“Sắp đến rồi.”
Cậu thanh niên nói.
“Nốt chặng leo này nữa thôi. Xong là ta sẽ lên đến đỉnh.”
Chân của Kanichi hầu như không còn sức lực nữa. “Đã bao nhiêu cái ‘nốt’ rồi?”
Thế nhưng có vẻ những lời của ông không đến được chàng trai. Có thật sắp đến đỉnh hay không? Niềm khấp khởi trong tim truyền đến từ bước chân của cậu.
“Mệt quá ông nhỉ.”
Có tiếng nói vọng lại từ phía sau.
“Do kẹo đấy!” Ông nói. “Nếu bà định chăm sóc cho tôi thì phải lưu ý bớt kẹo đi nhé!”
“Gần đây có cả loại kẹo ít calo đấy. Kan-chan có biết không?”
“Tôi làm sao mà biết được. Đấy có phải là lĩnh vực của tôi đâu!”
“Vì Kan-chan chỉ biết mỗi các vì sao thôi mà!”
“Ừ, những viên kẹo trên bầu trời chẳng ngọt ngào tí nào.”
“Mắt bác giờ nhìn tốt không ạ?”
Lại một giọng hỏi thăm nữa vang lên từ phía sau.
“Một mắt nhìn tốt. Từ sau khi phẫu thuật mắt tôi tốt lên nhiều lắm!”
“Kính của em thì tăng số khủng khiếp.”
“Làm gì có chuyện ấy, chú đâu đã già đến thế?”
“Đến thế rồi mà. Thì thằng cu kia cũng đã hai tám tuổi rồi!”
Chàng trai đi phía trươc quay lại hỏi.
“Bố nói con đấy ạ?”
“Ừ, nói anh đấy!”
“Anh hai!”
Cậu em trai đi dẫn đầu gọi thật to.
“Gì thế?”
“Lên đến đỉnh rồi. Nhìn thấy thung lũng rồi đấy!”
Trên đỉnh núi có một khoảng trống nhỏ. Những người đến đây có thể ngắm từ xa hình bóng gia đình, người yêu đang sống ở làng này.
Người viên chức, giờ đã là cựu viên chức, lắp kính viễn vọng. Người vác chúng lên đến đây là hai anh em con nhà thợ in. Cả hai cũng đã trở thành thợ in giống bố. Những người phụ nữ đứng dưới bóng cây hào hứng buôn chuyện phiếm không khác gì hồi còn ở nhà tập thể.
Michiko ở cuối đoàn leo lên đến nơi muộn nhất. Vi đi đôi giày cao gót không phù hợp nên hai chân đã phồng bọng nước.
“Em không nghĩ đường lên lại khủng khiếp thế này.
“Anh đã dặn kỹ rồi mà. Em tự hiểu theo hướng dễ chịu đấy chứ!”
“Tại Kan-chan lúc nào cũng kiệm lời ấy!”
“À, lại là lỗi của anh à?”
“Nào, tôi đã chuẩn bị xong rồi đây!”
Tất cả im bặt khi nghe câu nói đó. Như bị sự im lặng thôi thúc, Kanichi bước lên trước một bước. Ông vuốt vuốt mái tóc bạc, nhìn một lượt những người hàng xóm cũ.
Những người hàng xóm với khuôn mặt đã in dấu thời gian. Họ đều tụ tập lại đây không thiếu một ai.
“Tôi xem đầu tiên được chứ?”
Kanichi hỏi.
“Tất nhiên rồi,” người thợ in nói. “Bác phải là người đầu tiên chứ!”
Kanichi thở một hơi thật dài rồi từ từ tiến lại gần kính viễn vọng.
Đã tám năm rồi. Chính xác là tám năm ba tháng.
Ở gần trung tâm ngôi làng lúc nào cũng có sương mù. Phải mất từng ấy thời gian mới đợi được đến khi trời sáng sủa thế này. Cuối cùng đã có thể gặp lại.
Tám năm.
Kanichi vẫn còn nhớ rõ. Đêm thằng bé lên đường.
Cho đến tận khi đó Takayuki vẫn còn băn khoăn.
“Cháu không thể để Kan-chan lại một mình được.”
Takayuki nhìn đăm đăm xuống sàn, khuôn mặt như giận dữ.
“Cháu không phải lo cho bác đâu!”
Kanichi nói. Ông ngồi khoanh chân trên chiếc đệm ở gian phòng năm mét vuông, nhìn sang thằng cháu ở gian bên cạnh.
“Hãy chỉ nghĩ xem cháu muốn thế nào thôi!”
“Nhưng mà...”
“Bác ở một mình cũng không sao đâu. Không cần lo cho bác. Trông bác thế này thôi nhưng cũng có một hai người phụ nữ quan tâm đến bác đấy!”
