Rừng Sâu Tăm Tối

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 62 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6

❊ ❊ ❊

“Flo,” tôi thò đầu vào bếp. Flo đang xếp cốc tách vào máy rửa bát. “Ôi, sao phải dọn dẹp một mình thế. Mình giúp một tay nhé?”

“Không! Hâm à. Xong hết rồi.” Cô ta đóng sập máy rửa bát lại. “Có chuyện gì thế? Mình giúp được gì không? Xin lỗi bạn vụ cà phê nhé.”

“Hả? À... thật lòng là không sao đâu. Nghe này, mình chỉ băn khoăn không biết nãy bạn bảo mấy giờ Clare sẽ đến ấy nhỉ?”

“Khoảng sáu giờ.” Cô ta nhìn lên đồng hồ trong bếp. “Như thế là còn một tiếng rưỡi nữa.”

“Được rồi, ừm, mình chỉ đang băn khoăn... liệu mình có kịp làm một cuốc chạy chớp nhoáng không nhỉ?”

“Chạy á?” Cô ta có vẻ hoảng hốt. “Chà, mình nghĩ là được... nhưng trời sắp tối rồi.”

“Mình sẽ đi nhanh thôi. Chỉ là...” Tôi lúng túng đổi chân trụ. Tôi chẳng thể giải thích được cho cô ta. Đến bản thân tôi còn không hiểu được mà, nhưng dù gì tôi cũng phải ra ngoài.

Ở nhà, ngày nào tôi cũng chạy. Tôi có khoảng bốn lộ trình khác nhau, băng qua công viên Victoria vào ngày trời đẹp hoặc chạy dọc đường phố những ngày mưa hay khi trời tối. Mỗi tuần tôi tự cho phép mình nghỉ đôi ngày - người ta nói nên làm thế, để cơ bắp có thời gian hồi phục, nhưng rồi chẳng mấy chốc tôi đã lại bứt rứt và phải phóng ra ngoài. Nếu không làm thế tôi sẽ... tôi không biết người ta gọi đó là gì. Có lẽ là chứng sợ phòng kín. Hay sợ không gian hẹp. Hôm qua tôi chưa chạy - quá bận xếp đồ rồi dọn dẹp. Và giờ tôi khao khát được thoát khỏi ngôi nhà chẳng khác gì cái hộp kín này, đặt chân lên nền đất ướt và cảm nhận gió lướt qua mặt.

Chẳng phải vì cảm giác được vận động thể xác - hay ít nhất, chẳng phải vì mỗi thế. Tôi đã thử chạy trong phòng tập, trên máy chạy bộ, nhưng cảm giác không hề giống. Quan trọng là phải ra ngoài, thoát khỏi những bức tường bao vây xung quanh, để có thể tránh thật xa.

“Chắc là kịp đấy,” Flo nói, liếc qua cửa sổ nhìn bầu trời sẩm tối, “nhưng phải nhanh lên. Ở đây trời mà tối là tối hẳn hoi đấy.”

“Mình sẽ đi nhanh thôi. Mình có nên chạy theo đường nào không nhỉ?”

“Ừm... Mình nghĩ tốt nhất bạn nên xuôi đường rừng tới... từ từ, tới phòng khách đi.” Cô ta đưa tôi tới đó và chỉ qua bức tường cửa sổ khổng lồ xuống một khe hở đổ bóng giữa rừng. “Thấy chưa, đó là đường mòn. Nó cắt qua rừng tới đường cái. Ở đó nền đất cứng và đỡ lầy lội hơn lối xe vào - thành ra chạy dễ hơn. Bạn cứ theo lối đó tới khi gặp đường nhựa, nhưng rồi nên chạy theo đường chính và trở lại qua lối xe vào - tới lúc đó trời đã quá tối để băng qua rừng, con đường không có rào chắn nên rất có thể bạn sẽ lạc tít tắp luôn. Chờ nhé,” cô ta lục trong ngăn kéo ra một thứ có vẻ như là búi dây co dãn được gập cẩu thả. “Mang cái này đi - đèn pin đeo trán đấy.”

Tôi cảm ơn cô ta rồi vội vã về phòng để mặc đồ chạy và đi giày. Nina đang nằm trên giường, mắt nhìn trần nhà, nghe gì đó trên iPhone.

“Cái cô Flo này khùng[1] quá nhỉ?” cô bắt chuyện khi tôi bước vào, tay tháo tai nghe ra.

“Đấy có phải thuật ngữ y khoa không thưa đốc tờ da Souza?”

