Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
16

❊ ❊ ❊

… Thượng úy Nguyễn Văn Cảnh suy tính rất căng thẳng. Chắc chắn là những chủ nhân của vùng núi này chưa rõ họ là ai nên chỉ mới bắn cảnh cáo.

Cần phải gấp rút điều đình. Văn Cảnh thầm nghĩ và nói nhanh với chiến sĩ Thao, lúc đó cũng đang tựa vào gốc cây lim cổ thụ và căng mắt quan sát xung quanh:

– Tuyệt đối không nổ súng! Để mặc tôi!

Xung quanh vẫn im lặng – một sự im lặng căng thẳng đến tức ngực. Văn Cảnh hiểu rằng mỗi động tác của họ bây giờ đã bị sự giám sát của hàng chục, thậm chí là hàng trăm đôi mắt ở trong các bụi cây và vách núi bao quanh cái thung lũng nhỏ này. Anh đưa hai tay lên miệng và gọi to bằng tiếng H’mông:

– Ơ này. Những người anh em.

Không có tiếng trả lời. Tiếng gọi của Văn Cảnh được các vách đá chuyền cho nhau, âm vang trong núi.

– Những người anh em. Đừng bắn! Chúng tôi muốn nói chuyện.

Văn Cảnh lại gọi to lần nữa, nhưng lần này anh nói bằng tiếng Dao: Ngay sau đó, một giọng nói từ bên kia vách đá vang lên. Đó là một câu hỏi bằng tiếng Dao:

– Chúng mày là ai?

– Chúng tôi là anh em. – Văn Cảnh trả lời.

– Chúng mày cần gì?

– Chúng tôi muốn kết bạn!

– Mày nói dối rồi! – Tiếng nói ở vách đá lại vọng ra: – Muốn kết nghĩa anh em sao lại còn mang súng?

– Cho tôi gặp trưởng bản. – Văn Cảnh đề nghị.

– Một mình mày thôi. Nhưng không được mang súng. – Tiếng nói lại vang lên.

– Được! – Văn Cảnh trả lời và bỏ rơi khẩu súng xuống đất.

– Đồng chí thượng úy… Cẩn thận đấy. – Thao lo lắng nhắc.

– Đồng chí cứ yên tâm, tôi nghĩ những người Dao ở đây là những người tốt.

Văn Cảnh nói và lại đưa tay lên làm loa gọi to. Anh hỏi:

– Tao đi đến đâu?

– Mày cứ đi thẳng xuống suối. – Giọng nói từ vách đá lại vọng sang: – Còn người kia đứng im!

Văn Cảnh thong thả đi theo lời chỉ dẫn của giọng nói đó. Anh đi xuống dòng suối và gặp một tảng đá lớn bằng phẳng. Giọng nói ban nãy lại vang lên, đầy đe dọa:

– Mày ngồi đó! Nếu mày không giữ lời hứa, chúng tao có nhiều tên độc đây.

Văn Cảnh ngồi xuống phiến đá. Trong ánh sáng của bình minh sắp rạng, anh thấy một ông già nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, chống gậy, cùng với hai thanh niên to khỏe mặc quần áo của người Dao, đi ra từ sau một vách đá lớn bên kia suối. Đến bờ suối, họ dừng lại và cũng ngồi lên một tảng đá lớn.

Họ bắt đầu nói chuyện với nhau cách một dòng suối…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.