Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17

❊ ❊ ❊

Mấy hôm nay, kể từ sau khi Ngọc Yến đã trở về thành phố Hồ Chí Minh. Lam Giang không đến cơ quan được. Suốt ngày, cô ở lì trong phòng mình và đau đớn, khổ sở. Cô đã khóc rất nhiều và trăn trở mãi với những câu hỏi giằng xé.

Lam Giang nhớ lại những ngày đầu họ gặp nhau. Xuân Sáu vừa học xong ở nước ngoài trở về và đến thăm giáo sư Lâm Ninh tại nhà riêng của ông. Lúc gặp Lam Giang, trong ánh mắt của hắn chợt lóe lên những tia khó hiểu mà dạo đó, Lam Giang cứ nghĩ một cách đơn giản rằng, đó là một sự ngưỡng mộ. Là một cô gái xinh đẹp, có học, lại là con của một giáo sư nổi tiếng, Lam Giang đã gặp không ít những ánh mắt ngưỡng mộ như vậy của các chàng trai. Nhưng khác với tất cả những người ấy, Xuân Sáu không tỏ ra vồ vập. Hắn chỉ lẳng lặng ngắm cô từ xa và để đến lúc lòng tự ái phụ nữ của cô bắt đầu bị tổn thương thì hắn mới nhẹ nhàng đi đến…

Tuy vậy, mặc dù quen biết nhau đã lâu nhưng Lam Giang chưa bao giờ được nghe Xuân Sáu kể về quá khứ của mình. Cô chỉ được biết cả gia đình của Xuân Sáu đã bị chết trong cuộc kháng chiến chống Mỹ và bản thân Xuân Sáu đã theo cách mạng từ nhỏ. Chính sự dè dặt đó, lại đã được Lam Giang hiểu là một sự khiêm tốn(!). Hơn nữa, trong quan hệ với cô, chưa bao giờ Xuân Sáu có ý định vượt qua cái ranh giới đã được dựng lên từ những ngày đầu họ yêu nhau. Sự “mực thước” kỳ lạ đó nhiều khi đã làm cho Lam Giang thấy khó hiểu. Chỉ đến bây giờ, cô mới chợt nhận ra một sự thật chua chát là: chưa bao giờ Xuân Sáu yêu cô. Cái quan hệ “tình yêu” mà hắn đã dựng lên với cô phải chăng chỉ nhằm để che đậy những ý đồ khác?

Nghĩ đến đó, Lam Giang vùng dậy. Cô vội vã bóc tất cả những tấm ảnh có hình Xuân Sáu trong cuốn an-bom rồi xé nát. Cô ôm mặt khóc nức nở.

Thật ra, trong đáy sâu của lòng mình, Lam Giang vẫn còn một chút hy vọng le lói. Biết đâu đấy! Trên đời này thiếu gì những kẻ giống nhau. Hoặc có thể là Xuân Sáu còn có một người anh em sinh đôi nào đó thì sao? Nhưng chính Lam Giang cũng tự thấy rằng, ý nghĩ của cô chỉ là một ảo vọng. Hơn nữa, cô sẽ giải thích như thế nào về linh cảm của mình khi nhìn thấy cháu bé Hồng Ngọc – con gái của người phụ nữ bất hạnh ấy?

Có lẽ, tốt nhất là cứ chờ Xuân Sáu trở về Hà Nội đã. Khi đó, cô sẽ nói thẳng: Hắn là một kẻ lừa đảo đê tiện. Và thế là mọi chuyện giữa họ sẽ chấm dứt.

Có tiếng gõ cửa nhè nhẹ và sau đó ông Hân lo lắng hỏi vọng vào:

– Cháu đã đỡ chưa? Thuốc đây.

Lam Giang gượng gạo mỉm cười. Căn bệnh của cô đâu cần đến những viên thuốc này. Nhưng để cho ông bác yên lòng, cô vẫn đưa tay đỡ lấy gói thuốc.

Chừng như đã yên tâm hơn, ông Hân dặn:

– Cháu cứ nằm nghỉ nhé! Bác có việc ra phố, đến chiều mới về đấy.

Lam Giang nhìn theo cái dáng đi vội vã hơi khác thường của ông bác mình. Cô nhận thấy trong những ngày gần đây, ông Hân hình như đang có điều gì lo lắng. Cái ngày mà ông phải lên máy bay để trở về Pháp sắp tới, nhưng vẫn chưa thấy giáo sư Lâm Ninh trở về. Có lẽ ông Hân đang mong gặp lại người em trai trước khi tạm biệt.

Còn lại một mình trong căn nhà vắng lặng. Lam Giang lại suy nghĩ miên man. Bất chợt cô nhớ đến Quốc Vụ.

Càng nghĩ lại, Lam Giang càng thấy ân hận về cách cư xử của cô đối với anh hôm đó. Cho đến tận bây giờ, Lam Giang mới chợt nhận ra rằng: có lẽ cô đã nhầm, khi nghĩ rằng Quốc Vụ đã có một cơn ghen kỳ lạ. Không. Hình như còn có một điều gì khác lớn hơn, nghiêm trọng hơn nhiều ẩn sau tất cả những chuyện đó. Hình dung lại cái ngày buồn bã ấy, Lam Giang hiểu rằng, cô đã quá vội vã khi cho rằng, tất cả ở trong Quốc Vụ đã nguội lạnh. Và cũng chính vì vậy, cô cố ý lảng tránh câu hỏi của Quốc Vụ – một câu hỏi quá đơn giản về chiếc khăn mu-xoa có thêu tên cô. Chiếc khăn ấy, cô đã để quên trong một lần cùng với Linh Chi đến thăm Hoài Nam ở căn phòng của anh ta trong khu tập thể của nhà máy cơ khí từ cách đây mấy tháng trước…

Nghĩ đến đó, Lam Giang bật dậy. Cô muốn đến nhà Linh Chi và hy vọng rằng, những người bạn ấy sẽ bù đắp phần nào nỗi mất mát và đau đớn trong lòng mình.

Với bản tính hồn nhiên và vui vẻ, chắc chắn Linh Chi sẽ đem lại cho cô những niềm vui – dù là nhỏ nhoi, nhưng thật cần thiết trong những lúc như thế này…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.