Văn Nhạc xếp gọn những tờ giấy lên mặt chiếc hòm gỗ và đứng dậy. Anh bước ra khỏi lều, khoan khoái vươn vai. Từ bên phía bản Phùng, tiếng chiêng trống rộn rực và ánh lửa bập bùng đang tỏa sáng. Văn Nhạc nhìn đồng hồ: đã gần nửa đêm. Vầng trăng tròn vạnh đã chếch sang hướng Tây và choàng lên cảnh vật một tấm khăn voan trong suốt màu bạc.
Văn Nhạc đi xuống dòng suối dưới chân đồi. Anh muốn rửa mặt cho tỉnh ngủ để đọc lại một số tài liệu. Dòng nước mát lạnh róc rách khe khẽ như một giai điệu thủ thỉ, làm lắng lại tất cả những cảm giác. Văn Nhạc đưa hai tay vục xuống nước, nhưng ngay sau đó anh ngẩng phắt dậy và nhìn nhanh ra xung quanh…
Hình như có một kẻ nào đó cũng đang ở đây và anh đã bị hắn theo dõi.