Tôi chạy hết tốc lực xuống cầu thang, cố gắng không giẫm phải đống kính vỡ, vịn vào lan can để không trượt chân trên máu của gã đàn ông, và gã kia rồi, co tròn thành một đống thảm thương dưới chân cầu thang.
Gã còn sống.
Tôi có thể nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ khi gã cố hít thở.
“Nina!” tôi la toáng lên. “Nina, xuống đây! Hắn còn sống! Ai đó gọi cứu thương đi!”
“Làm mẹ gì có sóng,” Nina gào đáp trả trong lúc loạng choạng bước xuống cầu thang.
“Leo,” gã đàn ông thì thầm, và con tim tôi đóng băng. Rồi gã nhấc đầu lên khỏi tư thế gập mình đầy đau đớn, và tôi đã biết. Tôi đã biết. Tôi đã biết.
Tôi nhớ như in khoảnh khắc đó, chi tiết đến đứng tim.
“James?” Nina là người đầu tiên lên tiếng, không phải tôi. Cô trượt xuống thay vì bước nốt mấy bậc thang cuối cùng, sụm xuống sàn cạnh chúng tôi, giọng vỡ ra khi cô nhẹ nhàng lần tìm cổ tay anh để bắt mạch. “James? Cậu đang làm cái mẹ gì ở đây vậy? Ôi Chúa ơi.” Cô như thể sắp khóc, nhưng hai bàn tay vẫn tự động làm việc, tìm xem máu chảy ra từ đâu, kiểm tra mạch đập.
“James, nói chuyện với tớ đi,” cô nói. “Nora, giữ cho cậu ấy nói chuyện tiếp đi. Giữ cho cậu ấy tỉnh đi.”
“James...” Tôi không biết phải nói gì. Bọn tôi đã không nói chuyện suốt mười năm và giờ đây... và giờ đây... “James, ôi Chúa ơi, James... Tại sao, làm thế nào?”
“Nh...” anh nói, và ho, máu nhuộm đỏ bờ môi. “Leo?”
Nghe như câu hỏi, nhưng tôi không hiểu anh nói gì. Nhắn? Nhắn Leo? Tôi chỉ lắc đầu. Nhiều máu quá.
Nina đã kịp mở phéc mơ tuya áo nỉ của James và chẳng biết lấy được cây kéo từ đâu, cô cắt banh cái áo phông anh mặc. Suýt nữa tôi đã nhắm tịt mắt khi trông thấy cơ thể anh, thấy làn da tôi từng hôn và vuốt ve không sót chỗ nào, giờ bê bết máu và hằn vết đạn bắn.
“Mẹ kiếp,” Nina rên lên. “Chúng ta cần xe cứu thương.”
“Cô...” James đang cố nói, mặc cho máu vẫn trào ra từ khóe miệng. “Cô ấy đã... nói với em chưa?”
Về đám cưới ư?
“Cậu ấy bị tràn khí màng phổi. Chắc là đang chảy máu trong. Nhấn mạnh vào đây.” Nina đặt tay tôi đè một mảnh vải xé từ cái áo phông của James lên bắp đùi anh, nơi máu đang tuôn ra ồ ạt.
“Bọn mình làm gì bây giờ?” Tôi cố không khóc.
“Bây giờ hả? Cố cầm máu. Nếu động mạch đó cứ chảy máu như thế thì kiểu gì cậu ấy cũng chết. Nhấn mạnh nữa vào, máu vẫn đang trào ra kia kìa. Tớ sẽ cố làm ga rô, nhưng...”
“Ôi Chúa ơi.” Là Flo. Cô ta đứng đó, hai tay ôm lấy mặt, trắng bệch như ma. “Ôi Chúa ơi. Mình... mình xin lỗi... mình không thể, mình không chịu nổi m-máu...”
Cô ta khẽ thở hắt ra rồi sụm xuống và tôi nghe tiếng Nina lầm bầm chửi thề một lúc lâu.
“Tom!” cô gào lên. “Lôi Flo đi chỗ khác giùm em! Cô ấy xỉu rồi. Đưa cô nàng lên phòng đi.” Nina gạt tóc khỏi mặt. Máu dính trên xương gò má và lông mày cô.
“Clare...” James nói. Anh liếm môi. Mắt anh dán chặt vào mắt tôi, như thể cố nói với tôi điều gì đó. Tôi siết chặt bàn tay anh, cố giữ bình tĩnh.
“Cô ấy đang đến.” Cô đang ở chỗ quái nào thế? “Clare!” tôi gào lên. Không có tiếng trả lời.
“Không...” James thều thào. “Clare... tin nhắn... cô ấy đã nói chưa?” Giọng anh yếu đến mức tôi khó mà hiểu được anh muốn nói gì.
“Gì cơ?”
Anh đã nhắm mắt. Bàn tay anh buông lơi trong tay tôi.
“Anh ấy chết mất,” tôi nói với Nina, nghe ra được cả sự kích động đang dâng lên trong giọng mình. “Nina, làm gì đó đi.”
“Thế cậu nghĩ tớ đang làm cái mẹ gì? Chơi đồ hàng chắc? Đi kiếm cho tớ cái khăn. Không, chờ đã, đừng bỏ tay khỏi miếng vải cầm máu trên đùi anh ấy. Để tớ đi lấy. Clare đang ở chỗ đếch nào thế?”
Cô đứng dậy chạy vào bếp và tôi nghe tiếng cô lục lọi các ngăn kéo.
James nằm im lìm.
“James?” tôi gọi, đột nhiên thấy hoảng hốt. “James, ở lại với em!”
Anh mở mắt, đau đớn, nằm đó nhìn tôi, đôi mắt anh rực lên và đen láy trong ánh sáng lờ mờ của hành lang. Áo phông anh mặc bị cắt phanh như trái cây bị lột vỏ, ngực và bụng lấm máu phơi ra dưới làn không khí lạnh. Tôi muốn chạm vào anh, hôn anh, nói với anh rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng tôi không thể. Vì đó là một lời nói dối.