“Thật không?”
“Thật mà!”
“Nhưng mà...”
“Suốt mấy năm nay cháu đã một mình chăm sóc cho bác. Thế là đủ quá rồi! Phần đời còn lại cháu hãy dành cho mình đi.”
“Nhưng Kan-chan cũng...”
“Bác làm thế vì bác thích thế. Không biết may hay không may mà bác không gặp được người phụ nữ mình muốn chung sống. Thế nhưng ở một mình thì buồn. Thế rồi Taka và Hatsue đã đến đây với bác. Bác là người rất hạnh phúc. Hai đứa đã cho bác quá nhiều kỷ niệm vui rồi!”
“... Vâng.”
“Cả đôi mắt của bác.” Kanichi nói tiếp. “Người ta cũng nói là có phương pháp điều trị tốt rồi còn gì? Bác sẽ thử. Cơ thể bác vẫn khỏe nên nếu nhìn rõ bác có thể tự chăm sóc được mình. Michiko cũng ở gần đây mà!”
“Vâng...”
Trong khi Kanichi đang chỉnh tâm ống kính, ông cựu viên chức nhà nước giải thích cho những người còn lại.
“Hiện nay người ta vẫn đang tiếp tục điều tra. Họ là một cộng đồng cực kỳ khép kín. Họ cảnh giác cao lắm. Vì thế nên không ai biết nguyên nhân. Vốn đây là hiện tượng nằm ngoài quy luật của vật lý học mà ta biết. Thực tế không thể có chuyện như vậy.”
“Không thể ạ?”
Người hỏi là cậu con thứ nhà thợ in.
“Đúng vậy, không thể! Một mình nơi đây nằm ngoài quy tắc của thế giới!”
“Thay vì lo cho bác, cháu định tính sao?” Kanichi hỏi.
“Cháu ạ?”
“Ừ, bác nghe nói rằng nếu vào đó quá sâu thì sẽ không quay trở ra được. Như vậy chẳng khác nào...”
“Hành vi tự sát?”
“Không đến mức thế nhưng cũng tựa như một kiểu xuất gia.”
“Càng đến gần trung tâm làng thì dòng chảy thời gian càng chậm lại. Thế nhưng những người từ bên ngoài đi về phía trung tâm không phải sẽ chịu ảnh hưởng của tác dụng ấy ngay đâu.”
“Một cách ôn hòa từ từ?”
“Đúng vậy. Khi ở một khu vực nào đó lâu, dần dần ta sẽ điều hòa theo dòng chảy thời gian ở đó!”
“Nghe có vẻ như liên quan đến ý chí hay cái gì tương tự thế?”
“Đúng vậy. Cũng có người cho rằng như thế. Họ nói đây là hiện tượng mang tính tâm lý. Thế nhưng, cho đến giờ tất cả chỉ là đoán mò mà thôi.”
“Cháu không còn vương vấn gì với thế giới này cả. Cháu chỉ còn lo lắng cho mỗi Kan-chan thôi.”
“Nhưng cháu còn trẻ mà, còn cả tương lai.”
“Cháu chỉ cần Hatsue thôi.”
“À.”
“Chỉ cần Hatsue là đủ. Chỉ cần có cô ấy cháu không còn đòi hỏi gì nữa.”
“Nhưng mà...”
“Kan-chan cũng hiểu mà. Cháu được tạo ra vì điều đó. Cháu sinh ra vì điều đó. Chỉ một người duy nhất. Không gì thay thế được. Chắc chắn dù có tái sinh bao lần đi chăng nữa cháu cũng vẫn tiếp tục đi tìm Hatsue. Không phải cô ấy thì không ai khác cả.”
“Ừ...”
“Cháu biết là cháu bướng bỉnh cứng đầu, có thể còn ngốc nữa. Nhưng mà, không có cách nào khác cả, cháu được sinh ra như thế rồi!”
“Ừm...”
“Cháu biết ơn Kan-chan lắm!”
“Bác ư? Vì điều gì?”
“Vì bác đã nhận cháu về nuôi, vì bác đã nhận Hatsue về nuôi. Nhờ thế mà chúng cháu đã gặp nhau. Bác đã giúp hai đứa cháu gặp nhau!”
“Bác cũng không biết thế có phải là tốt hay không.”
“Tốt mà bác. Không có điều gì tuyệt vời hơn như thế.”
“Đôi khi cũng có lúc bác thấy hối hận.”
“Vì chuyện gì ạ?”
“Hai đứa cháu người này nghĩ cho người kia quá nhiều. Đôi khi nó lại trở thành gánh nặng. Nếu bình thường một chút có lẽ lại tốt hơn.”
