Kẻ vừa xuất hiện không phải là Thân. Tên này cao hơn và có cái dáng đi lòng khòng khác hẳn.
– “Hắn là ai? Tại sao hắn lại xuất hiện ở đây?” – Công Thắng nhíu mày suy nghĩ và chợt nhớ ra: Nhất định là hắn – lão thầy mo Thào A Lẩu. Phát hiện của Văn Nhạc và Seo Sình trong một đêm ở rừng Tả Cừ đã giúp anh khẳng định, chắc chắn như vậy. Chỉ có lão thầy mo mới có đủ gan bám sát Thân trong rừng vào ban đêm như thế này. Riêng về tên thầy mo, trong hồ sơ của công an tỉnh cũng đã có những tư liệu đáng chú ý. Do đó, sự xuất hiện của hắn trong giờ phút này, lại càng có một ý nghĩa đặc biệt nghiêm trọng. Văn Nhạc đã đuổi kịp Công Thắng. Anh vừa dặn Seo Sình những điều cần thiết. Mặc dù biết là Seo Sình không được vui khi phải ở lại lều, nhưng không còn cách nào khác. Không thể để căn lều đang cất giữ những bí mật quốc gia không có người trông nom.
Một kế hoạch chớp nhoáng được vạch ra. Công Thắng và Văn Nhạc chia nhau bám sát Thân và Thào A Lẩu…
Đang rảo bước. Thân chợt khựng lại. Có một người nào đó vừa lướt qua khoảng trống giữa hai bụi cây ở phía sau hắn. Hắn đã bị theo dõi.
Thân nhảy tạt sang một bên và giương súng lên, chờ đợi. Hắn căng mắt quan sát. Đó là lão thầy mo Thào A Lẩu – Thân đã nhận ra lão.
Tên thầy mo bám theo hắn để nhằm mục đích gì? – Thân nghiến răng thầm nghĩ và hắn chợt hiểu rằng: Từ lâu nay, Thào A Lẩu đã bám sát theo hắn mà hắn không hề biết! Nhưng tại sao? Phải chăng là lão thầy mo nham hiểm này, cũng đã biết được ý đồ của hắn từ hơn hai mươi năm nay, là đi tìm kiếm cái hòm đựng vàng bạc của tên vua Cháng Nhè Xính, mà truyền thuyết cho biết là đã được cất giấu ở vùng này? Hôm trước, khi nghe tin nhóm khảo sát địa chất đã phát hiện được số của cải đó, Thân gần như phát điên lên. Hắn đã định liều mạng làm một cuộc đột nhập. Nhưng “người quen cũ” có cái nốt ruồi ở trán, trong cuộc gặp gỡ với hắn tại quán phở của bà cả Chúc ở thị trấn H. đã đưa ra những điều kiện thật hấp dẫn đối với hắn và hắn đã thề là sẽ đạt bằng được mục đích của mình.
Vậy còn lão thầy mo này thì sao? Phải chăng hắn cũng đang đi tìm của cải và khi biết được ý định của Thân thì hắn bám theo với hy vọng là sẽ được một phần? Hoặc là hắn sẽ thủ tiêu Thân để độc chiếm số của cải đó nếu Thân tìm thấy?
Những ý nghĩ ấy lướt nhanh trong đầu Thân làm cho cơn giận trong người hắn sôi lên. Được. Hắn sẽ bắt tên thầy mo khốn nạn ấy trả giá đắt.
Phải hạ thủ hắn! Dù sao, đó cũng là một mối nguy của Thân – Hắn quyết định như vậy và giương súng lên. Nhưng hắn chợt thay đổi ý định và để súng xuống, rút dao ra chờ đợi…
Thào A Lẩu lại vừa tiến lên một đoạn nữa và nép vào một bụi rậm ngay trước mặt Thân mà không hề ngờ được rằng đã có một lưỡi dao đang chờ đợi hắn…