Tôi nghiến răng nhấn mạnh hơn lên miếng lót nơi bắp đùi James, cố dùng ý chí để khiến máu thôi chảy mãi chảy mãi thành vũng.
“Anh... xin lỗi...” anh nói, rất khẽ, khẽ đến mức tôi những tưởng rằng mình đã nghe lầm.
“Gì cơ?” tôi ghé đầu sát lại, cố nghe cho rõ.
“Anh xin lỗi...” Bàn tay anh siết lấy bàn tay tôi, và rồi, trước sự ngạc nhiên của tôi, anh giơ tay lên, run run vì phải gắng sức, và chạm vào má tôi. Hơi thở anh lục bục trong cổ họng, và một dòng máu nhỏ rỉ ra từ khóe miệng anh.
Tôi nhắm chặt mắt, cố không òa khóc.
“Đừng có ngốc thế,” tôi nói. “Chuyện đã qua lâu rồi. Đã kết thúc từ lâu rồi.”
“Clare...”
Ôi mẹ kiếp, cô đang ở đâu?
Một giọt nước mắt lăn khỏi mũi tôi và rơi xuống ngực anh, anh lại giơ tay lên, cố gạt dòng lệ trên mặt tôi, nhưng không đủ sức nên đành thả tay xuống.
“Đừng... khóc...”
“Ôi James,” tôi chỉ có thể thốt lên được như thế, tiếng thổn thức nấc nghẹn chất chứa mọi điều tôi không thể nói. James, đừng chết, xin anh đừng chết.
“Leo...” anh dịu dàng nói, rồi nhắm mắt. Chỉ có James mới gọi tôi như thế. Chỉ có anh. Luôn là anh.
Khi tiếng gõ cửa vang lên, tôi vẫn đang khóc và tôi cố nâng mình trên gối tựa, rồi mới nhớ ra nút điều khiển nâng giường tự động.
Đầu giường nâng lên đặt tôi vào tư thế ngồi. Tôi hít một hơi dài run rẩy rồi lấy tay quệt mắt.
“Mời vào.”
Cửa mở ra, là Lamarr. Tôi biết mắt mình đang đỏ hoe và rưng rưng, họng thì khan, nhưng cũng chẳng buồn bận tâm nữa.
“Nói tôi nghe sự thật đi,” tôi nói, trước khi chị ta kịp thốt ra bất cứ điều gì khác - thậm chí trước cả khi chị ta kịp ngồi xuống. “Xin chị. Tôi sẽ kể cho chị mọi điều tôi nhớ được, nhưng tôi phải biết. Anh ấy chết rồi sao?”
“Tôi rất tiếc,” chị ta đáp, và tôi đã biết. Tôi cố nói nhưng không thể. Tôi ngồi đó, lắc lắc đầu, cố bắt từ ngữ phải thoát ra, nhưng không được.
Lamarr ngồi yên, chờ tôi gắng gượng kiểm soát bản thân, rồi cuối cùng, khi hơi thở của tôi đã hài hòa trở lại, chị ta giơ ra khay giấy cầm trên tay.
“Cà phê không?” chị ta dịu dàng hỏi.
Đáng ra tôi không cần quan tâm. James chết rồi. Cà phê thì quan trọng gì?
Tôi gật đầu, có phần miễn cưỡng, và khi nhận cốc cà phê từ chị ta, tôi tu một ngụm thật lớn. Cà phê nóng, và đặc. So nó với thứ nước sền sệt của bệnh viện thì chẳng khác gì so phô mai với phấn và tôi cảm nhận được nó lan ra đến từng tế bào trong cơ thể và giúp tôi tỉnh táo. Thật khó mà tin được rằng tôi vẫn sống còn James đã chết.
Khi đặt cốc xuống, tôi cảm thấy mặt mình cứng đờ còn đầu thì đau.
“Cảm ơn chị,” tôi nói, giọng thô ráp. Lamarr vươn người qua khoảng cách giữa hai chúng tôi và siết lấy bàn tay tôi.
“Đó là điều tối thiểu mà tôi làm được. Tôi rất tiếc. Tôi không muốn cô biết tin theo cách này, nhưng tôi được yêu cầu...” Chị ta ngừng lời và sửa lại. “Không nói cho cô nhiều hơn những gì cô đã biết thì thích hợp hơn. Chúng tôi muốn được nghe phiên bản của cô. Phiên bản không bị ảnh hưởng.”
Tôi không nói gì hết. Tôi chỉ cúi đầu. Trong suốt cuộc đời trưởng thành của mình, tôi đã viết về những thứ như thế này, những buổi phỏng vấn như thế này, và tôi chưa bao giờ mảy may tưởng tượng ra rằng mình sẽ lâm vào tình cảnh này.
“Tôi biết việc này sẽ rất đau đớn,” cuối cùng chị ta nói, khi khoảng lặng kéo dài quá lâu, “nhưng liệu cô có thể cố gắng nghĩ về đêm qua không? Cô nhớ được những gì?”
“Tôi nhớ những gì xảy ra ngay sau... tiếng súng,” tôi đáp. “Tôi nhớ mình đã chạy xuống cầu thang, và trông thấy anh ấy... trông thấy anh ấy, nằm đó...” Tôi nghiến răng và dừng lại một lúc, hơi thở rít qua kẽ răng. Tôi sẽ không khóc nữa. Thay vì thế tôi uống thêm cà phê, không buồn bận tâm đến độ nóng muốn rộp lưỡi của nó khi nuốt xuống. “Chắc các chị phải biết về vụ nổ súng rồi chứ?” Cuối cùng tôi nói. “Họ đã kể cho chị chưa, những người khác ấy? Nina và Clare và những người còn lại?”