“Chính xác. Từ cụm từ Latin, Fruitus Lupus, quả của mặt trăng, gắn liền với niềm tin ngoại đạo rằng chứng điên loạn có liên quan đến việc đắm mình trong ánh trăng đêm rằm.”

Tôi bật cười khi tuột quần jean ra và tròng bộ quần áo chạy giữ nhiệt vào.

“Lupus tiếng Latin nghĩa là sói. Chắc ý cậu là luna. Giày chạy của tớ đâu nhỉ?”

“Ôi dào, người sói chả phát điên vào đêm trăng tròn đấy còn gì. Cũng thế cả. Nhân nói đến điên, cậu định ra ngoài à?”

“Ừ.” Tôi cúi xuống ngó gầm giường. Giày chạy của tôi đây rồi, tít sâu bên trong. Tôi quỳ xuống và bắt đầu quờ quạng, giọng nghẹn lại bởi đống chăn ga, “Sao?”

“Để xem nhé.” Cô bắt đầu giơ ngón tay đếm lý do. “Trời tối, cậu không rành đường quanh đây, dưới nhà có rượu và đồ ăn miễn phí - ồ, tớ đã nói đến việc ngoài kia tối như hũ con mẹ nó nút chưa nhỉ?”

“Có tối như hũ nút đâu.” Vừa thắt dây giày tôi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Cũng khá tối, nhưng chưa đến mức như hũ nút. Vầng dương đã lặn nhưng trời vẫn trong và ánh lên sắc xám mờ đằng Tây, và mặt trăng sáng tròn vành vạnh đang dần mọc lên nơi ngọn cây đằng Đông. “Với cả hôm nay trăng tròn, nên kể cả mặt trời có lặn hẳn thì cũng sẽ không tối đến thế đâu.”

“Ôi thật hả, cô Leonora ‘Tôi sống ở London tám năm qua mà chưa từng dám đi xa đèn đường quá bốn mươi lăm mét’ Shaw?”

“Thật tình.” Tôi buộc hai nút dây giày rồi đứng lên. “Đừng nhặng xị lên với tớ, Nina, tớ phải ra ngoài không là phát điên đấy, kể cả có trăng hay không trăng.”

“Hừm. Cậu thấy tệ thế hả?”

“Không.” Nhưng tôi thấy tệ thật. Chẳng thể giải thích tại sao. Tôi không thể nói cho Nina biết tôi cảm thấy sao khi những kẻ lạ dưới nhà kia chọc ngoáy quá khứ của tôi với Clare, như thể chọc vào mép một vết thương đã khô vảy. Tôi đã phạm sai lầm khi tới nơi này - giờ tôi đã biết rồi. Nhưng tôi bị kẹt lại ở đây, không có xe, trừ phi Nina quyết định đi về. “Không, tớ ổn. Tớ chỉ muốn ra ngoài. Ngay bây giờ. Một tiếng nữa gặp lại nhé.”

Tôi chạy xuống nhà, nhưng tiếng cười đùa cợt của cô vẫn bám theo tới tận khi tôi đóng sập cửa.

“Cậu có thể chạy... nhưng cậu không thể thoát!”

Ngoài cánh rừng, tôi hít vào một hơi không khí khô lạnh trong lành và bắt đầu khởi động. Vừa duỗi chân tay ngoài gara, tôi vừa nhìn vào rừng. Cảm giác bị đe dọa, bị kẹt giữa bốn bức tường mà tôi thấy khi nãy đã biến mất. Có phải tại tấm kính - tại cái cảm giác rằng bất cứ ai cũng có thể nhìn vào từ ngoài kia mà chúng tôi chẳng mảy may hay biết? Hay tại những căn phòng xa lạ chẳng thuộc về ai khiến tôi liên tưởng tới những chuồng thú, những phòng thí nghiệm xã hội hay những phòng chờ bệnh viện?

Ở ngoài này, tôi nhận ra cảm giác bị theo dõi đã tan biến.

Tôi bắt đầu chạy.

Thật thoải mái. Như thế này thật thoải mái. Chẳng còn câu hỏi, chẳng còn sự chọc ngoáy, chỉ còn không khí mát lành và tiếng chân chạy nhẹ nhàng trên nền rừng phủ lá thông. Trời mưa nhỏ, nhưng nền đất xốp mềm mại ở đây không để mưa đọng lại như con đường xe hơi chắc nịch lún sâu vết lốp và đường chẳng có mấy vũng nước, thậm chí còn chẳng lầy lội chút nào, dưới gót giày tôi chỉ có lớp lá kim tích tụ từ cả ngàn ngọn cây xung quanh trên hàng dặm đường sạch sẽ, đàn hồi.

