Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
12

❊ ❊ ❊

… Văn Nhạc đã nhìn thấy ở khoảng trống giữa hai bụi lau bên kia vũng nước, có một cái đuôi đang vắt qua vắt lại. Con hổ đang ẩn kín giữa những đám lá rậm rạp và chắc chắn là đôi mắt dữ tợn của nó đang theo dõi từng cử động của họ. Có lẽ, nó đang rình cơ hội tốt nhất lao qua vũng nước để cắn ngập hai hàm răng nhọn sắc vào cổ những đối thủ. Nhưng Seo Sình đã không để cho nó phải chờ đợi lâu. Anh bỗng bất ngờ quát to một tiếng nghe thật dữ dội:

– Trú![1]

Tiếng quát vang dội làm cho con thú dữ giật mình. Nó gầm lên một tiếng và bật khỏi nơi ẩn náu. Đúng vào giây phút đó, viên đạn bay ra từ nòng súng của Seo Sình giống như một ngọn roi quất thẳng vào ức nó. Tuy vậy, con thú vẫn còn đủ sức tung người lên và bay ra đến giữa vũng nước rồi mới rơi xuống. Những vòng xoáy cuốn lấy con thú dữ. Nó gào thét, giẫy giụa và máu từ vết thương ở ngực nó làm cho nước trong vũng nhuộm màu đỏ. Một lúc sau, con vật kiệt sức và dòng nước kiên nhẫn đã làm nó xoay chầm chậm để rồi cuối cùng nhận chìm nó xuống đáy.

Văn Nhạc trèo xuống. Anh đưa tay áo lau khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và quay sang Seo Sình đang chống súng nhìn xuống vũng xoáy, bây giờ đã bắt đầu trong xanh trở lại:

– Seo Sình giỏi quá!

– Ô! Con thú càng to thì càng dễ bắn trúng mà! – Seo Sình cười hồn nhiên: — Cán bộ cũng bắn được thôi!

Từ trên bờ nhìn xuống, cái xác to lớn của con hổ đang nằm dưới đáy vũng nước, trông giống như một mẫu vật bày trong tủ kính. Văn Nhạc lục ba lô, lấy ra một cuộn dây nhỏ, nhưng rất bền. Anh nói:

– Ta mang nó lên bờ thôi!

Seo Sình gật đầu. Văn Nhạc cởi phăng áo và nhảy xuống vũng nước. Làn nước giá buốt ban đầu làm cho anh thấy gai lạnh. Anh cầm cuộn dây và ngụp xuống. Cũng chẳng cần phải lặn, vì dòng xoáy đã nhanh chóng đưa anh chìm xuống. Văn Nhạc quỳ một gối xuống nền đá lởm chởm và nhanh chóng buộc sợi dây vào hai chân sau con hổ. Sau đó, anh nhoài người sang một bên và đạp mạnh, ngoi lên mặt nước…

Họ bắt đầu kéo. Nhưng chỉ được một đoạn ngắn. Xác con hổ đã bị kẹt vào đá, Văn Nhạc buông sợi dây và lại lao xuống một lần nữa.

Ở dưới đáy vũng nước có hai phiến đá nằm gần nhau. Xác con hổ đã bị kẹt vào giữa, Văn Nhạc dò dẫm tiến lại. Anh chọn phiến đá nhỏ hơn và định sẽ đẩy nó sang một bên. Nhưng bàn tay Văn Nhạc bỗng bị hẫng. Cái phần trên của phiến đá nơi anh đang bám tay vào đã bị kéo bật lên, trong khi nửa dưới phiến đá ấy vẫn nằm im tại chỗ cũ.

Vứt mảnh đá trên tay sang một bên. Văn Nhạc lăn tới định lôi nốt phần còn lại của nó. Lúc anh vừa cúi xuống, chạm tay vào phiến đá ấy thì có một điều gì đó đã làm cho anh dừng lại. Anh đã nhận thấy phần còn lại của phiến đá giống như một cái hộp. Văn Nhạc quỳ xuống và ghé sát mặt xuống cái “hộp” đá đó. Những điều nhìn thấy đã làm cho anh nghẹn thở! Không thể chịu đựng nổi, Văn Nhạc nhoài lên mặt nước và vội vàng gọi to:

– Seo Sình à. Ở đây có cái này lạ lắm!

Không chờ Văn Nhạc gọi câu thứ hai, Seo Sình đã đặt súng trên bờ và nhảy ào xuống vũng nước…

Ở bên trong cái hòm đá mà Văn Nhạc đã vô tình lật cái nắp đậy, chứa đầy những thỏi kim loại lóng lánh. Đó là những thỏi vàng và bạc nén!

“Sau khi tên vua Cháng Nhè Xính và tám người vợ của hắn, cùng lũ người hầu đã bị chết do tên độc của người Dao, người vợ thứ chín là Ly Pla đã lấy người tình của mình là Thào A Sử. Vì sợ những người Dao tiếp tục trả thù, A Sử và Ly PLa đã thu góp vàng bạc trong nhà tên vua Cháng Nhè Xính và bỏ vào một cái hòm đem giấu đi. Bao nhiêu đời đã trôi qua, nhưng cho đến ngày nay, hồn ma của hai con người bất hạnh đó vẫn đi lang thang trong rừng. Chúng đi tìm cái hòm vàng bạc đã cất giấu ở đâu đó trong rừng”…

Truyền thuyết đã nói như vậy.

“Đừng vội nghi ngờ những truyền thuyết cổ xưa. Có thể do trải qua thời gian, mỗi thế hệ đã sáng tạo thêm, đã cắt nghĩa những truyền thuyết theo cách của mình. Nếu thận trọng dò tìm lại trong sâu thẳm của thời gian, rất có thể chúng ta lại sẽ tìm thấy cái cội nguồn của sự tưởng tượng. Những cội nguồn ấy có khi đã bắt đầu từ những điều rất cụ thể, thậm chí còn rất nhỏ nhặt nữa! Những điều đó xảy ra trong cuộc sống, đấu tranh để tồn tại giữa con người với tự nhiên và với chính mình!”…

Những suy nghĩ ấy đến với Văn Nhạc, khi anh lặng lẽ ngắm nhìn chiếc hòm đá thô sơ, chứa đầy vàng bạc, đang lấp lánh bên vũng nước huyền thoại…

Mấy hôm sau, nhóm khảo sát địa chất đã làm xong những công việc cuối cùng của họ ở vùng Lủng Seo. Những kết quả thu được đã nằm gọn trong một bản tổng kết chỉ dày độ chục trang giấy. Những mẫu quặng cũng đã được phân loại và đóng vào những chiếc túi nhỏ.

Chỉ còn có một công việc cuối cùng nữa: Tối hôm nay, họ sẽ đi vào trong bản Phùng để tạm biệt cụ trưởng bản Thào Seo Páo và bà con H’mông. Nhân tiện, họ sẽ dự luôn một lễ của bà con H’mông ở bản Phùng tổ chức, đón chào những người anh em mới của họ – Những người Dao ở bản Nậm Chìa, mà cuộc chiến đấu chống bọn xâm lấn đã đòi hỏi họ phải đoàn kết lại với nhau.

Ngày mai, nhóm khảo sát địa chất sẽ lên đường trở về Hà Nội.

❀ ❀ ❀

[1] Tiếng H’mông: Hổ (giống đực).

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.