Gần đến vũng cây lim, Thào A Lẩu dừng lại và chui vào một bụi cây nhỏ ven bờ suối, ẩn kín trong đó. Hắn ngồi giống như một con thú đang đón lõng và biết chắc chắn là con mồi của mình sẽ đi qua lối này.
“Lão thầy mo chờ ai?” – Seo Sình bặm môi suy nghĩ. Anh chợt nhớ lại cái đêm đã cùng Văn Nhạc phát hiện thấy Thào A Lẩu bám theo Thân trong rừng Tả Cừ. Chắc là hôm nay chúng nó hẹn hò nhau để làm những việc xấu.
“Cần phải nhanh chóng báo cho cán bộ Nhạc biết chuyện này” – Seo Sình lao đi trong đêm với khẩu súng trên tay và những suy tính căng thẳng…