Trung úy Thế An đã đi ra khỏi phòng làm việc của đại tá Lê Hữu. Đại tá vẫn lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế của mình. Kết quả bất ngờ của việc tìm thấy những cổ vật và bí mật của con hạc đã mở ra những hướng thuận lợi cho công việc. Lê Hữu thầm rà soát lại những chi tiết xung quanh những cổ vật và dự định một kế hoạch “trao trả” thật tự nhiên để con hạc đến tay gã hàn xoong nồi, thuận tay trái mà ông cũng đã lần tìm ra. Đó là kết quả của một quá trình điều tra tỉ mỉ, khoa học của đại úy Quốc Vụ. Thì ra tên hàn xoong nồi bí ẩn đó lại chính là một người bạn thân trong số những bạn bè của Lam Giang.
Tuy vậy, điều mà Lê Hữu đang đòi hỏi ở Quốc Vụ là phải truy tìm tận gốc những kẻ đứng sau tên này. Điều đó có vẻ như là một yêu cầu quá khắt khe của Lê Hữu đối với cấp dưới của ông. Nhưng đó là một yêu cầu cần thiết và họ không có quyền bỏ qua nó.
Có tiếng chuông điện thoại reo vang, làm gián đoạn dòng suy nghĩ của đại tá. Ông kéo máy lại gần, nhấc ống nghe. Đó là thông báo của những người có trách nhiệm bên Tổng cục địa chất. Thông báo cho biết: Sau khi đã giải quyết xong những việc cần làm tại Hà Nội, giáo sư Lâm Ninh sẽ trở lại Lủng Seo vào sáng mai.
Một ý nghĩ vụt đến. Đại tá nhíu mày suy nghĩ một lát rồi quay máy. Ông gọi điện cho Quốc Vụ để yêu cầu anh thực hiện một phương án mới hết sức sáng tạo, do ông vừa nghĩ ra. Phương án ấy có quan hệ mật thiết với chuyến đi lên biên giới của giáo sư Lâm Ninh…