“Bọn tôi đã nghe một số phiên bản khác nhau,” cô ấy đáp, hơi có vẻ lảng tránh. “Nhưng chúng tôi cần thu thập mọi góc nhìn.”
“Lúc đó bọn tôi đều sợ hãi,” tôi nói, cố nhớ lại. Như thể đã cả thế kỷ trôi qua kể từ lúc bọn tôi rón rén đi quanh nhà, đắm mình trong làn sương mù adrenalin, có phần kích động bởi sự pha trộn giữa niềm phấn khích sau cơn say và nỗi sợ thực sự. “Có một thông điệp trên bàn cầu cơ - về một kẻ sát nhân.” Độ mỉa mai tôi cảm nhận được khi nói điều đó ra thật khó mà kham nổi. “Chúng tôi đều không tin - hầu hết chúng tôi thì đúng hơn - nhưng tôi nghĩ nó khiến mọi người bồn chồn. Rồi còn những dấu chân trên tuyết ở bên ngoài. Và khi bọn tôi tỉnh dậy, ý tôi là lần đầu tiên, cửa bếp đang mở.”
“Bằng cách nào?”
“Tôi không biết nữa. Ai đó đã khóa cửa - hoặc nói rằng mình khóa cửa. Hình như là Flo. Hay là Clare nhỉ? Dù sao thì ai đó đã đi kiểm tra. Nhưng cửa vẫn bị gió thổi bật ra, điều đó càng khiến mọi người thêm hoảng sợ. Do đó khi bọn tôi nghe thấy tiếng chân...”
“Ai là người đề nghị lấy súng?”
“Tôi không biết. Flo đã lấy nó từ trước, tôi nghĩ thế. Từ lúc phát hiện cửa bếp mở. Nhưng đáng ra nó không chứa đạn thật. Đáng ra nó phải chứa toàn đạn không nạp chì.”
“Và cô là người cầm súng, đúng không?”
“Tôi?” Tôi nhìn cô ấy, choáng váng. “Không! Là Flo, tôi nghĩ thế. Chắc chắn là Flo.”
“Nhưng có dấu vân tay của cô trên nòng súng.”
Họ đã lấy dấu vân tay trên khẩu súng? Tôi trừng trừng nhìn chị ta. Rồi tôi nhận ra chị ta đang chờ câu trả lời.
“Trên n-nòng súng, đúng vậy.” Mẹ kiếp. Đừng lắp bắp. “Nhưng không - không phải trên phần kia. Phần tay cầm. Ý tôi là báng súng. Nghe này, lúc đó cô ta cứ vung vẩy nó loạn cả lên. Tôi chỉ cố giữ súng không chĩa vào một trong số chúng tôi thôi.”
“Tại sao, nếu cô cho rằng đạn không nạp chì?”
Câu hỏi này làm tôi gióng lên hồi chuông cảnh giác. Đột nhiên, dù mặt trời đang tỏa rạng, căn phòng dường như bỗng trở nên lạnh toát. Tôi muốn hỏi lại lần nữa xem mình có phải nghi phạm không, nhưng chị ta đã nói là không, và cứ hỏi đi hỏi lại thì có lẽ kỳ quá chăng?
“V-vì tôi không muốn bị súng chĩa vào người, bất kể nó được nạp cái gì. Được chưa?”
“Được rồi,” chị ta nhẹ nhàng đáp và ghi gì đó vào sổ. Chị ta lật sang trang giấy khác và lại ngước lên.
“Hãy quay ngược thời gian một chút. James - hai người quen biết nhau như thế nào?”
Tôi nhắm mắt. Tôi nhay nhay phần má trong để ngăn mình không òa khóc.
Có quá nhiều cách để trả lời: ngày xưa bọn tôi học cùng trường. Bọn tôi là bạn. Anh ấy là vị hôn phu của Clare. Đã từng là, tôi tự chỉnh lại trong đầu. Không thể tin nổi anh đã qua đời. Và tôi đột ngột nhận ra sự ích kỷ trong nỗi thương xót của mình. Tôi vẫn luôn nghĩ về James. Nhưng còn Clare - Clare đã mất tất cả. Mới hôm qua thôi cổ còn chuẩn bị trở thành cô dâu. Hôm nay cô là... gì nhỉ? Còn chẳng có từ nào để miêu tả vai trò của cô bây giờ. Không phải góa phụ - chỉ là một người bạn của kẻ quá cố.
“Anh ấy... chúng tôi từng ở bên nhau,” cuối cùng tôi nói. Chắc cứ thành thật là tốt nhất, nhỉ? Hoặc ít nhất là thành thật hết mức có thể.
“Hai người chia tay từ bao giờ?”
“Lâu lắm rồi. Hồi bọn tôi... ờ... mười sáu mười bảy tuổi.”
Chữ “ờ” có chút giả dối. “Ờ” nghe như thể tôi đang phải ước đoán. Thực lòng, tôi nhớ chính xác cái ngày bọn tôi chia tay. Tôi mười sáu tuổi hai tháng. James còn thiếu vài tháng là đến sinh nhật thứ mười bảy.
“Êm thấm chứ?”
“Không, hồi đó thì không.”
“Nhưng sau đó hai người đã làm hòa? Ý tôi là, cô đã tham dự kỳ nghỉ cuối tuần chia tay đời độc thân của Clare...” Chị ta nói nhỏ dần, mời gọi tôi nhảy vào với những lời sáo rỗng kiểu như thời gian chữa lành mọi thứ, rằng sự phản bội hồi ta mười sáu là thứ ta đem ra cười xòa mười năm sau.
Chỉ có điều tôi không làm thế. Tôi nên nói gì? Sự thật ư?
