“Đây không phải là quê hương của người Dao bản Nậm Chìa. Thuở xưa, bản Nậm Chìa cũng ở vùng Lủng Seo bên kia núi. Cùng với người H’mông ở bản Phùng.
Nhưng tên vua H’mông Cháng Nhè Xính tàn bạo đã chà đạp lên sự bình yên của họ. Hắn áp bức, bóc lột tàn tệ dân bản sống trong vùng Lủng Seo. Riêng đối với người Dao, hắn càng thẳng tay hơn. Hắn dùng gậy đánh chết anh thanh niên Phan Lão Xụ ở bản Nậm Chìa, vì anh đã dám dắt ngựa dẫm vào nương thuốc phiện của hắn.
Không chịu nổi, những người Dao ở Nậm Chìa quyết trả thù. Họ đã rình được cơ hội thuận lợi khi tên vua Cháng Nhè Xính và lũ tay chân tàn ác của hắn đi chơi hội về trong một đêm trăng rất sáng. Họ đã bắn chết hắn và sau đó cả bản Nậm Chìa chuyển sâu vào dãy núi Đá xanh. Họ cứ đi mãi, đi mãi, qua những vách đá hiểm trở và cuối cùng dựng bản ở một vùng rừng lạ. Nhưng những mái lá còn chưa kịp héo đã thấy những kẻ mặc quần áo xanh, cầm súng và nói một thứ tiếng lạ ập đến. Chúng cướp bóc và xua đuổi họ. Những con người khốn khổ đó đành quay trở lại và cuối cùng đã chọn nơi đây – Một địa điểm hiểm trở nằm sâu giữa những vách đá cao vút của dãy Đá xanh này.
Nhiều năm trôi qua. Những thế hệ người Dao ở Nậm Chìa kế tiếp nhau và họ hài lòng với nơi cư trú này. Theo truyền thống của ông cha mình, hàng năm từ tháng 5 đến tháng 7, vào những đêm trăng sáng, bà con người Dao thường tụ họp dưới gốc cây lim cổ thụ, đốt lửa và khua chiêng, gõ trống tưởng nhớ đến hành động dũng cảm của ông cha họ…”