Chuyên án đã kết thúc thắng lợi.
Hôm nay, trong căn phòng nhỏ của đại tá Lê Hữu, mọi người đã tề tựu đông đủ: đại úy Quốc Vụ, đại úy Trần Vinh và trung úy Thế An.
Đại tá chiêu đãi các cán bộ của ông một “chầu” kẹo lạc và thuốc lá cùng với trà Thái chính cống, do bà vợ ông vừa mang từ quê tới. Bà còn mang đến cho ông một tin mừng nữa: Đứa con gái lớn của họ lấy chồng năm ngoái vừa sinh cháu trai.
Đại tá vui lắm. Ông hỏi Quốc Vụ sau khi đã kéo một hơi thuốc lào thật dài.
– Còn cậu. Bao giờ thì có thể chiêu đãi cánh tớ đây?
Quốc Vụ cúi đầu ngượng nghịu. Viên đại úy quyết liệt trong cuộc đấu trí với kẻ thù đã trở thành một chàng trai chưa vợ vụng về. Anh chợt nhớ đến lời hẹn với Lam Giang. Cô đã mời anh tối thứ bảy này tới nhà chơi. Giữa họ bây giờ, có nhiều chuyện cần phải nói…
Riêng trung úy Thế An, do bận những công việc ở tỉnh T. nên trở về Hà Nội muộn và không được chứng kiến cảnh “đưa tiễn” ông Hân lên máy bay. Anh háo hức nghe Trần Vinh vắn tắt thuật lại và khi đã nghe xong, anh bỗng hỏi với một vẻ chân thật có pha chút hài hước.
– Lúc ấy nét mặt ông ta trông thế nào?
– Ờ. Tất nhiên là vui chứ sao? – Trần Vinh cười: – Bỏ mất con săn sắt, nhưng lại vớ được con cá rô kia mà!
Tất cả cùng cười. Họ hình dung tâm trạng của ông Hân khi đã ngồi trên máy bay trở về Pháp. Sẽ có lúc ông Hân nhận thấy rằng: Thực ra, ông ta chưa bao giờ hiểu biết đích thực về đất nước và con người Việt Nam. Không bao giờ ông ta làm được điều đó, nếu như không trở về với một tấm lòng chân thật. Ông ta đã cố từng bước vào cái dòng xoáy và đã bị chính dòng xoáy ấy nhấn chìm.
Riêng về họa sĩ Đào Nguyên Lan – chúng ta vẫn chưa đụng tới hắn. Đại tá Lê Hữu đã hình thành một phương án hết sức thú vị để dành cho nhà họa sĩ độc đáo này.
Những công việc chưa phải là đã hoàn toàn kết thúc…
Hà Nội 3- 1985
Thanh Hóa 6-1987