Một thứ gì đó lạnh giá đang chiếm lấy trái tim tôi, một cơn ớn lạnh mặc cho bầu không khí nóng bức trong bệnh viện và hơi ấm mặt trời đang lặn.
Tôi không thích những câu hỏi này.
Cái chết của James là một tai nạn: một khẩu súng đáng ra chứa đạn không nạp chì, bị cướp cò. Vậy thì tại sao vị cảnh sát này lại ở đây, hỏi tôi về màn chia tay xưa lắc xưa lơ?
“Điều này thì liên quan gì đến cái chết của James?” tôi đột ngột nói. Quá đột ngột. Chị ta ngẩng đầu lên khỏi cuốn sổ, đôi môi tô son màu mận chín tạo thành một tiếng “ồ” ngạc nhiên câm lặng. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp.
“Chúng tôi chỉ đang cố tạo ra một bức tranh hoàn chỉnh,” chị ta nhẹ nhàng đáp.
Tôi cảm thấy cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
James bị bắn bởi một khẩu súng đáng ra chứa toàn đạn không nạp chì. Vậy thì ai đã tráo đạn?
Tôi cảm thấy mặt mình trắng bệch.
Tôi rất, rất muốn hỏi lại câu mình đã hỏi hồi nãy: tôi có phải nghi phạm không?
Nhưng tôi không thể. Tôi không thể hỏi, vì hỏi thế nghe rất đáng ngờ. Và đột nhiên tôi cực kỳ không muốn mình có vẻ đáng ngờ.
“Chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi,” tôi nói, cố trấn tĩnh. “Hồi đó thì đau khổ lắm, nhưng rồi ta cũng nguôi ngoai thôi, đúng không?”
Không, ta không nguôi ngoai. Không phải với những chuyện như thế. Hoặc ít nhất không phải tôi.
Nhưng chị ta không nghe ra được vẻ dối trá trong giọng tôi. Thay vào đó chị ta thành thục đổi chiến lược.
“Sau khi James bị bắn thì đã có chuyện gì?” chị ta hỏi. “Cô có nhớ các cô đã làm gì sau đó không?”
Tôi nhắm chặt mắt.
“Cố thuật lại từng thứ một thôi,” chị ta nói. Giọng nói dịu dàng, đầy khích lệ, gần như thôi miên. “Cô đang ở bên cậu ấy trong hành lang...”
Tôi đang ở bên anh trong hành lang. Máu dây ra tay tôi, ra đồ ngủ của tôi. Máu của anh. Cơ man là máu.
Mắt anh đã nhắm lại, và suốt vài phút tôi cứ cúi đầu xuống sát mặt anh, cố nghe xem liệu anh có còn thở hay không. Anh còn thở. Tôi có thể cảm thấy hơi thở đứt đoạn của anh trên má mình.
Trông anh mới khác với hồi chúng tôi còn ở bên nhau làm sao - có quầng thâm quanh mắt anh, râu mọc nơi quai hàm, mặt anh thon gọn và góc cạnh hơn. Nhưng anh vẫn là James. Tôi biết rõ đường nét lông mày anh, sống mũi anh, chỗ hõm bên dưới môi anh nơi mồ hôi đọng vào những đêm hè nóng nực.
Anh vẫn là James của tôi. Chỉ có điều anh đã không phải là thế nữa. Có Chúa chứng giám, Clare đâu nhỉ?
Tôi nghe thấy tiếng chân sau lưng, nhưng đó là Nina, đang cầm một tấm vải trắng dài trông như ga trải giường. Cô quỳ xuống và bắt đầu buộc chân James thật chặt.
“Tớ nghĩ hy vọng lớn nhất của chúng ta là giữ cho cậu ổn định tới khi đưa được cậu đến bệnh viện,” cô nói rất to và rõ ràng, nói với James nhưng cũng là với tôi nữa, tôi biết thế. “James, cậu có nghe thấy tớ không?”
Anh không trả lời. Mặt anh đã chuyển sang màu trắng sáp rất kỳ quái. Nina lắc đầu rồi nói với tôi, “Clare lái tốt hơn. Cậu chỉ đường. Tớ sẽ ngồi sau với James và cố giữ cho cậu ấy trụ được tới bệnh viện. Tom nên ở lại với Flo. Tớ nghĩ cô nàng bị sốc.”
“Clare đâu?”
“Đang cố bắt tín hiệu ở cuối vườn - hình như thỉnh thoảng ra đấy ta cũng bắt được một vạch sóng.”
“Nhưng chẳng có gì cả,” một giọng nói phát ra từ sau vai tôi. Là Clare. Mặt cô có màu trắng đục như sữa tách kem, nhưng cô đã ăn bận tử tế. “Anh ấy có nói được không?”
“Lúc nãy anh ấy có nói được vài từ,” tôi nói. Cổ họng tôi ran rát và khản đi vì khóc. “Nhưng tớ... tớ nghĩ bây giờ anh ấy bất tỉnh rồi.”
“Chó chết,” mặt cô thậm chí còn trắng hơn trước, ngay cả môi cũng không còn hột máu, và mắt cô rưng rưng. “Đáng ra tớ phải xuống sớm hơn. Tớ cứ nghĩ...”
“Đừng có hâm nữa,” Nina cắt lời. “Cậu đã làm điều đúng đắn - gọi xe cấp cứu là việc quan trọng nhất, giá mà chúng ta bắt được chỉ một vạch sóng chết tiệt thôi. Được rồi, tớ nghĩ mình đã làm hết sức với nút buộc ga rô đó - bây giờ tớ sẽ không thử làm gì khác nữa, đưa cậu ấy đi khỏi đây thôi.”
“Tớ sẽ lái xe,” Clare nói ngay tức khắc. Nina gật đầu.
“Tớ sẽ ngồi ghế sau với James.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. “Clare, cậu lùi xe sát hết mức vào cửa trước nhé.”
