồng vì cáu giận khi nãy đã gần như biến mất. Flo lại khép hai hàng mi và khe khẽ thốt lên bằng tông giọng tôn kính. “Anh có muốn nói chuyện cụ thể với ai ở đây không, Maxwell?”
C.
“Anh có thông điệp nào muốn gửi tới một người trong nhóm không?”
C.
“Người đó là ai?”
f... fl... f…
“Tôi hả?” Flo mở choàng mắt. Trông cô ta hoảng hốt đến mức đáng báo động. Thực tế là, trông cô ta như đang hối hận vì ý tưởng này. “Anh có một thông điệp cho tôi sao?”
Đ.
Flo nuốt nước bọt. Tôi thấy bàn tay cô ta - bàn tay không đặt trên cơ - đang nắm lấy cạnh bàn nước chặt tới mức các khớp ngón tay đã chuyển sang màu trắng.
“Được rồi,” cô ta nói giọng quả quyết. Nhưng con cơ đã lại đang di chuyển.
M... u... nó chầm chậm viết ra, rồi đột ngột tăng tốc: a cà phê.
Có một khoảng lặng ngắn ngủi, và Nina phá vỡ nó bằng tiếng cười hềnh hệch.
“Mẹ KIẾP!” Flo gào lên. Mọi người đều giật mình, và tôi nhận ra đây là lần đầu tiên mình nghe thấy cô ta chửi thề. Cô ta đứng bật dậy, làm con cơ văng qua mặt bàn. Ly rượu vang và nến rơi lung tung xuống sàn nhà, làm dây sáp ra thảm. “Là người nào? Đây không phải trò đùa của các người! Tôi chán lắm rồi. Nina? Tom?”
“Không phải mình!” Nina nói, nhưng cô cũng đang cười ngặt nghẽo đến mức chảy cả nước mắt. Tom thì có vẻ cố gắng che giấu hơn, nhưng vẫn đang khùng khục cười sau bàn tay che miệng.
“Anh xin lỗi,” anh ta nói, ráng lấy lại vẻ nghiêm trang dù thất bại thảm hại. “Anh xin lỗi. Không b-buồn c-c” nhưng anh ta không thể hoàn tất câu nói.
Flo quay ngoắt về phía tôi vẻ buộc tội. Tôi đang thấm bớt rượu vang dây ra thảm.
“Bạn rất im ắng, Lee ạ, ngồi đó giả đò ngây thơ!”
“Hả?” tôi ngước lên, thật tình ngạc nhiên. “Bạn nói gì c-cơ?”
“Bạn nghe mình nói rồi còn gì! Mình đã chán ngấy cái cảnh bạn ngồi đó như một con chuột nhỏ thó hiểm độc, cười cợt sau lưng người khác.”
“Mình không làm thế,” tôi đáp một cách khó chịu, nhớ lại việc mình đã không đừng được mà bật cười trước trò châm chọc của Nina khi mới đến. “Ý mình là... Mình không cố tình...”
“Các người đều nghĩ các người quá hoàn hảo.” Flo hít thở nặng nhọc, nức nở hớp lấy từng hớp không khí. Tôi nghĩ cô ta sắp òa khóc đến nơi. “Các người đều nghĩ các người quá vĩ đại, nào là bằng cấp rồi công việc rồi có nhà ở London.”
“Flo...” Clare nói. Cô lại đặt tay lên vai Flo, nhưng cô ta gạt đi.
“Thôi nào,” Tom nói vẻ an ủi. “Nghe này, anh không biết ai là thủ phạm, nhưng đó là lần cuối có người bày trò, được chứ.” Anh ta nhìn quanh một lượt. “Đúng không mọi người? Bọn anh hứa, nhé? Lần này là làm thiệt.”
Anh ta đang cố giúp đỡ, nhưng tôi thấy bụng mình quặn lại. Đáng ra phải chấm dứt trò này ngay từ lúc Flo nổi đóa lần đầu tiên - cứ tiếp tục thì chẳng khác gì đâm đầu vào rắc rối, khi Flo đang trong tình trạng cáu gắt cao độ.
