Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

❊ ❊ ❊

Tôi ngơ ngác mất một lúc. Người ta đã nhầm lẫn gì kinh khủng lắm phải không? Liệu có khi nào cô chẳng hề mời tôi, và đây hoàn toàn chỉ là ý tưởng ngu ngốc của Flo?

“Tớ... tớ đến dự... d... dự tiệc độc thân của cậu,” tôi lắp bắp. “Cậu không...?”

“Tớ biết mà ngốc ơi!” Cô phá lên cười, hơi thở bồn chồn phả ra trắng xóa giữa cái lạnh. “Ý tớ là cậu làm gì ngoài này? Cậu đang luyện tập để đi thám hiểm Bắc Cực hay sao?”

“Đi chạy thôi,” tôi nói, cố tỏ vẻ đây là chuyện bình thường nhất trên đời. “Không 1... lạnh đến thế. Hơi buốt tí thôi.” Nhưng giờ khi đứng yên, tôi thấy lạnh thật, và tôi run bắn cả người, phá hỏng tính chân thực của những lời vừa thốt ra.

“Lên xe đi, tớ sẽ chở cậu về chỗ nhà.” Cô nhoài tới mở cửa bên ghế phụ lái.

“Tớ... giày tớ, kinh phết đấy...”

“Đừng lo. Xe thuê ấy mà. Vào nhanh đi không chết cóng cả đôi bây giờ!”

Lép nhép lội vòng qua xe đến bên ghế phụ, tôi trèo vào và cảm thấy hơi ấm trong xe xâm chiếm bộ đồ giữ nhiệt lạnh ngắt và ướt đẫm mồ hôi của tôi. Bùn đã chui vào hẳn giày chạy - ngón chân tôi bị đè ép bên trong lớp lót theo một cách khiến tôi rùng mình.

Clare vào số và bấm nút tắt tiếng, chặn âm thanh bài “Single Ladies” lại.

Sự im lặng đột nhiên làm chúng tôi điếc cả tai.

“Thế...” Cô liếc nhìn tôi trong gương. Cô vẫn xinh đẹp hệt như xưa. Chắc tôi phải điên rồi mới nghĩ khoảng thời gian mười năm có thể hằn dấu ấn nào lên Clare. Đẹp là bản chất của cô. Thậm chí dưới ánh đèn mờ ảo trong xe, lọt thỏm trong chiếc áo trùm đầu cũ và chiếc khăn to bản khổng lồ, cô vẫn đẹp đến ngỡ ngàng. Tóc cô quấn lại trên đầu thành một búi rối nhẹ xinh xắn, trễ xuống trên vai. Móng tay cô sơn màu đỏ tươi nhưng hơi tróc - không phải kiểu cố quá thành quá cố, chẳng ai có thể bảo Clare như thế. Chỉ vừa đủ để hoàn hảo thì đúng hơn.

“Thế,” tôi cũng nói. Tôi vẫn luôn cảm thấy kém cỏi hơn khi so sánh với Clare. Tôi nhận ra mười năm chẳng thay đổi được điều gì. Sự tự tin mà tôi phải bỏ bao công sức mới đạt được, sự tự tin giúp tôi bắt chuyện với người lạ trong quán bar, tán gẫu với các biên tập viên, đại diện văn học và nhà báo, phát biểu ở các hội sách, bảo vệ quan điểm của mình khi tranh luận... sự tự tin ấy bỗng tan biến như hơi thở lạnh giá giữa không gian ấm áp trong xe.

“Lâu rồi mới gặp.” Cô lắc đầu, ngón tay gõ gõ lên vô lăng. “Nhưng trời ạ, ý tớ là... gặp lại cậu vui quá, Lee ạ, cậu biết không?”

Tôi chẳng nói gì.

Tôi muốn nói với cô tôi chẳng còn là con người ấy nữa - giờ tôi là Nora, không phải Lee.

Tôi muốn nói với cô rằng cô không có lỗi, tôi không giữ liên lạc chẳng phải tại cô - mà là tại tôi. Chỉ có điều... như thế không hoàn toàn đúng.

Trên hết, tôi muốn hỏi cô lý do vì sao tôi lại ở đây.

Nhưng tôi không hỏi. Tôi chẳng nói gì. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn đăm đăm ngôi nhà trong lúc chúng tôi tiến tới càng lúc càng gần.

“Tớ thật sự rất vui khi gặp lại cậu,” cô lại nói. “Thế giờ cậu là nhà văn, phải vậy không nhỉ?”

“Ừ,” tôi nói. Từ ngữ có vẻ kỳ lạ và không đúng khi thốt ra từ miệng tôi, như thể tôi đang nói dối hay kể chuyện về người khác, một họ hàng xa chẳng hạn. “Ừ, tớ là nhà văn. Tớ viết truyện trinh thám.”