Nhà tôi chẳng có ai khác thích chạy - hoặc giả có thì tôi cũng không biết - nhưng bà tôi thường đi bộ. Bà kể hồi còn bé, mỗi khi giận người bạn nào, bà sẽ lấy phấn viết tên người đó dưới gót giày và đi bộ đến khi cái tên biến mất. Bà nói đến khi vết phấn nhòe hết, cơn giận của bà cũng tiêu tan.

Tôi không làm vậy. Nhưng tôi vẫn thầm niệm đi niệm lại một cầu chú, và tôi chạy đến khi chẳng thể nghe thấy nó, chỉ còn tiếng trái tim tôi đập thình thịch và tiếng giày nện trên đường.

Tối nay - dù tôi chẳng hề giận cô, hay chí ít, chẳng còn giận nữa - tôi vẫn có thể nghe thấy trái tim mình cất tiếng gọi tên cô: Clare, Clare, Clare, Clare.

Tôi chạy băng qua cánh rừng, qua bóng tối đang tích tụ và những âm thanh dịu dàng của màn đêm. Tôi thấy dơi chao liệng trong ánh chiều tà, nghe tiếng cáo đang rời hang. Một con lao bắn qua đoạn đường phía trước rồi dừng lại, vẻ ngạo mạn đến không tưởng; cái mũi thon dài của nó hếch theo mùi của tôi khi tôi bình bịch chạy qua giữa cảnh nhá nhem tĩnh lặng.

Đường chạy thoải mái - tôi lao như bay xuống con dốc giữa ánh chiều chạng vạng. Và bất chấp bóng tối, tôi chẳng hề sợ hãi. Ngoài này, cây cối không còn là những khán giả câm lặng sau lớp kính mà là những người bạn đón chào tôi tiến vào trong rừng, rồi lại rẽ ra ở phía trước trong khi tôi chạy nhanh và gần như chẳng hề mất sức trên con đường rừng.

Nhưng thử thách còn ở phía trước: đoạn lên dốc, con đường dẫn về lại lối xe hơi lầy lội lún vết lốp, và tôi biết mình phải về lại đó trước khi trời tối đến nỗi chẳng thể nhìn ra các ổ gà. Thế là tôi chạy hăng hơn, ép bản thân cố gắng hơn. Tôi không phải để ý thời gian, cũng không có mục tiêu nào phải hoàn thành. Thậm chí tôi còn chẳng biết đường chạy dài bao xa. Nhưng tôi biết khả năng của đôi chân mình và tôi duy trì bước chạy dài và thả lỏng. Nhảy qua một thân cây đổ, tôi nhắm mắt lại trong một thoáng - ngây ngất trong ánh sáng mờ ảo - cơ hồ mường tượng thấy mình đang bay và sẽ không bao giờ hạ cánh.

Cuối cùng tôi cũng thấy con đường, một con rắn màu ghi nhạt giữa bóng tối sâu thẳm. Lao ra khỏi rừng, tôi nghe thấy tiếng cú kêu xa xăm, và tuân theo chỉ dẫn của Flo, tôi rẽ phải rồi men theo con đường nhựa. Chưa chạy được bao nhiêu thì tôi nghe thấy tiếng xe hơi phía sau nên dừng lại, nép mình vào bờ cỏ. Tôi hoàn toàn không muốn mình sẽ bị đâm bởi một người nào đó không lường trước sẽ gặp phải dân chạy bộ vào giờ này.

Tiếng xe chạy càng lúc càng gần, ồn ã inh tai trong bầu im ắng buổi chiều tà, và khi tới chỗ tôi, động cơ rú lên như máy cưa xích. Tôi hoa mắt trước ánh đèn pha chói lòa - và rồi nó đi mất, lẫn vào đêm đen, chỉ còn ánh đỏ đèn hậu của chiếc xe le lói xa dần như đôi mắt màu ruby giữa bóng tối.