“Anh có ng-nghĩ là,” tôi lo lắng nói.
“Mình ng-nghĩ là bạn nên im đi,” Flo nói bằng giọng tức tối, nhại lại tật nói lắp của tôi với độ chính xác đáng nể. Tôi sốc không nói được gì, chỉ ngồi đó há miệng nhìn cô ta. Chẳng khác gì bị một con thú bông dễ thương quạc vào mặt.
“Này, thôi nào,” Clare nói. “Một lần nữa, được không thỏ Flo? Và tớ hứa rằng lần này mọi người sẽ đều nghiêm túc. Nếu không thì biết tay tớ.”
Flo nốc cạn ly rượu vang bằng bàn tay run run rồi ngồi phịch xuống cạnh bàn và đặt tay lên con cơ.
“Cơ hội cuối,” cô ta hằm hè. Mọi người gật đầu, tôi miễn cưỡng đặt tay lên con cơ.
“Lần này hãy hỏi nó một câu rõ ràng,” Tom nói dịu dàng. “Để khiến nó không đi chệch hướng. Ví dụ như... Liệu Clare và James có sống với nhau đến đầu bạc răng long không?”
“Không!” Clare nói to. Chúng tôi đồng loạt quay sang, bị sốc bởi độ kịch liệt trong câu trả lời của cô. “Không... nghe này, em chỉ... em không muốn lôi James vào trò này. Được không? Thấy sai lắm. Chơi thì vui nhưng em không muốn một cái bút nói cho em biết là mình sẽ ly dị trước khi sống đến tuổi ba mươi.”
“Được rồi,” Tom đáp giọng ôn hòa, nhưng tôi có thể cảm nhận được vẻ ngạc nhiên của anh ta. “Vậy thì hỏi về anh nhé? Tôi và Bruce sẽ kỷ niệm ngày cưới đến mốc nào?”
Chúng tôi cùng đặt tay lên cơ, và, rất chậm rãi, tôi cảm thấy nó bắt đầu di chuyển.
Lần này có vẻ khác hẳn những lần trước. Không phải chuyển động giật cục, mà là những nét dài, uể oải vòng quanh trang giấy.
“P...a...p...a...” Flo đánh vần. “Papa? Nghĩa là gì nhỉ? Đâu phải là một mốc kỷ niệm ngày cưới.”
“Hay là ‘paper’[1]?” Tom đang chau mày nhìn trang giấy. “Cũng chẳng có nghĩa gì cả. Mốc giấy thì chắc là được... hai năm hay gì đó. Năm ngoái bọn anh đã kỷ niệm mốc đó rồi. Hay là đá Opal? Chữ P đầu tiên có thể là chữ O.”
“Có lẽ nó đang nói tên mình cho chúng ta,” Flo nói không ra hơi. Cơn giận mới phút trước còn ngùn ngụt dường như đã tan biến, và cô ta có vẻ hào hứng - thậm chí là hơi kích động. Flo uống vội ba hơi cạn ly rượu vang rồi vụng về đặt nó xuống sàn, và tôi thấy cái áo xám cô ta đang mặc, áo đôi của cô ta và Clare, có dính một vệt rượu vang màu đỏ dọc một bên ống tay áo. “Không phải lúc nào linh hồn cũng nghe lời đâu, anh biết đấy. Hỏi thử nó xem. Tên ngươi là gì?”
Đầu bút lại di động, thoăn thoắt lướt khắp trang giấy để viết ra những ký tự lớn choán hết diện tích, đè lên cả chữ viết trước đó.
Pa... tôi đọc nhẩm trong đầu, rồi đến... by ở sát lề giấy bên kia. Con cơ dừng lại, Flo nghiêng đầu nhìn và đọc thành tiếng.
“Papa Begby. Ồ. Tên gì mà kỳ quá vậy?”