“Bình thường ư?”
“Đúng vậy. Yêu một ai đó mà mình có thể vẫn yêu thương bản thân mình. Không phải cứ nghĩ cho người kia đến mức tan nát cõi lòng như thế.”
“Có lẽ bác nói đúng.”
“Ừ.”
“Nhưng cháu thấy thế này là ổn. Cái cảm xúc này. Mỗi lần thấy Hatsue là cháu lại bất an vô cùng. Cháu thấy cô ấy như một sinh vật mỏng manh quá, xa xôi quá. Cháu cảm thấy việc cô ấy thở ở bên cạnh cháu là một kỳ tích không hề bình thường chút nào. Chỉ một chút đung đưa thôi cũng có thể cướp đi nhịp thở của cô ấy. Vì thế, lúc nào cháu cũng phải kiểm tra. Xem cô ấy khi đang ngủ có thở hay không. Cũng có lúc cháu nghĩ có khi bọn cháu ghét nhau được lại tốt hơn. Nếu vậy cháu có thể giải thoát bản thân mình khỏi nỗi bất an này.”
“Ừ.”
“Không tồi chút nào đâu ạ. Cái cảm xúc này. Xét cho cùng thì việc đón nhận một ai đó chính là như vậy đúng không ạ? Việc cháu lo lắng như vậy cho thấy chắc chắn Hatsue là một điều vô cùng quan trọng không thể thay thế được đối với cháu, bác có nghĩ thế không?”
Tiêu cự đã chỉnh xong.
Ngôi làng nhuộm trong màu tím. Mặt trời vẫn đang trên cao mà ở riêng nơi ấy như thể đang chuẩn bị đón hoàng hôn. Thung lũng hoàng hôn. Kanichi biết người dân trong vùng gọi nơi ấy bằng cái tên như vậy. Đó là một thung lũng ma mị với màu đỏ tím nơi mặt trời măi không bao giờ lặn.
Đột nhiên ký ức cũ lại dội về. Những lời ông nói với Takayuki thuở bé.
Những ngôi sao đang lùi xa kia thật ra trông đỏ hơn so với màu thực đấy!
Có thể rằng ngôi làng này cho ta thấy phong cảnh kỳ lạ cũng bởi lý do tương tự chăng?
Ngôi làng được phân thành hai phía Đông Tây bởi một cái hồ thon dài. Dọc theo bờ hồ là khoảng ba mươi tòa nhà đơn sơ bằng gỗ, hầu hết tập trung ở phía Nam hồ. Nơi ấy trông như mới được khai khẩn bởi bàn tay con người dạo gần đây. Ngôi làng gốc có lẽ bắt nguồn từ phía Bắc.
Đâu đó có bóng con người.
Người đầu tiên Kanichi nhìn thấy là một phụ nữ trẻ đứng bên thành cầu. Cô mặc bộ váy liền màu sẫm và đang nhìn xuống hồ nước. Không có gió, mặt hồ soi bóng rừng cây xung quanh như một mặt gương.
Hướng ánh nhìn sang phía Bắc ông thấy một phụ nữ tầm trung niên đang chăm sóc khu vườn. Một phụ nữ mảnh mai quý phái. Khu vườn nhỏ phủ đầy hoa.
Ở cánh cửa rừng đằng sau ngôi làng cũng có một người đàn ông trạc lục tuần đang làm gì đó. Kanichi thấy có thứ gì giống như máy phát điện. Có lẽ ông ta vẫn đang trong quá trình nghiên cứu hoàn thiện thêm.
Quan sát tận mắt mới thấy đó thật là một quang cảnh kỳ bí.
Ai cũng như đang thầm lặng diễn kịch câm. Họ như những con người thủy sinh sống dưới đáy mặt nước, hay như những thợ lặn đang lặng thầm đi bộ dưới biển, họ bước đi, vươn tay, khom lưng, rồi đứng lên chậm đến nỗi thiếu tự nhiên. Những mảnh đất bắn lên cũng giống như cát ở đáy biển, chúng lập lờ trong không trung một lúc mới từ từ roi xuống.
Có cả bóng dáng trẻ em.
Một cô bé khoảng mười tuổi. Cô bé đang ngồi xe lăn. Người đẩy xe chắc là mẹ bé. Họ mặc bộ quần áo giản dị, tóc buộc túm ra phía sau. Cả hai có khuôn mặt rất giống nhau.
Có cả bé trai. Chắc tầm bảy tám tuổi gì đấy. Cậu đang nắm tay người đàn ông có vẻ là cha mình đi dạo. Họ đang đi đến một ngôi nhà gỗ khá lớn. Cũng có thể đấy là nơi điều trị. Kanichi có nghe rằng ở đây có nhiều người bị bệnh. Họ chờ đợi ở đây. Cho đến khi tìm ra được phương pháp điều trị mới hay loại thuốc có hiệu quả.