“Tớ nghe nói rồi. Tớ có đọc một bài báo. Tớ rất... tớ thực sự mừng cho cậu. Tuyệt lắm đó cậu biết không? Cậu nên thấy hãnh diện.”

Tôi nhún vai.

“Công việc thôi mà.” Từ ngữ tuôn ra cứng nhắc và cay đắng - tôi không định như thế. Tôi biết mình may mắn. Tôi đã làm việc chăm chỉ để đạt được vị trí hiện tại. Tôi nên thấy hãnh diện. Tôi thấy hãnh diện.

“Thế còn cậu?” tôi chật vật nói.

“Tớ làm PR. Tớ làm ở Công ty Kịch Hoàng gia.”

PR. Tôi không ngạc nhiên, và tôi mỉm cười, lần này là nụ cười chân thành không chút giả tạo. Clare vẫn luôn giỏi thêu dệt chuyện này chuyện kia, ngay từ khi mười hai tuổi. Thậm chí từ lúc lên năm.

“Tớ... tớ vui lắm,” cô nhẹ nhàng nói. “Và nghe này, tớ rất tiếc vì bọn mình mất liên lạc... thấy cậu... chúng mình đã từng rất vui, phải không?” Cô liếc nhìn tôi trong ánh sáng xanh lục ma quái từ bảng điều khiển. “Nhớ lần đầu chúng mình hút thuốc không?” Cô bật cười. “Nụ hôn đầu tiên... điếu cỏ đầu tiên... lần đầu tiên lẻn vào nơi cấm trẻ dưới mười tám...”

“Lần đầu tiên bị tống cổ ra đường,” tôi sửa lại, rồi ước gì mình đã không tỏ ra cạnh khóe như thế. Tại sao? Sao tôi lại giãy lên như phải bỏng thế này?

Nhưng Clare chỉ bật cười.

“Ha, xấu hổ điên lên được! Bọn mình cứ nghĩ bọn mình tài lắm - nhờ Rick mua vé rồi lẻn vào qua phòng vệ sinh. Tớ không nghĩ họ còn kiểm tra ở chỗ cửa lưới nữa.”

“Rick! Tớ quên hẳn anh ta rồi. Dạo này anh ta sao rồi?”

“Chúa mới biết! Trong tù cũng nên. Vì quan hệ với trẻ vị thành niên, nếu trên đời này còn công lý.”

Rick từng hẹn hò với Clare một năm hồi chúng tôi mười bốn hay mười lăm gì đó, một gã trai hai mươi hai tuổi tóc dài bóng nhẫy đi xe máy và có một chiếc răng bằng vàng. Tôi chưa bao giờ ưa gã - ngay từ hồi mười bốn, tôi đã thấy việc Clare sẵn lòng ngủ với một thằng cha từng ấy tuổi thật kinh tởm và kỳ quặc, cho dù gã có thể ra vào hộp đêm và mua rượu.

“Ặc, anh ta ghê phát khiếp,” tôi nói mà chẳng nghĩ ngợi gì. Tôi cắn lưỡi, nhưng Clare chỉ cười.

“Đúng thế thật! Chẳng tin được lúc ấy tớ lại không thấy thế. Tớ nghĩ mình mới thạo đời làm sao khi xoạc một anh chàng lớn tuổi hơn! Giờ nghĩ lại mới thấy cứ như - cứ như xoạc một lão già ấy.” Cô khịt mũi rồi la oai oái khi chiếc xe nẩy lên lúc đi qua một ổ gà. “Úi. Xin lỗi nha.”

Chúng tôi lặng thinh trong lúc cô băng qua đoạn đường cuối cùng và cũng là khúc mấp mô nhất, sau đó đánh lái vào khoảnh sân rải sỏi trước nhà, đỗ vào gọn ghẽ giữa chiếc xe thuê của Nina và chiếc Land Rover của Flo.

Clare tắt động cơ và chúng tôi ngồi một lát trong chiếc xe tối đen, ngắm ngôi nhà, các nhân vật trong đó đứng dàn trải không khác gì những diễn viên trên sân khấu, hệt như Tom đã nói. Flo đang bận rộn trong bếp, khom người bên lò nướng. Melanie đang cúi xuống điện thoại trong phòng khách, Tom nằm xoài trên ghế sofa đối diện thẳng với khung cửa sổ kính bản lớn, lật giở tờ tạp chí. Không thấy Nina đâu, chắc đang rít thuốc lá ngoài ban công.

Sao mình lại ở đây? tôi lại nghĩ, lần này tâm trí mệt nhoài. Sao mình lại đến đây?

Thế rồi Clare quay qua tôi, gương mặt được ánh đèn vàng từ trong nhà tỏa ra chiếu sáng.