Cô ta nhìn quanh một vòng toàn những cái nhún vai và lắc đầu.
“Nora?” Flo đột ngột gọi tên tôi. “Bạn có biết đó là ai không?”
“Chúa ơi, không!” tôi trả lời theo phản xạ. Nói thật là tôi đang cảm thấy rờn rợn không hề nhẹ. Những câu trả lời trước rõ ràng là chơi khăm thôi. Nhưng lần này có vẻ kỳ quái hơn hẳn. Những người còn lại trông cũng bất an không kém gì tôi. Clare đang cắn đuôi tóc. Nina làm bộ lãnh đạm nhưng tôi có thể thấy ngón tay cô đang nghịch nghịch bật lửa trong túi, xoay nó vòng vòng một cách lo lắng. Tom không thèm che giấu vẻ choáng váng, gương mặt anh ta tái mét ngay cả trong ánh nến lờ mờ. Chỉ có Flo là trông thực sự hồi hộp.
“Chà,” cô ta thì thầm. “Một linh hồn thứ thiệt. Papa Begby. Có lẽ đây là chủ nhân cũ của trang trại. Papa Begby,” Flo hướng về khoảng không trên đầu chúng tôi mà nói với giọng thành kính. “Papa Begby, tối nay ông có thông điệp nào muốn gửi đến chúng tôi không?”
Cây bút dịch chuyển, lần này dứt khoát hơn.
G... Tôi đọc thầm. Tim tôi chùng xuống trong chốc lát. Làm ơn đừng đùa cợt như vụ mua cà phê vừa rồi.
G... g... g...
Nét bút đưa nhanh dần và nhanh dần rồi đột nhiên có tiếng gãy đánh “rắc”, làm con cơ rung bần bật và kẽo kẹt dừng lại. Clare nhấc nó lên, đưa tay che miệng.
“Ối thỏ Flo ơi, tớ xin lỗi.”
Tôi nhìn xuống bàn. Đầu bút đã chọc xuyên trang giấy và vạch thẳng lên mặt con phủ véc ni bên dưới.
“Cô của cậu...”
“Ôi kệ nó đi,” Flo hấp tấp ngắt lời. Cô ta đẩy cơ sang một bên và giơ tờ giấy lên. “Nó viết gì vậy?”
Chúng tôi cùng nhòm qua vai Flo trong lúc cô ta xoay ngang xoay dọc tờ giấy để cố đọc cho ra nét chữ ngoằn ngoèo.
G... g... ggggiếtttt ngngngngười
“Lạy Chúa.” Tom đưa tay bịt miệng.
“Không vui chút nào,” Nina nói. Mặt cô xanh như tàu lá và cô lùi lại một bước, săm soi mặt từng người. “Là ai viết thế?”
“Nghe này,” Tom nói, “Thú thật anh chính là tác giả của vụ cà phê. Nhưng anh không viết cái này - không đời nào!”
Chúng tôi quay sang nhìn nhau, cố tìm kiếm vẻ tội lỗi trong những ánh mắt.
“Hoặc là chúng ta đang trách oan nhau rồi,” Flo nói. Sắc hồng đã trở lại trên mặt cô ta, nhưng lần này, tôi nghĩ thầm, nó mang vẻ đắc thắng thay vì giận dữ. “Có thể đó là một thông điệp thực sự từ thế giới bên kia. Dù gì thì tôi cũng biết một số điều về các người, về tất cả các người.”
“Ý em là gì?” Tom hỏi, giọng cảnh giác. “Clare, con bé đang nói gì vậy?”
Clare không đáp, chỉ lắc đầu. Mặt cô gần như trắng bệch, đôi môi mất hết màu sắc bên dưới lớp son bóng. Tôi chợt nhận ra mình đang thở gấp và khó nhọc, cứ như sắp bị tăng thông khí tới nơi.
“Này,” Nina đột nhiên nói. Nghe giọng cô thật xa xăm, thật kỳ khôi. “Này, Nora, cậu có ổn không?”