Clare gật đầu rồi bỏ đi lấy chìa khóa. Nina tiếp tục nói, lần này là với tôi, “Bọn mình cần thứ gì đó để nâng cậu ấy lên. Nếu chỉ khiêng thôi thì sẽ làm tình trạng của cậu ấy nặng thêm. ”
“Thứ gì mới được?”
“Lý tưởng nhất là thứ gì đó phẳng, như cáng ấy.” Cả hai chúng tôi cùng nhìn quanh nhưng chẳng có vật nào tương tự trong tầm mắt.
“Bọn mình có thể gỡ một cánh cửa.” Giọng Tom vang lên phía sau chúng tôi, làm cả hai giật thót. Anh ta nhìn xuống James, giờ đã bất tỉnh nhân sự giữa vũng máu đang tiếp tục lan ra của chính mình. Anh ta có biểu cảm kinh hãi kiểu gì đó. “Flo cũng ngất lịm trong phòng ngủ rồi. Cậu ta sẽ ổn chứ?”
“Nói thật hả?” Nina đáp. Cô liếc James và tôi thấy mặt cô toát lên vẻ mệt mỏi, và lần đầu tiên kể từ lúc nắm quyền chỉ đạo, Nina có vẻ sợ hãi. “Nói thật là em không biết nữa. Có thể James sẽ qua khỏi. Cánh cửa là một ý hay. Anh có tìm đâu ra tuốc nơ vít không? Em nhớ hình như có hộp đồ nghề dưới chân cầu thang.”
Tom gật đầu cụt lủn rồi bỏ đi. Nina vùi mặt vào tay.
“Mẹ kiếp,” cô nói vào hai lòng bàn tay chụm lại, giọng nghèn nghẹt. “Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp.”
“Cậu ổn chứ?”
“Không. Ừ.” Cô ngẩng mặt lên. “Tớ ổn. Chỉ là... Chúa ơi. Chết kiểu này thì lãng xẹt đến thế nào chứ. Ai lại đi nổ súng khi không biết nó được nạp đạn gì cơ chứ?”
Nhớ lại cảnh Tom đùa bỡn vung vẩy nó ngày hôm qua, tôi đột nhiên muốn phát bệnh.
“Tội nghiệp Flo,” tôi nói.
“Cô ta bóp cò hả?” Nina hỏi.
“Tớ... tớ đoán vậy. Tớ không biết nữa. Cô ta cầm súng mà.”
“Tớ tưởng là cậu chứ?”
“Tớ á?” Tôi cảm giác hàm mình muốn rụng ra vì ngạc nhiên và hoảng hốt. “Không đời nào. Nhưng người làm Flo giật mình có thể là bất cứ ai - bọn mình đứng sát nhau mà.”
Có tiếng máy nổ bên ngoài và tôi nghe thấy âm thanh bánh xe của Clare nghiến lên mặt sỏi phủ tuyết ở cửa trước. Cùng lúc đó, một tiếng thịch vang lên từ phía phòng khách và Tom xuất hiện, kéo theo một cánh cửa gỗ sồi nặng trịch, còn gắn nguyên tay nắm.
“Nặng cả tấn ấy,” anh ta nói, “nhưng bọn mình chỉ cần khiêng nó ra đến xe thôi.”
“Được rồi,” Nina lại nắm quyền chỉ huy. Cô đúng là có uy từ trong trứng nước. Tôi luôn ngạc nhiên không hiểu bằng cách nào mà, vào những thời khắc khủng hoảng như thế này, cô có thể chuyển đổi từ con người ưa đùa cợt chế nhạo mà tôi đã quen biết bấy lâu nay thành một vị bác sĩ tháo vát đáng gờm. “Tom, anh nhấc vai cậu ấy lên. Em sẽ nâng chân. Nora, cậu đỡ hông James lúc bọn mình nhấc cậu ấy lên cửa nhé; cố đừng làm tuột nút thắt ở đùi và tránh không để mắc bất cứ thứ gì vào tay nắm cửa. Sẵn sàng chưa? Nâng theo nhịp đếm của tớ nhé; ba, hai, một, lên.”
Chúng tôi đồng loạt nâng, làm James vô thức rên rỉ và máu tươi bắn ra từ môi anh, và rồi anh đã nằm trên chiếc cáng tự chế. Tôi chạy ra mở cánh cửa trước đồ sộ bằng thép - lần đầu tiên thầm cảm ơn Chúa vì kích cỡ của ngôi nhà này, nhờ thế mà cửa trong nhà có thể lọt qua cửa trước một cách dễ dàng - rồi quay lại giúp Nina nâng một đầu cáng. Nó nặng kinh khủng khiếp, nhưng rồi chúng tôi cũng khiêng được nó qua hành lang, ra ngoài trời đêm giá buốt nơi Clare đang chờ, động cơ xe chạy đều đều, khói xả thành cụm trắng nhờ trong làn khí lạnh.
“Anh ấy có ổn không?” cô hỏi với qua vai trong khi quay người mở cửa sau. “Anh ấy còn thở không?”
“Cậu ấy vẫn còn thỏ,” Nina đáp, “nhưng không biết sẽ thế nào. Được rồi, nhấc cậu ấy ra khỏi cánh cửa này nào.”
Bằng cách nào đó, sau một hồi ráo riết run rẩy kinh hãi và máu me, chúng tôi đã đưa được anh vào băng ghế sau và anh nằm thõng người ở đó, thở theo cái lối khò khè làm tôi lo sợ. Chân anh vẫn thò ra khỏi xe và dù không tin vào mắt mình nhưng tôi đang trông thấy chỗ máu rỉ ra bốc hơi trong không khí lạnh giá. Cảnh tượng đó làm tôi đông cứng người, và tôi chỉ đứng đó, quá sốc để nghĩ xem nên làm gì tiếp theo trong khi Tom nhẹ nhàng gập chân James vào chỗ để chân và đóng cửa lại.