Càng về phía Bắc cử động của những người dân càng chậm rãi. Thời gian như kết dính, phủ kín không gian tựa như một miếng thạch.
Kanichi cảm thấy hơi váng vất, ông hít một hơi thật sâu, sau đó thở ra thật mạnh. Một cơn đau nhói lên ở góc nhãn cầu. Ông ngẩng mặt lên luồn tay vào dưới lớp kính. Khẽ xoa đuôi mắt, rồi lại một lần nữa nhìn vào ống kính.
Đi qua một khu vực nọ, quang cảnh còn lại hầu như ở trạng thái tĩnh. Người đàn ông đang giơ một chân lên cứ mãi trong tư thế đó không hạ xuống. Người phụ nữ trung tuổi đang giữ nguyên tư thế bới tóc lên. Ông lão bó gối co người lại và đang dần hóa đá. Một bé trai. Thằng bé đang há mồm cười. Đằng sau những chiếc răng trắng lộ ra cái lưỡi màu hồng. Quanh thằng bé hai chú bướm màu vàng đang bay.
Họ đang sống. Đang cố gắng tìm hạnh phúc trong thế giới của riêng mình, thoát khỏi nhịp đập của thời gian, không còn bị ai can thiệp.
Rìa phía Bắc của ngôi làng hầu như không có bóng người. Nơi ấy là một quảng trường nhỏ. Có một cái cọc bằng gỗ, có thể nhìn thấy ngôi nhà nhỏ như nơi hội họp. Gạch trên mái nhà với các màu tối sáng tạo thành hình ca rô, đây đó những viên gạch mẻ rơi xuống. Có lẽ nó đã có từ trước khi ngôi làng bị bỏ hoang. Chỉ duy nhất nơi đây khác với những chỗ khác trong làng, nó mang lại ấn tượng buồn bã mục ruỗng. Những cây cỏ cói và cỏ lau mọc dài um tùm, dây kẽm gai sệ xuống từ những chiếc cọc đang dần mục nát. Bên kia hàng rào có lẽ vốn là nhà kho hay gì đó, chỉ còn nền đá vôi. Hoa kế và cỏ tháp bút chòi lên ở tất cả các khoảng trống chúng tìm thấy.
Hai đứa đang ở đó.
Góc quảng trường, ngay gần hàng rào.
Chúng ôm nhau thật chặt, nhắm mắt, môi đan vào nhau.
“Taka.”
Đột nhiên trong ông dội về hình dáng Takayuki trong ngày đầu tiên đến khu nhà tập thể. Thằng cháu trai bé nhỏ giơ ngón tay chỉ ra ngoài và nói “Đi tơi”. Takayuki ngày bé giạng hai chân trên chiếc xô nhôm, mặt đỏ gay vì rặn. Khoảng thời gian không bao giờ trở lại. Chỉ còn tàn dư của niềm hạnh phúc dâng ngập trong tim. Ông cảm thấy như ngạt thở bởi niềm thương nhớ muốn đốt cháy cơ thể.
Cả hai không khác chút nào so với thuở ấy. Khoảnh khắc được lặp đi lặp lại hàng nghìn lần.
Hai khuôn mặt nhìn nghiêng đầy hạnh phúc. Chúng như được giải phóng khỏi mọi nỗi muộn phiền, chỉ tập trung nghĩ về nhau.
Chúng mãi là những đứa trẻ. Một cảnh tượng hạnh phúc trong một lát cắt của thời gian.
Nước mắt rơi xuống từ hai mắt Kanichi. Tầm nhìn bị nhòe đi. Ông gỡ kính ra, lấy vạt áo lau nước mắt.
Ông quay lại nói với những người hàng xóm cũ.
“Có hai đứa chúng nó đấy!”
Ông nói với giọng run run. Rồi khịt mũi, nuốt nước mắt vào trong.
“Cả hai trông đều hạnh phúc lắm. Chúng sẽ không xa rời nhau nữa đâu. Chúng sẽ bên nhau mãi mãi đấy!”
Kanichi nhìn em gái.
“Thế này... thế này là tốt nhất phải không?”
Mắt bà cũng sũng nước. Bà cầm tay anh trai.
“Vâng, tốt quá rồi. Thế là tốt quá rồi!”
“Chúng nó,” ông nói. “Như những vì sao vậy. Tựa như hai vì sao đang neo chặt vào nhau. Tựa như một chòm sao nhỏ mang cái tên hạnh phúc!”
DƯƠNG THỊ HOA dịch