“Tớ ổn,” tôi trả lời, hoặc cố trả lời. Tôi không chắc những từ ấy có thoát nổi ra khỏi miệng mình không. Căn phòng dường như đang thu hẹp lại, dẫu cho qua cửa sổ kính lớn ta vẫn có thể trông thấy quang cảnh bên ngoài, cửa sổ giờ đây nhìn giống hệt một cái miệng lởm chởm đầy răng là các cây thông đang chầu chực ngoạm lấy chúng tôi. Tôi cảm thấy những bàn tay bấu lấy cánh tay mình, đẩy tôi xuống sofa, đầu kẹp giữa hai đùi.
“Cậu sẽ ổn thôi,” tôi nghe thấy giọng nói chắc nịch của Nina, và đột nhiên nhận ra cô là bác sĩ, một thầy thuốc chuyên nghiệp chứ không chỉ là người bạn mà tôi đi uống cùng mấy tháng một lần. “Cậu sẽ ổn thôi. Ai đó đi kiếm một cái túi đi, một cái túi giấy ấy.”
“Đồ làm màu,” tôi nghe Flo xì ra đầy tức tối, theo sau là tiếng bước chân của cô ta rời khỏi phòng.
“Tớ ổn,” tôi nói. Tôi cố ngồi thẳng dậy, đẩy tay Nina ra. “Tớ không cần túi giấy. Tớ đỡ rồi.”
“Cậu có chắc không?” Nina thăm dò gương mặt tôi. Tôi gật đầu, cố tỏ ra thuyết phục.
“Tớ ổn mà. Xin lỗi, không hiểu sao tớ lại bị thế nữa. Uống nhiều rượu vang quá. Nhưng tớ đỡ rồi, thật đấy.”
“Kệch cỡm hết mức,” Tom thầm thì, giọng hoàn toàn tỉnh táo, và tôi biết đối tượng được nhắc đến không phải mình.
“Tớ chỉ... Tớ nghĩ mình sẽ ra ngoài hít thở chút không khí trong lành. Trong này nóng quá.”
Đúng là nóng thật, máy sưởi đang phun nhiệt như lò thiêu. Nina gật đầu.
“Tớ sẽ đi với cậu.”
“Không, ” tôi nói, dữ dội hơn mong muốn. Rồi tôi dịu giọng. “Thật lòng là tớ muốn được ở một mình. Tớ chỉ muốn hít thở chút không khí thôi. Được chứ?”
Ở bên ngoài, tôi đứng tựa lưng vào cửa kính trượt của nhà bếp. Bầu trời phía trên có màu lam sẫm mượt như nhung và trăng sáng trắng đến ngỡ ngàng, bao quanh là một vầng hào quang nhạt tựa sương giá. Tôi cảm nhận được khí lạnh buổi đêm bao trùm lấy mình, cái lạnh làm dịu máu nóng trên mặt và làm khô đôi bàn tay ướt mồ hôi. Tôi đứng đó, lắng tai nghe tiếng tim dộng trong lồng ngực, cố khiến nó đập chậm lại, cố gắng bình tĩnh hơn.
Thật ngớ ngẩn khi lên cơn hoảng loạn lãng xẹt như vậy. Chẳng có gì để chỉ ra rằng thông điệp đó nhắm vào tôi. Dù vậy, lúc cuối Flo đã nói gì nhỉ?
Tôi biết một số điều về các người...
Ý cô ta là gì? Cô ta nhắm đến ai khi nói câu đó?
Nếu là tôi, cô ta chỉ có thể đề cập đến một chuyện. Clare là người duy nhất biết chuyện đó. Cô đã kể cho Flo ư?
Tôi không chắc nữa. Tôi muốn nghĩ là không phải. Tôi cố nhớ lại những bí mật mình đã gửi gắm nơi Clare suốt những năm ấy, những bí mật mà cô đã trung thành cất giữ.