“Sẽ không có đủ chỗ cho cả hai người bọn tớ,” Nina nói. Mất một phút tôi không hiểu cô đang nói gì, rồi tôi vỡ lẽ ra: James đã chiếm lấy toàn bộ diện tích của băng ghế sau. Nina sẽ chẳng thể nào ngồi cùng anh như dự tính được.
“Tớ sẽ ở lại,” tôi nói. “Cậu nên đi cùng họ.”
Nina không phản đối.
“Nora?” Giọng Lamarr dịu dàng nhưng kiên trì. “Nora? Cô còn tỉnh không? Cô kể cho tôi mình nhớ gì được chứ?” Tôi mở mắt.
“Chúng tôi đưa James ra xe. Bọn tôi không có gì để nâng anh ấy nên Tom phải gỡ một cánh cửa ra. Clare lái xe - đáng ra Nina phải ngồi ghế sau với James, còn tôi dẫn đường.”
“Đáng ra?”
“Chuyện là - có một sự hiểu nhầm. Tôi không chắc đã có chuyện gì. Bọn tôi đưa đưọc James vào trong xe rồi nhận ra sẽ không có đủ chỗ cho tất cả. Tôi nói với Nina rằng cô ấy nên đi cùng - cô ấy là bác sĩ - còn tôi sẽ ở lại. Nina đồng ý, và chúng tôi chạy vào nhà để lấy điện thoại của cô ấy cùng chăn để mang ra xe. Nhưng đã có chuyện gì đó...”
“Tiếp tục đi.”
Tôi nhắm mắt, cố lục lọi trí nhớ. Các sự kiện đang dần hòa vào nhau. Tôi nhớ Clare đã rồ ga, còn Tom gọi với gì đó ra sau.
“Tại sao không?” Clare gào đáp trả. Rồi, vẻ sốt ruột, “Thôi bỏ đi, em sẽ gọi điện khi tới nơi.”
Sau đó là tiếng bánh cao su nghiến xào xạo trên sỏi và tôi trông thấy ánh đèn hậu sáng đỏ khi Clare cho xe rời khỏi con đường mòn trước nhà và phi vào đường xe chạy.
“Cái đéo mẹ gì thế?” Nina gào tướng từ tầng trên. Cô nháo nhào phi xuống cầu thang và hét với theo, “Clare! Cậu đang làm gì đấy?”
Nhưng Clare đã đi mất.
“Có một sự hiểu nhầm,” tôi nói với Lamarr. “Tom kể rằng anh ta bảo Clare là bọn tôi sắp xuống đây, nhưng chắc hẳn Clare đã nghe nhầm thành họ không xuống đâu. Cô ấy đã bỏ đi mà không có Nina. ”
“Và sau đó thì sao?”
Sau đó thì sao? Nhưng đó là điều tôi không dám chắc.
Tôi nhớ áo khoác của Clare vắt trên lan can hàng hiên. Có lẽ cô định mang theo nhưng đã quên mất. Tôi nhớ, mình đã nhặt nó lên.
Tôi nhớ...
Tôi nhớ...
Tôi nhớ Nina đã khóc.
Tôi nhớ mình đã đứng trong bếp, hai bàn tay đặt dưới vòi nước, nhìn máu của James trôi xuống lỗ thoát nước.
Và rồi... Tôi không biết là do váng vất hay vì chuyện xảy ra sau đó, những ký ức bắt đầu vỡ vụn. Càng cố gắng, tôi càng không dám chắc mình đang nhớ lại chuyện xảy ra sau đó, hay là chuyện tôi nghĩ rằng đã xảy ra sau đó.
Tôi nhớ mình đã nhặt áo khoác của Clare lên. Mà có phải là của Clare không nhỉ? Tôi đột ngột nhớ ra Flo ở buổi bắn bồ câu đất nung, mặc chính chiếc áo khoác da màu đen này. Nó là áo của Clare? Hay của Flo?
Tôi nhớ mình đã nhặt cái áo khoác lên.
Tôi nhớ cái áo khoác.
Có điều gì về cái áo khoác mà tôi không tài nào nhớ ra được nhỉ?
Sau đó tôi chạy, chạy xuyên qua rừng, tuyệt vọng cố cản họ lại.
Có điều gì đó đã khiến tôi phải chạy. Điều gì đó đã khiến tôi hoảng hốt và tuyệt vọng nhét hai bàn chân vào đôi giày chạy, rồi lao đầu thẳng vào con đường rừng nhỏ hẹp, đèn pin vung vẩy điên cuồng trong tay.
Nhưng là điều gì?
Tôi nhìn xuống. Các ngón tay tôi đang co lại như thể muốn nắm lấy một thứ gì đó nhỏ và cứng. Sự thật, có lẽ thế.
“Tôi không nhớ được,” tôi nói với Lamarr. “Đó là thời điểm mọi thứ bắt đầu trở nên thật sự mờ mịt. Tôi nhớ mình đã chạy xuyên rừng...”
Tôi ngừng lời, cố gắng xâu chuỗi mọi thứ. Tôi nhìn lên dải đèn led sáng chói, rồi lại cúi nhìn hai bàn tay, như thể chúng có thể đem lại cho tôi cảm hứng. Nhưng tay tôi trống không.
“Chúng tôi có lời khai của Tom,” cuối cùng Lamarr nói. “Cậu ta nói cô đã cầm thứ gì đó, cô nhìn vào nó trong lòng bàn tay, và rồi cứ thế bỏ đi, thậm chí còn không mặc áo khoác. Điều gì đã khiến cô bỏ chạy?”
“Tôi không biết.” Giọng tôi lộ rõ vẻ tuyệt vọng. “Tôi ước gì mình biết. Tôi không nhớ được.”