Chiếc xe đi qua khiến tôi phải chớp mắt mấy lần và rơi vào tình trạng quáng gà, và cho dù tôi đã đợi một lúc, thầm mong mắt sẽ tự điều chỉnh, nhưng bóng đêm dường như đã tối hơn rất nhiều so với ngay lúc vừa rồi, và bất giác tôi sợ sẽ chạy vào giữa rãnh nước ven đường hay vấp phải cành cây. Tôi lần sờ tìm đèn pin đeo trán của Flo và vật lộn đeo vào. Nó có cảm giác kỳ cục thật, đủ chặt để nút cài bám chắc, nhưng cũng đủ lỏng để khiến tôi lo rằng nó sẽ rơi ngay khi tôi cất bước chạy. Ít nhất giờ tôi có thể nhìn thấy khoảng đường nhựa ngay trước mặt, vạch kẻ trắng hai bên lấp lánh dưới ánh đèn pin.

Một khúc quanh đột ngột cho thấy ngã rẽ đã ở gần rồi, vậy là tôi giảm tốc rồi quành vào đó.

Giờ tôi thấy cảm kích cái đèn pin đeo trán biết bao, dù tôi không còn chạy nữa mà chỉ cẩn trọng rảo bước qua những vũng bùn, cố gắng tránh đám ổ gà đang rình bẻ trật một mắt cá chân khinh suất nào đó. Thậm chí kể cả đã làm thế, bùn vẫn đóng bánh dưới giày chạy của tôi và mỗi bước chân đều nặng trịch như đeo gạch - dễ phải đến hơn hai lạng bùn vón lại mỗi bên gót giày. Khi nào về chắc giặt giày vui phải biết.

Tôi cố nhớ xem quãng đường dài bao xa - nửa dặm chăng? Tôi phần nào mong mình đã quay trở lại con đường rừng, dù tối hay không. Nhưng xa xa phía trước, tôi có thể thấy ánh đèn sáng trưng của ngôi nhà, bức tường kính trơn lấp lánh ánh vàng giữa đêm.

Bùn đặc lại dưới chân tôi, như thể cố giữ tôi lại trong màn đêm, tôi bèn nghiến răng và ép đôi chân mỏi mệt của mình bước nhanh hơn.

Có lẽ tôi mới đi được chừng nửa đường thì một tiếng động vang lên đằng sau, từ phía con đường chính. Một chiếc xe hơi, đang giảm tốc.

Tôi không có đồng hồ, điện thoại thì đã để lại căn nhà kia, nhưng chắc chắn chưa thể đến sáu giờ chứ? Tôi còn chưa chạy nổi một tiếng mà, trăm phần trăm luôn.

Nhưng nó đây rồi, tiếng động cơ chững lại khi xe vòng qua khúc rẽ, rồi kế tiếp là một tiếng gầm rền rĩ rú rít khi nó bắt đầu hì hục leo lên đồi, xóc nẩy từ ổ gà này sang ổ gà khác.

Khi nó đến mỗi lúc một gần, tôi nép sát vào hàng giậu và dừng hẳn lại, che mắt trước ánh đèn pha chói lòa, hy vọng chiếc xe không bắn quá nhiều bùn vào người tôi khi nó đi qua, nhưng ngạc nhiên thay, nó dừng lại, nhả một đám khói trắng che khuất cả mặt trăng, và tôi nghe thấy tiếng cửa sổ xe ro ro hạ xuống cùng tiếng nhạc của Beyonce vụt vang tới rồi lại vụt nhỏ dần khi người ta hạ âm lượng xuống.

Tôi tiến tới một bước, tim lại đập loạn như thể đã chạy nhanh lắm.

Đèn pin đeo trán đã được chỉnh góc độ để hướng xuống mặt đất nhằm phục vụ mục đích đi bộ chứ không phải nói chuyện, mà tôi không tài nào tìm được cách chỉnh cho nó ngửa lên. Cuối cùng tôi tháo nó ra và chiếu vào khuôn mặt nhợt nhạt của cô gái trong xe.

Nhưng tôi chẳng cần phải làm thế.

Tôi thừa biết đó là ai.

Clare.

“Lee à?” cô hỏi, như thể kinh ngạc lắm. Đèn chiếu thẳng vào mắt cô nên cô chớp chớp rồi che mắt tránh ánh đèn pin. “Trời ơi, cậu thật đấy à? Tớ không... cậu làm gì ở đây vậy?”

❀ ❀ ❀

[1] Trong nguyên bản là fruit loop.

n, dụi mắt xua cơn buồn ngủ, cố tập trung vào những con chữ đánh máy sin sít trên giấy. Trước mặt tôi là một danh sách các tin nhắn, mỗi tin đều đi kèm số điện thoại của người gửi cùng ngày tháng, thời gian cộng thêm thông tin gì đó mà tôi
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.