Nhưng tôi cũng nhớ cái lần quay lại trường để làm bài thi lấy chứng chỉ tiếng Pháp và một trong số những cô gái đang xếp hàng chờ đặt bàn tay lên tay tôi. Tớ rất tiếc, cô ta nói, cậu thật dũng cảm, và trên gương mặt cô ta là vẻ thương cảm thực lòng, nhưng còn có cả niềm hân hoan nữa, thứ biểu cảm thỉnh thoảng ta bắt gặp khi đám trẻ được phỏng vấn về cái chết bi thảm của bạn chúng. Ở chúng có nỗi buồn, nỗi buồn thật sự, nhưng cũng có cả vẻ hào hứng ẩn sâu bên dưới, được gây ra bởi sự kịch tính, bởi độ phũ phàng của tấn kịch.
Tôi không dám chắc ý của cô ta là gì - có thể cô ta muốn nói đến chuyện tôi và James chia tay. Nhưng biểu cảm quá đà của cô ta khiến tôi bắt đầu băn khoăn không biết liệu Clare có kể cho ai điều đã xảy ra hay không.
Tôi đã lo ngay ngáy suốt buổi thi, lo lắng về câu hỏi ấy. Đến khi thời gian hai giờ làm bài kết thúc, tôi đã biết mình phải làm gì. Vì tôi hiểu rằng sự ngờ vực sẽ khiến mình phát điên.
Tôi không bao giờ trở lại.
Giờ đây, tôi nhắm nghiền hai mắt, cảm nhận hơi lạnh trên mặt, tuyết tan thấm vào lớp tất mỏng, lắng nghe những âm thanh khe khẽ của màn đêm, tiếng cành cây kẽo kẹt vì sức nặng của tuyết, tiếng hú của chim cú, tiếng ré kỳ quái khi đi săn của một con cáo.
Tôi chưa từng sống ở vùng thôn quê. Tôi lớn lên ở ngoại ô thành phố Reading rồi chuyển tới London ngay khi vừa tròn mười tám tuổi. Tôi đã ở London kể từ ngày ấy.
Nhưng tôi có thể tưởng tượng ra cảnh mình sống ở đây, giữa không gian thinh lặng và quạnh hiu, chỉ gặp người khác khi nào muốn. Nhưng tôi sẽ không sống trong một lồng kính khổng lồ. Tôi sẽ sống ở một nơi nào đó nhỏ thôi, kín đáo, hòa lẫn vào khung cảnh.
Tôi nghĩ về ngôi nhà trang trại từng ở đây ngày xưa, trước khi nó bị đốt trụi. Tôi tưởng tượng ra một tòa nhà thấp, dài, hình dáng của nó giống như một con vật đang ép thân mình sát mặt đất, như thỏ rừng ẹp bụng xuống cỏ. Mình có thể sống ở một nơi như thế, tôi nghĩ.
Khi tôi mở mắt, ánh đèn từ trong nhà hắt xuống nền tuyết và phản chiếu thẳng về phía tôi làm tôi lóa mắt. Ánh đèn quá chói, quá thừa thãi - như một ngọn hải đăng vàng rực, thông báo sự hiện diện của mình bằng cách soi sáng màn đêm. Có điều... hải đăng là dấu hiệu để tàu thuyền tránh hiểm nguy. Nơi này giống với đèn hiệu hơn, một cái đèn lồng thu hút đám bướm đêm.
Tôi rùng mình. Tôi phải dừng mấy trò mê tín này lại. Đây là một ngôi nhà đẹp - chúng tôi rất may mắn khi được ở đây, dẫu là chỉ trong vài ngày. Nhưng tôi không thích nó, tôi không tin tưởng Flo, và tôi nóng lòng chờ đến sáng mai để được thoát khỏi chốn này. Tôi tự hỏi không biết mình có thể bỏ về sớm đến mức nào để không bị coi là bất lịch sự. Nina và tôi đã đặt vé trên chuyến tàu năm giờ chiều, nhưng vé của tôi thì có thể thay đổi được.
