Hành động ra đi vội vã của Xuân Sáu đã trở thành một sự thú nhận hiển nhiên và chính điều đó đã làm cho Lam Giang hoàn toàn sụp đổ. Mọi thứ quay cuồng trong cô, giống như một vòng xoáy ác nghiệt đang xoay tròn và nhấn cô chìm dần vào vũng xoáy của sự tuyệt vọng. Cần phải bình tĩnh lại. Cần phải làm một việc gì đó – Lam Giang cũng hiểu như vậy, nhưng cô không biết phải làm gì, phải bắt đầu như thế nào.
Tố cáo hắn chăng? – Không. Lam Giang chưa có đủ nghị lực để làm việc đó. Nhưng cô hiểu rằng, cần phải hành động. Chỉ có điều hành động như thế nào thì cô chưa biết. Vì thế, cô cứ đi lại trong căn phòng của mình một cách bất lực, giống như một con chim nhỏ trong lồng. Một lúc sau, Lam Giang dừng lại bên bàn và bất giác đưa tay cầm lấy cốc nước…
Nhưng cốc nước chưa kịp đưa lên đến môi Lam Giang thì cửa phòng lại bật tung và Quốc Vụ đột ngột xuất hiện. Điều kỳ lạ đó, giống như một giấc mơ, làm cho Lam Giang bỗng cảm thấy rã rời. Cốc nước trên tay cô tuột ra, rơi xuống nền nhà, làm phát ra một tiếng động giòn tan.
– Anh! – Lam Giang nghẹn ngào nói và đứng sững, đôi mắt đẫm lệ chăm chắm nhìn vào Quốc Vụ.
– Xin lỗi em! Anh đến muộn quá! – Quốc Vụ nói và bước nhanh tới, vừa kịp lúc Lam Giang ngã vào vòng tay của anh.
Chỉ có hai chữ “xin lỗi” ấy, nhưng họ đã nói với nhau quá muộn. Nhưng dù sao, cuối cùng họ cũng đã nói được. Chỉ có một điều là: Bây giờ, ai nói ra trước thì cũng chẳng có gì là quan trọng nữa, vì những biến động đã đưa họ trở lại bên nhau…