Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 11

❊ ❊ ❊

Những giọng nói. Ở hành lang bên ngoài. Chúng len lỏi vào cơn mộng mị, qua màn sương tạo thành từ morphin, và trong giây lát tôi đã tưởng mình vẫn đang ở Nhà Kính, Clare và Flo đang thì thầm phía bên kia cánh cửa phòng tôi, hai bàn tay run lẩy bẩy của họ cầm khẩu súng.

Đáng ra chúng tôi phải kiểm tra ngôi nhà...

Thế rồi tôi mở mắt, và nhớ ra mình đang ở đâu.

Bệnh viện. Phía bên kia cánh cửa là y tá, điều dưỡng trực đêm... có thể là cả nữ cảnh sát tôi đã nhìn thấy lúc trước.

Tôi nằm đó, hấp háy mắt, cố gắng bắt bộ não mệt nhoài, rối rắm vì bị tiêm thuốc làm việc. Bây giờ là mấy giờ rồi? Đèn bệnh viện đã được vặn dịu đi nên chắc là trời đương tối, nhưng là chín giờ tối hay bốn giờ sáng thì tôi chịu chết.

Tôi xoay đầu tìm điện thoại. Mỗi khi tỉnh dậy, tôi luôn xem giờ trên điện thoại. Đó là điều đầu tiên tôi làm. Nhưng mặt tủ đầu giường trống trơn. Điện thoại của tôi không có ở đây.

Không có quần áo vắt trên ghế cạnh cửa sổ, bộ quần áo bệnh viện tôi mặc không có túi. Điện thoại của tôi đã biến mất.

Tôi nằm đó, nhìn quanh căn phòng nhỏ, chiếu sáng lờ mờ. Đây là phòng riêng - có vẻ thật kỳ lạ - nhưng chắc là do phòng bệnh tập thể đã kín chỗ rồi. Hoặc có khi ở bệnh viện này là thế. Không có bệnh nhân nào khác để hỏi han, không có đồng hồ treo tường. Nếu cái màn hình theo dõi màu xanh bên cạnh đầu tôi có bất kỳ cái đồng hồ điện tử nào thì tôi cũng chẳng nhìn thấy.

Tôi trộm nghĩ hay là mình gọi với ra, hỏi viên cảnh sát đang đứng ngoài kia bây giờ là mấy giờ, tôi đang ở bệnh viện nào, điều gì đã xảy ra với tôi.

Rồi tôi nhận ra; cô ta đang nói chuyện với ai đó khác, chính giọng nói thầm thì của họ đã đánh thức tôi. Tôi nuốt nước bọt, cổ họng khô và dinh dính, rồi đau đớn cố ngẩng cổ khỏi gối định thốt lên yêu cầu. Nhưng trước khi tôi kịp nói bất cứ điều gì, một câu hỏi đã len mình qua được lớp kính cửa dày và găm chặt chiếc lưỡi khô khốc của tôi vào vòm miệng.

“Ôi Chúa ôi,” tôi nghe giọng đó nói, “vậy là giờ chúng ta phải giải quyết một vụ án mạng à?”

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.