“Cậu sao rồi?” Giọng nói vang lên sau lưng tôi, theo sau là một hơi khói thuốc thật dài; tôi quay người, thấy Nina đang đứng đó, một tay cầm điếu thuốc, tay kia ôm lấy xương sườn cho khỏi lạnh. “Xin lỗi. Tớ biết cậu đã nói muốn được ở một mình. Tớ chỉ... Tớ cần một điếu thuốc. Cần thoát khỏi chỗ đó. Ọe, con mẹ Flo! Cô ta khiến tớ sởn cả gai ốc. Cái trò dọa dẫm rằng cô ta nắm được bí mật của cả đám là sao chứ?”
“Tớ không biết nữa,” tôi đáp, giọng bứt rứt.
“Chắc cô ta chỉ chém gió thế thôi.” Nina rít thêm một hơi. “Nhưng tớ phải thừa nhận, lúc ngồi đó tớ đã phải rà lại trong đầu danh sách những điều mình đã thổ lộ với Clare suốt thời đi học, và đó là một cảm giác chẳng hề dễ chịu chút nào, không biết Clare đã kể với Flo điều gì. Còn anh chàng Tom trông khá choáng váng đấy nhỉ? Cậu có tò mò anh ta đang che giấu điều gì không?”
“Tớ không biết,” tôi lặp lại. Khí lạnh đã bắt đầu ngấm vào đến tận xương, làm tôi run lẩy bẩy.
“Tớ nghĩ Melanie đã đúng,” cuối cùng Nina nói. “Flo không hề bình thường. Và sự ám ảnh kỳ quặc của cô ta với Clare - ‘không lành mạnh’ là nói giảm nói tránh rồi ấy chứ. Lại còn mặc đồ đôi - có giống phim Single White Female không? Nếu cậu hỏi ý kiến chuyên môn của tớ, tớ phải nói thật là nếu không mau mau uống thuốc an thần, cô ta sẽ sớm tái hiện phân cảnh phòng tắm trong Psycho cho mà xem.”
“Lạy Chúa lòng lành,” tôi nổi đóa. Đúng là Flo kỳ quặc, nhưng nói vậy không công bằng chút nào. “Cô ta không bị thần kinh, chỉ không được tự tin cho lắm thôi. Tớ hiểu cảm giác đó, lúc nào cũng cảm thấy mình là kẻ đứng thứ hai. Làm bạn với Clare đâu phải lúc nào cũng dễ dàng.”
“Không, đừng cố gắng bênh ả, Nora. Quần áo và mấy chuyện tương tự - ý tớ là, sao cũng được. Đúng là kỳ quặc, nhưng nếu Clare chịu được thì đó là lựa chọn của ả. Nhưng màn trình diễn nho nhỏ tối nay đích xác là nhắm thẳng đến bọn mình, và tớ không cho phép điều đó. Nghe này, tớ đang nghĩ là, ngày mai - tớ biết bọn mình đặt vé tàu lúc năm giờ chiều nhưng...”
“Nhưng liệu bọn mình có thể về sớm hơn không hả? Tớ cũng nghĩ y hệt.”
“Nói thật là tớ ngán đến tận cổ chỗ này rồi. Tớ muốn bỏ về từ tối nay luôn, nếu còn tỉnh táo, nhưng uống thế này thì không lái xe được. Ý cậu sao - ngay sau bữa sáng được không?”
“Flo sẽ phát điên cho coi,” tôi ngẫm nghĩ. Ngày mai có nhiều hoạt động đã được lên kế hoạch sẵn - tôi không rõ là hoạt động gì, nhưng chỉ dẫn rất rõ ràng - ra về sau hai giờ chiều, không sớm hơn.
“Tớ biết. Tớ đang nghĩ là...” Nina rít thêm một hơi. “Tớ nghĩ bọn mình có thể lén chuồn về. Thế có hèn quá không?”
