Thào A Lẩu cũng không trở lại bản Phùng. Hắn cắm cúi đi về phía rừng Tả Cừ và leo thẳng lên đỉnh đồi. Ở đó, trên phiến đá lớn nằm giữa khoảng trống đã có một bóng đen đợi hắn. Chúng nhận ra nhau qua ám hiệu là tiếng cú rúc.
Bóng đen ngồi trên tảng đá hỏi A Lẩu ngay lúc hắn vừa bước tới:
– Thế nào?
– Báo cáo đồng chí. Tôi đã hẹn hắn sáng sớm mai đem kết quả đến vũng cây lim.
Bóng đen cười một tiếng cụt lủn:
– Đồng chí tin là nó sẽ đến chứ?
– Nó sẽ đến. – A Lẩu quả quyết: – Nó cũng hiểu rằng đó là con đường sống duy nhất của hắn.
Bóng đen cười gằn:
– Đồng chí ngây thơ quá! Đồng chí có biết rằng nó còn là người được cài lại từ năm 1954 không? Trước khi tôi đến đây. Vương thủ trưởng đã cho biết điều đó…
A Lẩu nói bằng giọng hoang mang:
– Báo cáo… vậy tôi phải làm gì ạ?
– Ngay bây giờ, đồng chí phải quay lại tìm nó. Cả hai người phải thi hành nhiệm vụ!
Dừng một lát, bóng đen vừa nói vừa đứng dậy:
– Tôi xin lưu ý rằng: đồng chí phải hoàn thành nhiệm vụ này. Tính mạng của nó và cả đồng chí nữa, là phụ thuộc vào kết quả của công việc. Thôi. Tiến hành đi!
Lão thầy mo không dám nói thêm một lời nào. Còn bóng đen ngay sau đó đã biến mất như một bóng ma.