“Xin cô hãy cố nhớ lại, chi tiết này rất quan trọng.”
“Tôi biết là nó quan trọng!” Câu nói thoát ra như một tiếng hét, to đến choáng váng trong căn phòng nhỏ. Ngón tay tôi đang bấu chặt tấm chăn mỏng của bệnh viện. “C-chị nghĩ rằng tôi không biết điều đó sao? Đó là bạn tôi, là... là...”
Tôi không thể nói. Tôi không thể tìm ra từ nào để diễn tả James là gì đối với tôi - hay từng là gì đối với tôi. Đầu gối tôi co lên đến ngực và tôi thở dốc, muốn dộng trán vào đầu gối, cứ dộng liên tục như thế cho đến khi ký ức chảy ra, nhưng tôi không thể, tôi không tài nào nhớ được.
“Nora...” Lamarr nói, và tôi không biết giọng nói ấy đang muốn an ủi hay cảnh cáo mình. Có lẽ là cả hai.
“Tôi muốn nhớ lại.” Tôi nghiến răng. “M-muốn nhiều hơn chị có thể tin đấy.”
“Tôi tin cô,” Lamarr nói. Có vẻ gì đó buồn rầu trong giọng chị ta. Tôi cảm thấy bàn tay chị ta đặt lên vai mình, và rồi có tiếng động ở cửa và cô y tá bước vào, tay đẩy xe.
“Đang có chuyện gì vậy?” Cô hết nhìn tôi lại nhìn Lamarr, thấy bộ mặt lem nhem nước mắt và vẻ đau buồn không thèm giấu giếm của tôi, và gương mặt tròn trịa dễ mến của cô nhăn lại phản đối. “Cô, thưa cô, tôi không cho phép cô làm bệnh nhân của tôi bất an như thế!” Cô chĩa một ngón tay về phía Lamarr. “Mới chưa đầy hai tư giờ trước cô ấy còn suýt chết trong một vụ tai nạn ô tô. Ra ngoài!”
“Chị ấy không...” tôi cố gắng nói. “Không phải...”
Nhưng nó chỉ là một phần sự thật. Đúng là Lamarr đã khiến tôi bất an, và dù đang phản đối nhưng tôi vẫn thấy mừng khi chị ta rời đi, mừng khi được cuộn mình nằm nghiêng trong chăn trong khi cô y tá trút bánh nướng nhân thịt băm và đậu đũa lên đĩa, vừa làm vừa lẩm bẩm về độ vô ý thức của đám cảnh sát, rằng họ nghĩ mình là ai mà cứ thế xông vào đây không thèm xin phép, làm rầy bệnh nhân, khiến tiến trình hồi phục của họ kéo dài thêm nhiều ngày, thậm chí nhiều tuần...
Mùi đồ ăn nấu tập thể tỏa khắp phòng bệnh khi cô múc hết muôi này đến muôi khác rồi hạ cái khay đánh cạch xuống cạnh tôi.
“Giờ thì ăn hết chỗ này đi cưng,” cô nói, giọng gần như âu yếm. “Em chỉ còn da bọc xương thôi đó. Ngũ cốc cũng tốt nhưng thế là không đủ để giúp em khỏe lại đâu. Em cần ăn thịt và rau nữa.”
Tôi không đói nhưng vẫn gật đầu.
Tuy vậy, sau khi cô rời đi, tôi không ăn. Tôi chỉ nằm nghiêng, tay ôm lấy xương sườn đau nhức, cố nghĩ cho thông mọi chuyện.
Đáng ra tôi nên hỏi xem Clare thế nào rồi, cô ấy đang ở đâu.
Còn Nina nữa, Nina đâu rồi? Cô có ổn không? Tại sao cô chưa đến thăm tôi? Đáng ra tôi phải hỏi tất cả những điều này, nhưng tôi đã để lỡ mất cơ hội.
Tôi nằm đó, dán mắt vào thành tủ, nghĩ về James cùng ý nghĩa của chúng tôi đối với nhau, về tất cả những điều tôi đã làm và đã đánh mất. Bởi điều tôi nhận ra khi nắm tay anh trong lúc máu anh nhuộm đỏ sàn nhà, là cơn giận của tôi, cơn giận mà tôi những tưởng là quá đen tối và không thể vượt qua, đang dần trôi đi, trôi theo dòng máu lan ra khắp mặt sàn cùng mạng sống của James.
Nó đã định hình tôi suốt bấy lâu nay, sự cay đắng của tôi trước những gì đã xảy ra. Và giờ nó đã biến mất - nỗi cay đắng đã biến mất, nhưng James – người duy nhất biết đến nó ngoài tôi - cũng vậy.
Nhận ra điều đó là một sự nhẹ nhõm, nhưng cũng là gánh nặng khủng khiếp.
Tôi nằm đó, nhớ về lần đầu tiên - không phải lần đầu tôi gặp anh, vì lúc đó chúng tôi chỉ mới mười hai hay mười ba tuổi, có lẽ còn nhỏ hơn. Mà là lần đầu tôi để ý tới anh. Kỳ học hè năm lớp Mười, James đóng vai Bugsy Malone trong vở diễn ở trường. Còn Clare là - đương nhiên rồi - Blousie Brown. Ban đầu cô phân vân giữa vai đó và Tallulah, nhưng đến cuối Blousie là người giành được trái tim của nam chính và Clare không bao giờ thích đóng vai kẻ thua cuộc.