“Có,” tôi nói dứt khoát. “Rất hèn.”
“Thôi được rồi.” Cô thở dài, phả ra một cụm khói trắng dưới ánh trăng. “Chắc tớ sẽ bịa ra một ca khẩn cấp nào đó ở bệnh viện. Tối nay tớ sẽ ngồi nghĩ lý do.”
“Nhưng làm sao cậu biết được?” tôi nói. “Khi mà không có cả sóng điện thoại lẫn điện thoại bàn.”
“Chà, thêm một điều khốn nạn nữa đúng không? Giả sử đám dân làng điên rồ có leo lên đồi, người chơi đàn banjo, kẻ cầm chĩa nhọn, thì bọn mình biết làm cái mẹ gì bây giờ? Ném bóng tuyết về phía họ hả?”
“Đừng có cường điệu hóa quá lên thế. Làm gì có đám dân làng điên rồ nào. Chắc chắn là cô của Flo đã tự phóng hỏa để chiếm đoạt tiền bảo hiểm rồi đổ tội cho cánh nông dân thôi.”
“Hy vọng cậu nói đúng. Tớ đã xem phim Deliverance rồi.”
“Tớ mừng cho cậu đấy, nhưng quay lại vấn đề của chúng ta...”
“Ồ, tớ sẽ giả vờ là không hiểu sao lại có tin nhắn gửi được đến trong đêm. Ngay cả nếu Flo không tin tớ thì cô ta cũng nói được gì cơ chứ?”
Nhiều thứ lắm, tôi đoán vậy, nhưng trừ phi Flo bịt kín tất cả các cửa, còn không thì có nói gì cũng chẳng cản bước nổi Nina đâu. Chúng tôi im lặng một hồi lâu, Nina phả khói thuốc ra bầu không khí tĩnh lặng buổi đêm, còn tôi thở ra từng cụm khí trắng.
“Hồi nãy là sao thế?” cuối cùng Nina cũng hỏi. “Ý tớ là cơn hoảng loạn vừa rồi. Có phải do thông điệp kia không?”
“Đại loại thế.”
“Nhưng cậu không nghĩ nó dành cho mình, đúng không?” Cô nhìn tôi qua khóe mắt, vẻ tò mò, phả ra thêm một hơi thuốc nữa. “Ý tớ là, cậu có thể làm điều gì trầm trọng tới mức gây chết người cơ chứ?”
Tôi nhún vai.
“Không, không hẳn vậy. Dù sao thì chưa chắc thông điệp đã là giết người. Có thể chỉ là giết thôi. Các nét chữ cứ rối tinh rối mù rồi còn lặp đi lặp lại nữa, làm tớ không dám chắc thông điệp có thật sự là như vậy không.”
“Hả, kiểu như một lời cảnh cáo ấy hả?” Nina hỏi. “Đám dân làng điên rồ cầm chĩa nhọn hành quân lên đây?” Tôi lại nhún vai. “Tớ sẽ không nói dối đâu,” cô tiếp tục nhả khói, “tớ đã nghĩ có thể nó dành cho mình. Ý tớ là, tớ chưa từng cố ý giết ai, nhưng có người đã chết vì sai lầm của tớ, hẳn rồi.”
“Cái gì... Cậu nghĩ đó là lời nhắn nhủ từ thế giới bên kia thật à?”
“Không.” Cô rít thêm một hơi thuốc. “Tớ không tin mấy chuyện kiểu đó. Tớ muốn nói là có kẻ đã bày trò ném đá giấu tay, cố tình công kích tớ. Chắc chắn là Flo, không nghi ngờ gì nữa. Tớ nghĩ cô ta vẫn cáu tiết vì lúc đầu bọn mình bày trò và quyết định sẽ trừng phạt cả đám. Tớ là người viết tequila. Hẳn cô ta đã đoán ra.”