“Lee...” cô nói cùng lúc tôi thốt lên, “Coi này...”

“Gì cơ?” cô hỏi. Tôi lắc đầu.

“Không, cậu nói trước đi.”

“Không, cậu chứ, thật đấy. Không phải chuyện gì quan trọng đâu.”

Bỗng nhiên câu hỏi vốn đã đậu trên chót lưỡi tôi trở nên thật khó thốt ra. Thay vì thế tôi buộc mình nói, “Tớ không còn là Lee nữa. Tớ là Nora.”

“Hả?”

“Tên tớ ấy. Tớ không dùng tên Lee nữa. Tớ lúc nào cũng ghét cái tên ấy.”

“Ồ.” Cô im lặng, cố tiêu hóa những gì tôi vừa nói. “Được rồi. Vậy giờ là Nora hả?”

“Ừ.”

“Chậc, tớ sẽ cố hết sức để nhớ. Nhưng sẽ khó đấy - sau, xem nào, hai mươi mốt năm biết cậu với cái tên Lee.”

Nhưng cậu chưa bao giờ thật sự biết về tớ, tôi bất giác nghĩ, rồi chau mày. Dĩ nhiên Clare biết về tôi. Cô đã quen biết tôi từ khi lên năm. Vấn đề chính xác nằm ở đó - cô biết về tôi quá rõ. Cô nhìn thấu đứa trẻ yếu ớt sợ sệt bên trong lớp vỏ người lớn mong manh.

“Tại sao thế hả Clare?” tôi đột ngột hỏi và cô ngẩng lên, gương mặt nhợt nhạt lơ đãng trong bóng tối.

“Tại sao gì cơ?”

“Sao tớ lại ở đây?”

“Ôi trời.” Cô nhìn xuống hai tay. “Tớ biết cậu sẽ hỏi mà. Chắc cậu sẽ chẳng tin nếu tớ nói mấy thứ kiểu tình xưa nghĩa cũ đâu nhỉ?”

Tôi lắc đầu.

“Không phải vì thế đúng không? Nếu muốn liên lạc thì trong mười năm qua cậu đã làm thế rồi. Tại sao lại là bây giờ chứ?”

“Vì...” Cô hít một hơi thật sâu và tôi kinh ngạc nhận ra cô đang hồi hộp. Thật khó hiểu. Tôi chưa từng thấy cô kém tự tin dù chỉ một chút, ngay từ khi mới năm tuổi, cô đã có kiểu nhìn không rời mắt khiến cả giáo viên dạy thay cứng cỏi nhất cũng thấy mềm lòng, hay nản lòng, tùy xem cô muốn thế nào. Có lẽ đó là lý do chúng tôi chơi với nhau, theo kiểu rất lạ lùng. Cô có những gì tôi thèm muốn: sự tự tin lan tỏa tới mọi người xung quanh. Thậm chí chỉ đứng dưới cái bóng của cô thôi tôi cũng thấy mạnh mẽ hơn. Nhưng hết rồi.

“Vì...” cô lại nói, và tôi thấy màu sơn nham nhở trên móng tay cô lấp lánh ánh đỏ như máu khi những ngón tay vặn xoắn lại vào nhau, ánh đèn từ ngôi nhà rơi trên mặt móng và phản chiếu lại vào trong xe. “Vì tớ nghĩ cậu xứng đáng được biết. Xứng đáng được báo tin - trực tiếp. Tớ đã hứa... tớ đã tự hứa với bản thân phải nói trực tiếp với cậu.”

“Nói gì cơ?” Tôi nhoài về phía trước.

Tôi không e sợ, chỉ thấy bối rối. Tôi quên hẳn đôi giày lấm lem ẩm ướt, quên hẳn mùi mồ hôi nồng trên quần áo. Tôi chẳng còn nhớ được gì ngoài điều này: gương mặt lo âu của Clare, ngập tràn một vẻ mong manh ngập ngừng tôi chưa từng thấy trước đây.

“Là về chuyện đám cưới,” cô nói. Cô nhìn xuống hai tay. “Là về... về người tớ sắp cưới.”

“Ai cơ?” tôi hỏi. Và rồi - để khiến cô cười, để cố phá vỡ sự căng thẳng dâng đầy trong xe đang gặm nhấm tôi, tôi nói, “Không phải Rick đấy chứ? Tớ vẫn luôn biết...”

“Không,” cô chen vào, cuối cùng cũng nhìn thẳng vào mắt tôi, và trong đó không hề có nét đùa cợt nào, chỉ có vẻ quyết tâm sắt đá, như thể cô sắp làm điều gì đó khó chịu nhưng tuyệt đối cần thiết. “Không. Là James.”

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.