Theo Vết Con Hạc Cổ Và Vết Rắn Độc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 141 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

Sau khi đã nghiên cứu kỹ lưỡng những đặc điểm địa chất của đồi Tả Cừ, giáo sư Lâm Ninh bỗng thay đổi ý định. Ông cùng với Quốc Hưng và Công Thắng vạch một đường thẳng lên đỉnh đồi. Cần phải nhanh chóng xem xét và quay trở ra, bởi vì có những lý do đặc biệt không cho phép họ ở lâu trong rừng hơn nữa…

Trên đỉnh đồi là một khoảng trống lớn không có cây mọc. Ở chính giữa khoảng trống có một phiến đá đã bị mưa nắng đào nham nhở bề mặt và hằn lên những vết nứt ngang dọc. Ở một trong những kẽ nứt đó , có một thân cây khẳng khiu đã khô quắt, vươn cao chừng non một thước trên phiến đá trông cô độc một cách thảm hại.

Những mẫu vật lấy trên đỉnh đồi và những mẫu lấy dọc đường đi đều có chung một tính chất. Rõ ràng, đồi Tả Cừ là một điểm quặng lộ thiên và hàm lượng của loại quặng này có thể cao hơn rất nhiều so với dự kiến.

Đã đến lúc cần phải quay xuống. Ở lại quá lâu trên quả đồi này là một điều nguy hiểm. Giáo sư Lâm Ninh đứng dậy, ra hiệu cho Quốc Hưng và Công Thắng quay xuống chân đồi. Trước khi rời đỉnh đồi, giáo sư còn đưa mắt quan sát một lần nữa. Chừng như ông muốn ghi nhớ lại cái quả đồi mà từ nay sẽ trở thành một điểm đặc biệt quan trọng trên tấm bản đồ – Công trình khoa học mang bí số X3.

Bất chợt, đôi mắt giáo sư dừng lại trên cái thân cây khô khẳng khiu đứng đơn độc trên tảng đá mà ban đầu ông đã không chú ý tới. Hình như đó không phải là một cái cây chết khô. Nó giống như một chiếc gậy.

Giáo sư bước lên tảng đá. Ông đưa tay sờ nhẹ và sau đó rút hẳn lên. Ông đã không nhầm.

Đó là một chiếc can bằng trúc đã gần mục nát. Đầu cắm xuống kẽ nứt của tảng đá là tay cầm được uốn cong và thậm chí còn được bịt bằng đồng nữa.

Chiếc can có lẽ đã được đặt ở đây từ lâu lắm. Thân trúc của nó đã gần mục nát và thủng lỗ chỗ. Miếng đồng bịt tay cầm cũng chỉ còn sót lại vài ba mảnh nhỏ gỉ xanh. Giáo sư Lâm Ninh ngắm nghía và nhíu mày nghĩ ngợi. Ai đã trèo lên đỉnh đồi này và để lại kỷ vật của mình? Chắc chắn đây không thể là của người thuộc các dân tộc thiểu số trong vùng. Chiếc can này, chỉ có thể là của một người từ nơi khác đến.

Nhưng đó là ai?

Trong khi giáo sư còn đang băn khoăn thì Công Thắng cùng bước đến bên cạnh ông. Anh ngắm nghía chiếc can và thử cúi xuống khe nứt, nơi chiếc can được cắm xuống. Bất chợt, anh sục tay xuống kẽ đá cầm lên một vật nhỏ.

Khi trông thấy vật đang nằm trong tay Công Thắng, giáo sư Lâm Ninh bỗng kêu lên một tiếng. Ông mở tròn đôi mắt kinh ngạc, trân trân nhìn vào nó. Một phút lặng lẽ trôi qua. Bỗng giáo sư bước tới và đưa tay đón vật Công Thắng vừa tìm thấy. Ông đưa nó lên gần mặt và lật đi lật lại trong một trạng thái nôn nóng khó hiểu.

– Thì ra là nó! Chính là nó đây rồi!

Giáo sư bỗng nói to lên như vậy…

ú thích đi tha thẩn, nhặt nhạnh những viên đá nhỏ và bí mật sưu tầm những thứ nhặt được, cất giấu vào ngăn bàn của mình. Trong một lần đi chơi tha thẩn như thế ở ngoại ô, chú đã tình cờ gặp lại ông Khoa và được ông mời về nhà mình – một túp
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Đức Dũng

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.