“Cậu nghĩ thế à?” Tôi nhìn lên bầu trời quang đãng. Nó không đen, mà xanh thẳm, màu xanh thuần khiết đến mức làm mắt tôi nhức nhối. Tít trên kia một vệ tinh đang bay ngang qua mặt trăng. Tôi cố nhớ lại vẻ mặt của Flo khi đọc to từ ấy lên, đến đôi mắt nhắm nghiền và biểu cảm mê say ấy. “Tớ không biết nữa. Tớ đã đứng đây cố nghĩ cho thông mọi chuyện, nhưng tớ không chắc thủ phạm là Flo. Cô ta có vẻ bị sốc thực sự. Và cô ta là người duy nhất thật lòng tin vào trò này - tớ không nghĩ cô ta dám chọc giận đám hồn ma bóng quế bằng cách mạo danh họ đâu.”
“Vậy là giờ cậu cũng tin vào trò ấy à?” Giọng Nina đượm vẻ hồ nghi. Tôi lắc đầu.
“Không. Ý tớ không phải thế. Tớ cũng nghĩ có người đã di con cơ. Tớ chỉ không chắc người đó là Flo.”
“Vậy thì... chỉ còn lại Tom và Clare?” Nina thả rơi điếu thuốc và dập tắt nó dưới tuyết. “Thật ư?”
“Tớ biết. Đó cũng là một trong những điều khiến tớ chạnh lòng. Tớ nghĩ là...” Tôi dừng lời, cố gỡ mớ bòng bong trong lòng. “Không phải là do thông điệp, mà là sự thù ghét ở trong đó. Cho dù cậu có nghĩ gì - cho dù cậu có nghĩ ai là người viết, con người hay là hồn ma, thì nói vậy vẫn là một điều kinh khủng. Có người trong căn phòng ấy muốn chơi đùa với tâm trí của bọn mình.”
“Và kẻ đó đã làm được.”
Bọn tôi cùng quay lại để nhìn vào nhà. Qua cửa sổ lớn tôi có thể trông thấy Clare đang đi lại trong phòng khách, thu dọn ly tách và nhặt hạt lên khỏi thảm. Không thấy bóng dáng Tom đâu - chắc là đã về phòng. Flo đang bỏ đồ bẩn vào bồn rửa trong bếp với điệu bộ nóng nảy, hung tợn, thảy đồ thủy tinh mạnh đến mức tôi thấy ngạc nhiên là chưa có cái nào vỡ.
Tôi không muốn quay vào bên trong. Trong một giây - mặc cho tuyết phủ, mặc mức nhiệt dưới không độ đang làm cho tôi run lẩy bẩy, tôi đã nghiêm túc định mượn chìa khóa của Nina và ngủ trong xe.
“Đi nào,” cuối cùng Nina lên tiếng. “Bọn mình không thể ở ngoài này cả đêm được. Vào trong đi, nói chúc ngủ ngon rồi lên thẳng lầu. Điều đầu tiên sáng mai bọn mình làm là rời khỏi đây. Nhất trí chứ?”
“Nhất trí.”
Tôi theo chân cô bước qua cánh cửa nhà bếp và đóng nó lại sau lưng cả hai.
“Khóa nó lại giùm với,” Flo nói cụt lủn. Cô ta ngẩng mặt lên khỏi bồn rửa. Mặt cô ta nhem nhuốc, mascara đã chảy xuống một nửa má, tóc lòa xòa trước mặt.
“Flo, cứ để đấy,” Nina nói. “Cứ đổ đấy đi. Mình hứa sáng mai bọn mình sẽ dọn.”
“Không sao,” Flo bặm môi nói. “Mình không cần ai giúp.”
“Tùy thôi!” Nina vung hai tay lên. “Là bạn nói đấy nhé. Hẹn gặp lại vào bữa sáng.” Cô quay người rồi lẩm bẩm, “Lúc nào cũng tỏ vẻ khổ sở đáng thương lắm,” trước khi rời khỏi phòng.
❀ ❀ ❀
[1] “Giấy” trong tiếng Anh.