– Em của anh!
Xuân Sáu nói bằng một giọng đầy xúc động và dang tay ra, trong khi cánh cửa sau lưng hắn tự động khép lại. Đó là một động tác đã được tính toán rất kỹ từ trước. Đã từ lâu, Xuân Sáu hiểu rằng, Lam Giang vẫn chờ đợi cái động tác ấy của hắn. Cộng thêm vào đó là nỗi nhớ của một tháng xa cách. Hắn nghĩ rằng chỉ cần hắn dang tay ra, lập tức nỗi khát khao đang bị dồn nén sẽ bùng nổ và Lam Giang nhào tới, ngả đầu vào ngực hắn…
Nhưng thật kỳ lạ. Không hề có sự bùng nổ như vậy: Nói đúng ra, cũng có sự bùng nổ, nhưng hoàn toàn ngược lại.
– Đồ phản bội!
Tiếng thét của Lam Giang giống như một lưỡi dao sắc lạnh đâm tới, làm cho khuôn mặt đang đỏ bừng của Xuân Sáu bỗng trở thành xám ngoét. Trong lúc lúng túng, chiếc kính cận rơi xuống và làm hiện ra bộ mặt thật của hắn với đôi mắt trợn trừng đầy hoảng hốt.
– Lam Giang… Em… nói gì thế?
Xuân Sáu lắp bắp. Nhưng Lam Giang đã chặn lại bằng một giọng trầm tĩnh hơn, nhưng chứa đựng trong đó một nỗi đau đớn và phẫn nộ:
– Thật đê tiện. Anh đã lừa dối tôi! Thì ra anh là một kẻ giết người!…
Lam Giang bật khóc và bước nhanh vào phòng của mình. Cô nằm vật xuống giường và úp mặt xuống chiếc gối đẫm ướt.
Còn lại một mình Xuân Sáu. Hắn bặm môi suy nghĩ và thọc tay vào túi áo. Nhưng sau một thoáng, hắn thay ý định và nhẹ nhàng bước vào phòng Lam Giang với vẻ mặt lạnh lùng.
– Lam Giang! Tại sao em lại tàn nhẫn thế?
Lam Giang không trả lời. Cô vẫn nằm úp mặt xuống gối và thổn thức. Xuân Sáu đưa mắt ngó quanh trong căn buồng nhỏ. Hắn nhìn thấy những tấm ảnh của mình đã bị xé nát, còn nằm vương vãi trên nền nhà. Cuốn an-bom vẫn còn vứt trên bàn. Xuân Sáu đưa tay với lấy nó và nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh. Hắn thong thả lật từng trang an bom và bất chợt, hắn bỗng tái mặt.
Tấm ảnh in hình Lam Giang và Ngọc Yến ở công viên Tao Đàn đập vào mắt hắn. Xuân Sáu rùng mình. Hắn đã hiểu hết. Một nỗi lo sợ choán lấy hắn và hắn hiểu rằng mọi chuyện đã hỏng bét.
Cần phải hành động thật nhanh. Bây giờ hắn chỉ còn có một giải pháp duy nhất. Xuân Sáu thầm nghĩ, và móc túi lấy ra một viên thuốc nhỏ. Hắn đi tới bên tủ lạnh, rót ra một ly nước và bỏ viên thuốc, để ngay cạnh giường Lam Giang:
– Hôm nay em đang xúc động. – Xuân Sáu nhẹ nhàng: – Ngày mai anh sẽ đến. Như thế thì tốt hơn.
Xuân Sáu chậm rãi đi ra cửa. Nhưng khi ra đến cầu thang thì hắn lao nhanh xuống.
Bên ngoài trời đã tối.