Đã sắp đến giờ những chuyến xe đưa khách từ các tỉnh xa trở về Hà Nội. Bến xe chiều đột nhiên như sống động lại sau một ngày nóng nực. Các bà chủ quán sắp xếp lại và bày thêm những mặt hàng mới lên quầy. Đám trẻ con bán hàng rong cất lên những tiếng rao lanh lảnh. Tiếng còi tầm bắt đầu rền vang trên thành phố giống như một dây trầm khổng lồ ai đó vừa bật lên… Những chuyến xe đầu tiên đã trở về. Hành khách vội vã tỏa ra khắp sân…
Một chiếc xe Com-măng-ca đỏ quạch bụi đất, mang biển số của một tỉnh biên giới, rẽ vào con đường cạnh bến xe và dừng lại. Một người từ trong xe nhanh nhẹn bước ra. Đó là Quốc Vụ. Anh ăn mặc như một cán bộ địa phương về Hà Nội công tác, với chiếc mũ cát đã sờn rách và chiếc cặp da cũ kỹ trên tay. Quốc Vụ ra hiệu cho người lái đưa chiếc xe vào một góc khuất cạnh đó. Họ đi vào một quán nước nhỏ, nhìn thẳng ra sân đậu xe lúc này đã trở nên đông đúc.
Một đôi trai gái đi Hon-đa từ ngoài phố cũng vừa rẽ vào và đứng lại trước cửa một quán giải khát. Quốc Vụ vô tình quay lại và anh chợt sững sờ trước khuôn mặt thanh tú của cô gái ngồi sau xe.
Đó là Triệu Linh Chi – người bạn gái thân nhất của Lam Giang mà mấy năm trước anh đã từng biết. Chắc là Linh Chi không thể nào ngờ được anh cán bộ đang khư khư ôm chiếc cặp da vào lòng, như sợ bị mất cắp kia, lại chính là người yêu cũ của Lam Giang – chàng trai hiền lành đến mức nhút nhát của mấy năm về trước. Cô ta lơ đãng nhìn quanh và sau đó quay lại phía người thanh niên cùng đi lúc đó đã dựng xe máy và họ sóng đôi đi vào trong quán giải khát.
Đến cửa quán, gã thanh niên cao to đi cạnh Linh Chi bỗng quay người lại. Hắn gỡ chiếc kính râm và đảo mắt rất nhanh quan sát xung quanh.
Đôi mắt! Đúng rồi! Vẫn là cái đôi mất cùm cụp ấy – Quốc Vụ đã nhận ra hắn!
Liên tưởng vụt đến: Bến xe biên giới và gã hành khách chậm chạp vô tình làm rơi chiếc kính… Lần ấy, hắn để râu, nên Quốc Vụ không nhớ ra ngay. Còn bây giờ thì anh đã nhận ra hắn. Thậm chí, anh còn nhớ cả tên hắn nữa. Năm năm về trước, Quốc Vụ đã từng gặp hắn một lần và được Lam Giang giới thiệu tên.
Hắn là Hoài Nam – kỹ sư cơ khí.
Những liên tưởng sống dậy. Không còn nghi ngờ gì nữa. Chính hắn đã đóng vai kẻ hàn xoong nồi, đi lang thang và đã tìm đến làng Vèn, săn tìm con hạc cổ. Cũng chính hắn đã lần mò đến trại cải tạo X. đòi lại cổ vật và sau đó đã giết chết tên Hiệp – Mọi chuyện đã trở nên thật rõ ràng.
Cần phải hành động gấp. Nhất định sự xuất hiện của Hoài Nam vào đúng giờ này ở đây không thể là một sự tình cờ, bởi vì kẻ mà anh đang chờ đón cũng mang theo một con hạc cổ. Rất có thể chi tiết bất ngờ ngẫu nhiên này sẽ làm đảo lộn mọi dự kiến. Không biết đại tá Lê Hữu và các đồng chí của anh đã chuẩn bị như thế nào, nhưng Quốc Vụ thầm hứa, anh sẽ không để cho hắn thoát khỏi tay anh một lần nữa!
Một gã thanh niên có dáng người hơi thấp và ăn diện rất đúng “mốt” đột nhiên ghé vào quán. Hắn móc túi ra bao thuốc lá “555” và lấy một điếu, cắm lên môi rồi nghiêng người về phía Quốc Vụ với một động tác rất kiểu cách:
– Người anh em làm ơn cho “bén lửa” tí!
Sau đó là một câu nói nhanh vừa đủ nghe:
– T.2 chỉ thị anh quay về nhà giáo sư ngay. Cẩn thận! L.5 cũng đang ở đó.
Quốc Vụ đã nhận ra đó là Thế An. Anh đang định thông báo cho Thế An điều bất ngờ vừa phát hiện được nhưng “gã” thanh niên ấy đã ngông nghênh bước ra và tiến thẳng vào trung tâm bến xe…