Trước đó tôi đã trông thấy James, trong lớp học, bày trò phá phách, phi máy bay giấy và vẽ đầy ra tay. Nhưng trên sân khấu... không hiểu bằng cách nào nhưng trên sân khấu anh thắp sáng cả khán phòng. Khi đó tôi mới mười lăm, James còn vài tháng nữa là bước sang tuổi mười sáu - một trong những người lớn nhất trong khóa bọn tôi - và năm ấy James để kiểu đầu undercut hoang dã, buộc những lọn tóc xoăn trên đầu thành một túm ở phía sau. Trông anh phá cách và nổi loạn, nhưng để vào vai Bugsy anh đã dùng keo vuốt tóc ép nó xẹp xuống và không biết bằng cách nào nhưng ngay cả ở những buổi diễn tập trong bộ đồng phục, chỉ một thay đổi đơn giản đó thôi cũng đủ khiến anh trông y sì đúc một tay gangster ở thập niên 1930. Anh đi lại như một tay gangster. Có dáng đứng giống một tay gangster, một điếu xì gà vô hình ngậm chặt nơi khóe miệng anh trông y như thật, tới mức tôi có thể ngửi thấy mùi khói thuốc, dù thực ra không có gì ở đó. Anh nói năng cộc cằn, dùng giọng mũi. Tôi muốn làm tình với anh và biết rằng mọi cô gái và một số chàng trai trong khán phòng cũng cảm thấy như vậy.
Tôi biết Clare nghĩ gì, vì cô đã nói với tôi, nhoài người qua hàng ghế sau lưng tôi, thì thầm vào tai tôi, lớp son hồng màu môi của Blousie cọ vào tóc tôi.
“Tớ sẽ chiếm được James Cooper,” cô nói. “Tớ quyết định rồi.”
Tôi không nói gì. Clare thường có được những gì cô muốn.
Không có gì xảy ra suốt kỳ nghỉ hè, và tôi bắt đầu băn khoăn không biết Clare đã quên lời hứa hẹn của mình chưa. Nhưng rồi năm học mới bắt đầu, và tôi nhận ra, từ cả ngàn điều nhỏ nhặt - cách cô hất tóc, số cúc bị mở phanh trên áo đồng phục - rằng Clare chẳng quên gì sất. Cô chỉ đang chờ đợi thời cơ.
Vở diễn mùa thu năm đó là Cat on a Hot Tin Roof, và khi James được chọn vào vai Brick, Clare giành vai Maggie. Cô đã hả hê khoe với tôi về khoảng thời gian diễn tập thêm ngoài giờ hết sức cần thiết, chỉ riêng hai người với nhau trong khán phòng sau giờ học, nhưng ngay cả Clare cũng không thể dùng sự duyên dáng của mình mà thoát khỏi bệnh sốt viêm tuyến bạch cầu. Cô phải nghỉ đến hết học kỹ, thế là vai diễn được chuyển sang cho diễn viên dự bị. Tôi.
Và sau đó, thay vì Clare, tôi đóng vai Maggie, Maggie nóng bỏng, gợi tình. Tôi hôn James hằng tối trong suốt một tuần, vật lộn với anh, chồm lên anh với niềm khoái lạc mà thậm chí tôi không biết mình sở hữu cho tới khi anh khơi gợi nó ra khỏi con người tôi. Tôi chưa bao giờ hành động như thế, dù trước đó hay sau này. Nhưng James là Brick, Brick nóng nảy, say xỉn, lạc lối, vậy nên tôi đã hóa thân thành Maggie.
Sau đêm diễn cuối, cả ekip mở tiệc, coca và bánh kẹp trong căn phòng mà chúng tôi gọi là phòng nghỉ, nhưng thực chất chỉ là một phòng học trống ở cuối sảnh diễn. Và rồi, sau đó, là coca pha với rượu Jack Daniels trong bãi đỗ xe, và trong căn bếp ở nhà Lois Finch.
James cầm tay tôi, và cùng nhau chúng tôi leo từng bậc thang dần lên phòng ngủ của em trai Lois và nằm trên cái giường đơn kẽo kẹt của Toby Finch và làm những chuyện mà khi ở dây, trong phòng bệnh, mười năm sau, vẫn khiến tôi run lên bần bật khi nghĩ tới.
Đó là lần đầu tiên của James Cooper. Mười sáu tuổi, vào một đêm đông, trên tấm trải giường in hình Người Nhện, với đám máy bay mô hình xoay vần và đung đưa phía trên khi hai chúng tôi hôn nhau, cắn xé và thở dốc.
Sau đó chúng tôi thành đôi - chỉ đơn giản như vậy, không cần bàn luận thêm gì nữa.
Chúa ơi, tôi đã yêu anh biết bao.
Và giờ anh không còn nữa. Thật không thể tin được.
Tôi nghĩ về giọng nói nhẹ nhàng, tròn vành rõ chữ của Lamarr, “James - hai người quen biết nhau như thế nào?”
Đáng lẽ ra tôi đã nói gì, nếu phải nói sự thật?
Tôi biết anh rõ đến mức nếu chạm vào gương mặt anh trong đêm tối, tôi sẽ nhận ra.
Tôi biết anh rõ đến mức có thể kể ra từng vết sẹo và vết bớt trên người anh, vết mổ ruột thừa ở phía bên phải bụng, vết chỉ khâu ở chỗ anh bị thương vì ngã xe đạp, cách mái tóc anh rẽ ngôi thành ba phần riêng biệt, xoắn xuýt vào nhau.
Tôi thuộc anh nằm lòng.
Và giờ anh không còn nữa.
Tôi đã không nói chuyện với anh suốt mười năm, nhưng không ngày nào tôi không nghĩ về anh.
Anh không còn nữa - và đúng lúc tôi cần đến nó nhất, thì cơn giận tôi nung nấu suốt bằng ấy thời gian cũng đã tan biến, dẫu tôi tự nhủ rằng mình không còn bận tâm, rằng đó là một phần quá khứ đã bị khóa kín, đã qua đi và chấm dứt.
Anh không còn nữa.
Có lẽ nếu tự nhủ điều đó đủ thường xuyên, tôi sẽ bắt đầu tin rằng nó là sự thật.